1


Người đăng: HắcKê

Lạc Dương.

Phẩm Hoa lầu.

Hoa đại nương khẽ nhấc ngón tay ngà ngọc của mình lên, nhón lấy một quả nho
trong suốt, điềm tĩnh hướng về năm tiểu nha đầu phía trước hỏi:

-Các ngươi vì sao muốn gia nhập Phẩm Hoa lầu của chúng ta?

Tiểu nha đầu xinh xắn tên Hương Nhi òa lên một tiếng, quỳ ra đất, mắt ngập
tràn lệ bảo: - M ẹ muội mấy ngày trước đột nhiên mắc phải ác bệnh, trị không
khỏi nên qua đời, khổ cho muội gia cảnh bần hàn không đủ tiền mai táng… Cầu
xin tỷ hãy thu nhận muội, mọi thứ muội đều làm được… chỉ cần có thể chôn cất
mẹ thì việc gì muội cũng chấp nhận!

Hoa đại nương quét mắ t qua một lượt, thấy ba ả nha đầu kia đều nước mắt rưng
rưng, vẻ mặt đau khổ, nói cho cùng cũng vì hoàn cách bất đắc dĩ mới phải bán
thân vào Phẩm Hoa lầu. Tuy nhiên, trong số ấy có một tiểu cô nương mặc áo đỏ,
nàng ta đang tròn đôi mắt sáng của mình ra mà ngó dáo dác, lại còn mỉm cười
nhìn lại thị. Thị trong lòng lấy làm lạ, tiểu nha đầu này thoạt trông da sáng
thịt mịn, không giống cái vẻ đã từng nếm qua khổ ải, cứ dịu dàng thuần khiết
hệt như một đóa hoa nhỏ bên suối vậy, so với đám nha hoàn nữ trước đây thật là
không giống chút nào.

-Ngươi nói xem!

Ngón tay ngọc của Hoa đại nương chỉ vào tiểu nha đầu mặc áo đỏ ấy.

Tiểu nha đầu áo đỏ gương mặt cười tươi như hoa, vui vẻ đáp:


  • Muội là vì ngưỡng mộ.

-Ngượng mộ ư? - Ph ải đó! Phẩm Hoa lầu được xưng tụng là thiên hạ đệ nhất lầu, tên tuổi to lớn không gì sánh bằng. Muội nghĩ nếu đã buôn bán thành công như thế tất phải có điểm đáng học hỏi, cho nên mới không quản ngàn dặm xa xôi đến nơi đây, chỉ hy vọng tỷ có thể cho phép gia nhập!

“Khục!” Hoa đại nương thiếu chút nữa đã bị quả nho chẹn họng, vỗ vỗ ngực ho
sặc sụa.

Tiểu nha đầu áo đỏ vội vàng chạy ra đằng sau, từ tốn vỗ vào lưng thị, thánh
thót cười bảo:


  • Vừa gặp đại nương tỷ một thoáng thôi, muội đã hiểu được tại sao Phẩm Hoa
    lầu lại có thể vang danh khắp thiên hạ rồi.

Hoa đại nương sững sờ:


  • Tại sao vậy? - T ỷ khí chất cao nhã, mỹ lệ nhưng không phô trương, đoan
    trang mà không cứng nhắc, Phẩm Hoa lầu có một người như thế trông nom, muốn
    không thành công cũng thật là khó đó.

Hoa đại nương không nhịn được, bật cười:


  • Ta cũng chỉ là một ả nha đầu sai vặt ở đây, có phải người chủ sự đâu chứ.
    Ti ểu nha đầu áo đỏ che miệng lại, kinh ngạc thốt:


  • Không thể nào! Người như đại nương tỷ đây còn còn phải chịu thiệt thòi như
    thế, đủ thấy Phẩm Hoa lầu quả là chốn đầm rồng hang hổ không thể xem thường
    rồi!


Hoa đại nương khoát tay cười bảo: - Ti ểu nha đầu nhà ngươi mở miệng ra là có
thể nói lời mật ngọt ngay, được rồi được rồi, thôi thì nhận ngươi cũng được…
Bích Nhi, mang một lượng bạc ra đây tặng cho nàng ta.

Tỳ nữ tên Bích Nhi ứng lời lui ra.


  • Phải rồi, tên của ngươi là…

Tiểu nha đầu áo đỏ mặt mày tươi tắn đáp:


  • Tên muội là Như Ca.


  • Như Ca à?


Hoa đại nương trầm ngâm nói:


  • Sau này ở đây ngươi gọi là Ca Nhi vậy.

-Đa tạ đại nương! Có điều…

Như Ca ngoảnh sang bốn tiểu nha đầu còn lại, muốn nói nhưng cứ ngập ngừng.

-Nói đi!


  • Đại nương tỷ chỉ cần mỗi mình muội sao? Các nàng ấy thoạt trông cũng rất
    muốn được làm việc đó. Hương Nhi quỳ trên mặt đất, nước mắt rơi như mưa, dáng
    điệu xót thương vô cùng, khiến cho trong lòng Như Ca như phát sinh một loại
    cảm giác day dứt.

Hoa đại nương lãnh đạm nói:


  • Phẩm Hoa lầu là nơi để khách nhân mua vui, nếu như bọn họ cả ngày cứ phô
    cái vẻ mặt khóc lóc đưa đám thế này ra thì còn thể thống gì nữa.

Như Ca hướng về phía Hương Nhi nháy mắt, mỉm cười bảo: - Đại nương, Hương Nhi
tỷ tỷ cũng là vì vừa mới mất đi mẫu thân nên tâm tình mới ảo não như thế, đợi
mấy ngày nữa sau khi mẫu thân tỷ ấy được chôn cất tự nhiên sẽ khá lên thôi,
hơn nữa Hương Nhi tỷ tỷ vừa xinh đẹp lại vừa nhân ái, nhất định sẽ trợ giúp
cho đại nương người thật tốt. Hương Nhi tỷ tỷ, tỷ nói có phải không?

