Ly Hương.


Người đăng: nguyentranvu2018

Sau tết nguyên đán, Vũ Thiên Long từ biệt phụ mẫu, rời xa cố thổ, bước những
bước chân đầu tiên trên con đường truy cầu Tiên đạo, đây là lần thứ nhất hắn
xa nhà, mặc dù trong lòng rạo rực hứng khởi, thế nhưng cũng không tránh được
chút cảm giác hụt hẫng cùng mất mát.

Vũ Thiên Nguyên, Lý Phi Yến tuy không đành để hài tử sớm bôn ba hành tẩu,
nhưng mà bọn họ thừa hiểu, từ cái ngày Vũ Thiên Long đo ra Tiên căn thì bản
thân hắn đã không còn thuộc về Vũ gia, không còn thuộc về Trấn Thiên Quan này
nữa rồi.

Hùng Ưng khôn lớn phải bay lượn chín tầng trời, cá chép vượt vũ môn phải vùng
vẫy cửu trọng thiên, xưa nay có ai ru rú một góc mà có thể trở thành cường giả
đâu! Ý hắn đã quyết cho nên bọn họ cũng không mặn mà ngăn cản, chỉ biết căn
dặn con trai mình phải tuyệt đối cẩn thận cùng chúc cho hai chữ bình an.

Sáng hôm đó, tại phía bắc thành, đoàn người Vũ gia nhân số đến hơn một trăm,
xếp thành hàng dài đưa tiễn Vũ Thiên Long, ai nấy đều tỏ ra ủ rũ, nhất là Lý
Phi Yến, trên khuôn mặt đài trang của bà khó che dấu được sự xót xa, đôi mắt
đẹp rưng rưng, lệ ngắn doanh tròng.

" Mẹ đừng như vậy! Ta chỉ là ra ngoài lịch lãm, đâu phải đi vào chốn nguy nan
hay tử cảnh gì đâu! " Vũ Thiên Long đưa tay ngăn lại dòng lệ trên mắt mẫu
thân.

Hắn nhìn xung quanh đám người một lần, nhìn Vũ Thiên Phong, Vũ Thiên Nguyên,
trầm mặc đôi chút sau đó Vũ Thiên Long thì thào nói: " Cha! Đệ, ta sẽ sớm quay
trở lại, sẽ rất sớm thôi ".

" Bốn vị thúc tổ! Cáo biệt !".

Dứt lời, Vũ Thiên Long quay người dứt khoát bước ra khỏi cổng thành, cũng
không nhìn lại phía sau, trước mắt hắn con đường quen thuộc kia nay bỗng nhiên
trở nên thật dài, thật vắng lặng.

Không ngựa, không xe, Vũ Thiên Long chỉ chầm chậm bộ hành, vừa đi vừa ngắm
nhìn một lượt cảnh vật xung quanh, trong lòng ngổn ngang trăm mối như tơ vò,
sơn thủy bao la rốt cuộc chỉ gói gọn lại trong tầm mắt.

Càng xa Trấn Thiên Quan khung cảnh càng trở nên tịch mịch, đại lộ đã hóa thành
đường mòn, phố xá hóa thành đất bằng, xung quanh không một bóng người qua lại,
trước mắt Vũ Thiên Long lúc này là ngọn Hải Vân sơn cao vút đang trầm mình
thật sâu vào bên trong lớp mây mù huyền ảo.

Hải Vân sơn nằm cách Trấn Đà Nẵng một trăm dặm về hướng bắc, nơi này còn được
mệnh danh đệ nhất hùng quan, đệ nhất danh thắng quốc gia Đại Việt, nó như một
cái ranh giới tự nhiên chia cắt hai miền Nam, Bắc.

Trên đỉnh Hải Vân có một đầu quan đạo như cánh cửa lớn đang mở sẵn hướng lên
bầu trời, câu thông hai chiều thiên địa, vậy nên người ta mới gọi nó là Hải
Vân Quan.

Nơi đây một cánh rừng già trải rộng dường như vô tận, xa xa còn có thể nghe
được thanh âm của sâm lâm, của đại ngàn réo gọi, Hải Vân sâm lâm sở dĩ ít
người thông hành, bởi vì bên trong tồn tại rất nhiều yêu thú, đối với phàm
nhân thì đây là một địa phương nguy hiểm, nhưng đối với tu chân nhân sĩ mà
nói, đây lại là một nơi lịch duyệt tuyệt vời.

