Chương 2: Nhận Nhiệm Vụ Tại Quán Bar


Để tránh không nhận lầm người, Hàn Tuyết Nhu quỳ chân lên chiếc ghế, nhìn tỉ mỉ về người ngồi phía cửa sổ kia, gã đàn ông này tầm hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, mắt to lông mày đậm, gò má gầy gò anh tuấn, cho người khác một cảm giác lạnh lùng, quả quyết, đôi mắt bắn ra tia nhìn đầy tự tin, khuôn mặt đang nở một nụ cười mê hồn.

Sau khi hồi tưởng kĩ lại một lần nữa tấm hình trong bưu kiện gửi kèm, Hàn Tuyết Nhi đã cơ bản khẳng định gã này chính là sát thủ cô bỏ ra nhiều tiền mời đến giải cứu cho ba của cô.

Người cần tìm đang ở ngay trước mặt, Hàn Tuyết Nhi liền thở phào nhẹ nhõm.

Cô bước nhanh qua phía đó, Hàn Tuyết Nhi hít một hơi dài, lấy hết tất cả can đảm, lên tiếng hỏi chuyện bằng giọng nói run rẩy: “Xin hỏi, anh có phải là sát thủ Phương Hạo Vân Phương tiên sinh không ạ?”

Đúng vậy, gã đàn ông đang ngồi đây chính là Phương Hạo Vân đến tiếp nhận nhiệm vụ cuối cùng tổ chức giao phó.

Từ lúc Hàn Tuyết Nhi bắt đầu quan sát hắn, Phương Hạo Vân đã để ý đến cô ta, hơn nữa còn dám xác định cô bé này chính là người bỏ tiền ra thuê mình làm nhiệm vụ, chỉ là trước đây hắn chưa từng nghĩ tới, cô gái nhà giàu lại là một cô bé mới mười sáu mười bảy tuổi đang đứng trước mặt, điều càng không ngờ tới là cô bé dám to tiếng gọi tên sát thủ của mình ngay trong quán bar, nên nhớ thân phận sát thủ không được tùy tiện để lộ ra, con nhóc này sao lại không hề có một chút cảnh giác nào thế?

Thấy gã trai ngồi im không lên tiếng, Hàn Tuyết Nhi có chút sợ hãi, chẳng lẽ mình lại nhận lầm người?

Không chịu buông xuôi, cô bé lại dồn hết can đảm, hỏi thêm lần nữa: “Xin hỏi, anh là sát…”

Trời ạ, còn hét lên nữa à.

Lần này Phương Hạo Vân đã chuẩn bị sẵn, cô bé chưa kịp nói hết câu, hắn lập tức nhanh nhẩu đưa tay tóm lấy cô bé, kéo cô bé trước mặt vào trong lòng, đồng thời tay kia bịt lấy miệng của cô, hạ giọng xuống cảnh cáo: “Nói nhỏ tiếng thôi chứ!”

Hàn Tuyết Nhi trong một lúc sợ đến nỗi rớt tim ra ngoài, sao mạng của mình lại khổ thế không biết, ba bị bắt cóc, cảnh sát bó tay không biết làm gì hơn, khó khăn lắm mới được người ta giới thiệu đến liên lạc một tổ chức nghe nói có thể cứu được ba của cô, hy vọng bỏ tiền ra nhờ họ ra tay giúp đỡ, giải cứu cho ba, ai ngờ ba thì chưa cứu được, bản thân mình lại rơi vào hang sói, tự lo còn chưa xong.

Tất nhiên Hàn Tuyết Nhi đã hiểu lầm, cô tưởng gã đàn ông này muốn cưỡng bức cô, những chuyện như thế này, Hàn Tuyết Nhi từng nghe các bạn học trong trường kể không ít.

Sự thật là hành động vừa rồi của Phương Hạo Vân rất dễ khiến người khác hiểu lầm nghĩ bậy, nhất là với một cô bé còn chưa hiểu sự đời như Hàn Tuyết Nhi.

Phương Hạo Vân ôm cô bé trong lòng, thừa cơ ngắm nhìn cô bé, thần sắc có hơi mệt mỏi, nhưng mắt mũi tai miệng đều rất thanh tú, nhất là hai má hồng hào, da mặt mịn màng, càng khiến người khác rạo rực, một cảm giác thương tiếc người đẹp dâng lên khó tả.

“Đừng cử động!”

Hàn Tuyết Nhi bắt đầu ra sức giẫy giụa chống cự, chết là chuyện nhỏ, không giữ được tiết hạnh mới là chuyện lớn, cho dù phải bỏ mạng tại đây, cô cũng không thể làm cho nhà họ Hàn, không thể làm cho ba cô mất mặt.

