Vô Đề


Người đăng: [email protected]

Buổi tối, sang trọng xe ô tô không nhanh không chậm rời đi khỏi biệt thự. Ngồi
ở hàng ghế sau, một thân đồ vest đen ngay ngắn chỉnh tề Hứa Tấn Hanh có chút
buồn chán liếc mắt nhìn cảnh vật không ngừng trôi qua hai bên đường thông qua
khung kính cửa sổ. Trong xe ô tô bầu không khí có chút im lặng trầm lắng. Mặc
dù không thể nào ưa thích loại không khí này, có điều bởi vì thân phận hiện
tại của mình, Hứa Tấn Hanh cũng không có cách nào khác. Nhất là khi ngồi bên
cạnh bản thân hắn bây giờ còn có một vị nam trung niên nhân, mà dựa theo thân
phận của hiện tại thân thể, hắn còn phải gọi bằng một tiếng "cha". Đối phương
càng là một vị đứng đầu hào môn người chưởng khống ở hồng kông hương cảng này.
Tổng kết một câu... chính là không dễ chọc á!

......


  • Nghe nói ngươi hiện tại đang làm một cuốn tạp chí?

Có lẽ bởi vì không khí quá mức tĩnh lặng buồn bực nguyên cớ, có lẽ bởi vì
quãng đường từ biệt thự đi tới bán đảo nhà hàng còn dài dài mà xa xăm, nam
trung niên nhân ánh mắt hơi mở, giọng trầm trầm bỗng nhiên cất tiếng nói
chuyện. Hứa Tấn Hanh biết, đối phương là đang hỏi mình. Bởi lẽ ở trong xe lúc
này ngoại trừ bị ngăn cách ở hàng ghế đầu không thể nào nghe được bọn họ đang
nói gì tài xế lái xe, nơi đây chỉ có bọn họ cha con hai người.


  • Đúng vậy, cha. Một cuốn tạp chí nhỏ mà thôi.

Hứa Tấn Hanh giọng bình đạm đáp lại. Cũng không cung kính, cũng không thân
mật. Nghe qua thật giống như hai người sơ sơ quen biết đang cho nhau trả lời.


  • Đối với một cuốn tạp chí mạn hoạ mới mở mà nói. Bảy vạn lượng tiêu thụ một
    tháng cũng đã không coi là nhỏ.

Nam trung niên nhân giọng nói hơi mờ mờ ảo ảo cho nhận xét. Thật giống như
đang hỏi, lại ngầm giống như đang trả lời. Hứa Tấn Hanh nghe vậy cũng không có
nói gì thêm. Tất cả thật giống như chưa hề nghe thấy qua đối phương nói
chuyện. Vốn dĩ đang làm gì vậy tiếp tục lại làm cái gì.

Trong xe bầu không khí vì thế một lần nữa lại trở về yên tĩnh.

Một lúc lâu sau...

Giống như là không nghĩ tới con trai của mình lại có như vậy kiên nhẫn năng
lực, nam trung niên nhân trong lòng âm thầm vui mừng con cái thành tài lại có
chút buồn bực thời gian không tha người, một thế hệ đã muốn vượt qua một thế
hệ. Mang theo tâm tình phức tạp này nọ ghé mắt nhìn sang. Kết quả... Hắn thấy
được làm cho bản thân suýt chút nữa tức hộc máu một màn.

Chỉ thấy Hứa Tấn Hanh cái lưỡi liếm liếm ngón trỏ bàn tay của mình, tiếp đó
nghịch ngợm vẽ mấy cái kì quái mặt cười lên trên cửa kính xe ô tô. Nhìn qua
còn thật giống như chơi rất vui dáng vẻ. Nào đâu còn có bộ dáng đại thiếu gia
đỉnh cấp hào môn gia đình bao giờ.


  • Bốp!


  • Nghịch tử nhà ngươi!!! Nghiêm chỉnh ngồi đó nói chuyện cho ta!


Nam trung niên nhân tức xạm mặt lại gầm lên. Một đôi bàn tay giỡ lên vỗ cái
bộp lên đầu người thanh niên trẻ.


  • Ai ui!


  • Cha, ngươi là thái độ gì???


Hứa Tấn Hanh có chút tức giận đáp lại.


  • Ngươi còn cãi!


  • Không thấy ta đang nói chuyện với ngươi sao? Còn có biết hay không cái gì
    gọi là tôn kính trưởng bối?


Nam trung niên nhân trừng mắt nhìn, hận hận nói lên.

Hứa Tấn Hanh gặp này vẻ mặt tức thì héo. Giọng điệu rất là không cao hứng trả
lời.