Hương Nhi trước đây bán thân ch ôn mẹ ngoài chợ đã mấy ngày nhưng không có ai
đến mua, mắt thấy hậu sự của mẹ mình không thể kéo dài lâu, cảm thấy chỉ còn
cách vào Phẩm Hoa lầu làm tỳ nữ là lối thoát duy nhất, nào còn được phép nghĩ
ngợi nhiều, nghe thế thì luôn thanh đáp:


  • Đúng vậy! Đúng vậy!

Hoa đại nương nhướng mày lên, liếc mắt nhìn sang Như Ca lúc này đang chắp tay
ra vẻ cầu xin, thầm nghĩ tiểu nha đầu này cũng thật thú vị đấy!

oOo

Phẩm Hoa lầu ở Lạc Dương.

Thiên hạ đệ nhất lầu. Rượ u ngon của Phẩm Hoa lầu, từ thứ rượu nổi tiếng mà
đám hoàng thân quý tộc ưa dùng cho đến loại rượu vô danh trong chốn hoang sơ
thôn dã, chỉ cần người nếm qua một lần rồi thì có thể uống đến say sưa ngây
ngất, lênh đênh bay bổng chẳng khác gì thần tiên.

Món ngon của Phẩm Hoa lầu, bất kể là sơn hào hải vị hay thức ăn tầm thường đều
ngon đến mức khiến người ta như muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Tuy nhiên, thứ hấp dẫn nhất của Phẩm Hoa lầu lại chính là người. Mỹ nhân.

Mỹ nhân khiến kẻ khác phải điên đảo thần hồn. Có m ỹ nữ thân người quyến rũ
tận xương, có mỹ nữ vóc hình thanh nhã cao quý, có mỹ nữ dáng vẻ thuần khiết
thẹn thùng, có mỹ nữ tươi tắn thông thường, dạo gần đây còn thịnh hành loại mỹ
nữ xinh đẹp vẻ hoang dã.

Tóm l ại, chỉ cần người đến Phẩm Hoa lầu thì luôn luôn có thứ hợp với người!
Còn nếu như người chưa hài lòng, sẽ thay tới đổi lui cho đến khi người hả dạ
mới thôi!

À à, xin chớ hiểu lầm, Phẩm Hoa lầu tuyệt không phải là một kỹ viện bình
thường.

Nó chính là… Nói chính xác, nó là m ột dạng môi giới trung gian, những cô
nương treo biển hành nghề tại nơi đây đều có thể tự do đến đi, tự do đặt ra
giá cả, tự do chọn mặt khách hàng, tự do ước định thời gian hầu tiếp, thậm chí
có thể tự do lựa chọn nội dung “phục vụ”. Đương nhiên, Phẩm Hoa lầu cũng phải
có lợi nhuận trong việc này, vì thế mỗi cô nương hàng tháng đều phải giao nộp
một khoảng thuế kim nhất định (có điều khoảng tiền này cũng không nhiều, như
thế mới có thể thu hút thêm các mỹ nữ “chất lượng” khác).

Vậy Phẩm Hoa lầu dựa vào điều gì mà kiếm ra hoàng kim bạc trắng ngập tràn như
thế?

Đúng rồi! Thức ăn và rượu. Phàm nh ững khách nhân đến nơi đây, có ai ngồi với
mỹ nhân lại không gọi lên vài món ăn, uống đôi ba bầu rượu bao giờ. Người đẹp
đang ở trước mặt, nếu không tỏ ra chút hào phóng rộng rãi thì làm sao chiếm
được cảm tình của nàng đây? Cho nên ai ai cũng biết, thức ăn và rượu mới chính
là thứ mang lại lợi nhuận lớn nhất nơi đây.

Như Ca cự c kỳ bội phục người đã nghĩ ra phương thức kiếm tiền này cho Phẩm
Hoa lầu. Tiếc rằng, vị chủ nhân thật sự của nơi này là ai, dường như còn là
một điều bí ẩn, cho đến giờ nàng vẫn chưa có duyên gặp mặt. Đáng tiếc, quả là
đáng tiếc mà!

Như Ca vừa mang canh tổ yến đường phèn đến Phong các, vừa lắc đầu than thở.

Đột nhiên, một bóng người mảnh dẻ xuất hiện trước mặt nàng.

Như Ca ngẩng đầu nhìn lại, đoạn mừng rỡ kêu lên:

-Hương Nhi tỷ tỷ, là tỷ đó ư, mấy ngày nay tỷ có khỏe không?

Hương Nhi duyên dáng mỉm cười đáp trả, trong nét cười ẩn chứa một sự cảm kích
bất tận:


  • Mẹ tỷ đã được an táng rồi, mọi chuyện đều làm rất ổn thỏa.


  • Vậy thì tốt quá, tỷ tỷ người cuối cùng cũng có thể an tâm rồi!


  • Ca Nhi muội muội, cảm ơn muội!


Hương Nhi nhìn nàng, ánh trời nghiêng nghiêng soi sáng lên chiếc cằm thanh tú
của cô:

-Có điều, muội đem toàn bộ số bạc vừa bán thân cho tỷ mượn, việc ấy thật sự không sao chứ? Tỷ…

Như Ca vội vã xua tay: - Không sao, không sao, t ỷ tỷ người cứ an tâm mà dùng!
Muội không cần chỗ bạc này, cũng chẳng sử dụng đến! Nếu như tỷ tỷ cảm thấy chỗ
bạc này chưa đủ, muội còn có thể tặng tỷ thêm một ít nữa…


  • Không c ần đâu, sau khi lo gấp việc hậu sự cho mẹ, tỷ cũng không còn việc
    phải dùng đến tiền nữa.

