Chiến Đấu Kịch Liệt Ở Tổng Bộ!


Người đăng: ๖ۣۜSiêu๖ۣۜLười๖ۣۜCa

Thấy Nộ Hải Triều uy lực khủng bố bị một búa của Đông Hải tán nhân đánh
vỡ,mười vạn tu sĩ trên núi cao hưng phấn kêu gào.Bọn họ tìm được đường sống
trong chỗ chết thì khóc cười như điên.

Chẳng qua bọn họ cũng không cao hứng được lâu,bởi Nộ Hải Triều đánh lên tổng
bộ liên minh Đông Hải bị đánh tan một phần,nhưng hai bên vẫn không bị sụp
đổ.Nộ Hải Triều dài mấy ngàn dặm hung hăng đánh lên,dù cự thạch,cây cối hay
lầu các cùng vách núi,tất cả đều bị Nộ Hải Triều khủng bố đánh tan tành,tiếng
gầm rú liên miên như sét đánh,qua một lúc,mảnh đất chung quanh tổng bộ liên
minh Đông Hải biến thành một mảnh hoang tàn.Một màn kinh thiên động địa này
làm đám tu sĩ trợn mắt há mồm,thật lâu không nói nên lời.Bọn họ biết,nếu không
có cự phủ thần bí kia đánh ra làm tan đi một bộ phận Nộ Hải Triều,tám phần là
mình bị nện cho nát bét.

Mà uy lực Nộ Hải Triều vừa xong,một màn đáng sợ lại hiện ra.Lúc này tổng bộ
liên minh Đông Hải bao quanh là biển,mênh mông mặt nước,khắp nơi là yêu
thú.Đứng ở trên cao nhìn xuống,trong mấy ngàn dặm đâu đâu cũng có yêu
thú,nhiều không kể xiết.Nhìn trên trời,trông dưới đất,ngó mặt nước,cộng lại
cũng mấy trăm vạn yêu thú,tu sĩ nhân loại thấy vậy trong lòng càng thêm tuyệt
vọng

Mà uy lực Nộ Hải Triều vừa xong,một màn đáng sợ lại hiện ra.Lúc này tổng bộ
liên minh Đông Hải bao quanh là biển,mênh mông mặt nước,khắp nơi là yêu
thú.Đứng ở trên cao nhìn xuống,trong mấy ngàn dặm đâu đâu cũng có yêu
thú,nhiều không kể xiết.Nhìn trên trời,trông dưới đất,ngó mặt nước,cộng lại
cũng mấy trăm vạn yêu thú,tu sĩ nhân loại thấy vậy trong lòng càng thêm tuyệt
vọng

Cũng chính lúc này,đại quân yêu thú đột nhiên chia ra hai bên,một con thuyền
khí thế ngất trời,một chiếc thuyền rồng lửa đỏ rực,sừng sững cách tổng bộ liên
minh Đông Hải mấy trăm dặm.

Đây vốn là chiếc Hỏa Long chu của Huyền Thiên biệt viện nức tiếng khắp Thương
Mang Sơn,hôm nay thấy nó rơi vào tay yêu tộc,trở thành vũ khí đối phó tu sĩ
nhân loại,trong lòng tu sĩ nhân loại có tư vị cực kì khó chịu,hơn nữa thân là
tu sĩ Huyền Thiên biệt viện thì tức giận,hận không thể lên giành nó về.

Đương nhiên bọ họ cũng nghĩ lại.Yêu thú bên ngoài như cọp rình mồi,lao ra
chẳng khác nào tìm chết!

Hỏa Long chu ổn định xong,từ bên trong sáu đạo nhân ảnh bay ra,phía trước là
một thanh niên hình dáng khôi ngô,là Tống Chung,bên trái hắn là Lôi Thiểm
Nhi,bên phải là Ngao Thiên,còn đám cúi đầu,bộ dáng cung kính là Đông Hải Tam
Yêu.Bọn họ xuất hiện xong cũng không tiến lên,chỉ lạnh lùng đứng nhìn tổng bộ
liên minh Đông Hải.

Thấy nhân vật chủ chốt xuất hiện, người liên minh Đông Hải cũng không yếu
thế,Đông Hải tán nhân đi đầu,mang theo mấy chục Kim Đan tu sĩ đi lên đỉnh
núi,đối đầu cùng bọn họ.

Hai bên dò xét xong,đột nhiên có chút tiếc hận: “Chắc vị này là Tống Chung
phải không?Quả nhiên là rất tuấn tú lịch sự,Chỉ có điều,ngươi là rồng giữa
loài người,sao lại lưu lạc đến nỗi phải làm bạn với yêu thú?”

Tống Chung khinh thường nói: “Chuyện của ta ngươi còn không biết?Thu hồi bộ
dáng đạo đức giả đó đi,kinh tởm!”

Đông Hải tán nhân nghe xong cũng không tức giận,chỉ cười khổ nói: “Đúng
thế,chuyện của ngươi ta có nghe qua,chẳng qua vì người ta có lỗi với
ngươi,ngươi liền trả thù như vậy à?”

“Hừ,ta bị mấy đại môn phái các ngươi truy sát.Người đông,giống như mấy vạn con
chó đuổi giết,nếu ta không mạng lớn thì không biết đã chết bao nhiêu lần!Ngươi
cho rằng nói mấy câu là xong sao?”Tống Chung cười lạnh nói: “Lời này để ngươi
nói sao,ta muốn tìm các ngươi đấy!Đối với kẻ ăn hiếp ta,cho tới giờ ta chưa
bao giờ tha thứ!Ta chính là muốn trả thù!”

