Thiên Không Thành Chi Chiến (7).


Người đăng: zozohoho

Toàn quân còn 75 người và hai mươi chiếc tiểu hình chiến hạm.

Mọi người đều đã tới giới hạn cuối cùng, thậm chí nếu Mặc Thời Võ không chơi
trò nướng quân tự sát thế này, chiến đấu ác liệt như trước chỉ tiếp diễn thêm
vài phút nữa, phe thất bại rất có thể là quân đội phàm nhân.

Thế nhưng trên đời không có chữ nếu.

Tại thời điểm giằng co, chứng kiến tinh hoa tính mạng liên tục bùng nổ, chẳng
còn mấy ai đủ bình tĩnh để suy nghĩ về tiền căn hậu quả hay lợi ích đánh đổi
được.

Áp lực do nhiệt huyết và sĩ khí của quân đội phàm nhân thậm chí đã ép cho
những vị tiên nhân này cảm thấy nghẹt thở và cuống quýt.

Tố chất sống còn trên chiến trận của hai bên không phải cùng một cấp bậc.

Quân đoàn Mặc gia chỉ vừa mới được tổ kiến không lâu, còn rất xa bọn họ mới có
thể trở thành một quân đoàn thật sự.

Quân đoàn thiết huyết, sĩ khí cương liệt, binh lính kiên nghị, mấy chữ này
không tồn tại trong quân đoàn Mặc gia Thiết Khôi Lỗi. Có thể nói đây là một
binh đoàn thất bại vô cùng thảm hại.

Thế nhưng cái binh đoàn không ra sao này đang dí cho quân đội tinh nhuệ của
loài người chạy chối chết, đây chính là sự bất ngờ trên chiến trường. Thực
lực, kỹ thuật, chiến thuật, tất cả dù có hoàn hảo hay tốt hơn cũng không thể
đảm bảo thắng lợi chắc chắn.

Thậm chí ngay tại thời điểm này, không ai có thể đảm bảo chiến quả cuối cùng
sẽ vinh danh bên nào.

Là phe tiên nhân đã được Mặc Thời Võ thống nhất, tạo ra một bầy những con rối
nhân hình không sợ hãi tử vong, hành động thống nhất, liều mạng vì chiến
thắng, hay là phe phàm nhân đang cùng đường chuẩn bị một lần bộc phát cuối
cùng.

Không còn bảo lưu chút nào, toàn bộ số GMS bên phe Hoài Nam đồng loạt lao lên.

Dù sao đối thủ chỉ còn mỗi một Mặc Thời Võ, hơn nữa GMS lúc này đã chẳng còn
chút tác dụng phòng hộ nào. Nhiệm vụ của bọn họ bây giờ chỉ có một, đó là yểm
trợ Trung Thành lao tới kết liễu đối phương.

Toàn thân AI được đắp thêm mấy chồng giáp hạng nặng, điều này ảnh hưởng khá
nhiều đến tốc độ di chuyển của nó, nhưng động cơ của AI vốn mạnh hơn các GMS
cùng thế hệ khác rất nhiều, lại thêm luôn có hai chiếc GMS bay song song đẩy
đi để đảm bảo quá trình gia tốc được liên tiếp không gián đoạn, khiến nó giống
như một khối thiên thạch đầy vẻ nguy hiểm.

Đó là chưa kể gần hai mươi khẩu pháo năng lượng cao xạ được lắp đầy trên những
lớp giáp.

AI lúc này nhìn tròn tròn, gai góc, giống y chang một con nhím.

Nhưng chẳng ai thấy buồn cười, tất cả mọi người đều dồn toàn bộ hi vọng mình
có thể lên con nhím nặng nề này.

Mặc Thời Võ cũng không cười nổi, toàn thân con rối tinh cương của nhân loại
kia tràn đầy khí tức nguy hiểm. Bị một pháo của nó bắn trúng, dù là Linh Chu
cũng phải tan, hộ thân linh quang tráo của ông ta càng chẳng đáng nhắc đến,
cho dù là cao thủ Hợp Thể Kỳ, linh quang tráo của bọn họ cũng chẳng mạnh hơn
một chiếc Linh Chu được Tụ Linh Trận hỗ trợ cung cấp linh khí là bao cả.

Nói chính xác một chút, thì khả năng sinh tồn của cao thủ Hóa Thần Kỳ, Luyện
Hư Kỳ và Hợp Thể kỳ không khác nhau nhiều lắm, chỉ có vượt qua thiên khiếp,
đánh tan phàm thể, trọng tu linh thể, trở thành Vô Thượng Chân Tiên mới khiến
khả năng sinh tồn tăng mạnh.

