Sinh Nhật Thảo Linh.


Người đăng: dragonf4393@

Dạo một vòng khắp các tiệm binh khí, Khánh Dương chẳng mua gì nữa, chỉ đi xem,
rồi hắn kéo Thảo Linh trở lại tiệm lớn mà khi nãy vừa chơi Thiết Hổ một vố.
Thấy Khánh Dương trở lại, chủ tiệm liền chạy ra xởi lởi, không dám khinh
thường tiểu tử này nữa:


  • Chà chà! Nhị vị công tử tiểu thư, chẳng hay 2 vị muốn món gì? Ta ở đây là
    tiệm to nhất Thanh Vân Trấn, đều là đồ tốt cả, mời hai vị giá đáo xem chơi. Có
    điều, thanh kiếm tốt nhất khi nãy đã bán đi, hiện tại nếu muốn một thanh khác
    như vậy thì tháng sau nãy trở lại ạ!

Khánh Dương cười cười, đến cạnh một góc tiệm. Chỗ này chất một đống binh khí
tầm thường, đều là hàng không tốt, sai sót đủ kiểu, lại còn có cả những binh
khí bị hoen rỉ, có lẽ đào được ở nơi nào đó hoặc là hàng đã kinh qua chiến
trận, không còn dùng được mới ném hết vào đây đợi đưa đến luyện khí sư phân
hủy ra thành nguyên liệu mà luyện chế lại binh khí mới. Thấy Khánh Dương cứ
dùng tay bới đống phế phẩm đó lên, chủ tiệm ngạc nhiên nói:


  • Thiếu gia, đây toàn là đồ phế phẩm dùng làm tài liệu luyện chế lại, đồ tốt
    treo cả ở bên này cơ!

Vẫn im lặng tìm tòi, chốc chốc lại cầm lên một thanh kiếm hoen rỉ xem qua rồi
lại thả xuống, khi thì cây rìu, khi lại mũi thương, vv....

Thảo Linh nãy giờ vẫn im lặng, nàng biết, Trần Khánh Dương không phải phàm
nhân, hắn làm gì cũng có ý nghĩa của nó, có thể là hắn tìm thấy một thứ gì đó
đáng giá trong đám phế phẩm kia chăng?

Mặc cho chủ tiệm mời mọc, Khánh Dương vẫn lục lọi không ngừng. Thấy vậy lão
cũng bó tay đứng nhìn. Mãi một lúc lâu sau, Khánh Dương đã lục tung hết 3 đống
phế phẩm đó, bất ngờ cầm lên một thanh kiếm không chỉ là hoen rỉ, mà dường như
đã rỉ nặng, đến chỗ da bọc trên đốc kiếm mà cũng vương lên màu rỉ sắt, phàm
nhân nhìn vào cũng thấy là phế phẩm trong phế phẩm chứ đừng nói là tu luyện
giả.

Hắn tỉ mỉ xem xét thanh kiếm, lâu sau mới quay sang chủ tiệm:


  • Lão bá, thanh kiếm này giá bao nhiêu?


  • Ầy! Cái thứ phế phẩm đợi luyện lại đó, không đáng, thiếu gia thích thì ta
    tặng luôn vậy! Dù sao thì hôm nay ta cũng kiếm đủ rồi! – Lão lại cười xởi lởi.


  • Vậy thế này đi, phiền lão bá lấy cho ta cái vỏ kiếm kia – Khánh Dương chỉ
    vào một cái vỏ kiếm nằm chỏng chơ trên giá binh khí phổ thông bạch cấp. Chỉ
    tại nó có điêu khắc khá vừa mắt, và trông phù hợp với cục sắt rỉ trên tay nên
    hắn mới mua.


  • Được được! Có ngay có ngay! Thứ này, ta chỉ lấy 2 kim tệ! – Chủ tiệm xởi
    lởi trao cho Khánh Dương.


  • Cái này, trả lão bá, không cần thối lại! – Khánh Dương móc lấy 1 viên tam
    tinh lục phẩm tấn cấp đan giá 30 kim tệ đưa cho lão chủ tiệm.


  • Đa tạ thiếu gia! Thiếu gia và tiểu thư đi thong thả, sau này lại ghé! Binh
    khí Tấn gia luôn hoan nghênh!


Trao cho chủ tiệm viên đan dược, Khánh Dương thu kiếm và bao vào trong túi trữ
vật, lại cùng Thảo Linh ghé sang mấy tiệm thảo dược khác, đổi đan dược lấy một
đống những dược thảo mà cất vào trong túi trữ vật.

