Bọn Anh Đâu Có Cấm


Người đăng: LucyTieuVux

.-o0o-.

Khi hai thằng nhìn thấy thằng Văn thì cũng vừa đúng lúc thằng nhóc đang cố
gắng tha một đống lớn linh kiện điện tử từ ngoài Đại Sảnh vào trong căn phòng
cá nhân của mình. Đó là hàng tá những cái thùng kim loại đứng, không phải rất
to nhưng đều cao quá đầu người. Những cái thùng với thành rất mỏng nhưng không
biết được chế tạo bằng loại hợp kim nào mà nếu chỉ nhìn bằng mắt thôi cũng cảm
thấy sự vững trãi, khi chạm tay vào thì lại thấy vỏ ngoài mát lạnh. Ở một mặt
bên được thiết kế bản lề với tay nắm tạo thành một cánh cửa đơn giản, mở nó ra
có thể nhìn thấy được tầng tầng lớp lớp những bảng mạch điện tử, những công
tắc, dây cáp, rồi những đường ống và cả rất nhiều giắc kết nối hướng ra bên
ngoài.

Sử dụng một thiết bị giống như bàn nâng đơn giản, Văn cố gắng chuyển đống
thùng điện tử về phòng của mình. Không biết cái thiết bị nâng thô sơ kia là do
hoán đổi từ hệ thống hay là thằng nhóc tự chế, thế nhưng, trong mắt của dân cơ
khí như hai thằng thì chỉ đáng vứt vào kho phế phẩm. Cái thiết bị nâng chuyển
mini đó có kết cấu đơn giản đến mức mà chỉ gồm 1 mặt bàn, vài cái xilanh thủy
lực được gá một cách tạm bợ lên bộ khung kim loại, cùng lắm thì thêm được cái
động cơ vớ vẩn đển di chuyên 4 cái bánh xe cút kít bố trí xung quanh. Để đáng
giá tổng thể khách quan về cái thiết bị này, hai thằng chỉ có một câu duy
nhất: “Vứt!”

Cái bàn nâng rất thấp, cõng cái thùng điện tử trênh vênh bên trên, bốn cái
bánh xe cút kít khó nhọc lăn tròn, thằng Văn đang cố gắng lái thông qua một
cái tay cầm giống như điều kiển từ xa của ô tô đồ chơi vậy.

Não bộ có khả năng tính toán không thua gì một chiếc siêu máy tính, thằng Văn
có thể dễ dàng đưa ra một phương trình cân bằng tối ưu nhất, thiết lập lộ
trình di chuyển thuận lợi nhất, tổ hợp thao tác điều khiển đơn giản mà lại
hiệu quả nhất. Thế nhưng, lí thuyết giỏi không có nghĩa là thực hành cũng
giỏi. Não bộ đưa ra mệnh lệnh nhưng cơ thể kém cỏi không thể nào hoàn thành,
từ đó tạo ra sai lệch nghiêm trọng giữa tính toán giả thiết và kết quả đạt
được trong thực tế. Chính vì lẽ đó mà quá trình điều khiển cái bàn nâng của
thằng Văn trông vô cùng khó nhọc.

Đứng tặc lưỡi lắc đầu một lúc, rồi hai thằng cũng không nhịn được mà phải chạy
lại giúp thằng Văn. Biết làm sao được, mình có việc nhờ người mà. Việc của
mình đang cần nhờ gấp, mà lại cứ để cho thằng nhóc đánh vật với đống linh kiện
điện tử kia thì có mà đến tết.

Có hai thằng tham gia, mọi việc liền trở lên đơn giản hơn rất nhiều, nghề của
bọn nó mà lị.