Hương Nhi trịnh trọng nói:


  • Muội muội, số bạc ấy tỷ nhất định sẽ trả lại cho muội. Như Ca muố n bảo
    nàng không cần làm gì, nhưng trong lòng nghĩ lại, biết loại người trong cứng
    ngoài mềm như Hương Nhi sẽ không chịu tiếp nhận ý tốt của nàng, cho nên chỉ
    cười tươi rồi lảng sang chuyện khác.

-Hương Nhi tỷ tỷ à, Hoa đại nương sắp xếp cho tỷ hầu hạ Phượng Hoàng cô nương có phải không?

Như Ca hiếu kỳ hỏi:


  • Nghe nói tính tình của Phượng Hoàng cô nương hống hách lắm, chắc tỷ phải
    chịu khổ nhiều rồi.

Hương Nhi cúi thấp đầu, hồi lâu vẫn không trả lời. Như Ca chăm chăm nh ìn cô,
thật chậm, lông mày khẽ cau lại. Nàng đặt khay trên tay xuống, đến bên Hương
Nhi, tỉ mỉ xem xét cổ của cô, sau đó hít vào một hơi, hoảng hốt kêu lên:


  • Trên cổ của tỷ sao lại có vết thương?! Dường như là bị người khác dùng móng
    tay cấu vào!

Hương Nhi cuống quít che lấy vết thương, ánh mắt khổ sở nói:


  • Không phải, là do tỷ tự mình bất cẩn thôi.


  • Tỷ nói dối!


Như Ca dẩu môi xinh của mình lên:


  • Tại sao lại muốn gạt muội chứ, chúng ta không phải là tỷ muội tốt của nhau
    hay sao?


  • Tỷ…


Như Ca vỗ vỗ bờ vai của cô:


  • Có chuyện gì hãy nhớ nói cho muội biết, mặc dù muội chỉ là một tiểu nha
    đầu, nhưng dù sao có nhiều người thì vẫn đưa ra ý kiến tốt hơn!

Hương Nhi sụt sịt muốn khóc, lặng im một lúc lâu, cuối cùng cũng khe khẽ gật
đầu.

oOo

Phong các.

Ngoài song cửa, tiết xuân êm êm, dương liễu thanh thanh.

Bên trong các, vị mỹ nhân như ngọc đang tô điểm trước gương. Như Ca lấ y từ
hộp trang sức ra một chiếc thoa trắng có đính ngọc bảo lam, nghiêng nghiêng
cài lên làn tóc mây thanh nhã của Phong Tế Tế, lại phục trang cho cô một bộ
váy mềm lụa mỏng màu phấn lam, trông đơn giản và tao nhã như một nàng tiên nữ
hư ảo không nhiễm bụi trần gian.

Phong Tế Tế hài lòng cứ ngắm đến ngắm lui, thích thú mãi không khép miệng lại
được: - Ca Nhi, tay ngh ề của muội quả là khéo léo, trang điểm cho ta thật
xinh đẹp làm sao! Những khách nhân gần đây đều nói ta đã đổi khác, so với
trước kia còn đẹp hơn bảy tám phần đấy!


  • Tiểu thư nói đùa rồi!

Như Ca cười dịu dàng bảo:

-Người vốn là một đại mỹ nhân, càng ngày càng xinh đẹp là lẽ tất nhiên thôi, đâu có can hệ gì đến muội.


  • Phì, tiểu nha đầu nhà ngươi, miệng lưỡi ngọt chết người đi được!

Phong Tế Tế vui không kiềm được, mi mắt như tơ lườm xéo nàng một cái.

Như Ca bưng chén ngọc lên, cặn dặn:


  • Tiểu thư, uống chút canh tổ yến đường phèn này đi, có tác dụng dưỡng nhan
    sắc đấy.

Phong Tế Tế nhận lấy, thoáng vẻ ngập ngừng:

-Nhưng, nó có khiến ta tăng cân hay không? Những cô nương khác đều thướt tha, mảnh khảnh lắm. Ta dường như có chút tròn trịa thì phải.

Như Ca hai mắt mở to, giật mình nói:

-Người như vậy mà cho là tròn trịa hay sao?

Nàng không đồng ý lại lắc lắc đầu: - Mu ội lại cảm thấy vóc dáng tiểu thư cân
đối hợp lý, thậm chí còn hơi gầy nữa đấy. Trong lâu đúng là có những cô nương
thướt tha, mảnh khảnh như U Lan cô nương, nhưng chẳng lẽ người không cảm thấy
chính vì cô ta quá gầy cho nên sắc mặt cứ vàng vỏ u tối hay sao, cho dù có
phấn tô cả người thế nào cũng không làm sáng sủa lên được, quả thật khó coi vô
cùng. Thân thể khỏe mạnh một chút, khí sắc sẽ tốt hơn rất nhiều, người cũng sẽ
muôn phần xinh đẹp! Huống chi, thân thể có tráng kiện an khang thì cả đời mới
có thể hưởng phúc được chứ!

Phong T ế Tế nghe những lời này xong, khuôn ngực đột nhiên nóng ran. Vào nghề
đã mấy năm nay, trái tim cô đã sớm hóa chai sạn, nay vì có người quan tâm mà
trở nên ấm áp lại.

Cô lẳng lặng uống hết chén canh tổ yến đường phèn, sau đó ngẩng đầu lên, cười
bảo Như Ca:


  • Có cơ hội ta nhất định phải cảm ơn Hoa đại nương.

“…?”


  • Cảm ơn tỷ ấy đã phái một nha đầu thân thiết như vậy đến với ta.