“Ai,một khi đã vậy thì chúng ta không còn gì để nói!”Đông Hải tán nhân cười
khổ lắc đầu:

“Chẳng qua,tổng bộ liên minh Đông Hải của ta,cũng không phải vô dụng,cho dù
các ngươi binh hùng tướng mạnh cũng chưa chắc dễ ăn”

“Hừ,trong mắt ta,chỗ này cũng chỉ là đá lót đường,muốn đánh thì dễ như trở bàn
tay!”Tống Chung ngạo nghễ nói.

“Gì?”Đông Hải tán nhân nghe xong lắp bắp kinh hãi.Nhưng mặt vẫn tỉnh queo:

“Nếu ngươi có trong tay thuyền rồng hoàng kim,thì có lẽ có vài phần thắng,chỉ
là thuyền rồng hoàng kim đã bị hủy.Cho dù sửa cũng mất vài năm mới xong,chẳng
biết tiểu ca vì sao to mồm thế?”

“Bởi có bọn họ!”Tống Chung nhẹ nhàng vung tay,Đông Hải Tam Yêu thấy thế vội
vàng bay lên phía trước.

Đông Hải tán nhân thấy thế cười lạnh: “

Gì,là ai đây nhỉ?Thì ra là ba tên phản đồ hư hỗn!Tống Chung tiểu ca,nếu ngươi
cho là ba bọn chúng có tểh giúp ngươi đánh hạ tổng bộ liên minh Đông Hải thì
sợ ngươi phải thất vọng”

“Chỉ cần bọn họ dám đến trước mặt,ta duỗi tay là bóp chết,ngươi tin không?”

“Ta tin chứ,với thực lực Nguyên Anh đại viên mãn của ngươi,bóp chết bọn họ đơn
giản như giết rệp!”Tống Chung đột nhiên cười: “Chẳng qua…”

“Chẳng qua cái gì?”Đông Hải tán nhân vội hỏi.

Chẳng qua thực lực Đông Hải tam yêu tuy rằng không đáng nói,nhưng mà bọn chúng
lại đại biểu cho sự tan rã của liên minh Đông Hải các ngươi!”

Tống Chung đắc ý nói.

“Hả?”Đông Hải tán nhân nhíu mày nói:

“Ngươi có ý gì?”

“Chờ sẽ biết”Tống Chung phân phó:

“Bắt đầu đi!”

“Dạ!”

Đông Hải Tam Yêu đáp một tiếng sau đó chia ra kêu gọi đầu hàng:

“Các vị đạo hữu,chúng ta là Đông Hải Tam Yêu,hôm nay đầu phục hoàng thái tử
điện hạ của đế quốc Đông Hải,điện hạ nói,trời cao có đức hiếu sinh,người không
muốn quá nhiều sát nghiệt,trừ người Thiên Dục Môn,Tuyền Cơ Các cùng Huyền
Thiên biệt viện ra,ai đầu hàng đều sẽ được ưu đãi”

“Theo chúng ta,không cần lo sợ mỗi ngày phải liều mạng với yêu thú.Thái từ hứa
cho chúng ta một vùng đát,mặc cho chúng ta chia nhau thiên tài địa bảo”

“Thái tử còn nói,sau này các ngươi sẽ là con dân đế quốc Đông Hải,cùng yêu thú
Đông Hải bình đẳng,tuyệt đối không ai ăn hiếp ai.Hơn nữa ở Đông Hải,bảo vật vô
số kể,cho các ngươi tăng nhanh tốc độ tu luyện.Điều kiện tốt như vậy còn do dự
gì?Mau tới đây đi!”

Nghe Đông Hải Tam yêu dụ dỗ,mười vạn tu sĩ tổng bộ liên minh Đông Hải nhao
nhao lên,tất cả bắt đầu sôi nổi bàn tán.Vài kẻ ý chí không kiên định liền động
tâm.

Đông Hải tán nhân thấy thế,liền hiểu được quyết định của Tống Chung,hạ thành
thì đánh đòn tâm lý trước khi công thành…Mình còn phải căng thẳng giải quyết
lòng quân.Nếu đầu hàng hết,Đông Hải tán nhân có ba đâu sáu tay cũng bị người
ta vây công đến chết!

Thấy nghiêm trọng,Đông Hải tán nhân rung mình vội hô lớn:

“Các ngươi không nên dễ tin lời ma quỷ của Đông Hải Tam Yêu,bọn họ hoành hành
ngang ngược ỏ Đông Hải,không chuyện ác gì không làm,giờ lại đầu hàng yêu
tộc,sớm đã không nói lễ nghĩa liêm sỉ!Lời bọn chúng tuyệt đối không thể
tin,mấy kẻ vô liêm sỉ này chắc chắn đang lừa các ngươi!”

Nghe như vậy,đám tu sĩ đang nhao nhao như bị dội gáo nước lạnh,đúng thế,thanh
danh Đông Hải Tam Yêu quá kém,chả thua gì * chó vậy.

Chuyện bội bạc đối với chúng như cơm bữa,lời chúng nói ai có thể tin chứ?