Không gian bên trong căn phòng cá nhân là tùy biến theo ý của người sở hữu.
Chủ nhân muốn nó to, nhỏ, cao, thấp, gập ghềnh, bằng phẳng hay có hình thù gì
cũng được. Duy chỉ có cánh của ra vào là bất biến, cả về hình dáng và kích
thước bên ngoài. Mà mỗi cánh của đơn đều chẳng lấy gì làm lớn, vì lẽ đó mà mọi
phương tiện vận chuyển cỡ to một tí đều không thể dùng. Có lẽ, chính vì lí do
này nên thằng Văn mới buộc phải dùng một cái bàn nâng mini bé tí như thế.

Dứt khoát vứt cái bàn nâng thổ tả về một phía, sau khi đo đạc một lúc, bọn nó
liền quyết định trực tiếp lắp một đường băng tải tạm thời từ ngoài Đại Sảnh và
thẳng trong phòng thằng Văn. Đường băng tải bò sát mặt đất sẽ dễ dàng đưa
những cái thùng điện tử cao lọt qua khung cửa nhỏ, bọn nó chỉ tốn sức để đẩy
từng cái thùng lên băng mà thôi.

Gần hai chục thùng điện tử chẳng mấy chốc đã bị chuyển vào toàn bộ. Hai thằng
cũng quay ra, vừa tháo rỡ băng tải đem về vừa đánh tiếng với thằng Văn nhờ trợ
giúp.

Đương nhiên, tự nguyện trên tinh thần bắt buộc.

Ban đầu, thằng Văn còn chẳng phản ứng gì, tỏ rõ cái thái độ không hứng thú,
cũng đếch quan tâm bởi vì từ đầu đến cuối, nó cũng chưa hề mở mồm nhờ hai
thằng giúp. Thế nhưng gặp phải hai thằng chày cối thì cái kiểu bơ đi thế này
không được đâu. Hai thằng khốn nạn giống như hai con ruồi mất dạy vậy, cứ liên
tục vo ve xung quanh rồi bu chặt lấy bất cứ khi nào có cơ hội.

Dù trí não siêu phàm nhưng dút cục Văn vẫn chỉ là một đứa trẻ. Nó có cảm súc,
và nó thấy phiền. Cuối cùng, không thể chịu được nữa, Văn đành phải nhận lời
hợp tác chế vũ khí với hai thằng với điều kiện, trước đó phải giúp nó hoàn
thành lắp đặt hệ thống siêu máy tính vừa hoán đổi vào phòng.

Tưởng gì chứ lao động chân tay bọn nó làm được, hai thằng vui vẻ nhận lời rồi
lập tức bắt tay vào thực hiện.

Lắp đặt một siêu máy tính.

Vì có hai thằng giúp đỡ, nên mọi thứ đều khác đi nhiều, thằng Văn cũng mạnh
tay hủy luôn bản sơ đồ cũ chỉ là dạng phẳng cơ bản nhất mà chuyển sang dạng
không gian mạng lập phương.

Sử dụng một hệ thống giàn giáo gồm nhưng thanh giằng kết nối với nhau thành vô
số hình lập phương. Sau đó, từng phần linh kiên của siêu máy tính được lắp ráp
lên bộ khung đó thông qua hàng loạt cơ cấu giữ khẹp. Một số chỗ còn được trang
bị thêm cả cơ cấu thanh trượt hoặc khớp chuyển động để tiện cho việc diu
chuyển, sửa chữa hoặc thay thế nâng cấp sau này. Một hệ thống tuần hoàn Nitơ
lỏng chạy dọc theo toàn bộ khung kết cấu, đi kèm với nó là vô số lá tản nhiệt
ép trực tiếp vào từng bo mạch.