Cô kéo lấy tay Như Ca, cười tươi như đóa hạnh hoa trong gió xuân:


  • Ta mến muội lắm, Ca Nhi!

Như Ca chớp mắt, mỉm cười nói:


  • Tiểu thư, muội cũng rất thích người, người đối với muội rất hòa thuận, rất
    thân thiết; có thể được theo hầu hạ người chính là hảo phúc khí của Ca Nhi.

Chợt lúc này, nàng lại nhớ tới vết xước trên cổ của Hương Nhi.

Nhành dương liễu đong đưa theo gió.

Phong Tế Tế tựa mình vào song cửa chạm hoa, cầm lấy tay Như Ca, hồi lâu vẫn
chưa buông rời.

Cô tử tế nhìn ngắm nàng nha đầu đột nhiên được cử đến bên cạnh mình này, sau
khi cân nhắc đôi chút, cuối cùng nhẹ giọng thốt:


  • Ca Nhi, muội biết không, ta thật không muốn làm nữ tử thanh lâu cả đời này
    đâu.

Như Ca gật đầu.

Phong Tế Tế càng thêm siết chặt tay nàng, nói tiếp:


  • Vì vậy, muội giúp ta có được không?

“…?”

Phong Tế Tế nhìn ra bầu trời xanh thẫm ngoài kia, mỉm cười ngọt ngào như một
đóa hoa lê:


  • Hãy giúp ta leo lên ba vị trí dẫn đầu trên Bài Hành bảng của Phẩm Hoa lầu!

oOo

Đạ i sảnh, Phẩm Hoa lầu.

Nơi cao nhất có treo một tấm bảng lớn bằng vàng vô cùng nổi bật, kim quang
chói lọi, hấp dẫn mọi khách nhân khi đặt chân vào đều phải ngưng bước nhìn
lên.

Đây chính là bảng xếp hạng của những danh hoa tuyệt sắc tại Phẩm Hoa lầu.

Từ trên xuống dưới theo thứ tự là mười đại danh hoa được ưa chuộng nhất trong
tháng. Lúc này v ẫn chưa đến thời điểm tiếp khách, Như Ca cả người vận trang
phục đỏ, đứng dưới tấm bảng vàng ngước mắt nhìn lên, vừa nhìn vừa thán phục!

Tài tình!

Tuyệt diệu!

Như Ca đoán rốt cuộc phải là thiên tài đến bậc nào mới nghĩ ra một ý tưởng hay
như vậy. Người trên đời đề u có một thứ tâm lý kỳ lạ. Phàm là danh hoa càng
được nhiều người theo đuổi thì càng được háo hức muốn hái xuống để thưởng
thức, thêm vào tiếng tăm của Phẩm Hoa lầu vang khắp thiên hạ, người đứng được
trong ba vị trí đầu tiên đương nhiên là có một địa vị cao vời, ai mà không
muốn chiêm ngưỡng dung nhan cơ chứ. Cho nên, mức giá của vị cô nương đứng đầu
mỗi khi Phẩm Hoa lầu thay đổi tuyệt sắc danh hoa bảng đều khiến cho người khác
phải trợn mắt há mồm.

Ngoài ra, dướ i sự kích thích của Bài Hành bảng cũng như lợi ích mà việc sắp
đặt thứ tự mang lại, mỗi vị cô nương đều cố sức phô ra hết mọi thứ vũ khí mình
có, tranh tài đấu sắc cùng nhau, không ai dám chậm trễ một phân nào. (Bởi vì
ngôi thứ trên Bài Hành Bảng mỗi tháng đều có sự thay đổi, chỉ cần sơ sẩy một
chút thì có thể mất vị trí ngay, thậm chí còn có khả năng rơi khỏi bảng)

Các cô nương qua việ c cạnh tranh tự nhiên ngày càng xinh đẹp hơn, tiêu chuẩn
để xếp hạng các danh hoa cũng sẽ tự nhiên cao hơn, đám khách nhân thì tự nhiên
phải chi tiêu đậm hơn, còn việc buôn bán của Phẩm Hoa lâu sẽ tự nhiên ngày một
phát đạt hơn!

“Xuất sắc thật! Quả là thiên tài!”

Như Ca khen không ngớt miệng, gật gù mãi đến mức đầu đã sắp chạm xuống mặt
đất.

-Nha đầu nhà ngươi đang làm gì vậy?

Hoa đại nương từ sảnh bên bước ra, trông thấy Như Ca đang đứng ngây ra một
mình, lại còn cười vơ vẩn thì thắc mắc.

-Hoa đại nương khỏe ạ!

Như Ca xoay người hành lễ với thị, sau đó tỉ mỉ quan sát tấm bảng vàng, nàng
hỏi dò:

-Đại nương, là ai đã nghĩ ra việc tạo nên Bài Hảnh Bảng này vậy?

-Là đại lão bản.

-Đại lão bản ư?!

Như Ca hai mắt sáng lên, kéo lấy tay áo Hoa đại nương, vồn vã hỏi:

-Đại lão bản thực ra là ai, tại sao ai nấy đều không chịu nói vậy?

Hoa đại nương nhìn lên tấm bảng vàng như xuất thần, hồi lâu mới trả lời:


  • Không phải họ không chịu nói, mà là không biết để nói.


  • Ôi? Thần bí như vậy sao?


Như Ca tỏ vẻ thất vọng.


  • Có lẽ là vậy…

Hoa đại nương trầm ngâm nói:


  • Chỉ có Sắc Vi cô nương mới rõ được là ai mà thôi. Như Ca biế t Sắc Vi cô
    nương, cô ta chính là tổng quản của Phẩm Hoa lầu. Có điều, Sắc Vi cô nương rất
    ít khi lộ diện, nàng từng một lần trông thấy cô ta từ xa, nhưng chỉ nhìn được
    một bên mặt nên cũng không rõ ràng cho lắm, tuy nhiên nàng cũng nhận ra cô ta
    có một phong tư tao nhã như trúc, khí chất thanh cao, so với người khác quả
    thật bất đồng.