Số đan dược của hắn chỉ mới đổi đi 2 phần ba mà khắp trấn Thanh Vân, phàm là
những tiệm đan dược, thảo dược, đều phải treo biển hết hàng. Cùng Thảo Linh ra
về, Khánh Dương lại kéo Thảo Linh tới một đường khác, rồi rẽ thêm vài đoạn,
lại ra một khu rừng vắng vẻ. Lúc này Thảo Linh mới tò mò hỏi:


  • Tiểu Dương, sao đệ lại đem ta ra đây? Không định luyện đan tại đây đó chứ?


  • Linh tỷ là linh tỷ! Tỷ nghĩ có thể hộ pháp được cho ta sao? Ta đem tỷ ra
    đây là việc khác! – Khánh Dương cười cười.


  • Việc gì mà đệ phải bí bí mật mật thế?


Khánh Dương liền lấy ra thanh kiếm rỉ, thần thức cảnh giác xung quanh, lại còn
bố trí thêm mấy đạo cầm chế trùng trùng điệp điệp rồi nói:


  • Tỷ biết đây là cái gì không?


  • Chẳng phải là phế phẩm sao?


  • Haiz! Linh tỷ à! Ta cũng từng là một phế phẩm đấy!


  • Nhưng đệ là đệ, ngọa hổ tàng long, thanh kiếm rỉ là thanh kiếm rỉ, chỉ là
    phế phẩm, sao có thể so sánh được chứ?


  • Ngọa hổ tàng long, giữa đám ngựa còm bỗng xuất thiên lí mã!


Khánh Dương nói xong liền rót một tia linh lực vào thanh trường kiếm, đoạn
liền bắt mấy thủ ấn phức tạp, khống chế linh lực thâm nhập sâu vào bên trong
thanh kiếm. Hắn phát hiện ra cấm chế phong ấn ở một không gian rất nhỏ bên
trong thanh kiếm, liền vận linh lực dẫn hỏa, cuồng bạo thiêu đốt cấm chế đó.

Lúc này, thanh trường kiếm liền nóng lên, đỏ rực. Nửa canh giờ sau, nhắm chừng
đã hỏa thiêu thành công cái phong ấn kia, Khánh Dương liền đổi thủ ấn, hét lên
một tiếng:


  • Phá cho ta! Mau hiện nguyên hình!

Cấm chế tan vỡ, thanh kiếm rung lên một cái, những hoen rỉ bên ngoài đều bật
hết ra, một phần hắc thiết ở giữa thanh kiếm bắn tung tỏe ra đất, cháy xèo
xèo, nghi ngút khói; để lộ ra mấy chữ Thiên Băng Nguyên Bích Thiết Kiếm trên
thân.

Sau đó, cả thanh kiếm nóng rực kia rất mau đã nguội lại, lưỡi liếm tỏa ra
quang mang màu lam nhạt, cả thanh kiếm đều sáng một màu lam biêng biếc lúc ẩn
lúc hiện. Những đường vân trên lưỡi kiếm hiện rõ ràng, mảnh như một đám tơ dạ
quang. Phần da nơi chuôi kiếm cũng tróc hết lớp vỏ cũ kĩ sần sùi ban đầu mà
trở nên óng ánh nâu. Trên lưỡi kiếm đính 4 viên ngọc trong suốt, màu lam nhạt,
dưới đốc kiếm thì khảm 2 viên màu vàng nhạt trong suốt.

Thảo Linh lúc này mới vỡ lẽ ra là Khánh Dương vừa làm hành động tìm vàng trong
cát. Ngoài hắn ra thì đúng là không ai làm được điều đó. Lúc này Khánh Dương
mới nhìn Thảo Linh nói:


  • Đây là Thiên Băng Nguyên Bích Thiết Kiếm, là báu vật trên đời, bản thân
    thanh kiếm có băng linh khí, lại là Ngũ tinh Tử phẩm Thần khí, đính trên lưỡi
    kiếm 4 viên Ngũ tinh Tử phẩm Hàn thạch ngọc, dưới đốc kiếm có 2 viên Ngũ tinh
    Tử phẩm Kim tinh ngọc, người dùng thanh kiếm này nếu là vủ giả băng hệ thì
    công lực dường như sẽ vô cùng vô tận. Tuy nhiên, phải đạt Vương cấp trở lên
    mới xuất ra được hết uy lực, hiện tại với tu vi của Linh tỷ thì chỉ tương
    đương với một Nhị tinh Lam phẩm binh khí mà thôi. Thứ này, tặng cho Linh tỷ,
    tỷ mau luyện hóa mà cất vào đan điền đi!