Đông Hải Tam Yêu thấy người ta không tin mình thì sốt ruột,sợ mình làm không
tốt bị Tống Chung trách phạt vội hô to: “Các vị,các vị,trước kia chúng ta
không đúng,chẳng qua bây giờ thì khác,chúng ta đại biểu cho hoàng thái tử của
đế quốc Đông Hải,các ngươi dù không tin chúng ta,cũng nên tin vào thái tử
gia,với thân phận của người căn bản không rảnh lừa gạt các ngươi”

“Đúng thế,hiện giờ đại quân vây thành,nếu đánh thật sự,mười vạn người các
ngươi,làm sao ngăn cản mấy trăm vạn yêu tộc?Hơn nữa đây chỉ là một bộ phận,đại
quân còn ở phía sau kìa?Các ngươi không nên nghe Đông Hải tán nhân nói,hắn
muốn để các ngươi chịu chết đấy!”

“Các vị đạo hữu,Đông Hải Tam Yêu chúng ta đầu hàng,không bị trừng phạt,còn
được thái tử điện hạ ban cho một tòa linh đảo,các ngươi theo,khẳng định cũng
như thế.Chúng ta đến Đông Hải liều mạng không phải vì thế sao?Các ngươi hà tất
phải vì liên minh Đông Hải mà vất bỏ tiền đồ chứ!”

Đáng nói chính là,Chung lão yêu không hề bị Thiên Dục Ma Nữ không chế.Lúc hắn
được Thiên Dục Ma Nữ buông bỏ không chế,mặc cho đại quân yêu tộc tiến quân
thần tốc,hắn biết mình đã không còn đường lui,cuối cùng đành lựa chọn đầu
hàng.Bởi Tống Chung muốn cho Thiên Dục Ma Nữ chữa trị thuyền rồng hoàng
kim,hơn nữa Chung lão yêu có chỗ dùng nên đành tiếp nhận hắn.

Chung lão yêu vừa đầu hàng,nóng lòng muốn biểu hiện niên ra sức kêu gọi đầu
hàng,hai kẻ kia thấy thế cũng không chịu thua.Vì vậy ba người ba cái miệng,nói
đạo lí rõ ràng làm cho tu sĩ trong liên minh Đông Hải bắt đầu động tâm.

Đông Hải tán nhân cuống lên,vốn muốn cãi nhưng thân phận hắn không tiện tranh
luận với Đông Hải Tam Yêu.Vì thế hắn nói với Tống Chung:

“Tống Chung,ngươi làm trò gì thế,đánh thì đánh,sao còn đưa mấy con khỉ này ra
nhảy nhót đây?”

“Khà khà,ta thích thế đấy!”Tống Chung cười ha hả:

“Dù sao cũng chẳng gấp,cứ để họ nói nửa ngày đi!”

Đông Hải tán nhân vừa nghe xong tức lộn cả ruột lên.Mới nói mấy câu mà đám
ngươi kia đã xao động,nếu nửa ngày thì còn không phải buông cờ đầu hàng
sao?Cho nên hắn cuống lên nói: “Tống Chung,ngươi không sợ viện quân của liên
minh Đông Hải ta sao?”

“Ha ha ha”Tống Chung nghe vậy ngửa mặt cười ha hả nói: “Đông Hải tán
nhân,ngươi quá coi thường Tống mỗ rồi,lần này ta triệu tập trăm vạn yêu thú
trong phạm vi gần đây,chia quân làm năm đường công kích năm đại bộ phận của
liên minh Đông Hải,lúc này bọn họ còn chờ ngươi cứu viện kìa!Ngươi đi cứu đi?”

“A!”Đông Hải tán nhân nghe xong hoảng sợ,vạn lần hắn không ngờ Tống Chung tính
toán tỉ mỉ như thế.

Mà tin tức này càng làm tu sĩ nhân loại đang tuyệt vọng thêm rung động,dù sao
tình huống quá ác liệt,bên ngoài đều là yêu thú,lại nghe Đông Hải tán nhân
không có viện quân,không đầu hàng chả lẽ chờ chết à?

Đông Hải Tam Yêu vừa thấy thế mừng khôn xiết hưng phấn hô: “Các vị đạo hữu
nghe thấy chứ?Viện quân các ngươi không có,không đầu hàng mà nói.Thì coi như
chờ chết!”

“Liên minh Đông Hải mấy năm nay khói lửa mịt mù,quản lí thì giống như nhốt cẩu
vậy,động tí liền nguy hại bản thân,chẳng lẽ cảm giác suốt ngày thấp thỏm đề
phòng còn chưa đủ sao?”

“Không muốn cả ngày phải lo lắng cho huynh đệ tỷ muội thì chạy nhanh đi,thái
tử đảm bảo an toàn cùng lợi ích cho chúng tao.Người không cần chúng ta liều
mạng!”

Đông Hải tán nhân nghe xong thì nổi trận lôi đình,chửi ầm lên: “Ba tên hỗn đản
các ngươi,còn có mặt mũi nói?Đông Hải trở nên như vậy không phải trò quỷ của
Đông Hải Tam yêu?”

“Lão quỷ,ngươi nói không đúng rồi!Trước kia chúng ta đến,Đông Hải không phân
chính ta,những lời này cũng dám nói sao?”

“Đúng,nếu không có ngươi là Minh chủ liên minh Đông Hải cố ý dung túng,làm cho
chướng khí mịt mù,ba chúng ta có trở nên như thế không?”