  • Sắc Vi cô nương trên thực tế có phải là lão bản của Phẩm Hoa lầu hay không?


Như Ca đánh liều phỏng đoán.

Hoa đại nương lắc đầu đáp:


  • Trông không phải đâu!


  • Vì sao?


  • Bởi vì…


Hoa đại nương chợt tỉnh lại, đưa tay gõ lên đầu Như Ca một cái, mắng:


  • Tiểu nha đầu chết tiệt nhà ngươi, hỏi nhiều như vậy làm gì chứ!

Thị hằm hằm liếc nhìn Như Ca rồi xoay người bỏ đi. Kể cũng lạ, sao thị lại vô
duyên vô cớ đi lắm chuyện với ả tiểu nha đầu này nhỉ!

Như Ca vội vã kéo lấy tay áo của thị:

-Đại nương đừng đi, muội còn có chuyện muốn hỏi tỷ mà!


  • Ta không rảnh!

-Đại nương tốt bụng ơi…

Như Ca dịu giọng nài nỉ.

Hoa đại nương hít sâu một hơi, cuối cùng không đành bụng bảo:

-Nói đi!

Như Ca vẻ mặt cười tươi:


  • Xin hỏi đại nương, thứ tự của những tuyệt sắc danh hoa trên Bài Hành Bảng
    này cụ thể dựa vào tiêu chí nào mà định ra vậy?


  • Nhan sắc, phục vụ và nhân khí.


  • Ô…


Như Ca chợt hiểu ra, vỗ tay nói:


  • Rất có lý, rất có lý… thế nhưng, như vậy cũng không đúng…

Nàng lại có thêm một nghi vấn mới.

-Không đúng chỗ nào? - Cái này g ọi là “đẹp xấu tùy mắt người”, như tiểu thư nhà muội tháng này đứng hàng thứ bảy, nhưng dung mạo của người so với Tử Tinh Đình cô nương ở hàng thứ năm không hề thua kém, thậm chí muội cảm thấy so với U Lan cô nương ở vị trí thứ ba còn nhỉnh hơn một chút. Én mập hay ốm, ai đẹp hơn ai sợ rằng khó mà phân định được. Hơn nữa, nói về phục vụ, Phượng Hoàng cô nương ở vị trí thứ tư động một tí là hay la mắng khách nhân, lời lẽ lạnh nhạt khó nghe, như thế nào lại đứng trên tiểu thư nhà muội được chứ?

Hoa đại nương cười bảo: - Vi ệc này ngươi không hiểu đâu, cái loại giọng điệu
đanh đá chua ngoa như thế là thứ được ưa chuộng nhất lúc này đấy. Ả mèo hoang
Phượng Hoàng lại hợp với khẩu vị của nhiều khách nhân như vậy, có muốn loại ả
ra cũng không được.

-Ồ? Ra là vậy!

Hóa ra mỗi ngành mỗi nghề đều phải biết nắm bắt nhu cầu thị trường cả.

-Tuy nhiên, ngươi nói cũng không sai.

Hoa đại nương nhìn nàng tỏ ý khen ngợi:


  • Sắc đẹp và thái độ phục vụ tốt hay xấu cũng khó mà bình xét, cho nên thứ
    bảng xếp hạng này chủ yếu dựa vào chính là nhân khí.


  • Nhân khí? - Ph ải! Hơn nữa nhân khí này không dựa vào việc có nhiều khách
    hay không, quan trọng là thân phận và địa vị của người khách ấy cao thấp thế
    nào. Tựa như Khúc Du Du vậy, sở dĩ cô ta có thể leo lên vị trí thứ sáu chính
    vì bởi một tháng trước cô ta được Lưu thượng thư xem trọng, cho nên mới tăng
    tiến nhanh như vậy, hiểu chưa?


Như Ca nhấp nháy mắt, mặt lộ nét cười.

Thì ra là như thế! Xem ra mu ốn giúp Phong Tế Tế tiến lên ba hạng đầu tiên,
chỉ dựa vào việc trang điểm hơn người không thôi là chưa đủ, còn phải tìm được
một vị khách nhân đủ trọng lượng nữa mới có thể đi tắt vượt rào được!

Vấn đề kế tiếp chính là…

Tìm đâu ra vị khách nhân có đủ trọng lượng đây?

Như Ca bắt đầu nhức óc suy nghĩ.

oOo

Ngày mồng một.

Trời vừa vào đêm.

Phẩm Hoa lầu lại ngầm dậy lên một bầu không khí khác thường. Phong các.

Như Ca cẩn thận thắt một tấm sa mỏng lên mặt Phong Tế Tế, tò mò hỏi:


  • Tiểu thư, người có cảm thấy mấy ngày gần đây có điều không ổn hay không?
    Dung m ạo xinh đẹp của Phong Tế Tế được một tấm lụa trắng tựa sương khói che
    phủ, như mộng như ảo, vừa thần bí vừa mê hoặc. Cô tự ngắm mình trong gương,
    nghe vậy chỉ thờ ơ đáp:


  • M ỗi tháng đều như vậy, cứ đến ngày mồng một và ngày rằm, rất nhiều cô
    nương và nha đầu trong lâu đều giống như kẻ gian vậy, đi khắp nơi nghe thầm
    ngóng trộm, muốn khám phá ra phương pháp của người khác ấy mà.


Như Ca càng thêm tò mò:

-Phương pháp? Là phương pháp gì vậy?

-Đương nhiên là phương pháp hấp dẫn nam nhân rồi.