Theo bản thiết kế mới của thằng Văn, hai đứa bọn nó sẽ phải tháo toàn bộ những
cái tùng điện tử cũ ra, tạch riêng từng phần linh kiện và làm lại gần như từ
đầu. Cầm bản sơ đồ thiết kế to như cái chiếu trải giường, hai thằng hết xoay
ngang lại xoay dọc, nhòm ngó các kiểu nhưng vẫn hoa hết cả mắt lên với hàng
đống kí hiệu lít nha lít nhít, rậm rạp như rừng. Mặc cho việc hai đứa bọn nó
cũng là dân trong nghề, chẳng lạ lẫm gì với các dạng bản vẻ kĩ thuật, vậy mà
nhìn vào vẫn còn cảm thấy hoa hết cả mắt, váng hết cả đầu. Mới đầu hai thằng
còn cố gắng đọc hiểu một chút nhưng ai ngờ, thằng Văn lại tương ngay một câu
làm bọn nó buôn xuôi hẳn:

- Đây chỉ là bản vẽ giản lược thôi đấy.

Nghe vậy, hai thằng lắc đầu ngán ngẩm. Đúng là giao tiếp với người không cùng
đẳng cấp có khác… Khó! Thế nhưng, dù khó vẫn phải cố tỏ ra trâu chó. Thấy cái
vẻ lắc đầu thở dài như thể không trong mong được gì của thằng Văn, máu tự ái
của hai thằng lại nổi:

- Bản vẽ giản lược thôi à? Thảo nào đọc dễ hiểu phết… - Thằng Minh híp mắt,
vê cằm nói.

- Ui tưởng gì chứ cái này dễ, anh làm được… - Thằng Thi vỗ ngực tuyên bố.

- …

- Sao? Cái gì? Chú không tin bọn anh á…?

- …

- Chú nói thế nào chứ nhìn mặt anh như này có giống đang chém gió không? Có
cái việc cỏn con này mà cũng không làm được thì tư cách thằng đàn ông của bọn
anh để đâu?

- …

Đây là một công trình lớn, nếu để hai thằng tự mò mẫm thì không biết bao giờ
mới xong, mà có khi chưa xong đã bị bọn nó phá cho tanh bành toàn bộ cũng nên.
May mắn, thằng Văn vẫn còn tỉnh nên tuyệt đối không để vào tai những câu chém
gió của hai thằng, nó sẽ tiến hành bóc tách bản vẽ ra từng phần nhỏ một, sẽ
trực tiếp giám sát và hướng dẫn tỉ mỉ trong toàn bộ quá trình.

Theo thiết kế của thằng Văn, khối siêu máy tính này phải rộng bằng ba, bốn cái
sân bóng chuyền và cao phải đến sáu, bảy mét, mà chiều cũng không còn sớm, sắp
đến giờ ăn tối rồi nên bọn nó chỉ kịp chuẩn bị xong nguyên liệu để dựng phần
khung kết cấu. Sau đó thì bỏ đấy, ba đứa kéo nhau đi ăn cơm.

Do luôn ở trong trạng thái chay đua với thời gian nên đứa nào đứa nấy đều có
một lịch trình luyện tập khá là nặng. Hoạt động nhiều thì năng lượng tiêu thụ
cũng cao, nhanh đói và điều tất yếu là ăn cơm sớm.

Sáu giờ tối, cả tiểu đội đã tập trung đông đủ không thiếu đứa nào. Hàng đống
thứ ăn được đổi ra và lập tức, bữa ăn được bắt đầu. Bao giờ cũng thế, thời
gian ăn cơm cũng là thời gian giải trí, bữa cơm vui vẻ hòa trộn với những
tiếng hi ha cười đùa, đứa khoe thành tích luyện tập mới vừa đạt được, đứa thì
lại kể chuyện cũ của mình.

Không vội vã như bữa sáng, không không dám ăn no như bữa trưa, bữa tối bọn nó
được quyền xả láng, thoải mái ê a và muốn dùng bao nhiêu cũng được miễn là có
thể, bởi vì buổi tối là thời gian dành cho nghỉ ngơi, thực sự nghỉ ngơi. Như
hai thằng Minh, Thi nói với bọn nó “Thứ gì nhiều quá cũng không tốt. Luyện tập
cả ngày rồi, tối bắt buộc phải nghỉ ngơi. Bởi vì, sự căng thẳng và mệt mỏi là
không tránh khỏi. Việc luyện tập dòng dã với cường độ cao như vậy, trong một
thời gian ngắn, hiệu quả chưa chắc đã tới đâu nhưng con người thì chắc chắn là
sẽ hỏng, không về thể xác thì cũng là tinh thần”.