Vũ Thiên Long đang ngẫn ngơ suy nghĩ thì đúng lúc này một thanh âm ồm ồm phát
ra từ nơi gần đó " Tiểu tử đứng lại ".

Thoạt nhiên đi ra là hai đại hán cao lớn, trên khuôn mặt vằn vện từng vết sẹo
lồi lõm, hai người bọn họ, một người đeo trường thương một người cầm trọng
phủ, diện mạo giống nhau như đúc, duy chỉ có những vết sẹo không đồng nhất
trên khuôn mặt là thứ để phân biệt.

Hai ngươi này tu vị Vũ Thiên Long không thể nhìn ra được, nhưng từ linh lực ba
động khuếch tán bên ngoài thì tu vị ước chừng cũng ở vào khoảng Ngưng Khí năm
đến sáu tầng.

Vũ Thiên Long đảo mắt một vòng âm thầm đánh giá, hai người này khí thế hung
ác, thân thể được bao phủ bởi một vòng u quang nhàn nhạt tượng trưng cho sát
khí, chứng tỏ bọn họ cũng từng kinh qua không ít trận chiến, giết hại không ít
người.

" Địa giới U Linh Sơn Trang, bước thêm nửa bước, chết...! " một trong hai tên
đại hán nhàn nhạt cất tiếng.

Nghe vậy Vũ Thiên Long thoáng chút giật mình, sau đó hắn đạm mạc cúi đầu chắp
tay: " Tiểu đệ từ xa đi đến nơi này, không thông thuộc địa hình, vô tình mạo
phạm quý trang, xin hai vị huynh đài bỏ quá cho, ta sẽ tìm lối khác đi vòng
qua ".

Một trong hai tên thoáng gật đầu, tên còn lại đảo mắt đánh giá Vũ Thiên Long,
chợt đôi mắt hắn dừng trên ống tay áo Vũ Thiên Long, lúc này viên Trúc Cơ đan
được Lý Trác Thần ban tặng trước sau vẫn không ngừng tỏa ra một luồng khí tức
hết sức lôi cuốn, ngửi được mùi bảo vật, đại hán kia vội vàng nuốt xuống một
ngụm nước bọt, đôi mắt tham lam phát sáng, hai tên thì thầm to nhỏ với nhau
một hồi.

" Tiểu tử, ta không cần biết ngươi vô tình hay cố ý đi vào cấm địa sơn trang
ta, nhưng không phải cứ muốn vào thì vào, muốn đi thì đi, hoặc ngươi để lại
mạng, hoặc để lại một vài vật trên người ".

Bọn hắn nói thẳng chủ ý, Vũ Thiên Long cũng có thể ngờ được, đây rõ ràng là
muốn đoạt bảo, tuy nói giao ra Trúc Cơ đan có thể toàn mạng, nhưng làm người
thông tuệ, hắn thừa hiểu một khi giao đan cũng chính là giao mệnh, Vũ Thiên
Long giỏi nhất là nhìn mặt đánh giá thâm ý con người.

" Hai vị huynh đài này! Cổ nhân nói không biết tức là không có tội, hà cớ gì
phải chèn ép một tiểu bối như ta, ta tuy nhỏ yếu nhưng không phải là trái hồng
mềm cho các ngươi muốn nắn sao thì nắn a ! " Vũ Thiên Long nắm chặt đôi bàn
tay, trên mắt hiện ra một vòng lăng lệ ý chí.

Hai tên đại hán nhìn nhau phì cười: " Ngươi nhìn ngươi đi, thấy ngươi tuổi nhỏ
lại ốm yếu thế kia, đại gia cho một con đường giữ mạng, còn không biết khấu
đầu đa tạ.. Mà thôi, kẻ như ngươi sống trên đời cũng không còn gì thú vị, đại
gia thành toàn cho ngươi ".