Phong Tế Tế liếc nhìn, thấy bộ dạng đầy vẻ thắc mắc của nàng liền kiên nhẫn
giải thích: - Mu ội mới vào đây chưa bao lâu, chẳng trách có nhiều chuyện còn
chưa hiểu thấu. Phẩm Hoa lầu mỗi độ đầu tháng và ngày rằm chính là lúc khách
nhân tập trung đông nhất, cũng là thời cơ tốt nhất để các cô nương thể hiện
nhan sắc và tài mạo của mình. Chỉ cần có thể nắm chắc lấy cơ hội, gây được sự
chú ý cho người khác, giá trị và tăm tiếng sẽ tăng lên rất nhanh, còn như có
thể thừa dịp này thu hút một hai vị khách nhân thân phận nổi tiếng, thì chẳng
những có thể ngẩng cao đầu mà còn ngạo nghễ với kẻ khác được nữa.

Như Ca chợt hiểu ra: - Là v ậy ư, muội hiểu rồi! Các vị cô nương đều muốn biết
rõ dáng vẻ của những người khác có nổi trội hơn so với mình không, cho nên đêm
nay mới nghĩ ra trăm phương ngàn kế để áp đảo đối phương, muốn câu kéo cho
bằng được vị khách nhân có quyền lực cao nhất đây mà!

Như vậy, nàng hẳn nhiên không cần phải phiền não nghĩ cách làm sao tìm ra vị
khách có trọng lượng đến nâng đỡ cho Phong Tế Tế nữa rồi.

Thật là tốt quá!

Nàng thở phào một hơi.

Nhưng mà…


  • Làm thế nào mới có thể hấp dẫn nam nhân chứ?

Nàng rất muốn nghe chỉ dạy.

Phong Tế Tế cười khổ đáp:


  • Đây chính là chỗ khó nhất đấy!

Như Ca vểnh tai, chăm chú lắng nghe.


  • Trái tim nam nhân hệt như kim dưới đáy biển vậy, rất khó thăm dò.

Tiếng thở dài từ nơi xa xăm truyền đến…

Ầy? Những lời này chỉ thường dùng để nói về nữ nhân mà thôi, nam nhân cũng có
thể áp dụng hay sao? - S ở thích mỗi vị khách nhân không ai giống ai cả, có
người thích e thẹn, có người thích phóng đãng, lại có người thích lạnh lùng…
Tuy nhiên, mỗi lần tiếp khách thì muội chỉ có thể phô ra một loại dáng vẻ, hệt
như đang đặt cửa đỏ đen vậy, vận khí tốt thì trúng lớn, vận khí xấu thì chỉ
còn nước trơ mắt nhìn khách nhân bị các cô nương khác đoạt đi.


  • Vậy phải làm sao đây?


  • Cũng chỉ còn cách đánh cược thôi.


Phong Tế Tế đột nhiên bật cười:

-Có điều, muốn đánh cược cũng không thể không chuẩn bị trước, cần phải có sách lược.

“…?”


  • Vị khách nhân khiến mọi người chú ý nhất đêm nay chính là…

Như Ca mở to hai mắt, đợi cô tiếp tục.

Phong Tế Tế khẽ vuốt lên gương mặt xinh đẹp dưới lớp lụa mỏng như sương khói
của mình, hạ giọng nói:


  • … Thiếu chủ của Thiên Hạ Vô Đao thành, Đao - Vô - Hạ!

Đao Vô Hạ?

Chỉ nghe tên thôi cũng đủ khiến cho người ta cảm giác được đây nhất định là
một nhân vật đặc sắc.

Phong Tế Tế trầm ngâm nói: - Nghe nói Đao Vô Hạ hành xử cao thượng, dĩ nhiên
sẽ không thích loại nữ tử xung xoe nịnh nọt, còn nếu giả vẻ cao quý rụt rè,
lại sợ y cảm thấy thiếu nét hiếm lạ. Cho nên hôm nay ta hóa trang thế này, Ca
Nhi, muội xem có thích hợp hay không?

Như Ca quan sát Phong Tế Tế. C ả người cô khoác xiêm trắng lụa mềm, hợp cùng
tấm sa bạch trong suốt, búi tóc vấn cao, vừa đơn giản vừa tự nhiên, trên đấy
có cài nghiêng một thanh thoa “dương chi bạch ngọc”, phong tư thước tha yểu
điệu, hệt như một nàng tiên nữ thanh lệ trong sương sớm.


  • Tiểu thư, người thật là đẹp đến mức khiến người ta phải thảng thốt đấy!

Như Ca tán tụng, kế đó lại thắc mắc:


  • Chỉ là, sao người lại cần lụa trắng để che mặt chứ?

Phong Tế Tế cười ghẹo nàng: - Ti ểu nha đầu, chẳng lẽ muội không biết rằng bản
tính của nam nhân rất ti tiện hay sao? Càng mông lung khiến hắn không nhìn rõ
dung mạo của muội, hắn càng khao khát được trông thấy hơn. Ta nghĩ gã Đao Vô
Hạ này cũng không ngoại lệ đâu.

Thật vậy ư? Bản tính của nam nhân rất ti tiện hay sao?

Như Ca trong cơn bần thần, không thốt được lời nào. Tuy nhiên, lúc này nàng b
ỗng nhiên nhận thấy gương mặt Phong Tế Tế dưới lớp sa bạch bao phủ hệt như một
đóa thược dược trong sương mai, lúc ẩn lúc hiện, vừa xinh đẹp, vừa khơi gợi,
khiến cho người khác muốn khám phá đến cùng, thật sự là câu hồn đoạt phách!

Phong Tế Tế trông thấy Như Ca ngơ ngẩn nhìn mình như vậy, trong lòng không
khỏi đắc ý, vỗ vỗ đầu của nàng bảo:


  • Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nên đi thôi!