Vô Thượng Chân Tiên – Tiên đài cao thủ mới thật sự là tiên nhân chân chính,
bọn họ có được linh thể câu thông với thiên địa, chỉ cần xung quanh còn linh
khí thì chắc chắn sẽ không chết. So với Ma tộc còn muốn sống dai hơn. Còn dưới
tiên đài, chỉ có thể xưng là tu chân giả, hay tu tiên giả mà thôi, phàm nhân
không hiểu điều này, gọi bọn họ đều là tiên nhân, vô cùng sai lầm. Thế nhưng
Mặc Thời Võ tự biết lấy mình, một tu chân giả bình thường đứng trước họng pháo
chiến hạm, cho dù có bao nhiêu thủ đoạn phòng ngự, cũng chẳng có nghĩa lý gì.
Cho dù Hóa Thần kỳ cao thủ có tuổi thọ phải đạt tới vạn năm, nhưng cái tuổi
thọ cũng không phải thanh máu trong trò chơi để bị trừ dần dần nha.

Trúng là chết.

Ý thức được điểm này, ánh mắt Mặc Thời Võ lóe lên lệ quang. Tu chân giả phấn
đấu tới cấp độ này, ai không lãnh khốc vô tình, ai không bước qua trăm ngàn
thi thể để leo lên. Đối với những thứ có khả năng uy hiếp tính mạng xuất hiện
trước mắt, bất cứ vị tu giả nào cũng đều mang ý nghĩ khiến nó tiêu thất, cho
nó diệt vong, bóp vỡ nguy cơ từ trong trứng nước.

Mà, cũng đến lúc rồi.

Thần thức của Mặc Thời Võ trải rộng khắp chiến trường, gần một ngàn gã tu sĩ
Trúc Cơ kỳ điều khiển Thiết Khôi Lỗi lúc này đã trở thành những con rối khác
dưới ý niệm của ông ta, bắt đầu bay tản mác ra xung quanh, dần xếp thành một
đội hình kỳ quái.

“Tứ tượng – bát quái trận.”

Shen Jian được kéo về phòng điều khiển, lúc này đang nửa nằm nửa ngồi trên
cáng cứu thương, bật thốt lên.

“Cái gì là bát quái trận !?” Bên trong tai nghe vang lên tiếng Hoài Nam.

Shen Jian vỗ vỗ trán, đầu hắn vẫn bị một trận thần thức càn quét của Mặc Thời
Võ khiến cho đau như búa bổ.

“Không rõ, trong sách cổ của sư phụ tôi có nhắc tới. Hình dạng… đại khái hẳn
là như vậy. Nó thiết kế bảy hướng sát cục không thể đánh vỡ, gieo tám quẻ, chỉ
chừa một quẻ sinh lộ. Cho dù tìm được sinh lộ, cuối cùng vẫn phải giao phong
với tứ tượng…”

“Trận pháp này rất phức tạp, cần ít nhất mấy trăm người đồng cấp, đồng tâm tạo
ra sự cộng hưởng linh lực lưu chuyển theo mạch bát quái, thao tác rất phức
tạp. Khác với Kiếm trận dùng kiếm hồn thôi động, hay linh tài trận dùng thiên
tài địa bảo làm nguyên liệu, cái này là nhân trận. Dùng sinh mạng lực phát
động. Kết quả của những người trong trận, cuối cùng sẽ bị tứ tượng nuốt lấy,
giúp thực thể hóa thành linh thú thật sự… làm hoàn mỹ, có thể tạo ra linh thú
cấp bậc Hợp thể kỳ, hơn nữa toàn bộ địch nhân trong trận cũng sẽ bị bát quái
phân tách và phân thây, trở thành dinh dưỡng cho trận pháp…”

Shen Jian nhắm một mắt, mở một mắt, trong con ngươi đầy tơ máu. Đầu hắn đau
như búa bổ, thật có xúc động muốn ngất xỉu, nhưng hắn là tu chân giả duy nhất
có mặt tại hiện trường lúc này, không dám cứ như vậy ngất đi, ánh mắt gắt gao
nhìn vào màn hình theo dõi trước mắt. Tâm tình đã rất tệ hại, lúc này còn
nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng mắng:

“Mẹ kiếp, thảo nào có thể nướng quân như vậy. Gã này từ đầu đã không muốn đánh
nhau gì cả, hắn chỉ muốn đem cả chúng ta và đám lính bên kia luyện hóa, tạo ra
linh thú cho bản thân chế ngự. Hắn nghĩ muốn thăng cấp đến điên rồi. Đây với
hắn, chiến trận này, chỉ là một màn thí nghiệm mà thôi, chúng ta là chuột
bạch… bên kia cũng là chuột bạch.”

Đem quân đi nướng, thi hành một trận pháp cần dùng nhân mạng để đổi, ở tiên
giới cũng là chuyện cấm kị. Nhưng có một nơi có thể dễ dàng thực hiện những
điều này, đó là chiến trường.