Ăn uống chơi bời, quá bảy giờ rưỡi mới coi như là xong. Thằng Thi định gỡ bé
Ni trên cổ ra trao cho cánh chị em để cùng thằng Minh về lắp cho xong cái siêu
máy tính, thế nhưng không được. Như một đứa bé đòi quấn cha mẹ mỗi khi trời
trở tối, cô bé cứ nhất quyết ôm chặt lấy cổ nó không rời. Đừng nhìn cơ thể nhỏ
bé non nớt mà nhầm tưởng, Akuma, dù có yếu ớt nhất thì chỉ số thể lực cũng cao
gấp mấy lần người thường. Mỗi lần thằng Thi cố gỡ em ra là bé Ni lại càng xiết
chặt lấy cổ nó hơn, cả cơ thể nhỏ bé nép sát vào lưng nó và những tiếng kêu
“Ni… !Ni…!” đáng thương cũng phát ra liên hồi.

- Chậc! – Thằng Thi tặc lưỡi. Đã bó tay với con Akuma nhí, giờ lại thêm cả bé
Lan cũng vòi vĩnh tị phần. Con yêu hồ nhỏ không biết làm cách nào mà chui tọt
được vào một bên nách, vòng tay ôm chặt lấy eo nó, dụi cả khuôn mặt lẫn bộ
ngực mới nhú cưng cứng vào người. Như vậy vẫn còn chưa hết, chỉ mới quay đi
quay lại thôi, thằng Thi đã thấy Cỏ May đứng sau lưng mình từ lúc nào, mái tóc
phủ quanh người làm thấp thoáng bộ váy dài mềm mại. May cúi đầu, mắt vẫn nhắm
và đôi môi hơi mím lại, không trẻ con như hai đứa kia, chỉ có một bàn tay vươn
ra, lặng lẽ níu lấy tà áo nó.

Thằng Minh đã đi trước được cả vài bước rồi, nhưng bỗng nhiên, như có linh
tính mách bảo, nó quay đầu và nó thấy… Thằng bạn khốn nạn của mình vậy mà đang
“Khổ sở” giữa bốn bề trùng vây. Thương bạn lắm nhưng không biết làm sao được,
thằng Minh sót sa đên chảy cả nước mắt khi nghĩ về bản thân. Rồi bất giác, nó
hơi quay lại, nghiêng đầu nhìn về một phía bên cạnh. Nó bắt được ánh mắt hốt
hoảng của Thủy như thể một bé gái làm chuyện xấu nhưng bị người khác nhìn.
Không chậm chễ, nó lập tức ngoẻn miệng cười, phô ra hai hàng răng thưa để cho
một giặng mây đỏ hiện lên trên gò má người con gái.

“Nhìn cái gì mà nhìn! Ngượng chết thôi…!” Cô gái đảm nhiệm vị trí Tanker chủ
lực của nhóm, cái vẻ hiên ngang, khí phách mỗi khi lâm trận không hiểu sao bay
đâu hết, chỉ để lại một cô bé ngượng ngùng. Mới chỉ vô tình bị bắt khi đang
nhìn trộm thôi mà trong lòng đã loạn lên hết cả. Bị thằng Minh nhìn, cả người
cú có cảm giác không được tự nhiên, quay đầu về hướng khác nhưng ánh mắt lại
cứ bât giác hướng về phía đó, ngón tay không tự chủ được vân vê tà áo còn hai
trái tim cũng gia tốc lên không ngừng.