“Đừng cử động, chỉ cần cô không la lên, tôi sẽ thả cô ra!”

Phương Hạo Vân thật ra cũng không thích thú gì khi ôm một cô bé đang ra sức vùng vẫy trong lòng.

Hàn Tuyết Nhi nghe nói thế, vội gật đầu lia lịa.

Phương Hạo Vân thấy cô bé chịu vâng lời, bèn nới lỏng tay ra, thả Hàn Tuyết Nhi đứng dậy.

Ai ngờ hắn mới bỏ tay ra khỏi miệng Hàn Tuyết Nhi, cô bé lập tức gào to lên: “Cứu tôi với! Có ai không cứu tôi với!”

Hứ, cứ gào cho đã đi. Phương Hạo Vân liếc xéo khinh bỉ Hàn Tuyết Nhi một cái, mặc kệ cô ta đứng đó kêu gào cứu mạng, chỉ cần cô ta không réo gọi mình là sát thủ, muốn kêu gì cứ mặc kệ.

Trong những nơi hoan lạc thế này mà kêu cứu chẳng khác nào con điên, cho dù có gào đến khản cả giọng cũng không ai đếm xỉa tới đâu.

Gào được mấy tiếng, Hàn Tuyết Nhi đột nhiên cảm thấy hơi kỳ lạ, mình la to thế này, không những gã đàn ông xấu xa này không ra tay ngăn cản, ngay cả tất cả người trong quán bar, gồm cả mấy người phục vụ đều không ai quan tâm để ý. Điều lạ lùng hơn là một người phục vụ gần đó còn ném cho cô một nụ cười mỉa mai bí hiểm đầy ẩn ý.

“Hét đủ chưa? Điên đủ chưa hả?”

Phương Hạo Vân cười lạnh nhạt, ngẩng đầu lên nói với Hàn Tuyết Nhi: “Tôi chính là Phương Hạo Vân mà cô cần tìm, ta ngồi xuống nói chuyện nào.”

“Anh chính là sát…”

Nghe gã trai này tự giới thiệu, trái tim Hàn Tuyết Nhi căng thẳng hết nửa ngày trời cuối cùng cũng buông lỏng ra được. Chỉ là cô chưa kịp hiểu ra, miệng cô một lần nữa lại bị hắn đưa tay bịt lấy.

“Con bé ngốc này, tôi đã cảnh cáo cô đừng hét lên rồi mà, cô cứ gọi tôi là Phương Hạo Vân là được rồi.”

Hàn Tuyết Nhi kể ra cũng thông minh, nghe gã trai này bảo vậy, lập tức hiểu ra lí do tại sao hắn làm vậy, thì ra hắn không muốn người trong quán bar biết thân phận của hắn.

“Xin lỗi Phương tiên sinh, vừa nãy tôi thất lễ quá.” Hàn Tuyết Nhi ngồi vào chỗ, cúi đầu lí nhí tạ lỗi với Phương Hạo Vân.

“Nhớ lấy, thân phận của tôi một mình cô biết là được rồi, đừng có hét ầm lên như thế, bằng không, cô chết chắc đó!” Phương Hạo Vân cảm thấy hắn cần phải giải thích rõ hơn cho cô bé hiểu, con bé này không kín miệng, rất dễ làm hỏng chuyện.

Nhìn thấy ánh mắt sát khí đằng đằng của gã đàn ông ngồi đối diện, Hàn Tuyết Nhi bất chợt rùng mình một cái, một cơn ớn lạnh len lỏi trong lòng, cô vội gật đầu lia lịa: “Phương tiên sinh, anh yên tâm, tôi nhớ rồi.”

“Nói đi, muốn nhờ tôi làm nhiệm vụ gì?” Phương Hạo Vân buông một câu hỏi bâng quơ.

“Phương tiên sinh, tôi tên là Hàn Tuyết Nhi, là con gái độc nhất của chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Hàn thị, tôi tìm đến anh là muốn nhờ anh giúp đỡ cứu ba tôi… đây là tất cả tư liệu mà tôi đã chuẩn bị trước theo yêu cầu của tổ chức các anh, mời anh xem qua…”

Hàn Tuyết Nhi tuy còn nhỏ tuổi, nhưng từ nhỏ được dạy dỗ đàng hoàng nên xử lí công việc có mấy phần thành thạo, lúc này không dông dài lôi thôi mà đi thẳng vào vấn đề.

Phương Hạo Vân đón lấy xấp tư liệu của Hàn Tuyết Nhi, liếc nhìn sơ qua một lượt, gật gù nói: “Chuyện này dễ thôi mà, cho tôi thời gian hai ngày.”

