Hôn Lễ


Người đăng: Phidaonhan

Vị Hà thành thành thủ phủ, Hạ Tuyết Đình xuyên vàng bạc đồ trang sức, ung dung
hoa quý, ở mấy chục trăm tên tỳ nữ vây quanh, cùng Vị Hà quận chủ cộng đồng
leo lên thiên đài.

Này đài làm bằng bạch ngọc, cao chót vót gần mấy trăm cầu thang, được trải
thảm đỏ, rắc hoa, sương khói mờ mịt.

Đến dự hôn lễ, có các quận bên cạnh tân khách, có trong triều đại thần sứ giả,
có phú thương lớn cổ, thậm chí, có vài vị Chân Nhân.

Vô Cực chân nhân, là Thanh Dương phủ Thanh Liên kiếm phái phái chủ, chính là
Vị Hà quận lâu năm Chân Nhân lão tổ, đức cao vọng trọng, râu tóc trắng phơ,
tựa như một vị trích tiên ngự kiếm mà đến, hướng quận chỉ hiến vật quý.

“Lão hủ mấy mươi năm trước ở Kiêu Dương thành, đạt được một miếng Diệu Thần
ngọc, có tác dụng dưỡng thần, thanh trọc, nếu làm thành ngọc bội đeo bên thân,
sẽ khiến người thanh thản, xúc tiến tinh thần lực. Chúc mừng quận chủ phúc như
đông hải, thọ tựa thiên nhai, cùng quận chủ phu nhân trắng đầu không lão”

“Tốt một cái trắng đầu không lão” Vị Hà quận thiếu quận chủ Trần Thừa Thủy vội
vã vì Vô Cực chân nhân vỗ tay, ngồi đầy tân khách, tất cả đều là tiếng ủng hộ.

“Diệu Thần ngọc, chẳng lẽ là trong truyền thuyết Tứ chuyển linh vật, có thể
xúc tiến tinh thần lực, ôn thần giảm tâm ma, chính là hiếm có bổ thần linh
vật. Nghe nói Vô Cực chân nhân đạt được vật này sau luôn luôn mang theo bên
người, khiến bao nhiêu võ giả trông mà thèm. Không nghĩ càng cầm đến vì quận
chủ làm quà tặng. Vì này Chân Nhân thật là bạo tay.”

Cả sảnh đường gần nghìn tân khách. Mọi người đều hít hơi khí lạnh than thở, mà
ngồi ở hàng khách quý Vô Cực chân nhân khóe môi giật giật có chút mất tự
nhiên.

Mai này Diệu Thần ngọc năm đó hắn tại Kiêu Dương thành vất vả vô cùng mới từ
trên người 1 gã kiếp Tôn cướp được, vốn dĩ không nỡ đem ra làm quà tặng. Nhưng
mà khổ nỗi này ngọc dĩ nhiên dẫn theo một tia kiếp tính, luyện hóa thực sự quá
nguy hiểm, đem tặng người là phù hợp nhất nha.

Tất cả những thứ này, không người biết, ở đây tân khách, chỉ là cật lực lấy
lòng Vô Cực chân nhân. Một thức ngự kiếm đạp mây phiêu phiêu mà đến, lại dâng
Tứ chuyển linh vật bực này hào phóng cử chỉ, đủ để người người đều chấn động.

Thanh Liên Kiếm tông Chân Nhân vừa dâng lễ, ngồi đối diện Lục Ninh thành Vương
đại sư cũng không để mất danh tiếng, đứng dậy khẽ hướng Quận chủ chắp tay:

“Vương mỗ mới ra lô Duyên Thọ đan một viên, có thể kéo dài 3 năm tuổi thọ,
chúc mừng Quận chủ cùng Quận chủ phu nhân vạn phúc tề thiên”

“Duyên Thọ đan”

“Hí”

Toàn trường lần này càng thêm giật mình hít hơi khí lạnh.

Thiên hạ người tu võ đều là vì trường sinh, Phàm nhân ngũ cảnh mỗi đột phá một
cảnh thêm thọ 20 năm, đột phá Chân Nhân chính là ba trăm tuổi. Duyên Thọ đan
kéo dài 3 năm tuổi thọ đối với người tuổi trẻ tuổi không sao, nhưng đối với
những kia tuổi thọ sắp hết lão quái vật thực vô giá. Vị Hà quận chủ Trần Thừa
Phong là Chân Nhân cảnh hậu kỳ, năm nay cũng đã 250 tuổi, viên này Duyên Thọ
đan đưa tặng càng trở nên quá giá hơn.

Vị Hà quận chủ nhận đan, mở hộp kiểm tra, quả thật là một viên mới ra lò tứ
chuyển Duyên Thọ đan, ý cười khắp mặt hướng Vương gia phái đoàn cười chắp tay.

“Vương đại sư đan thuật càng ngày càng tinh thâm, đan này ta nhận, còn xin cảm
tạ Đại sư ân tình”

“Đâu có đâu có, Quận chủ khách khí, nhân Quận chủ ngày vui, Vương mỗ tặng đan
là điều đương nhiên.

Vương đại sư khoát tay cười bảo, nhưng sâu trong khóe mắt lộ vẻ tiếc rẻ. Này
viên đan dược là hắn tân tân khổ khổ mất mấy năm mới luyện chế, vốn là để mình
dùng, ai nghĩ để Quận chủ biết được đánh tiếng, hắn đành phải giao ra, thịt
đau không được. Chỉ hi vọng nhận xong đồ tốt, Quận chủ cũng nên làm việc, hỗ
trợ bọn hắn xử lý đám kia cứng đầu cứng cổ Thanh Thạch phái đi.

