Tống Tiền


Người đăng: ๖ۣۜ⇬nah๖ۣۜVô๖ۣۜTà

Lâm Mộc Sâm giết Boss xong, xa xa nhìn những người khác đuổi không kịp, đang
hưng phấn tra xét chiến lợi phẩm của mình, đột nhiên tư nhân tin tức vang lên.

“Ngô Đồng huynh ? Mặc môn từ biệt mấy ngày, hôm nay nhìn thấy, phát hiện Ngô
Đồng huynh phong thái như cũ a ! Hơn nữa ở phương diện thực lực tựa hồ còn có
tiến cảnh ! Như thế nào, giết Boss nhiệm vụ lập bang, thu hoạch ra sao ?”

Phát tin tới chính là bằng hữu Lâm Mộc Sâm ở trong môn phái kết giao Ngọc Thụ
Lâm Phong. Lâm Mộc Sâm cùng vị công tử ca anh tuấn tiêu sái này tính ra chỉ có
duyên gặp mặt một lần, mặc dù lẫn nhau thêm hảo hữu, lại không nghĩ rằng hắn
sẽ tại lúc này phát tin tới.

Nói vậy Ngọc Thụ Lâm Phong kia khẳng định ở trong quần chúng vây xem vừa nãy,
Lâm Mộc Sâm lập tức trả lời : “Lâm Phong huynh cũng ở đây vây xem ? Ha ha, đám
người chơi của Càn khôn thần điện kia không trông nổi Boss, tóm lại là muốn
nhường cho người đánh. Vừa may ta có cái kỹ năng gia tốc, vận khí tốt mà thôi
!”

Không tới một giây, Ngọc Thụ Lâm Phong lại phát tin tới : “Ngô Đồng huynh, bây
giờ bang chủ của Càn khôn thần điện Thiên Địa Nhất Kiếm muốn từ nơi ngươi mua
về kim linh thạch, ý của ngươi thế nào ?”

Tin tức này mặc dù có chút đột nhiên, nhưng cũng không ngoài dự liệu của Lâm
Mộc Sâm. Càn khôn thần điện là làm nhiệm vụ lập bang, hao tốn vô số thời gian
cùng nhân lực vật lực. Để cho bọn họ buông tha cho làm lại lần nữa, trả giá
thật sự quá lớn rồi. Từ nơi hắn đem kim linh thạch mua về, chính là lựa chọn
tốt nhất.

“Nga ? Như vậy Lâm Phong huynh chính là người trung gian rồi ? Lâm Phong huynh
chẳng lẽ là người của Càn khôn thần điện ?”

Lâm Mộc Sâm hỏi ngược lại. Rất nhanh, Ngọc Thụ Lâm Phong lại trả lời.

“Ha ha ha, dĩ nhiên không phải. Mặc dù gia nhập một đại bang hội có rất nhiều
tiện lợi, nhưng tại hạ tất nhiên muốn lấy tư thái phong lưu thích thảng được
người kính ngưỡng, mời vào hội mới có khả năng. Cái loại chủ động khẩn cầu tư
thái thấp kém, không phải việc ta có thể làm đi ra !”

Lâm Mộc Sâm nghe rõ ràng rồi. Ngọc Thụ Lâm Phong này không phải là không muốn
vào bang hội, chẳng qua là không muốn bị xem thành bình thường bang chúng thu
vào bang hội !

Tên này, còn có hay không ranh giới cuối cùng của chảnh sao ? Lâm Mộc Sâm đối
hắn bây giờ đã vô lực nôn mửa rồi.

“Về phần người trung gian sao, ta cũng là không muốn làm . Nếu như từ ta
truyền lời, ngươi cùng bọn hắn song phương tất nhiên cũng sẽ hoài nghi ta từ
trong mưu lợi, như thế tiểu nhân ta tự nhiên sẽ không làm. Còn là Ngô Đồng
huynh thêm hảo hữu Thiên Địa Nhất Kiếm, hai người các ngươi tới nói đi !”