Thảo Linh bệch mặt hết nhìn ngắm thanh kiếm, đoạn lại nhìn Khánh Dương.


  • Đồ tốt như vậy, sao đệ không giữ lấy mà dùng? Đúng là ta cũng muốn có được
    một thanh kiếm tốt, nhưng đến mức này thì quá rồi!

Khánh Dương cười ấm áp nói:


  • Hôm nay là sinh nhật tỷ, là ta chủ ý dẫn dụ tỉ đi mua một món đồ, khi bước
    vào tiệm binh khí đó là ta đã chủ tâm tìm thanh kiếm này rồi, giờ trao nó cho
    tỷ.

Thảo Linh chợt lặng một chút trong lòng. Nàng chưa bao giờ biết tới ngày sinh
nhật, ngay cả nghĩa phụ của nàng cũng không dám chắc chắn, mọi năm nghĩa phụ,
nghĩa mẫu đều tặng quà vào ngày sinh nhật, nhưng là mấy ngày nữa chứ không
phải là hôm nay. Không nghĩ là Khánh Dương lại biết được điều mà ngay cả nàng
cũng không tường tận, liền hỏi:


  • Mấy ngày nữa mới là sinh nhật ta kia mà? Sao đệ bảo là hôm nay?


  • Không chỉ là ngày sinh, ta còn biết gốc tích của tỷ nữa.


  • Hả? Mau nói ta nào!


  • Chẳng phải là tỷ luôn đeo chiếc vòng trên tay kia sao! – Khánh Dương chỉ
    vào một vòng ngọc màu lục bích trên tay Thảo Linh.


  • Cái này, là của mẫu thân ta để lại, nó nói lên được gì chứ?


  • Tỷ rót một đạo linh lực vào xem!


  • Ta...ta là vũ giả mà!


Khánh Dương quẹt mũi một cái xấu hổ. Hắn quên béng đi mất, thiên hạ làm gì có
ai mà cái gì cũng động vào được như hắn chứ. Đoạn liền dùng một tia linh lực
rót vào vòng ngọc đó. Một đạo hàn khí lạnh thấu xương liền trào ra, làm cho
hơi nước xung quanh đóng băng lại, kết tinh tạo thành mấy chữ:


  • Băng Linh Giáng Thế Thu Đông Giao Hùng Quang Mai Tinh. – Thảo Linh lẩm
    nhẩm.


  • Tỷ không hiểu đúng không? Mấy chữ này, để nguyên thì khó giải nghĩa, có
    điều, theo đệ hiểu thì Băng Linh chính là tên thật của tỷ, hạ sinh vào lúc thu
    đông giao mùa, vào khi mà sao mai sáng nhất. Mà hôm nay mới là ngày duy nhất
    trong năm mà sao mai xuất ra một quang mang rực rỡ. Ta trông thấy vào ban sáng
    nên mới khẳng định như vậy.


  • Ta là Băng Linh sao? – Nàng cúi xuống, một giọt lệ chợt tràn ra khóe mi,
    trôi theo làn da trắng hồng, rồi rơi xuống đất thật nhẹ nhàng.


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Khánh Dương, mặt hắn tái mét vội dỗ:


  • Ây ây! Là ta suy đoán thôi, không có nghĩa là thực, thôi nào đừng khóc mà,
    chắc hẳn phải có đại sự xảy ra cho nên tỷ mới gặp ta đó chứ! Nào nào, hôm nay
    là sinh nhật tỷ mà, ay da! Là ta hồ đồ nói nhăng nói cuội mà.....

Thảo Linh ngước lên nhìn Khánh Dương, mỉm cười lau nước mắt nói:


  • Không không, đệ không có lỗi. Ta rất vui, cuối cùng ta cũng biết được ta là
    ai, tuy chưa biết được thân phụ, thân mẫu, nhưng ít ra ta cũng biết được ta có
    mặt trên đời này vào lúc nào, đa tạ Dương Dương!

Trong lòng Khánh Dương đang rối bời, nghe vậy cũng dần dần dịu xuống. 2 người
im lặng một lúc lâu, ngẫm nghĩ gì đó, cảm thấy cần phải làm một việc gì đấy,
Khánh Dương nuốt khan một cái rồi nói:


  • Ta không biết là ta suy đoán có đúng không, nhưng những chữ đó thì không
    phải là giả được, nếu sai là do ta nghĩ chưa đúng mà thôi, hiện tại tỷ mau
    luyện hóa thanh kiếm này đi đã, đem về Trần Gia, uy khí của nó sẽ đánh động
    nhiều người mất.