“Đúng thế,chúng ta đồi bại đều là do ngươi bức,lão già kia,giờ ngươi còn đạo
đức giả,kinh tởm!”

Đối mặt Đông Hải Tam Yêu xỉ vả,Đông Hải tán nhân càng thêm mắc cỡ.Đúng thế,sở
dĩ liên minh Đông Hải u ám như thế,tội Minh chủ hắn khó tránh.Trước kia bức họ
vì lợi ích liều mạng,là vì hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt yêu thú,mà nhiệm vụ
hoàn thành người cũng xấu đi.Thoạt nhìn thì còn có hiệu quả.

Nhưng hiện giờ,Đông Hải tán nhân khiếp sợ phát hiện,dường như năm đó có một
chuyện cực kì ngu ngôc.Bởi tu sĩ Đông Hải mỗi người đều vì lợi ích riêng,thế
nên không hề cảm thấy vinh dự với sứ mệnh.Chỉ cần gặp phải kẻ thù cường
đại,bọn họ liền dễ sinh ra chán nản và dễ phản bội khi có lợi ích hấp dẫn.Đông
Hải Tam Yêu là ví dụ tốt nhất,tổng bộ liên minh Đông Hải mười vạn tu sĩ sắp
nối gót theo sau,đối mặt uy hiếp của yêu tộc cùng Đông Hải Tam Yêu dụ dỗ,đám
thợ săn Đông Hải sớm đã có lòng riêng hiển nhiên sinh ra lòng phản bội.Tuy
rằng cũng có người kiên trì,nhưng số lượng rất ít.Đông Hải tán nhân liếc mắt
phát hiện trong mười người thì có bảy tám người mắt đảo loạn,dường như có dự
định khác.Bởi vì Tống Chung không nhận Tuyền Cơ Các,Thiên Dục Môn cùng Huyền
Thiên biệt viện,cho nên bọn họ mới kiên trì,nếu không phản bội còn nhiều hơn.

Thấy vậy,Đông Hải tán nhân thầm than: “Khổ ghê,lần này mua đây buộc mình,mấy
kẻ vô liêm sỉ này mà đầu hàng,thì Minh chủ ta sợ là chết trước”

Lúc này,Hỏa Tinh Tử đột nhiên bước tới,khẽ nói vào tai Đông Hải tán nhân:
“Tiền bối,không thể để Đông Hải Tam yêu hò hét làm loạn lòng quân chúng ta!”

“Vậy ngươi nói giờ phải làm sao?”Đông Hải tán nhân vội hỏi.

“Nếu không thì ta tìm vài Kim Đan tu sĩ ở đây chửi mắng với Đông Hải Tam
Yêu,tiền bối đi trấn an kẻ khác,sau đó tìm người tín nhiệm tạo thành Chấp Pháp
đội,cứ ai làm phản thì giết tại chỗ!”Hỏa Tinh tử nhẹ nhàng nói.

“Ôi,không ngờ,ta là tu sĩ truy tìm đại đạo,không ngờ suy đồi đến mức phải có
Chấp Pháp đội mới có thể gắn bó!”Đông Hải tán nhân thở dài nói:

“Cũng được,việc đến nước này chỉ có thể như thế.Ngươi tìm người ở lại,ta đi tổ
chức Chấp Pháp đội!”nói xong,Đông Hải tán nhân liền mang đệ tử bắt đầu lựa
chọn thành viên Chấp Pháp đội.

Mà Hỏa Tinh Tử cũng không dám chậm trễ, vội vàng gọi mấy sư đệ cùng nhau mắng
chửi tam yêu. Vốn lòng quân yên ổn, giảng giải thiệt hơn là xong, nhưng giờ
địch mạnh ta yêu, ngay cả Hỏa Tinh Tử dẻo mỏ cũng vô ích.

Mà Hỏa Tinh Tử cũng thực có tài,không ngờ ở lúc này tìm ra lối tắt,không nói
chiến sự,ngược lại tiến hành công kích Đông Hải Tam Yêu.Phải biết Đông Hải Tam
Yêu trước kia hoành hành bá đạo ở liên minh Đông Hải.Không biết giết bao nhiêu
tu sĩ,đắc tội bao cừu nhân,mà Hỏa Tinh Tử làm việc ở tổng bộ,tin tức cực kì
linh hoạt,hiểu biết rất rõ bọn họ.Cho nên lúc này,hắn nói hết việc này chuyện
nọ,nói ra toàn bộ việc xấu trước kia của Đông Hải Tam Yêu.Cướp trai khỏe mạnh
gái xinh tươi,cái gì mà giết người vô cớ hay giết người bịt miệng,tất cả đều
là tội ác tày trời.

Nói ra thì chuyện xấu Đông Hải Tam Yêu làm nhiều lắm,mỗi một người đắc tội với
thân thích bằng hữu nọ,sư huynh sư đệ sẽ ghi hận.Mà tu sĩ tổng bộ liên minh
Đông Hải rất nhiều người liên quan đến bọn họ bị hãm hại chết.Kết quả chung
cừu địch làm sĩ khí vốn giảm không ngờ bắt đầu tăng lên.

Đông Hải Tam Yêu hiển nhiên nhận ra,bọn họ cũng cuống lên!Bởi nếu chính họ làm
hỏng đại sự của chủ nhân,Tống Chung còn không lột da à? Cho nên càng liều mạng
dụ dỗ,đáng tiếc hiệu quả không có mà việc xấu càng bị phơi bày.