Dù sao cũng là đem quân đẩy lên vòng xoáy chết chóc, dạng nào không quan
trọng, chỉ cần cho ra kết quả tối ưu là được.

Cơ hội như vậy, liền có rất nhiều người muốn tận dụng.

Nhân mạng ở tiên giới không đáng tiền.

Nhưng vô số nhân mạng, có thể làm được rất nhiều chuyện.

Ví dụ như tạo thành trận pháp nuôi dưỡng tứ tượng kia.

Nếu thành công, Mặc Thời Võ có bốn tay sai Hợp Thể kỳ, lúc này đã có thể ngẩng
đầu với Tiên Đài đại năng rồi, không cần thiết phải ở Mặc Gia làm một gã
trưởng lão chi nhánh quèn nữa.

Tiên giới, thực lực cá nhân đại biểu tất cả.

Quân đoàn gì đó, đi gặp quỷ đi.

Hoài Nam nghe đến đây liền nhíu mày. Một hồi chiến tranh nghiêm túc, quân nhân
hai phe liều mạng muốn đem về vinh quang, cuối cùng trở thành cái dạng này….

Thật sỉ nhục.

Hắn nghiến răng.

Mình lại bị kéo vào cái trò chơi rác rưởi như vậy.

Thậm chí còn chết nhiều người như vậy.

Tất cả chỉ khiến đối phương có cái cớ nướng quân, sau đó nuốt chửng luôn mình,
dưỡng ra bốn con linh thú vớ vẩn gì đó.

Hắn nóng nực kéo rộng cổ áo, đến mức cúc áo trên cổ đứt ra, đưa lên bộ đàm,
chuyển sóng công cộng, để tất cả loa ngoài của tiểu hình chiến hạm đều phát.
Cao giọng nói:

“Chủ soái bên kia nghe đây. Ta không biết ngươi là cái thể loại rác rưởi gì,
có thể lạnh lùng đem quân lính dưới trướng làm những trò ngu si này.”

“Nhưng hôm nay ngươi sẽ chết.”

“Bọn ta sẽ giết ngươi.”

“Đồ chủ soái cặn bã.”

Phía bên kia đáp lại bằng một tiếng cười cuồng ngạo.

Lúc này nhân trận – Tứ tượng bát quái cũng đã biến đổi.

Chín trăm gã tu giả toàn lực thôi động linh lực của mình theo một vòng xoáy
lớn, kéo tới vô số mây đen và sấm sét, chốc lát đã nhuộm đen cả bầu trời. Một
đồ án thái cực hiện ra giữa trung tâm vòng xoáy, bao quanh nó là những khối
chữ nhật sáng chói xếp thành tám cạnh đều nhau, đứng ở bốn góc theo mặt phẳng
vuông là bốn con linh thú bộ dáng dữ tợn dáng vẻ mờ mờ ảo ảo.

Mà quân đoàn do Trung Thành và Jodi Benette dẫn đầu vừa vặn tiếp nhận vòng
xoáy, đã rất nhanh biến mất.

Hoặc đúng hơn là bị hút vào.

“Ta đệt, bá đạo như vậy !?” Robert cũng nằm trên một cáng cứu thương khác,
nhìn lên bầu trời biến sắc hô.

Mặc Thời Võ không phải chiến tướng hợp cách, đúng hơn thì ông ta không hề am
hiểu cái gọi là chiến trận, thứ duy nhất ông ta am hiểu, là trận đạo.

Trận pháp vừa hình thành, đã nhẹ nhàng nuốt chửng toàn bộ hi vọng phản kháng
của nhân loại.

Vòng xoáy thái cực trên không giống như một con quái thú khổng lồ đang há
miệng chờ ăn, phía bên dưới, đội hình Linh Chu vẫn đang ép sát bọn họ.

Thời gian chỉ còn tính bằng từng phút.

Robert nhìn đám Linh Chu đang biến lớn dần dần trong tầm mắt, tâm tình tệ hại
đến cực điểm, quay sang bên cạnh, Claude lúc này giống như một ông già, tóc đã
trắng phớ, còn gian nan tỉnh táo.

“Anh nghĩ chú nên ngất xỉu một lúc.” Robert hạ giọng nói. Dù sao lúc này có
tỉnh cũng chẳng giải quyết được cái gì, không bằng làm một giấc, tèo không
thấy đau, sống thì tỉnh lại là được rồi.

Claude gian nan lắc đầu đáp:

“Không được, anh Robert, Trung Thành có nhờ tôi.”

“Hắn nói, tôi sẽ kết thúc cuộc chiến này.”

“Tôi có thể làm anh hùng một lần.”

“Cứ như vậy ngất xỉu làm sao được.”


IMI - Tiên Giới Chiến - Chương #85