Ngọc Thụ Lâm Phong này mặc dù chảnh chút tự luyến chút, kỳ thực còn rất biết
làm người sao ! Lâm Mộc Sâm một cái ý niệm còn chưa xong, Ngọc Thụ Lâm Phong
tin tức lại phát tới đây : “Nhưng nếu như Ngô Đồng huynh không ngại, cho chút
khổ cực phí ngược lại cũng cũng không phải không thể …… nói vậy Ngô Đồng huynh
cũng sẽ không quá mức keo kiệt ? Phải biết, nếu như ở trong trò chơi duy trì
ta đây anh tuấn tiêu sái phong độ, không có tiền nhưng cũng là khó làm a ……”

Lâm Mộc Sâm nhất thời câm luôn. Quả nhiên thế đạo này, không có lợi thì không
làm a ……

Dĩ nhiên, yêu cầu này ngược lại cũng không quá đáng. Lâm Mộc Sâm đã đáp ứng
sau, lập tức thêm hảo hữu Thiên Địa Nhất Kiếm, cũng phát tin tức qua. Không
nghĩ tới hắn vừa phát một tin qua, Thiên Địa Nhất Kiếm lập tức phát thỉnh cầu
mời đàm thoại.

Phải biết trong trò chơi này, phát tin tức mỗi lần chỉ tốn phí một đồng xu,
nhưng đàm thoại là thu phí theo thời gian, hơn nữa giá cả không rẻ. Thiên Địa
Nhất Kiếm này quả nhiên không hổ là bang chủ của bang hội lớn, giàu xụ a …… vì
vậy Lâm Mộc Sâm lập tức kiên định quyết tâm độc ác tống tiền thật nhiều.

Thiên Địa Nhất Kiếm nếu biết cách biểu hiện khí độ này của mình lại trở thành
vốn liếng của bản thân khiến đối phương lường gạt, sợ rằng hận không được mình
là một thằng câm mới phải …… đàm thoại cái gì a, phát tin tức thật tốt rồi !

“Tùng Bách Ngô Đồng huynh …… các hạ thật là hảo thủ đoạn a, có thể ở trong tay
nhiều như vậy người chơi của Càn khôn thần điện ta cướp được Boss, thật là bội
phục bội phục !”

Thiên Địa Nhất Kiếm phát tới một câu nhìn như tán thưởng, trên thực tế cũng là
âm thầm biểu đạt bất mãn. Ẩn ý chính là bọn tao mệt sống mệt chết đem Boss
đánh tới sắp chết, mày tới đây nhặt tiện nghi, làm vậy mà coi được hả ?

Lâm Mộc Sâm cũng không phải là mao đầu tiểu tử dễ bị kích động, đối với lời
của Thiên Địa Nhất Kiếm chẳng qua là ha ha cười một tiếng : “Xấu hổ xấu hổ, ta
cũng là vận khí tốt mà thôi. Con Boss này bay ra ngoài phương hướng đúng lúc
là ta bên này, ta lại vừa đúng có cái kỹ năng gia tốc …… ngươi xem, nếu để cho
con Boss này chạy mất, các ngươi muốn tìm lại hắn cũng phải hao tổn rất lớn
khí lực không phải sao ! Ta đây cũng coi là giúp bọn ngươi một chuyện rồi,
đúng không, Thiên Địa bang chủ ?”

Thiên Địa Nhất Kiếm cũng không có trông cậy vào một phen lời nói của mình là
có thể để cho Lâm Mộc Sâm lương tâm phát hiện đem kim linh thạch chắp tay đưa
tặng, lập tức cũng không có nói vòng vo chuyện khác, trực tiếp nói rõ ý của
mình : “Ngô Đồng huynh nói như vậy cũng có đạo lý, bất quá con Boss này cũng
là nhiệm vụ lập bang của bang hội bọn ta mới xúc phát, trong đó kim linh thạch
là nhiệm vụ đạo cụ mấu chốt để bọn ta sử dụng lập bang, hy vọng Ngô Đồng huynh
có thể đem trả lại, để bọn ta có thể thuận lợi lập bang.”

