Thu Hoạch ! .


Người đăng: magicien

Đúng vậy, Võ Thiên tại Thực Nhân Đằng công kích trong nháy mắt, cùng với Hắc
Ám Phân Thân hoán đổi lại vị trí, tránh thoát đi một kích này, hắn nhìn Lệ
Quyên cùng Trần Tuyết trạng thái, cũng cảm giác cảm động, bị người quan tâm
cảm giác cũng rất tốt.

Nhìn chết đi Người Thằn Lằn thủ lĩnh thi thể, Võ Thiên nhẹ nhàng thở ra một
hơi, tại thời khắc mấu chốt, hắn vẫn kịp thời chạy ra bù một đao, nếu không
thì uổng phí 300 điểm gien, ngay cả hắn cũng cảm thấy tiếc nuối.

Thực Nhân Đằng bản thân trí tuệ không cao, khiến cho nó tại Người Thằn Lằn
thủ lĩnh chết đi lúc, cũng không có dừng lại công kích, mà vung vẫy từng đạo
thô to sợi rễ, hướng về phía Võ Thiên cùng với Trần Tuyết lao đến.

Thực Nhân Đằng rễ cây bản thân độ cứng có thể so với sắt thép, tốc độ cùng
tính dẻo dai cũng rất mạnh, Võ Thiên trước tiên né tránh Thực Nhân Đằng công
kích, nói một chút với Lệ Quyên : '' Ngươi trước tiên cầm chân nó một hồi ,
ta giải quyết còn lại mấy con rệp cái đã ! ''.

Nói rồi, hắn thân hình lướt ngang, hướng về phía đám Người Thằn Lằn lao đến
, thủ lĩnh chết đi, những cái này Người Thằn Lằn cũng có một chút rối loạn ,
thậm chí có chạy trốn dấu hiệu.

Võ Thiên đương nhiên không cho bọn chúng trốn thoát cơ hội, thân hình một cái
lướt ngang, tại Người Thằn Lằn trong đám xuyên qua, tại nơi hắn đi qua, sẽ
có Người Thằn Lằn ngã xuống, lúc này ba tên cấp 2 Người Thằn Lằn cảm thấy
không ổn, tiến vào trạng thái tàng hình, nghĩ muốn chạy trốn.

'' Muốn chạy, đã muộn ! '' Võ Thiên hừ lạnh, bật lên Thốn Bộ kỹ năng, hướng
về phía ba tên cấp 2 Người Thằn Lằn lao đến.

Xẹt !.

Máu tươi tại trên không trung trào ra, đã chết đi Người Thằn Lằn thân thể lần
nữa hiển hiện, một chút ngã trên mặt đất.

Giải quyết xong đám này Người Thằn Lằn, Võ Thiên nhìn lại Lệ Quyên bên này ,
nàng lúc này đang cùng với Thực Nhân Đằng chiến đấu, bản thân cũng không rơi
xuống hạ phong.

Từng đạo Đấu Khí tại nàng thân thể bên ngoài huy động, nàng nắm đấm bao khỏa
từng đạo màu vàng Đấu Khí, từng quyền tách ra Thực Nhân Đằng rễ cây, hướng
về phía Thực Nhân Đằng bản thể công kích.

Võ Thiên nheo mắt lại, đứng tại cách đó không xa, hắn khởi động Hắc Ám Tinh
Thần Lĩnh Vực cái này kĩ năng, trong chốc lát, Ám năng lượng hóa thành bảo
táp, hướng về Võ Thiên phương hướng hội tụ tại, hắn một tay đưa lên trời ,
vô cùng ám năng lượng tụ tập tại hắn trong lòng bàn tay, tạo thành một quả
cầu hắc ám.

'' Lệ Quyên, tránh ra ! '' La to một tiếng, Võ Thiên đem quả cầu hắc ám
hướng về phía Thực Nhân Đằng ném tới, trong miệng còn không quên la to : ''
Ka mê ka mê .... ''.

Xì ! Xì !.

Ám năng lượng tại Thực Nhân Đằng gốc cây bộc phát, kinh khủng lực ăn mòn
khiến cho mặt đất trong nháy mắt thủng ra một hố to, đồng thời đang lấy khủng
khiếp tốc độ, hướng về bốn phương tám hướng mở rộng.