  • Đa tạ Dương Dương, ta vui lắm! Có điều, sao lúc đấy đệ lại tìm ra được nó
    như vậy? Chẳng lẽ chỗ đấy đều là thần khí cả sao?


  • Ban đầu thì đệ cũng chẳng nhìn ra được! – Khánh Dương cười cười – Có điều,
    thần khí nào cũng có linh tính, chính nó nói với đệ đấy. Tỷ mau chóng tu
    luyện, đến khi có thể xuất hết ra uy lực của nó, thì lúc đó nó sẽ nói với tỷ
    nhiều việc, hiện tại thì linh tính của nó đều dồn vào để giấu đi khí tức thần
    khí cả rồi. Khi nãy là do có phong ấn cho nên nó mới có thể thoải mái nói với
    ta nhiều việc, còn hiện tại thì nó đã im lặng đi rồi.


  • Hửm? Thế, nó nói với Dương Dương những gì vậy? – Thảo Linh tròn mắt gặng
    hỏi.


  • À, nó nhờ ta đem nó ra khỏi đống đấy, nó sẽ phò trợ ta nhiều, bị phong ấn
    đã mấy vạn năm, nó ngứa ngáy lắm rồi, gặp khí thế của ta, nó muốn biến ta
    thành một cao thủ khuấy trời đạp nước.


  • Vậy sao lại đem tặng cho ta? Chẳng phải là nó sẽ không chịu sao?


  • Linh tỷ yên tâm, nó sẽ buông lỏng hộ thủ linh khí cho tỷ, ta đã nói nó là
    ta muốn tặng cho tỷ, ta không thích dùng kiếm, nhưng dám chắc với nó là tỷ sẽ
    không khiến nó thất vọng, những người bên ta không có ai là phàm nhân cả,
    nhưng tỷ là người thích hợp với nó nhất. Hơn nữa, đây lại là một linh kiếm
    nương, tỷ bảo xem, làm sao mà ta có thể đem bên mình được chứ! Vậy chẳng phải
    là bị nhìn thấy hết sao! Ta còn là xử nam cơ mà! ......À, nó có dặn là tu vi
    chưa đạt Vương cấp thì tuyệt không lôi nó ra, mà hãy dùng một binh khí tầm
    thường khác, bởi nếu gặp cao thủ thì nó khó có thể ẩn thân.


Thảo Linh đỏ mặt cười khúc khích nhớ lại chuyện cũ, liền chọc một câu:


  • Ngươi hết còn là xử nam nữa rồi!

Đoạn quay mặt đi luyện hóa thanh kiếm, bỏ mặc Khánh Dương đang tối sầm mặt
ngồi một bên hộ pháp.

Vốn tu vi của Khánh Dương cũng không cao lắm, tuổi lại còn trẻ, nhưng hắn dám
đem Thảo Linh ra nơi này, tự tin vào những vòng cảnh giới đã an bài ra, bởi vì
trước đó, hắn đã bí mật nuốt mấy viên “tăng lực” khiến mỗi hành động sẽ hao
tổn linh lực gấp đôi, nhưng bù lại thì tu vi tạm thời tăng gấp gần 2 lần trong
mấy canh giờ. Hay nói theo ngôn ngữ game là “cắn lắc”.

Trời dần về hoàng hôn, lúc này, Thảo Linh đã luyện hóa xong thanh Thiên Băng
Nguyên Bích Thiết Kiếm, liền mau chóng cùng Khánh Dương trở về Trần Gia. Dọc
đường, Khánh Dương giải thích cho Thảo Linh hiểu rằng tạm thời đừng nên để lộ
thân phận lúc này để tránh những rắc rối không đáng có, mà theo hắn dự đoán là
nếu nàng quá vui mừng mà nói ra thì về lâu dài sẽ có những hậu quả không tốt.

Hai người cứ vừa thong thả bước trong những quang mang vàng vàng của một nửa
vầng dương đang lấp ló phía sau núi, lưu luyến tò mò nghe trộm cuộc trò vui vẻ
này. Một bông tuyết tinh khiết không biết từ đâu, khẽ trôi theo một làn gió,
bay mấy vòng xung quanh những cành cây khẳng khiu phía sau bóng 2 người.


Linh Vũ Khoa Học Đế Nghiệp Ca - Chương #25