Có vẻ như, Minh không đủ tinh tế để đọc được hết những biểu hiện cảm xúc của
Thủy. Thấy Thủy đỏ mặt, nó lại càng thêm phần khẳng định về cái vẻ đẹp trai vô
đối của mình. Thế nên, nó liền lập tức chìa mặt về phía Thủy mà thực hiện một
loạt các tư thế và điệu cười mĩ cảm của mình khiến cho cô bé Lala ngồi xem gần
đó phải bật cười khúc khích.

Không thoát được khỏi mấy cô gái nhỏ, thằng Thi liền kéo cả đám vào luôn. Mà
một khi đã gọi người là phải gọi đông, thế là toàn bộ chương trình buổi tổi
của cả tiểu đội đều bị hủy, tất cả kéo hết vào phòng thằng Văn.

Không có gì ngoài phụ việc.

Với năng lực của Nhân Thần, thằng Văn lại một lần nữa kết nối ý thức của vài
đứa lại với nhau. Bằng mô thức của kênh chia sẻ thông tin đa chiều, mọi việc
trở lên đơn giản hẳn.

Mấy thằng con trai lo phần giàn giáo, còn mấy cô gái khéo tay thì sử lí đống
linh kiện điện tử rườm rà.

Đêm nay, lại có vài đứa chỉ ngủ được gần bốn tiếng.

“Nhiều người thì nhanh xong, không góp sức thì cũng có công đứng xung quanh cổ
vũ.”

Đối với một giống loài có tập tính bầy đàn mãnh liệt như nhân loại thì câu vừa
rồi bao giờ cũng đúng.

Huy động nhân lực của cả tiểu đội luân hồi, hơn chục đứa chứ đâu có ít, một
buổi tối vân vê, nguyên liệu và trang thiết bị thì cứ về xưởng của hai thằng
khuân sang, không thì hoán đổi trực tiếp từ hệ thống, cuối cùng, cái siêu máy
tính của thằng Văn cũng thành hình. Công việc còn lại thì nhẹ nhàng, nhưng yêu
cầu hàm lượng kĩ thuật cao hơn, cái này thằng Văn phải tự làm, những đứa khác
không giúp được.

----- KDL---------

Ngày thứ tư.

Đúng 4 giờ 20 phút sáng, khi những giấc mộng đẹp vừa gõ cửa thì cả lũ bị dựng
dậy.

- Nào mấy đứa. Phấn chấn lên, dậy thể dục buổi sáng nào…

Vẫn căn phòng của thằng Văn, ngay bên dưới dàn máy tính, hai thằng trời đánh
Minh, Thi đêm hôm qua rõ dàng là đi ngủ muộn nhất nhưng bây giờ đã hưng phấn
bừng bừng chạy khắp nơi vỗ mặt từng đứa một.

Đêm qua, không biết bọn nó đã làm đến mấy giờ, căn bản là cứ đứa nào thấy mệt
là kiếm bừa một chỗ nào đó mà lăn ra ngủ thôi. Mấy cô gái còn biết ý nằm chung
vào một góc, lại dựng vài tấm vách mỏng lên coi như ngăn cách với bên ngoài.
Còn mấy thằng con trai thì bất biết, bạ đâu ngủ đấy luôn. Thậm chí thằng Nam
điên đến bây giờ vẫn còn đu vắt vẻo trên giàn giáo.

Mặc dù vẫn còn vô cùng quyến luyến với giấc ngủ chưa đẫy, nhưng đứa nào đứa
nấy đều cố viện cho mình đủ mọi loại lí do để giứt ra khỏi giấc mơ, tỉnh dậy
và bắt đầu một ngày mới.

- Mấy đứa có 10 phút. Xong tập trung luôn ở phòng bọn anh. Lẹ nào…

Trong tiếng hô hào thúc giục của hai thằng, cả đám liền nối đuôi nhau chui ra
khỏi phòng thằng Văn để phân tán về phong của bản thân mình, vệ sinh qua loa
để bắt đầu cho bài tập sớm. Âm thanh ngáp ngủ hòa lẫn với những tiếng làu nhàu
than vãn vang lên không ngớt.