Nghĩ vậy, hắn đưa mắt nhìn về góc bên mép hàng ghế khách quý, ngồi đấy một tên
khuôn mặt lạnh tanh lão giả, đằng sau lác đác mấy người mặc áo tím trưởng lão,
mười tên áo xanh đệ tử. Vị này liền là Điền Bất Vi, Thanh thạch phái nhị
trưởng lão, đương môn phái hiện tại chủ sự.

Mà theo Vương Đại Sư ánh mắt, tất cả tân khách cũng cùng nhau ghé nhìn về phía
Thanh Thạch phái đoàn người.

Có kẻ nhếch miệng cười mỉa mai, có người cười nhạt xem trò vui.

Hôm nay, hôn lễ nhân vật chính ngoài quận chủ bên ngoài, tân nương không ai
khác chính là Thanh Thạch phái đương đại thiên chi kiều nữ. Nghe đâu là Thanh
Thạch phái dự bị thiếu chủ.

Vị Hà quận có bốn thế lực lớn, đầu tiên là Quận chủ phủ, Thanh Liên kiếm phái,
Vương gia cùng cuối cùng chính là Thanh Thạch phái. Chỉ là mấy năm nay thanh
thạch phái địa vị có chút xấu hổ, nghe đâu Đương nhiệm chưởng môn đột phá Chân
Nhân thất bại vẫn lạc, ngũ trưởng lão vì vây quét kiếp đồ lọt vào mai phục mà
chết. Đại chưởng lão thì bị Tứ Minh Điện điều đến Kinh thành tham dự tiêu diệt
Kiếp chiến dịch. Nay môn phái điêu tàn chỉ còn 1 vị Ngọc mệnh cảnh trung kỳ
Nhị trưởng lão đứng ra làm chủ sự.

Đường đường Vị Hà quận bốn đại cự đầu lại so không lên mấy cái nhất lưu thế
lực, nếu không phải sợ này môn phái ẩn giấu nội tình đã bị người đánh lên sơn
môn tiêu diệt.

Nhưng dù vậy, Thanh Thạch phái hiện tại cũng không gì hơn cái này, vì tìm kiếm
chỗ dựa mà đem đệ tử đắc ý gả cho người so nàng tổ tiên còn nhiều tuổi, dù
chăng đó là Quận chủ, thì cũng vẫn thật châm chọc.

Hàng ghế Kinh Thành sứ giả, ngồi đấy một vị cà lơ cà phất thư sinh, chính đang
nghiêng tai lắng nghe xung quanh tiếng xì xào bàn tán.

Ghé mắt liếc qua Thanh Thạch phái đám người, lại nhìn ngồi trên thiên đài vị
kia tân nương tử, khóe miệng mỉm cười, phất quạt:

“Thật thú vị”

Nhìn thấy xung quanh, cười nhạo ánh mắt, Nhị trưởng lão Điền Bất Vi khuôn mặt
âm trầm chảy nước, hai tay năm thật chặt rồi buông ra, cắn răng cố gắng nở nụ
cười dâng lên vật lễ:

“Thanh Thạch phái gửi tặng một bức tranh, chúc quận chủ cùng phu nhân phúc như
đông hải thọ tỉ nam sơn”

Nói rồi phất tay, một vị Kim thân cảnh bưng hòm gỗ lên dâng lễ vật, bản thân
ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần.

“Một bức tranh??” Xung quanh tân khách nghe nói đến lễ vật, nhao nhao nhìn
nhau.

Có người mặt nghẹn đỏ suýt cười phun ra, cùng là bá chủ thế lực, hai nhà trước
không tặng Tứ chuyển linh vật thì tứ chuyển thần đan, vị này Thanh Thạch phái
chủ sự lại đi tặng 1 bức tranh. Thanh Thạch phái nghèo túng, vậy mà nghèo đến
mức này rồi?

Tiếng xì xào vang lên khắp hội trường, đến khi Quận chủ phất tay bảo im lặng
mới yên lại.

Quận chủ nhìn về phía Thanh Thạch phái môn nhân lại nhìn lễ vật miệng đầy ý
cười nói:

“Cảm tạ Điền trưởng lão dâng lễ vật, bản Quận chủ cũng thật tò mò các hạ tặng
bức tranh là như thế nào một bức, người đâu mau mau đem tranh của Điền trưởng
lão mở ra để mọi người cùng chiêm ngưỡng”

Người hầu vội vàng vâng dạ, có hai người mở hộp gỗ, mở bức tranh hướng về xung
quanh triển lãm, chỉ thấy đó là 1 bức tranh giấy bình thường, bên trong tranh
vẽ một thanh tàn kiếm vốn đã rỉ sét.

Nhìn thấy tầm thường bức tranh, bên dưới tân khách lần này càng ồn ào hơn,
tiếng cười, tiếng xì xào chỉ trỏ càng thêm rõ ràng.

“Ồ” Vốn cà lơ cà phất vị áo xanh thư sinh khẽ giật mình, ngưng vẩy quạt lông.

Cùng lúc đó,một tiếng hô nhỏ vang, Thanh Liên kiếm phái Vô Cực Chân Nhân đứng
dậy nhìn chằm chằm vào bức tranh không rời.


Huyền Huyễn: Đông Minh Truyện - Chương #17