Dứt lời thanh trọng phủ trên tay hắn nhằm hướng đỉnh đầu Vũ Thiên Long nện
thẳng xuống, trọng phủ kia to lớn, nặng không dưới trăm cân, vả lại phạm vi
rất gần cho nên lúc này Vũ Thiên Long chỉ cảm thấy da đầu thoáng tê dại, một
cỗ lực lượng cuồng bạo từ trên trời giáng xuống, phong bạo bên tai chợt nổi
lên.

Không ngờ vừa mới bước chân ra ngoài đã gặp ngay địch nhân, Vũ Thiên Long làm
người rõ ràng, đối với loại cường hào ác bá này hắn cũng không ngại xuất thủ
giáo huấn một hồi.

Vũ Thiên Long nhanh chân lách mình lùi về sau năm trượng tránh thoát một kích,
trọng phủ nện trên mặt đất khiến cho đại địa nứt toác ra một vệt sâu hoắm.

Vũ Thiên Long khuôn mặt âm trầm, tay phải linh hoạt bắt quyết, đánh ra một
chưởng.

" Toái Tâm Chưởng ".

Lời nói rơi xuống, một chưởng ấn màu vàng kim với tạo hình sắc nét, có thể
nhìn thấy rõ ràng từng đường vân, thình lình hiện hữu giữa hư vô.

Tức thời khoảng không phía trước chợt xao động, một luồng phong hàn như lợi
kiếm sắc bén quét về bốn phía, không khí xung quanh theo đó nổ vang liên hồi,
phong mang bàng bạc như trọng kiếm đánh thẳng hướng đại hán cầm trọng phủ.

Chưởng ấn lại hóa thành một tấm khiên lớn màu vàng kim, đứng bất động che chắn
trên hư không, chỉ là dư ba lực lượng của Toái Tâm Chưởng vậy mà khiến tên đại
hán kia xanh mặt khiếp sợ, hắn ẩn ẩn còn cảm giác được một loại khí tức tử
vong.

Không chút chủ quan, tay hắn bắt quyết tạo hình một loại thủ pháp kỳ dị, ngay
lập tức thân thể hắn thoáng run rẩy, sau đó thình lình biến lớn gấp đôi, đại
hán ngữa mặt lên trời gầm thét, cũng vội vàng đánh ra một phủ đối kháng.

Ầm..ầm..

Từng hồi tiếng nổ cuồng bạo vang lên, cát bụi bay mù mịt, một luồng chưởng khí
mạnh mẽ đánh thẳng vào ngực tên đại hán khiến hắn bay ngược về sau hơn mười
trượng, đụng gãy vài thân cây nhỏ, khuôn mặt tái nghét, miệng liên tục nhổ ra
đến mấy ngụm máu tươi, y nhìn chằm chằm vào Vũ Thiên Long, biểu tình kinh hãi
cùng khiếp sợ.

" Tam đệ, cùng ta hợp sức chém giết tên này ".

Đại hán còn lại tay lăm lăm trường thương, cẩn thận dò xét Vũ Thiên Long thêm
một lần nữa.

" Kẻ này tu vị không cao, khí lực bất ổn thế nhưng chưởng pháp kia lại rất cổ
quái, nếu không muốn gọi là thần thông ".

Nét mặt vô cùng nghiêm túc, thanh trường thương từ tay hắn nhằm hướng Vũ Thiên
Long đâm tới, ngân quang xẹt ngang bầu trời, thấy đồng bạn động thủ, đại hán
cầm trọng phủ cũng phi thân, nặng nề đánh ra một kích.

Trước thế công như vũ bão, Vũ Thiên Long khuôn mặt âm trầm càng tĩnh lặng như
nước, không có lấy một chút dao động, toàn bộ linh lực trong cơ thể được vận
chuyển đến đôi song thủ, lúc này hai cánh tay nhất tâm nhị dụng cùng đồng thời
đánh ra hai loại võ kỹ khác nhau.

Lăng Không Kình nhanh như thiểm điện, chỉ thấy một tia quang trụ rạch phá
không gian.

" Víu ".

Tên đại hán cầm trường thương chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì đã ngã vật trên
mặt đất, tại mi tâm hắn một chiếc lỗ máu đen ngòm như bị mũi tên bắn trúng,
xuyên thấu trước sau.


Lạc Thiên Tiên Đế - Chương #22