Tống Chung thấy vậy càng tức giận.Vốn hắn muốn vừa đấm vừa xoa,đánh vào tâm lí
làm đối phương tan nát sĩ khí.Không ngờ lại bị Đông Hải Tam Yêu mình giao việc
phá hủy.

Thấy sĩ khí đối phương không ngờ đang tăng lên,Tống Chung suốt ruột,khoát tay
mắng:

“Ba tên hỗn đản các ngươi đến cùng là bao nhiêu chuyện xấu các ngươi đã
làm?Nghe ra thì,ta mà là hắn cũng muốn giết các ngươi!”

Đông Hải Tam Yêu thấy thể thì tá hỏa lên,vội cúi đầu thỉnh tội,sợ đến run cầm
cập.

Thấy bọn họ sợ nơm nớp,cơn giận của Tống Chung cũng hạ bơt đi,suy cho cùng họ
cũng là đám đầu tiên theo mình,giết đi thì không phải là người giữ lời.Cho nên
Tống Chung nén giận nói:

“Quên đi,quên đi,lăn ra sau,chỗ này không còn việc của các ngươi!”

Đông Hải Tam Yêu thấy thế vội cúi đầu lui ra.Lôi Thiểm Nhi thấy thế bĩu môi:

“Thái tử ca ca,kẻ làm hỏng việc ngươi tức làm gì?Nếu là ta thì thịt luôn cho
hả giận.Có lẽ người bên kia sẽ đầu hàng đấy!”

“Nàng nghĩ ta không muốn giết chúng?”Tống Chung cười khổ: “Giết chúng thì dễ
dàng,nhưng lại khó thu nhân tâm”

“Đúng thế,giết chung xong thì danh dự thái tự cũng bị ảnh hưởng,sau này ai dám
theo nữa?”Ngao Thiên nói: “Dù sao ba tên kia chỉ là tôm tép,không liên quan
đến đại cục,cứ để đó đi!”

“Ừm!”Lôi Thiểm Nhi gật đầu: “Ta hiểu,chẳng qua giờ bọn họ không đầu hàng.Chúng
ta nên làm gì đây?”

“Khà khà!”Tốn Chung nghe vậy cười lạnh nói: “Không đầu hàng thì đánh cho đầu
hàng mới thôi!”

“Nên như thế!”Ngao Thiên cười lạnh nói: “Đại quân yêu tộc chúng ta vô kể,nhổ
nước bọt cũng đủ dìm chết chúng.Một khi đã không nghe thì đánh cho biết,ai sợ
ai?”

“Đúng thế!”Tống Chung nói: “Một khi đã không uống rượu mời,thì chỉ có thể uống
rượu phạt.Truyền lệnh toàn quân,đánh cho ta!”

“Dạ!”Ngao Thiên đáp một tiếng,giơ tay bắn ra một đạo hồng quang lên trời.

Đạo hồng quang này là tín hiệu tổng công kích,thấy hồng quang bắn lên,đại quân
yêu tộc sớm đã không kiên nhẫn liền hàn động,theo thứ tự bắt đầu vây công.

Công kích đầu tiên là nhóm yêu thú có khả năng đánh tầm xa,như cá mập phun cột
nước,tôm bắn đá,lôi ưng nhả sét.Chúng từ bốn phương tám hướng mạnh mẽ tấn công
tổng bộ liên minh Đông Hải,vô vàn thủy hệ đạo pháp như mưa nện xuống đánh lên
hộ sơn đại trận.

Thần quang hộ sơn đại trận bị đánh lên rung từng đợt chỉ là không phá được.

Cùng lúc này.Tu sĩ nhân loại cũng bắt đầu phản kích.Vô số kiếm khí từ núi bắn
xuống,còn có pháp bảo,đạo pháp,pháp khí ném đi như rác.

Đám yêu thú không có hộ sơn đại trận bảo vệ,cho nên thương vong rất lớn,hàng
ngàn yêu thú chết tại chỗ(nguyên văn là ngàn vạn mà trên kia thì chỉ có trăm
vạn),nước biển nhiễm đỏ trong nháy mắt.Chẳng qua số lượng yêu tộc khổng
lồ,chút thương vong căn bản là muối bỏ bể,chẳng đáng nói.

Cho nên yêu tộc mạnh mẽ công kích không ngừng càng hung hiểm hơn,đợt thứ nhất
sa như lui về,một nhóm Bạch Tuộc cực lớn đi lên,chúng phun chất lỏng màu
đen,một bên dùng xúc tu cực lớn đánh lên thần quang hộ sơn đại trận.Độc của
chúng đối với thần quang hộ sơn đại trận nguy hại rất lớn,mà chúng còn có lực
lượng khủng bố,hung hăng quật lên,mấy vạn con bạch tuộc này mang đến cho hộ
sơn đại trận áp lực cực lớn.Mà lúc tu sĩ nhân loại muốn đánh chết chúng,thì
yêu tộc phái ra vô số phi cầm dùng thân che chở.Hơn mười vạn đạo kiếm khí đánh
xuống,phần lớn dừng trên thân mấy con chim,dù giết không dưới hai vạn nhưng
lại chẳng có tí uy hiếp nào đến sự an toàn của đám bạch tuộc.