Chương trình luyện tập của ngày hôm nay không khác hôm qua, đúng thời gian
liền lập tức thực hiện.

Vẫn là trọng lực 1,5 vẫn là đàn Vong Cẩu rượt sát nút đằng sau đít, chỉ là hôm
nay, do đã có kinh nghiệm rồi nên mấy đứa tân thủ không còn quá bất ngờ như
qua nữa, đặc biệt là nhóc Văn.

Có lẽ, cái hồi ức trong bụng Vong Cẩu không mấy hay ho nên khi lũ này vừa xuất
hiện, cả Nam điên lẫn nhóc Văn đều tái cả mặt đi. Kinh và sợ nhưng rất tỉnh,
thằng Nam cậy khỏe lên nhấc chân chạy trước, còn thằng Văn thì đã sớm giở ra
cuốn sách phép của mình.

[Kích tốc]

Lập tức thực hiện ma pháp bổ trợ duy nhất của mình. Hi sinh một ống ma lực
nhưng thực sự đã giúp cho cái cơ thể yếu đuối của Văn vượt lên trên cả đám một
đoạn vô cùng ngắn trước sự bất ngờ của mọi người.

Thấy thằng Văn sử dụng kĩ năng, bé Lan là người đầu tiên kêu to phản đối ăn
gian. Không ngờ thằng nhóc kia lại chẳng biệt ngượn ngùng mà còn quay lại phán
một câu làm mọi người tắt tiếng:

- Luật đâu có cấm.

- Nhưng…!

- Tại các ngươi ngu thôi.

- Ngươi…!!! – Không kiếm được lời phản bác, Lan liền quống quýt hướng anh mắt
về phía hai thằng.

- Ừ thì bọn anh đâu có cấm – Vừa chạy vừa nhún nhún vai, thằng Thi đáp lại –
Mấy đứa có thể chạy bằng tất cả khả năng của mình.

- Sao anh không nói trước!!!

- À thì anh tưởng mấy đứa thích thế.

- …

Sau trường hợp của thằng Văn, lại được hai thằng chính thức mở mồm thừa nhận,
mấy đứa còn lại lập tức như được cắn thuốc, không chút kiêng dè toàn lực phát
động khả năng của mình để đối phó với bài luyện tập.

Bé Lan thì vào [Nguyệt Bộ], Linh thì kích hoạt Inocence, Thủy kích hoạt Lá
Chắn Cổ Ngữ, thằng Nam thì lại bắt đầu điên, vừa chạy vừa la hét. Trông qua
thì khí thế bừng bừng thế nhưng, ngoài việc đẩy nhanh tốc độ đội hình lên thì
còn lại chẳng được cái tích sự gì nữa hết. Lũ Vong Cẩu vẫn đuổi ngay sát đít
và phụ trọng trên người cũng chẳng bớt đi cân nào.

Cả lũ kích hoạt kĩ năng, nên cái khoảng cách thằng Văn tạo ra chẳng mấy liền
bị san mất. Bắt buộc, Văn lại phải sử dụng kĩ năng để bảo trì tốc độ của mình.
Nhưng, ma lực thì chỉ có ba ống, kĩ năng [Kích Tốc] lại chỉ có hiệu quả trong
vòng năm giây, thế là nhanh lắm, thằng Văn lại có dấu hiệu tụt dần.

Có thà chết chứ không lại làm mồi cho lũ quái. Giấu nét khủng hoảng trong ánh
mắt, thằng Văn móc ra một vốc thuốc mà tùy tiện nhét vào mồm. Dù nghi ngờ là
doping nhưng Minh, Thi cũng mặc, kiểu gì cũng không chết được mà. Cắn thuốc
còn chưa đủ, thằng Văn còn tiếp tục móc ra một thiết bị hình ống có một đầu
bịt kín, đầu còn lại chĩa ra hai bản cực kim loại mà liên tục tự chích vào
chân mình. Theo hai thằng đoán thì chắc thằng nhóc này đang dùng phương pháp
kích thích cơ bắp bằng tĩnh điện.