  • Vâng ạ!


Như Ca đáp. Đột nhiên, lúc này nàng lại nảy ra một câu hỏi, bật miệng thốt:


  • Tiểu thư, tại sao cứ mỗi mồng một và ngày rằm thì khách nhân lại đặc biệt
    đông như vậy?

oOo

Giữa đại sảnh của Phẩm Hoa lầu có một tòa đài vuông được dựng thành từ những
cây trúc xanh. Trúc xanh làm rào, rèm thưa buông nhẹ, một bệ lư hương cổ kính
bốc lên những làn khói thơm vất vít, thấm đẫm sự an tĩnh, dường như có thể lấn
át cả mùi rượu và thức ăn đương tràn ngập khắp lầu, khiến cho lòng người vì
thế mà trở nên sáng suốt.

Một bệ đàn bằng trúc xanh.

Một chiếc đàn cổ.

Một vị nam tử áo trắng cao lớn đang ngồi tĩnh tại chơi đàn.

Tiếng đàn tính tang. T ựa dòng suối nhỏ tuôn chảy chốn non cao, trong vắt thấy
đáy, bọt nước tinh khôi, sỏi bé nơi đáy nước lấp lánh phát sáng, phảng phất
như từng viên từng hạt đều chất chứa một niềm vui nho nhỏ, một nỗi buồn sâu
kín…

Khách nhân trong Phẩm hoa lầu lúc này đều lặng im không thốt một lời. Ánh m ắt
họ tập trung cả lên người vị nam tử áo trắng kia một cách mê say, thân thể như
chìm đắm vào tiếng đàn của y không thể cưỡng lại, tựa hồ đã rơi lạc vào một ảo
cảnh đầy hạnh phúc.

Như Ca đến lúc này mới hiểu được. Nàng trước đây c òn lấy làm lạ, rằng vì sao
giữa sảnh đường lại tự nhiên dựng lên một đài trúc như vậy, rõ ràng chiếm rất
nhiều không gian lại chẳng hề có tác dụng gì. Thì ra, đài trúc này vốn dành
riêng cho vị nam tử áo trắng nọ mà không cho bất cứ ai sử dụng đến. Thêm nữa,
vị nam tử áo trắng ấy chỉ mồng một và ngày rằm mới đến nơi đây biểu diễn, cho
nên mỗi tháng vào hai ngày này, không khí tại Phẩm Hoa lầu luôn rất náo nhiệt.

Người ấy…

Lẽ nào chính là Cầm Thánh trong truyền thuyết? Ti ếc thay, ở vị trí của Như Ca
chỉ có thể trông thấy bóng lưng của vị nam tử áo trắng nọ, không tài nào nhìn
rõ được dung mạo y. Tuy nhiên, chỉ dựa vào bóng lưng y thôi cũng đã toát nên
vẻ thanh khiết bất phàm, tao nhã như tiên rồi.

Phong Tế Tế bảo nàng, tên của y là Hữu Cầm Hoằng. Và thuy ết phục được Hữu Cầm
Hoằng, chính là nhiệm vụ trên hết Như Ca phải thực hiện. Nhiệm vụ này dĩ nhiên
là do Phong Tế Tế giao cho nàng. Chỉ được phép thành công, không được phép
thất bại! Đây cũng chính là yêu cầu của Phong Tế Tế.

Có điều, nhìn dáng lưng của vị nam tử áo trắng ấy, trống ngực Như Ca đột nhiên
đập thình thịch.

Mọi khách nhân đều đang tập trung lắng nghe khúc đàn của Hữu Cầm Hoằng.

Các cô nương trong Phẩm Hoa lầu thì đang ở một chỗ khuất đánh giá những vị
khách nhân ấy.

Đại sảnh tổng cộng có ba mươi sáu bộ bàn. Trong đó có chín bộ bàn tròn lớn
bằng gỗ tử đàn được chạm trổ công phu thuộc hàng cực phẩm, hai mươi bảy bộ bàn
vuông có khắc hoa văn thuộc hàng trân quý. Mỗi bộ bàn tròn bằng gỗ tử đàn do
một nam một nữ nha đầu hầu hạ, còn mỗi bộ bàn vuông khắc hoa chỉ do một gã sai
vặt phục vụ. Số bạc bỏ ra để được ngồi trên bộ bàn tròn tử đàn này đắt hơn gấp
mười so với giá của bộ bàn vuông khắc hoa. Hơn nữa, nếu chỉ có tiền mà địa vị
thanh thế không đủ, ví như người ấy chỉ là một phú hộ vô danh nào đó, thì mặc
cho hắn có trả ra bao nhiêu bạc, bàn tròn tử đàn có trống đến đâu, Phẩm Hoa
lầu cũng sẽ không cho hắn được ngồi lên.

Khách nhân nào đủ tư cách ngồi trên bàn tròn tử đàn thì tài lực và thân phận
là không thể nghi ngờ.

Cho nên ánh mắt của các cô nương Phẩm Hoa lầu đại đa số đều tập trung lên
người những vị khách đang ngồi trên bàn tròn tử đàn ấy.

Nhất là chiếc bàn đặt gần đài trúc nhất.

Trên ấy có ba người đang ngồi.

Trước khi vào đây, Phong tế Tế đã đại khái nói cho Như Ca biết về tên và đặc
điểm của bọn họ. Khi ến người ta chú ý nhất là một nam tử trẻ tuổi, y vận áo
gấm đai ngọc, mão vàng kết tóc, vẻ mặt đường bệ, tướng mạo anh tuấn, khí chất
hiên ngang. Hiển nhiên y chính là điểm nóng nhất trong toàn sảnh đường hiện
nay…

Đao Vô Hạ.