Bạch Tuộc da thô thịt dày,cũng không dễ chết như thế,sợ gì đứt vài cái xúc
tu,chúng căn bản chả coi ra gì,trừ khi đánh vào chỗ yếu hại nếu không rất khó
giết chúng.

Lúc yêu thú dưới biển dốc hết sức lực,yêu thú phi cầm cũng không rảnh
rỗi,chúng từ bốn phương tám hướng bay tới,nhả tia chớp,phun hỏa cầu,ném đá
tảng,còn dùng móng vuốn cào lên,cánh xả vào,bầu trời đâu đâu cũng thấy tiếng
của đám chim chóc.

Đối mặt thế công đáng sợ như thế,hộ sơn đại trận rất nhanh liền không ổn,dường
như sắp xong rồi.

Đông Hải tán nhân thấy thế liền chấn động,trong lòng thầm kêu khổ,kỳ thực hắn
biết,đó cũng không phải là hộ sơn đại trận không đủ mạnh,thực sự thì đối
phương công kích nhiều quá.Dù sao tổng bộ liên minh Đông Hải phạm vi trăm
dặm,hộ sơn đại trận bảo vệ hoàn hảo dường như mỗi giây đều nhận cả trăm vạn
lần công kích,còn chịu nổi sao?

Cùng đường,Đông Hải tán nhân hạ lệnh thu nhỏ phạm vi hộ sơn đại trận lại.Phạm
vi vượt quá công kích phải nhận thì cường độ lại tăng lên,như vậy mới kéo dài
thời gian bị công phá.(ý nói mật độ tăng thì cường độ tăng lên)

Theo lệnh Đông Hải tán nhân,thần quang hộ sơn bắt đầu chậm rãi thu nhỏ từ trăm
dặm biến thành năm mươi dặm.Mà lúc này,cường độ thần quang tăng lên ít nhất
sáu lần,mà yêu tộc công kích ít đi,bọn họ không thể đồng thời tiến hành vây
công,chỉ có thể thay nhau đánh.

Mà ghét nhất chính là,phạm vi thu nhỏ xong thì nước biển không lần tới,rất
nhiều yêu tộc không biết làm gì.Tuy rằng cua mực thì có thể lên bờ đánh,nhưng
không có nước thì thực lực yếu đi rất nhiều.

May mà Tống Chung tính trước,lần này điều đến rất nhiều bộ binh yêu tộc.Lúc
này thì hữu dụng rồi.Tống Chung ra lệnh,những kẻ được an bài vốn chưa ra tay
liền có đất dụng võ,được đồng bạn thủy tộc chở đến tổng bộ liên minh Đông
Hải,bọn chúng lập tức hưng phấn gấp trăm lần mà lao lên.

Rất nhiều yêu thú đất liền tham chiến làm cho tu sĩ nhân loại áp lực cực
lớn,bọn họ phải chịu cả công kích của đại quân yêu tộc,công kích từ trên
trời,đạo pháp đánh xa từ dưới nước,còn có bộ binh chém giết trên cạn,làm áp
lực của hộ sơn đại trận càng lớn,thế nên không thể không thu nhỏ lại mới xem
như ổn thỏa.Yêu tộc vì áp bức đối phương cũng trả giá cực lớn,ngọn núi tổng bộ
liên minh Đông Hải đâu đâu cũng thấy thi thể yêu thú,trên trời,dưới đất,mặt
nước,đâu đâu cũng thấy máu,dường như nhuốm đỏ cả một vùng đất.

Cuối cùng trả giá gần trăm vạn yêu tộc,tu sĩ nhân loại được Đông Hải tán nhân
điều khiển đã ổn định trận chiến.Yêu tộc đánh lên đều bị Đông Hải tán nhân dẫn
người ngăn trở.

Thấy thi thể yêu tộc chất như núi,càng ngày càng nhiều lửa giận trong lòng
Tống Chung bốc lên,hắn cả giận mắng: “Đông Hải tán nhân.Thân là tiền bối mà ra
tay với vãn bối,thực buồn cười.Đáng khinh bỉ!Ngươi ra đánh với ta này!”

“Hừ,lão phu mới không ngu như thế!”Đông Hải tán nhân khinh thường cười
lạnh.Lúc nói chuyện,hắn bắn ra một đạo kiếm khí ngàn trượng,chém giết hơn mười
phi cần yêu thú,trong đó không ngờ có năm lôi ưng.

Kỳ thực Đông Hải tán nhân không muốn đánh với Tống Chung,thực sự là không dám
đánh.Bởi lần trước Nguyên Anh tu sĩ trở về đã nói qua lợi hại của Tống
Chung,thực lực hắn,đánh với Hỏa Thanh Vân,Hỏa Long đạo nhân cùng tám trăm tên
Nguyên Anh tu sĩ không rơi vào thế yếu,đây là thực lực đáng sợ gì?

Đông Hải tán nhân tự nhủ,thực lực hắn cũng cỡ như Hỏa Thanh Vân,nếu Hỏa Thanh
Vân cùng nhiều người như vậy còn không lại Tống Chung,mình hắn đi lên càng
không thể.Cho nên Tống Chung khiêu chiến hắn thà mất mặt cũng phải né tránh.

Mà Lôi Thiểm Nhi thấy Đông Hải tán nhân tàn sát tộc nhân của mình không thương
tiếc.Thấy nguy cơ vội kéo tay Tống Chung: “Thái tử ca ca,nhanh nghĩ biện pháp
xử lí tên đáng chết kia,hắn giết tỷ muội của ta!”