Lợi dụng đủ loại phương pháp cực đoan, thằng nhóc này thành công vượt được qua
gần hai phần ba quãng đường phải chạy. Dù vẫn gục khi chưa về tới đích nhưng
đươc như vậy cũng là tốt lằm rồi, cơ thể của thằng nhóc quá kém mà. Không kể
đến viêc nó còn chưa lớn, chỉ riêng gánh nặng khi phải mang năng lực của Thần
đã là quá sức chịu đựng rồi.

Sau cơm sáng lại là luyện tập, chỉ có thằng Văn vẫn còn bất tỉnh bị bỏ lại
ngoài Đại Sảnh.

Đến buổi chiều, hai thằng cố gắng chế nốt bộ xương lớn cho thằng Du để nó còn
luyện tế Búp Bê Ác Mộng.

Tối thì quay ra chế giày cho bé Lan. Một đôi boot đen cổ cao với phần đế bằng
tuyệt đẹp. Riêng đế giày được hai thằng đặc biệt thiết kế với phần gót chân và
gần đầu mũi chân bằng một lớp chất dẻo siêu việt, không thể xuyên thủng, chịu
mài mòn tốt, chịu nhiệt độ cao nhưng vẫn đủ mềm mại để em có thể cảm giác được
địa hình.

Trong lúc dảnh dỗi, hai thằng cũng tạt qua chỗ thằng Văn tí và nhân được câu
trả lời rằng nó đang viết chương trình cho bộ quân trang cơ giới rồi.

Vậy là kết thúc một ngày, để đến hôm sau lại tiếp tục.

Ngày thứ 5.

Bài tập chạy buổi sáng lần này thằng Văn sử dụng một thiết bị phản trọng lực
như một sợi thắt lưng quấn quanh eo. Cái thiết bị này có cơ chế hoạt động cũng
tương tự như cái thắt lưng mà thằng Nam, thằng Du phải đeo vây, chỉ là một
đằng thì tăng trọng lượng lên, một đằng thì giảm trọng lượng đi mà thôi, và
tất cả đều tương tác trực tiếp với trọng trường phát ra từ cỗ máy lắp đặt dưới
nền phòng tập.

Thấy thế hai thằng cũng không có ý kiến, chỉ là trong lúc chạy, thi thoảng
thằng Minh lại lén lút đảo ngược chiều của lực tương tác trọng trường. Đối với
những chiếc đai do bọn nó tự chế vốn đã được đồng bộ với cả hệ thống nên bọn
thằng Nam, thằng Du hầu như không cảm thấy gì. Nhưng thằng Văn thì không được
vậy, cái đai của nó là đồ tự chế nên cứ mỗi khi thằng Minh đảo cực một nhát,
nó lại khổ vô cùng, lúc thì cơ thể đột ngột bị dìm xuống, khi thì bỗng nhẹ
bẫng đi. Dù có cố gắng điều chỉnh thế nào cũng không thích ứng kịp.

Bị nâng lên dìm xuống chán chê, cuối cùng, sau khi vượt được qua hai phần ba
quãng đường thằng Văn cũng gục. Và những đứa còn lại kết thúc bài tập trong
vui vẻ.

Đến buổi chiều thì hai thằng chế lại bộ giáp cho Thủy, cũng chế lại tấm khiêng
{Băng Sương}. Lần này bọn nó sẽ thử kết hợp cả kim loại thu được từ xác của lũ
Akuma trong bản đồ trước vào. Thứ kim loại này vô cùng bền và có cơ tính rất
cao, đặc biệt với khả năng tự khôi phục hình dáng cũ. Nếu có thể thành công
thì tất nhiên, tấm khiên {Băng Sương} lại mạnh thêm một phần.