Nếu Thiên Địa Nhất Kiếm nói lên yêu cầu, Lâm Mộc Sâm tự nhiên cũng chuẩn bị
tốt tống tiền rồi : “Ai nha Thiên Địa bang chủ à, bang hội các ngươi gọi Boss
ra là không giả, nhưng nếu như không phải ta, con Boss này sớm trốn mất dép
rồi, nhiệm vụ lập bang của bọn ngươi không phải lại chờ thêm mười ngày nửa
tháng thậm chí thời gian lâu hơn, chính là hoàn toàn buông tha cho làm lại từ
đầu, tổn thất này không thể bảo là không lớn a. Lại nói ta giết con Boss này
cũng rất mạo hiểm rồi, sơ ý một chút sớm đã bị Boss giết chết. Ta khổ khổ cực
cực luyện đến cấp bậc hiện tại cũng không dễ dàng, kỹ năng thuần thục nếu bị
rớt mà nói thì càng làm cho người ta đau lòng rồi. Ngươi nói, ta cũng thật khổ
cực đúng không ?”

Thiên Địa Nhất Kiếm tự nhiên đã hiểu ý của Lâm Mộc Sâm, bất quá hắn cũng không
muốn theo lởi Lâm Mộc Sâm nói tiếp, nếu không đến lúc đó mình cũng không biết
tốn bao nhiêu huyết rồi.

“Lời không thể nói như vậy, Ngô Đồng huynh trừ kim linh thạch ở ngoài khẳng
định còn thu được những vật phẩm khác rơi xuống, con Boss nhiệm vụ lập bang
này tuôn ra khẳng định không phải vật phàm, Ngô Đồng huynh cũng coi như kiếm
một khoản, sao không đem kim linh thạch này trả cho chúng ta, mọi người ngày
sau gặp nhau cũng dễ nói ?”

Lâm Mộc Sâm đối với lời này nửa cầu khẩn nửa uy hiếp chẳng thèm để ý. Rất hiển
nhiên, mình nếu là mềm lòng hoặc là sợ, đó mới thật là đứa ngốc : “Trả lại cho
các ngươi cũng không phải không thể, chẳng qua là ta giúp các ngươi một chuyện
lớn như vậy, lại mất nhiều tâm lực như vậy, mới nãy còn sử dụng một món pháp
bảo lục cấp trân quý (pháp bảo màu xanh lá cây) chỉ sử dụng được một lần, các
hạ tổng phải cho ta chút bồi thường chứ ?”

Ngươi có lục cấp pháp bảo cái con khỉ ! Trò chơi này bây giờ còn không có nghe
nói người nào có lục cấp pháp bảo, hoàng cấp đều là phượng mao lân giác !
Thiên Địa Nhất Kiếm trong lòng mắng to. Nhưng hắn vừa rồi cũng thấy Kim quang
hống phát ra kim quang rống giận sau, Lâm Mộc Sâm chẳng qua là hơi rung lên
liền khôi phục lại, đỉnh đầu tất nhiên có pháp bảo gì đó. Nhưng đối phương cứ
nhất định chỉ có thể sử dụng một lần, chết không đối chứng, mình cũng chỉ có
thể ăn thua lỗ rồi.

“Ngô Đồng huynh nói cũng không sai, không bằng như vậy, tại hạ tặng cho Ngô
Đồng huynh 500 lượng vàng, làm bồi thường cho lục cấp pháp bảo, ngươi thấy thế
nào ?”

500 lượng vàng ! Ngươi đuổi ăn mày đó hả ! Lâm Mộc Sâm tự nhiên biết nếu thật
có một cái lục cấp pháp bảo trị giá bao nhiêu tiền, vậy ít nhất phải dùng vạn
lượng để làm đơn vị. Bất quá hắn tự nhiên sẽ không cho rằng Thiên Địa Nhất
Kiếm tin tưởng hắn giải thích, nhưng 500 lượng vàng cũng quá ít đi !

“Thiên Địa bang chủ, chúng ta cũng không vòng vo rồi. Ngươi muốn cầm về kim
linh thạch đúng không ? Một giá một, 5.000 lượng vàng, kim linh thạch các
ngươi cầm đi.”

5.000 lượng vàng ! Thiên Địa Nhất Kiếm thiếu chút nữa thở không nổi đến bất
tỉnh. Bây giờ là lúc nào ? Trò chơi vừa mới bắt đầu ! Một người chơi trên
người có mấy chục lượng vàng coi như tiểu phú ông rồi, thằng Tùng Bách Ngô
Đồng này vừa mở miệng chính là 5.000 lượng vàng, hắn tại sao không đi cướp !