“Được,ta sẽ báo thù,xem ta phá hộ sơn đại trận chết tiệt kia!”Tống Chung cười
lạnh một tiếng,vung tay lấy ra pháp bảo Đại Đồng Chung.

Lúc này,Đại Đồng Chung hơn trăm trượng uy áp cực điểm bất ngờ hiện ra trên
không trung như một tòa núi.Tống Chung đón lấy Đại Đồng Chung xong,giở tay
muốn nện xuống.

Không ngờ Đông Hải tán nhân sớm biết lợi hại của quả chuông này,vừa thấy Tống
Chung lấy ra thì sợ xanh mặt vội đánh ra một đạo pháp quyết.Làm cho cự phủ
thần bí mọc ra từ trên đỉnh núi.Nó cũng đơn giản,thần bí khó lường như
trước,cố tình làm cho người ta cảm giác khí thế không gì không phá nổi.

Tống Chung thấy nó liền nghĩ tới một màn Cự Phủ chém nát Nộ Hải Triều đáng
sợ,trong lòng không ngờ run lên,sợ nó chém nát bản mạng pháp bảo của mình,Cho
nên vội dừng lại,không ném Đại Đồng Chung xuống.

Thấy Tống Chung sợ,lòng Đông Hải tán nhân thầm đắc ý,lập tức cười lạnh: “Thằng
nhóc Tống Chung lại sợ Đoạn Nhạc Thần Phủ?”

“Nhảm!”Tống Chung cười lạnh nói: “Ta mới không sợ cái rìu mẻ kia!”

“Ha ha,đã không sợ thì cầm chuông nện xuống đi?”Đông Hải tán nhân cười nói:
“Ta cũng muốn xem,là quả chuông cứng hai là Đoạn Nhạc Thần Phủ sắc bén!”

“Ta khinh!”Tống Chung cười lạnh nói:

“Đông Hải tán nhân,ngươi đúng là nhà quê ra phố”

Đông Hải tán nhân vừa nghe xém sặc tiết,thẹn quá hóa giận mắng:

“Vô liêm sỉ,ta mà là thằng hai lúa?”

“Cái rìu mẻ đó đánh ra,đúng thế,nhưng mà Đại Đồng Chung của ta không dùng để
nện,đây là nhạc khí,dùng để gõ còn được,dùng để đập thì đúng là quá lúa.Ngươi
hiểu chưa?”Tống Chung đắc ý nói.

“Ngươi!”

Đông Hải tán nhân bị Tống Chung làm bẽ mặt.Đúng thế,Đại Đồng Chung là nhạc
khí,vốn không dùng để đập người.Chỉ là bình thường Tống Chung dùng nó nện nhau
nên ai cũng nghĩ đó là vũ khí hạng nặng.Lần này Đông Hải tán nhân nói theo
quán tính,ngược lại bị Tống Chung tóm nhược điểm làm nhục một bữa.Trong lòng
lão cực kì buồn bực.

Tống Chung thấy Đông Hải tán nhân bị mình làm tái mặt đắc ý nói: “Cũng chẳng
muốn biết ngươi tốt xaasun ra sao.Hôm nay tâm tình ta tốt,vậy thì cho hắn biết
cái gì là Hoàng Chung Đại Lữ!”

Nói xong,Tống Chung nâng tay,bấm đốt ngón tay liền hiện ra một đạo linh phù
màu tối màu đánh lên Đại Đồng Chung,lập tức nghe truyền đến một tiếng: “Boong”
vang lên.

Đại Đồng Chung cao trăm trượng vang lên,trực tiếp truyền đi mấy ngàn dặm,trong
tiếng chuông ẩn chứa tình cảm vui sướng,đi vào lòng người.Cho dù có hộ sơn đại
trận,có pháp bảo hộ thân cũng không ngăn nổi.

Tiếng chuông vừa vang lên,tất cả mọi người đều cảm thấy vui sướng,nhưng mà
tình cảm tuy giống nhau nhưng mà trận doanh khác nhau thì cũng khác nhau.

Yêu tộc nghe tiếng chuông thì lòng quân rạo rực,cả người thư thái,toàn thân
khí lực nên sĩ khí đại tăng,thế công mạnh thêm một nửa.

Mà tu sĩ nhân loại nghe xong trong lòng cảm thấy vui sướng, nhưng loại vui
sướng này là trầm mê,bọn họ cảm thấy tê dại,thần trí hoảng loạn,phê như thuốc
phiện vậy.Mà hiệu quả này tác dụng lên thân thể bọn họ không hề giảm đi,tinh
thần không đủ tập trung nên đánh không chính xác mục tiêu.Rất nhiều kiếm khí
đánh ra đánh vào chỗ không người thành ra phí công.

Lúc này,sức chiến đấu của hai bên chênh lệch cực lớn.Công kích yêu tộc mạnh
lên,áp lực hộ sơn đại trận cũng tăng mạnh,mà tu sĩ nhân loại công kích yếu
ớt,thương vong yêu tộc giảm đi,do đó đảm bảo cường độ công kích.Kết quả tình
hình tu sĩ nhân loại nguy cấp,hộ sơn đại trận bất ổn.mà tất cả đều vì tiếng
chuông kia.