Buổi tối, bọn nó hoàn thiện nốt bộ quân trang cơ giới. Do thời gian eo hẹp nên
chỉ có thể chế tạo gấp một bản giản lược mà thôi. Thế nhưng, như vậy là đã tốt
lắm rồi. Bộ thiết giáp cơ khí toàn thân khiến kích cỡ cơ thể thằng Nam lập tức
tăng lên một vòng, khả năng phòng thủ cũng theo đó mà tăng lên tương đối. Nam
bây giờ đứng yên mà để cho các loại súng tiểu liên loại nhỏ như MP5 hay P90
thoải mái xả đạn, chỉ cần không phải cự li quá gần hay bị bắn vào cực ít bộ
phận quan trọng thì hoàn toàn không sao. Với hệ thống động lực hỗ trợ, bây giờ
cả tốc độ di chuyển lẫn sức mạnh vật lí của nó đều tăng lên khá nhiều, nhấc
hai, ba tram cân lên thoải mái. Nhược điểm duy nhất là bộ giáp yêu cầu nền
tảng thể lực của người sử dụng tương đối lớn, cả tiểu đội này có thằng Nam
điên là hợp thôi chứ thằng Du cũng không chắc đã đeo vào được. Lại thêm vấn đề
tiêu thụ điện năng nữa. Dù đã sử dụng pin năng lượng của Kho Dữ Liệu rồi mà
khi hoạt động hết công xuất, bộ giáp cũng cẳng duy trì nổi mấy giờ.

Để mặc thẳng Nam làm quen với bộ giáp mới, hai thằng lại đi qua ngó xem thằng
Du. Thằng này đã luyện tế xong bộ xương khổng lồ của con Jaeger Dragon và đang
cưỡi thử.

Bộ xương của chủng loài “Hung thú” này sau khi được thấm hợp kim xong thì cho
tính chất vô cùng tốt, thậm chí đã có thể sánh ngang với thép cacbon rồi, điều
này đã làm thay đổi toàn bộ nhận thức của hai thằng về thứ vật chất được gọi
là “Xương”. Ấy là còn chưa kể đến việc sau khi bị luyện tế thành Búp Bê Ác
Mộng, nó vẫn còn có thể trở lên tốt hơn nữa do khả năng tự phát triển khi hút
đủ máu tươi. Thầm tặc lưỡi, hai thằng bảo nhau:

- Có lẽ, về tao mày tranh thủ chế cho nó cây thương bằng xương đi, rồi lại
luyện tiếp bằng phương pháp tạo Búp Bê Ác Mộng. Sau đó dùng đi đâm đít lũ quái
trong bản đồ, có khi anh em mình lại tạo ra cả một “Thần khí” không biết
chừng…

Rời khỏi phòng thằng Du, lại lượn nhẹ một vòng qua chỗ những đứa khác. Hôm nay
hai thằng giục bọn nó đi ngủ sớm.

Tất cả chuẩn bị cho ngày mai.

Đợi đến ngày mai.

Ngày mà bọn nó bắt đầu “Phưu lưu”

Ủng hộ nhóm viết để chương ra nhanh hơn: http://unghotoi.com/1473751754Rwo83

Cầu khen thưởng, cầu viện trợ…

Không mong phát tài, chỉ mong đủ trả tiền phòng, đủ mua được cơm ăn.

----- KDL---------

Bạn bè dăm đứa hợp rồi tan

Đứa thành phân bón đứa làm quan

Đứa say ngất ngưởng cười nhân thế

Đứa ngồi cắn bút, viết hoang tàn...

...

Truyện được thực hiện bởi nhóm viết: Hoa Bão

Viết chính: LanThi

Phụ tá : Minh
Thần

Sói lạc lối

Cộng tác viên: Mộc Chi

Sao Na

................

...

20

Dream of storm

stage 1: Tiền tố DoS

...............


Kho Dữ Liệu - Chương #117