  • Cha, ngài thật vô lý! Ngài nói chuyện như vậy, ta còn biết nói cái gì bây
    giờ?

Bởi cái gọi là bạn bè tri kỉ ngàn chén thiếu, tương tính không hợp nửa câu
cũng không đi tiểu được cùng một chỗ với nhau. Đối với vị nam trung niên nhân
trên danh nghĩa là cha ruột ở bên cạnh mình lúc này, Hứa Tấn Hanh thật tình
rất là làm phức tạp. Dù sao bất kể là ai, trước đây nửa năm còn là một ba tốt
thanh niên thế kỉ mới, bỗng nhiên một ngày bị ném trở về quá khứ, bị ném tới
một quốc gia khác, một gia đình khác, thân phận khác...vv. Tuy không đến nỗi
cẩu huyết nhận giặc làm cha, thế nhưng ngươi muốn một người thanh niên nhân
hai mươi mấy tuổi, đã có hoàn chỉnh thế giới quan đột nhiên lại phải đơn độc ở
một thế giới cực kì xa lạ đồng thời nhận lấy một người xa lạ làm cha. Cái loại
cảm giác rối rắm này, nếu không chính thức trải qua sợ rằng ngươi rất khó có
thể tưởng tượng được. Mẹ nó! So với đi gặp mặt nói chuyện với bố vợ còn khiến
người ta phiền lòng. Mà đặc biệt sao ngươi còn không thể không nhận, không thể
không cố gắng thói quen!


  • Ngươi còn có lý đúng không?

Nam trung niên nhân tiếp tục trừng mắt lên quát. Lần này Hứa Tấn Hanh là thật
không dám tiếp tục nói thêm gì nữa rồi. Hiện tại thế nhưng là những năm 80 của
thế kỉ 20. Nơi đây còn là hương cảng hồng kông, mấy năm trước vẫn còn đang
thực hành chế độ một chồng nhiều vợ...vv. Nghe là đủ biết trình độ phong kiến
tập tục vẫn còn ra sao sâu đậm. Bởi cái gọi là con không đấu được với cha,
nhất là ở trong hào môn gia đình của hắn như bây giờ. Nếu không muốn làm cho
đối phương tức giận tát cho hắn vài phát khiến cho tối nay khóc ngất ở bồn
cầu, tốt nhất là tâm bình khí hoà cố gắng nói chuyện với nhau đi.

Quả nhiên, thấy Hứa Tấn Hanh giống như con gà trống rụng lông, rủ xuống cao
ngạo cái đầu, nam trung niên nhân rất là lòng hoài an ủi, vừa lòng tiếp tục
nói chuyện.


  • Nghe mẹ ngươi nói hai tuần trước ngươi nằng nặc đòi lấy đi chìa khoá ngôi
    biệt thự ở bên vịnh thiển loan? Ở nhà không tốt sao? Muốn biệt thự bên đấy để
    làm gì?

Tự biết không thể quá khắt khe với đứa con út này. Lại nói thằng bé trước kia
ở nước ngoài học tập đoán chừng sẽ có chút thói quen không tốt của người nước
ngoài vân vân, nam trung niên nhân lòng cũng có chút băn khoăn rất là bâng quơ
liền thay đổi đề tài.

"Đậu má! Đương nhiên là kim ốc tàng kiều chứ còn làm sao. Đã trùng sinh về
thời đại này, không biệt thự, không xe hơi, vậy liền còn có mặt mũi đâu mà đi
tán gái." Trong lòng tuy nghĩ như vậy thế nhưng Hứa Tấn Hanh cũng không dám
nói ra a. Lại nói tuy bản thân hắn nửa năm nay lợi dụng trạch nam kiến thức
mày mò ra một cuốn tạp chí truyện tranh kinh doanh còn có thể. Thế nhưng muốn
nhờ vào đó mà thoát khỏi tầng lớp công tử con nhà giàu chỉ có thể ngửa tay xin
tiền trở thành tự cấp tự túc chính mình giàu có vẫn còn xa lắm đâu. Thời gian
lại không chờ người, bí quá hoá liền hắn đương nhiên là nghĩ tới mò mò trong
nhà tí chút. Đâu chỉ có là biệt thự, chính là tiền vốn ban đầu để mở tạp chí
kinh doanh vân vân hắn đều là năn nỉ từ chỗ thân thể này mẹ đâu. Nói tới cũng
kì, đối mặt với vị đỉnh cấp hào phú cha bên cạnh Hứa Tấn Hanh nói chuyện rất
là không thói quen, thế nhưng đối mặt với mẹ của thân thể này xin tiền cái gì.
Quả thực là da mặt dày không còn chỗ để nói. Hắn cũng ngượng ngùng thật tình
kể ra ở đây.