Thì ra,đạo bùa Tống Chung bắn ra là Hỉ Duyệt chi âm trong Thất Tình Tiên
Âm.Chỉ có điều,so sánh với trước kia,uy lực Thất Tình Tiên Âm càng thêm
mạnh.Trước kia,Thất Tình Tiên Âm chỉ có thể quấy nhiễu kẻ địch,nói cách khác
thì chỉ là quấy nhiễu thôi.Nhưng mà lúc Tống Chung thăng cấp Kim Đan,Thất Tình
Tiên Âm càng thêm huyền diệu,khiến uy lực tăng lên,không chỉ làm loạn tâm thần
kẻ địch,mà còn khiến sĩ khí quân ta tăng lên,lúc chiến đấu thì thất tình tiên
âm này tác dụng cực lớn,lúc hai quân giao tranh,cái này quả thực đáng sợ.Vốn
hai bên ngang nhau,có thêm Thất Tình Tiên Âm,có thể làm sức chiến đấu cách
biệt rõ rệt.Khiến cho một bên có thể dễ dàng xử lí đối phương.

Hôm nay,Tống Chung dùng dao mổ trâu giết gà quả nhiên có tính quyết định,khiến
cho vốn ở cục diện giẳng co thì đã nghiêng về một phía.

Đông Hải tán nhân thấy thế càng cuống lên!Hắn kiến thức rộng rãi,rất nhanh
liền hiểu quả chuông kia giở trò quỷ,hắn liền ra đối sách,vội vận dùng pháp
lực:

“Đánh,xốc lại tinh thần cho ta,không thể để Tống Chung lộng hành”

Với thực lực Nguyên Anh đại viên mãn của Đông Hải tán nhân,rống lên thực như
sấm động,lập tức đánh thức những tu sĩ đang trầm mê trong tình cảm vui sướng.

Những kẻ này tỉnh lại liền nhận ra tình cảnh đáng sợ trước mắt,vội vàng lấy
lại tình thần tham gia chém giết.

Tống Chung thấy thế càng cười lớn:

“Không ngờ Đông Hải tán nhân đã già,giọng khan khà,người tưởng ngươi hát có
thể sánh với Đại Đồng Chung của ta?”

Nói xong,Tống Chung bấm tay bắn ra linh phù,đánh lên Đại Đồng Chung.Lập tức
tiếng chuông bi thương vang lên.

Yêu tộc nghe thấy,trong lòng đau khổ vì chiến hữu chết thảm,còn có đồng tộc bị
hại thảm,lập tức bi phẫn,biến đau thương thành sức mạnh,đem lửa giận mà phát
tiết lên địch nhân.

Mà tu sĩ nhân loại nghe xong,tuy rằng cũng đau khổ nhưng là nhớ ra việc ủy
khuất,bọn họ cảm giác thống khổ,dường như không còn gì vui sướng trên
đời,không bằng chết cho rồi!Thế nên cả đám mắt đẫm lệ,không còn ý chí chiến
đấu,thậm chí vài kẻ ý chí không đủ kiên định.Không ngờ rút dao tự sát luôn.

Thấy một mà như vậy,Đông Hải tán nhân chấn động mà cũng cảm thấy tuyệt
vọng.Hắn biết,sợ rằng lần này đại thế đã mất.Giọng mình dĩ nhiên chỉ là nhất
thời,nhưng không cứu bọn họ cả đời được.

Dù sao giọng nói cũng không sánh nổi với quả chuông,người ta gõ liên miên,hắn
thì sao?Gào vài chục lần là khả cả cổ rồi.

Hơn nữa tiếng chuông vang lên,hắn phát hiện mình cũng bị ảnh hưởng,tuy rằng
không khóc rống lên nhưng tình thần cũng sa sút.Mà chút hoảng hốt này,lúc cao
thủ chiến đấu coi như là sai lầm trí mạng.Bởi vậy có thể thấy lần này mình
đánh với Tống Chung.Quả thực là lành ít dữ nhiều.

Chẳng qua tình huống này không phải do Đông Hải tán nhân quyết,mình mới chỉ
huy đại quân,giết chết hơn trăm vạn yêu thú.Làm người ta tổn thất lớn như
vậy.Tám phần là Tống Chung không bỏ qua cho hắn,cho nên Đông Hải tán nhân có
lòng liều mạng,hắn gầm lên:

“Tống Chung ngươi bức ta,hôm nay lão phu muốn liều mạng với ngươi”

Đông Hải tán nhân gầm lên,người lại tỉnh lại,lập tức cả đám tập trung tinh
thần bắt đầu chiến đấu.

Mà lúc này,Đông Hải tán nhân đột nhiên bay đến trước Cự Phủ,sau đó phun ra một
ngụm máu.Cự phủ hấp thu máu xong,đột nhiên rung lên,dường như cực kì hưng
phấn.Đông Hải tán nhân thấy thế mừng rỡ,vội vung tay muốn cầm lấy.Không ngờ Cự
Phủ thần bí rung vài cái rồi đứng im,dù thế nào cũng không cho Đông Hải tán
nhân lấy đi.

Cùng đường,Đông Hải tán nhân đành phải thêm máu,đến lần thứ chín,Cự Phủ thần
bí mới rung lên,thoát khỏi hộ sơn đain trận,tiếp nhận Đông Hải tán nhân điều
khiển.Mà lúc này,Đông Hải tán nhân mặt trắng bệch ra,chín ngụm máu cũng không


Hỗn Độn Lôi Tu - Chương #291