“Ngô Đồng huynh không khỏi đòi hỏi quá nhiều rồi, 5.000 lượng vàng cũng không
phải số lượng nhỏ, kim linh thạch này đối các hạ vô dụng, sợ rằng trị giá
không được nhiều như vậy ?”

Thiên Địa Nhất Kiếm tự nhiên sẽ không thống khoái trực tiếp đưa tiền, dĩ nhiên
điều này cũng trong dự liệu của Lâm Mộc Sâm.

“Thiên Địa bang chủ, 5.000 lượng vàng này đối với một người nói thực không
phải số lượng nhỏ, nhưng đối với Càn khôn thần điện đại bang hội như vậy mà
nói chẳng qua là mưa bụi ? Càn khôn thần điện mấy ngàn người, một người ra 1,
2 lượng vàng là đủ rồi sao ! Ngươi xem, đây là đại sự của toàn bộ bang hội,
tất cả mọi người nên ra chút lực không phải thôi ? Lại nói, kim linh thạch đặt
ở chỗ ta đúng là hoàn toàn vô dụng, nhưng đối với bang hội bọn ngươi chỗ dùng
liền lớn rồi. Đối với bang hội các ngươi mà nói, giá trị của kim linh thạch
này có thể so với 5.000 lượng vàng còn cao hơn đi ? Quý bang tại trên nhiệm vụ
lập bang tốn tiền vàng, đâu chỉ gấp 10 lần 5.000 lượng vàng sợ còn nhiều hơn
nữa ?”

Thiên Địa Nhất Kiếm cũng biết Lâm Mộc Sâm nói không sai, làm nhiệm vụ lập bang
này, đem túi của tất cả người chơi cũ từ những trò chơi trước kia cũng móc
rỗng không nói, vẫn còn ở trên giao dịch bình đài dùng tiền thật mua không ít
tiền trò chơi. Hiện tại trong trò chơi này 1 lượng vàng ở trên giao dịch bình
đài đã bán được 6, 7 khối (6, 7 nhân dân tệ), 5.000 lượng vàng chính là hơn
30.000 khối a !

Hơn 30.000 khối ngược lại cũng không để cho Thiên Địa Nhất Kiếm đau lòng, dù
sao ở trong trò chơi thành lập đại bang hội, chút tiền này không coi vào đâu,
mấu chốt là không cam lòng ! Dựa vào cái gì nhiệm vụ lập bang của bang hội
mình gọi ra Boss, cuối cùng bị người giết rồi còn phải chịu người lường gạt !

Nhưng không cam lòng thì không cam lòng, muốn không tốn một đồng mà đem kim
linh thạch thu hồi lại không khác nào nằm mơ giữa ban ngày. Giết đối phương
rồi kim linh thạch cũng chưa chắc có thể tuôn ra tới, huống chi người trong
bang hội mình còn không có khả năng đuổi kịp người ta ……

Hai người lại trả giá một hồi, rốt cục đồng ý 4.000 lượng vàng. Không phải là
Lâm Mộc Sâm không muốn nhiều một chút, nhưng mà ít nhiều phải cấp cho người ta
mặt mũi thôi, dù sao cũng là bang hội lớn nhất Lạc Dương, nói không chừng còn
là toàn bộ trò chơi bang hội thứ nhất được thành lập, nhân khí tự nhiên không
phải ít, cho nên không cần thiết cho mình tìm thêm phiền toái.

“Cứ quyết định như vậy đi, ta sẽ phát bưu kiện thu phí cho Thiên Địa bang chủ
!”

Lâm Mộc Sâm nói câu sau cùng sau, liền tắt đàm thoại, nhanh chóng rời đi nơi
này. Đêm dài lắm mộng a, nếu có người thấy tiền sáng mắt ôm hy vọng nho nhỏ
tới giết chết mình, vậy thì được không bù mất rồi.

Thiên Địa Nhất Kiếm đứng tại chỗ, một cỗ buồn bực nghẹn ở trong ngực không ra.
Tiểu tử này quả nhiên giảo hoạt, sợ mình tìm người bao vây hắn, cư nhiên không
dám mặt đối mặt giao dịch ! Ai …… hắn cũng chỉ có thể thở dài một tiếng, lập
tức trở về tìm mấy lão nhân trong bang hội gom tiền đi.


Mặc Môn Phi Giáp - Chương #13