Sinh Mệnh .


Người đăng: magicien

Trải qua một lần tiến hóa, Võ Thiên sức ăn tuyệt đối kinh người, hai cân
thịt gà bỏ vào bụng, Võ Thiên chỉ cảm thấy hơi lửng dạ, xoa bụng, hắn từ
trong túi thức ăn lấy ra một hộp bò hộp, hâm nóng một chút, để trên dĩa tiếp
tục ăn, cường đại hệ tiêu hóa trong nháy mắt tiết ra dịch dạ dày, tiêu hóa
thức ăn.

Nhìn một bên Lệ Quyên vẫn đang hôn mê, Võ Thiên ngồi một bên, luyện tập một
chút Ám năng sử dụng.

Võ Thiên tập trung tinh thần, điều khiển một xung quanh Ám năng lượng, bắt
đầu tụ tập tại hắn trong bàn tay, quá trình này mất khoảng 10s.

Ám năng tụ tập thành một cái màu đen như mực giọt nước, lơ lửng tại hắn bàn
tay.

Nhìn đen như mực giọt nước, Võ Thiên cảm thấy quá xấu, không đủ phong cách ,
tâm niệm hơi động một chút, giọt nước hình dạng biến đổi, biến thành một cái
đen kịt phi tiêu.

'' Đi ! '' . Võ Thiên bàn tay một chỉ, Hắc Ám Phi Tiêu lập tức lập tức hóa
thành một đạo màu đen ánh sáng, rơi vào bằng gỗ trên bàn.

Xì ! Xì !.

Hủ thực thanh âm vang lên, Võ Thiên nhìn thấy bằng gỗ cái bàn trên, bị màu
đen lực lượng lan tràn, sau đó từ từ bị ăn mòn, chẳng mấy chốc cái bàn đã bị
hủ thực bốc hơi lên, màu đen Ám năng lượng bắt đầu hủ thực nền đất, Võ Thiên
vội vàng tiêu tán đi Ám năng lượng, nếu không nền đất sẽ bị ăn mòn ra hố to
không thể.

Nhìn dưới mặt đất hố to, Võ Thiên lấy ra giấy bút ghi lại.

'' Ám năng lượng tụ tập hơi lâu, nếu có thể đem chứa đựng trong thân thể thì
tốt ! Ám năng có cực mạnh ăn mòn tính, lục công kích rất mạnh ... ! '' . Đem
từng điểm từng điểm ghi rõ vào trong sổ tay, Võ Thiên một bên suy tư Ám năng
lượng vận dụng.

Đúng lúc này ' Ưm ' một tiếng vang lên, nằm ở một bên Lệ Quyên có tỉnh lại
dấu hiệu, Võ Thiên đem sổ tay cất đi, quay lại nhìn nàng một chút.

Lúc này Lệ Quyên đã tỉnh đậy, cảm nhận trên người nàng trói buộc, có một
chút kinh hoàng, Võ Thiên vội vàng cho nàng cởi trói.

'' Ngươi không sao chứ ? Ta thấy ngươi bị zombie cắn qua, nên mới đem ngươi
trói lại ! '' . Thấy nàng nhìn mình ánh mắt không đúng, Võ Thiên vội vàng
giải thích.

'' Vây là ngươi đã cứu ta ? '' . Nghe hắn nói như vậy, Lệ Quyên sắc mặt cũng
dịu lại, hồi lâu mới nhẹ nhàng nói một tiếng : '' Cám ơn ? ''.

Nghe nói như vậy, Võ Thiên cũng gật đầu, cùng bình thường như vậy bắt chuyện
: '' Không có gì ! Chúng ta cũng là người quen, nắm cấp 3 chúng ta có học
chung, ngươi không nhớ sao ? ''.

Nghe hắn nói như vậy, Lệ Quyên chợt nhìn hắn hồi lâu, sau đó mới chợt nhận
ra : '' Ngươi là Thiên đúng không ? Ngươi biến hóa quá lớn, đến nỗi ta không
kịp nhận ra ! ''.

'' Ta biến hóa lớn sao ? '' . Võ Thiên không nói gì, hắn mấy ngày nay biến
hóa đúng là có chút lớn, trải qua lần lượt tiến hóa cùng cường hóa, Võ Thiên
hình dạng thay đổi đến mức hắn có chút không nhận ra, không những hình dạng
mà còn khí chất, cùng trong cơn ác mộng nam nhân có chút tương tự.

Tất cả những thứ này không biết là tốt hay xấu, Võ Thiên không biết, nhưng
hắn biết mình đang từ từ mạnh lên, như vậy được rồi.

Nhìn thấy hắn im lặng hồi lâu không nói, Lệ Quyên có chút lắp bắp : '' Này...
Ngươi có thể hay không cho ta một bộ quần áo ? ''.