  • Hừm? Nghĩ cái gì đâu? Không nghe thấy cha ngươi đang hỏi sao?

Nam trung niên nhân giọng bất mãn nói chuyện. Hứa Tấn Hanh nghe vậy không khỏi
mang theo tâm tình oán niệm lại bất đắc dĩ, có lệ trả lời.


  • Không có gì đâu cha. Trước kia ở bên ngoài ở một mình ở thói quen thế nên
    mới theo mẹ muốn lấy dùng mà thôi.

Hào phú gia đình thường sở hữu biệt thự không ít huống chi đỉnh cấp hào môn
giống như Hứa gia. Trên chục căn để không là không có, dăm ba căn trống không
để đó chờ tăng giá trị tài sản vẫn là rất dễ dàng. Chuyển nhượng tên quyền sở
hữu cái gì là không thể nào, Hứa Tấn Hanh cũng không dám trực tiếp nói với cha
hắn đòi đi làm chuyện này. Có điều lấy lấy chìa khoá để trực tiếp dùng cái gì
vẫn là rất đơn giản. Ngoài việc không thể mang biệt thự đi bán hay cho thuê
vân vân vẫn là rất dễ dùng.


  • Có đúng vậy không? Cha chỉ mong ngươi đừng có vì thế mà làm bậy làm bạ là
    được. Ngươi hiện tại tuổi cũng đã không nhỏ. Đừng chỉ có biết lo chơi.

Nam trung niên nhân giống như có chút thâm ý đáp lời. Đứa con trai út này mới
từ nước ngoài trở về. Chỉ hy vọng hắn tốt nhất đừng có lại giống như đám công
tử bột của mấy nhà kia suốt ngày đàn đúm chơi bời, ăn chơi gái gú là được. Hứa
gia... cũng không thể truyền đến đời chúng nó liền tan tác đi nha. Đối với hai
đứa con trai trước nam trung niên nhân đã hoàn toàn không có chút hi vọng. Duy
chỉ có đứa con trai út này, mấy năm trước đuổi đi ra nước ngoài học tập bởi
vậy bớt đi phần nào lây nhiễm thói hư tật xấu của đám con cháu phú hào đời thứ
hai. Nói thật tình hắn còn rất hy vọng ít năm sau Hứa gia có thể giao lại cho
đối phương mà không phải là giao lại cho một mớ tài chính quỹ để cả đám bọn
chúng ăn không ngồi dồi chờ chết nhận tiền. Tiền bạc dù cho có nhiều cuối cùng
cũng sẽ mất giá. Không có do chính bản thân nắm giữ quyền hành tài phú, cái
gọi là tài chính quỹ cuối cùng rồi cũng sẽ thành không trên danh nghĩa mà
thôi. Gia tộc nhân tài bởi vì thế mới là điều quan trọng nhất.

Nghĩ đến đây đột nhiên bỗng có chút hứng thú giã rời, mệt mỏi không muốn nói
chuyện. Nam trung niên nhân bởi vậy liền trực tiếp nhắm mắt lại dưỡng thần
nghi ngơi đi. Dù sao nửa năm qua trở về, đứa con trai út này biểu hiện còn
không đến nỗi tệ. Tạp chí kinh doanh tuy rằng nhỏ, thế nhưng lợi nhuận hàng
tháng không ít. Để đó lăn lộn bên ngoài mấy năm rồi đưa về tiếp quản tập đoàn
cũng không phải là không có khả năng.

Có điều muốn cho Hứa gia ở trong tay nó phát triển vững chắc. Đám hỏi bên
ngoại của thằng bé cũng phải suy tính suy tính một chút mới được.

Cứ như vậy nghĩ, nam trung niên nhân tâm tư liền dần dần bay bổng không biết
đi đâu. Ngồi ở một bên Hứa Tấn Hanh cũng không biết vị cha già đáng kính ở bên
cạnh mình đang suy nghĩ lấy của hắn hôn nhân. Bắt gặp đối phương không còn nói
chuyện làm khó cũng liền vui vẻ thanh nhàn tiếp tục công tác ngắm nhìn phong
cảnh ven đường của mình.

Thời gian cứ như vậy trôi qua. Bán đảo nhà hàng chẳng mấy liền đã hiện ra ở
trước mắt.


Lạc Vào Nhị Thứ Nguyên Thế Giới - Chương #29