Võ Thiên nhíu chặt lấy lông mày, đi đến màu đen hố to phía trước, một chút
nhìn xuống dưới, trong lòng càng thêm nghi ngờ, bởi vì hắn không nhìn thấy
điểm gien tăng lên.

'' Nó chạy thoát rồi ? '' Võ Thiên trong giọng nói mang theo một chút không
chắc chắn, nhìn một chút Lệ Quyên cùng với Trần Tuyết : '' Chúng ta nên rời
khỏi chỗ này ! ''.

Võ Thiên đi đến cách đó không xa, trong một hốc cây, từ bên trong lấy ra hai
quả Thực Nhân Đằng trái cây, lúc này mới kéo theo Lệ Quyên cùng với Trần
Tuyết trở về căn cứ.

'' Cái này cho ngươi ! '' Võ Thiên đem một quả Thực Nhân Đằng trái cây giao
cho Trần Tuyết, thứ này đối với hắn cùng với Lệ Quyên vô dụng, đưa cho nàng
cũng không sao, Võ Thiên nhìn một chút bản thân điểm gien, phía trên có ghi
1250, đây mới là hắn chuyến đi này lớn nhất thu hoạch.

'' Ờ ... ! '' Tiếp nhận trái cây, Trần Tuyết một chút ngẩn ngơ, sau đó đem
nó ôm lấy trong ngực, đôi mắt đẹp nhìn một chút Võ Thiên : '' Cảm ơn ngươi !
''.

'' Không có gì ! '' Võ Thiên lắc đầu, đem còn lại một quả đưa cho Lệ Quyên ,
thứ này có lẽ đối với nàng vô dụng, nhưng cũng xem như là nàng chiến lợi phẩm
.

......................

Lê Minh nằm co quắp bên trong một hầm trú ẩn, có chút sợ hãi đánh giá xung
quanh, bây giờ đã đi qua hai tiếng đồng hồ, tiếp theo cuộc đi săn lúc này
cũng đã bắt đầu, nghĩ đến đồng bạn tử vong cảnh tượng, hắn một chút không
rét ma run.

Nắm lấy một cây bật lửa, Lê Minh trong mắt lóe lên một chút lệ quang, cắn
phòng này đã bị hắn tẩm xăng, đến lúc đó chỉ cần một mồi lửa đi xuống : ''
Cùng lắm thì đồng quy vu tận, ta có chết cũng phải kéo một kẻ theo cùng ! ''
.

Như con thú bị dồn vào đường cùng, thì sẽ lộ ra răng nanh, Lê Minh cuối cùng
một chút huyết tính bị kích phát đi ra.

Thời gian một chút trôi qua, nhưng Người Thằn Lằn vẫn chậm chạp không xuất
hiện, đang lúc Lê Minh muốn đi ra ngoài xem tình hình ra sao thì.

Phốc !.

Mặt đất một hồi nổ tung, một đoạn to bằng ngón út rễ cây từ mặt đất chui ra
ngoài, tại Lê Minh không phản ứng lại lúc, cắm vào hắn da thịt, một chút
chui vào, ánh mắt hắn một chút mơ hồ hắn cảm giác bản thân đang tới gần tử
vong.

Năm phút đồng hồ sau, Lê Minh từ hầm trú ẩn bên trong chui ra, chỉ là hình
dạng của hắn đã biến hóa long trời lỡ đất, làn da hắn lúc này đã biến thành
vỏ cây y hệt, chân của hắn đã biến mất, mà biến thành vô số rễ cây, y như
vô số xúc tu tại trên mặt đất di động lấy.

'' Nhân loại, các ngươi phải trả giá ! '' Hắn nhìn bản thân giống như nhân
loại cánh tay, một chút gầm gừ lấy, chiếm đoạt Lê Minh thân thể, khiến cho
hắn trí tuệ tăng lên một bước, đồng thời biết được càng nhiều tri thức mới :
'' Lần sau gặp lại, sẽ là một hồi bất ngờ đấy ... ! ''.


Mạt Thế Chung Cực Tiến Hóa - Chương #55