Không tệ lắm, Như Ca gật đầu. Thiên H ạ Vô Đao thành chính là đại môn phái chỉ
xếp sau Liệt Hỏa sơn trang trong giang hồ, thấp thoáng cũng có uy thế của kẻ
đứng vị trí thứ hai. Đao Vô Hạ lại là thiếu chủ của Thiên Hạ Vô Đao, tương lai
sẽ là thành chủ, võ công có thể nói là kiệt xuất trong giới thiếu hiệp đồng
lứa, hơn nữa y tướng mạo bất phàm, thanh danh bất tục, việc trở thành trọng
tâm tranh chấp của đám danh hoa đêm nay cũng là lẽ tất nhiên.

Bên tay ph ải của Đao Vô Hạ là một vị nam tử ít tuổi hơn một chút, y vóc dáng
tròn trịa, khuôn mặt trắng nõn, ánh mắt có chút tối tăm. Hẳn nhiên y chính là
em ruột của Đao Vô Hạ Đao Vô Ngân. Lạ một điều là vì sao tướng mạo của hai vị
huynh đệ lại khác nhau nhiều đến vậy chứ?

Như Ca nhìn sang phía tay trái của Đao Vô Hạ…

Ôi chao, là một người con gái. Nguyên t ắc hàng đầu của Phẩm Hoa lầu là không
hoan nghênh khách nữ. Song, nếu như vị nữ tử này mang thân phận “cao quý”,
hoặc là người dẫn theo nàng có thân phận “cao quý” thì vẫn có thể vu vi cho
qua. (Sao? Có người hỏi tiêu chuẩn “cao quý” là thế nào ư? Tự mình suy nghĩ
cũng được mà. - Tác giả)

Tên của nàng hình như là Đao Liệt Hương, con gái duy nhất của thành chủ Thiên
Hạ Vô Đao thành. Đao Liệt Hương lớ n lên không thật yểu điệu, đường nét góc
cạnh ngũ quan đều khỏe khoắn, giữa trán thấp thoáng một luồng anh khí. Cô
không chăm chú lắng nghe tiếng đàn của Hữu Cầm Hoằng mà chỉ nâng bôi rượu lên,
lặng yên nhấm nháp.

Được, quan sát đã xong. Như Ca thu hồ i ánh mắt, trông lại dáng ngồi duyên
dáng của Phong Tế Tế phía trước, lòng thầm mong sao mọi thứ đều thuận lợi với
cô đêm nay, để tâm nguyện của cô được đền đáp.

Không ổn!

Như Ca bất chợt cảm giác chính mình đã bỏ sót điều gì đó, nàng vụt ngẩng đầu
lên, nhìn về phía góc đại sảnh!

Một bộ bàn vuông khắc hoa thông thường.

Phía trên bày ra ba món ăn nhẹ, không có rượu, thức ăn cũng chưa được động
đến.

Nơi ấy có hai người. M ột vị nam nhân tuổi ước hai mươi bảy, hai mươi tám,
người vận đồ đen, lông mày nhàn nhạt, đôi mắt mảnh dài, dáng vẻ cung kính đang
đứng phía sau một vị nam tử khác.

Đó là một vị nam tử đẹp như ngọc. Ngườ i y khoác áo vải xanh, tuổi độ hai mươi
hai, hai mươi ba, dung mạo tuấn tú, đôi mắt ôn hòa trong suốt, đầu mày như lấp
lánh phát sáng, nhìn thoáng qua sẽ không để ý, nhưng nếu tỉ mỉ quan sát sẽ
khiến người ta mê muội không nỡ rời mắt đi.

Nam t ử áo xanh ấy đang ngồi trên một cổ xe lăn bằng gỗ, đôi chân dường như bị
tàn tật. Hai tay y đặt trên đùi, sạch sẽ chỉnh tề, tay trái còn đang xoay vặn
một quả “dương chi bạch ngọc”, phần trên có khắc hoa văn, tuy nhiên vì khoảng
cách khá xa nên nhìn không rõ.

Vào lúc Như Ca hướng đến, nam tử áo xanh cũng vừa khớp nhìn về phía nàng.

Ánh mắt hai người xuyên qua cả một đại sảnh tràn ngập khách nhân.

Chạm vào nhau!

Nam tử áo xanh mỉm cười.

Nụ cười như hàm chứa những gì tươi đẹp nhất của tinh hoa nhật nguyệt, vừa
thanh nhã vừa giản đơn, nhưng lại tiến thật sâu vào cõi lòng Như Ca! Như Ca
hệt như mộ t chú nai con hoảng hốt, vội cúi đầu xuống, không dám nhìn y nữa,
trong lòng chợt rối như tơ vò, nhất thời cũng quên khuấy đi mất mình đang ở
tại đâu.

Phía đài trúc.

Tay áo rộng của Hữu Cầm Hoằng khẽ cất lên, điệu đàn cuối cùng đã chấm dứt..
Mãi đến khi dư âm lờ lững dần tan đi, tân khách trong sảnh đường mới chầm chậm
tỉnh khỏi mộng ảo, tiếng ca ngợi, tiếng than thở hệt như sóng triều dâng cao,
không khí đã đạt đến cao trào.

Nhưng Như Ca vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh sau cơn run động từ lúc trông
thấy vị nam tử áo xanh nọ.

Hữu Cầm Hoằng rời khỏi sảnh.

Như Ca còn đang ngây ngốc.

Phong Tế Tế có chút sốt ruột, len lén đưa tay về sau, giật giật chéo áo của
nàng. Như Ca chớ p chớp mắt, ai da, thiếu chút nữa đã quên bản thân mình còn
đang mang một nhiệm vụ quan trọng. Nàng lập tức ra dấu bảo Phong Tế Tế an tâm,
sau đó xoay người rời khỏi đại sảnh.


Liệt Hỏa Như Ca - Chương #1