Nghe nói như vậy, Võ Thiên hơi ngẩn người, dư quang tại nàng thân thể quét
qua, tại nàng no đủ bộ ngực hơi dừng lại một chút, bị hắn nhìn có chút
ngượng ngùng, Lệ Quyên lấy tay che lại bộ ngực, phồng má lên chửi một tiếng
' Lưu Manh '.

Võ Thiên cười ' Hắc ! Hắc ! ' một tiếng, tại tủ đồ lấy ra một chiếc quần jean
cùng một chiếc sơ mi đưa cho nàng.

Chuyện này đi qua, hai người tự nhiên không ít, lúc này Lệ Quyên mặc lấy hắn
áo sơ mi, nằm tại góc giường, Võ Thiên lấy cho nàng một chén cháo.

Còn hắn thì ngồi một bên, nhìn nàng ăn như sói đói, có chút buồn cười trêu
chọc : '' Ngươi như vậy không chút nào thục nữ ? ''.

Lệ Quyên trừng đôi mắt to nhìn hắn : '' Ực ! ..., Thục nữ là gì ? Có ăn được
không ? ''.

Võ Thiên : '' ... ''.

Nhìn Lệ Quyên, Võ Thiên đột nhiên hỏi một câu : '' Đúng rồi, lúc tỉnh dậy ,
ngươi có hay không cái gì đặc biệt cảm giác ? ''.

'' Ực ! Cảm giác đặc biệt đói bụng, thậm chí có thể ăn một con gà ! '' . Lệ
Quyên trong tay cầm một cái đùi gà, có chút đứt quãng trả lời hắn.

'' Còn gì nữa không ? '' . Võ Thiên hỏi thêm.

Nhìn thấy hắn đặc biệt nghiêm túc sắc mặt, nàng bỏ xuống trong tay đùi gà ,
trong mắt lộ ra suy tư : '' Vừa nãy ta có soi gương, nhìn thấy ở trong gương
ta càng trở nên xinh đẹp ! ''.

Võ Thiên : ''...''.

Nhìn thấy hắn xụ mặt xuống, nàng có một loại chơi vui cảm giác, nhưng cũng
không làm quá, uống cạn trong tay chén cháo : '' Đúng là có một chút cảm giác
đặc biệt, ta không biết có phải hay không ảo giác ? ''.

'' Là như thế nào cảm giác ? '' . Từ ngăn tủ lấy ra một cây nến mới, Võ Thiên
một bên tùy ý hỏi thăm.

'' Ta cảm thấy sinh mệnh thân thể bên trong có một dòng ' Khí ', mà ta có thể
điều khiển nó ! '' . Nàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, lấy hắn thị lực có
thể nhìn thấy bên cửa sổ một con chim đang treo trên cành cây, theo Lệ Quyên
giơ tay ra, từng màu xanh lá ánh sáng từ thân thể nó lao ra, theo màu xanh
lá ánh sáng càng ngày càng nhiều, cái này sinh mệnh cả người hóa thành một cổ
thây khô, rơi xuống trên mặt đất.

Lệ Quyên khẽ nhết miệng, thôn phệ màu xanh lá ánh sáng, sau đó liếm đỏ thẳm
đôi môi, cả người tỏa ra một hồi tà mị khí chất, đối với Võ Thiên nói : ''
Ta gọi nó là Sinh Mệnh Hấp Thu ! ''.

Võ Thiên ở một bên nhìn cũng có chút ngây người, không phải cái khác, mà tại
thôn phệ ánh sáng màu xanh lá một khắc đó, hắn thấy nàng thân thể khí tức trở
nên cường đại rất nhiều.

'' Vậy sinh mệnh của kẻ nào ngươi cũng có thể thôn phệ sao ? '' . Võ Thiên có
chút hiếu kì, năng lực này có chút bật hack cảm giác.

'' Không, chỉ có kẻ có sinh mênh thấp hơn mình ta mới có thể thôn phệ ! '' .
Lệ Quyên lúc này ghé vào trên giường, có chút ngán ngẫm nói.

Võ Thiên không nói nữa, hắn ghé vào trên giường, nhìn thấy mông lung ánh sao
, đêm nay, có lẽ một số người không ngủ được.

'' Ngươi tâm trạng có vẻ không vui ? '' . Võ Thiên.

'' Đúng vậy ? Có chút lo lắng cho gia đình thôi ! Ngươi không lo sao ? ''.

'' Không, ngươi nhìn thấy trên trời ngôi sao lớn nhất sao ? Đó là mẫu thân ta
! Bà nói mỗi lần ta lạc đường chỉ cần nhìn lên bầu trời, bà sẽ dẫn lối cho ta
! ''.

'' Đó là sao Bắc Đẩu ! Nhưng lỡ lúc đó là ban ngày không có sao làm sao bây
giờ ? ''.

'' Ta sẽ chờ đến ban đêm ! ''.

'' Ngươi nói chúng ta sẽ sống sót sao ? ''.

'' Có lẽ, ai mà biết được ! ''.


Mạt Thế Chung Cực Tiến Hóa - Chương #8