Chỉ là một vụ bắt cóc thông thường, đối với Phương Hạo Vân mà nói chẳng đáng là gì, một ngày truy tìm manh mối, một ngày giải cứu con tin, hai ngày là quá đủ hoàn thành nhiệm vụ.

Hàn Tuyết Nhi nghe xong, có chút nghi ngờ nên hỏi lại: “Phương tiên sinh, anh khẳng định anh không phải đang nói đùa chứ?”

Trong cách suy nghĩ của cô bé này, trong hai ngày đã cứu được ba của cô ra, đấy chẳng khác nào truyện thần tiên ngàn lẻ một đêm. Nên nhớ những ngày này bọn cảnh sát hình sự và cảnh sát vũ trang đều ra sức điều tra, nhưng đến giờ vẫn không có một chút tin tức nào cả, thế mới nói câu trả lời của Phương Hạo Vân khiến cô bé không khỏi hoài nghi.

Hừ, Phương Hạo Vân bỗng cảm thấy bị xúc phạm, mẹ kiếp, cô có thể nghi ngờ tôi không được đẹp trai cho lắm, nhưng cô không được nghi ngờ năng lực nghiệp vụ chuyên môn của tôi. Đừng nói là một đại gia có tài sản hơn vài tỉ, năm ngoái tên hoàng tử dầu mỏ có gia sản cả ngàn tỉ bên Trung Đông, chẳng phải chỉ mất thời gian có hai ngày thôi à? Có quái gì mà phải làm ra vẻ to tát.

Phương Hạo Vân nổi giận, Hàn Tuyết Nhi lần này xui xẻo đây.

“Cô đang nghi ngờ năng lực của tôi?” Phương Hạo Vân lạnh lùng nhếch mép, ném xấp tư liệu trả lại Hàn Tuyết Nhi, gằn giọng: “Nhiệm vụ này lão tử đây không nhận nữa.”

Hạo Vân ca của chúng ta trước giờ chưa nhận nhiệm vụ do phụ nữ ủy thác bao giờ, lần cuối cùng này coi như phá lệ, kết quả thế đấy, một cô bé chưa dậy thì đầy đủ lại dám tỏ ra nghi ngờ, nhiệm vụ này không muốn làm nữa, quả thật không cách gì làm được đâu.

Phương Hạo Vân nổi lòng tự ái, Hàn Tuyết Nhi tức thời rối lên, đôi mắt đen láy bắt đầu sụt sùi nước mắt. Cô vội vàng tạ lỗi: “Phương tiên sinh, cho tôi xin lỗi, tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin anh tha thứ cho tôi không hiểu chuyện, anh cứu giúp ba tôi đi có được không?”

Ba cô bị bắt cóc, cảnh sát bó tay, mẹ cô lâm vào cảnh tuyệt vọng, ngất lên ngất xuống, đến lúc này Phương Hạo Vân có thể coi như là hy vọng duy nhất của Hàn Tuyết Nhi rồi.

Cô tội nghiệp thì đã sao? Trên thế giới này số người đáng tội nghiệp chẳng lẽ ít lắm à? Phương Hạo Vân từng đến châu Phi, từng đến quốc gia nghèo nhất, bạo loạn nhất trên thế giới, trong ba năm qua, hắn từng gặp không ít người đáng thương hơn gấp trăm lần Hàn Tuyết Nhi. Ba năm sống đời sát thủ đã biến trái tim hắn thành sắt đá.

“Phương tiên sinh, tôi cầu xin anh, chỉ cần anh đồng ý cứu ba tôi, anh muốn gì tôi cũng đồng ý hết.” Hàn Tuyết Nhi khổ sở van nài, cô chỉ còn chưa quỳ xuống mà thôi.

“Mẹ kiếp, con người của ta có điểm yếu là hay mềm lòng, thôi được rồi, thấy cô hiếu thảo như vậy, tôi sẽ thu hồi quyết định vừa nãy, nhưng tôi phải xem cô có thể cho tôi những gì?” Thật ra Phương Hạo Vân chỉ vì ấm ức nên mới hù dọa cô bé một chút thôi, đây là nhiệm vụ cuối cùng trong cuộc đời sát thủ của hắn, hắn sao chịu bỏ ngang giữa chừng chứ?

“Tiền bạc, nữ sắc tùy anh muốn cái gì cũng được.” Trong mắt Hàn Tuyết Nhi, đàn ông chẳng qua chỉ thích có hai thứ này, tiền và sắc.

Cô lấy hết can đảm, cắn răng lí nhí: “Cho dù anh muốn thân thể của tôi, tôi cũng sẽ chấp nhận…”

Một cô gái coi trinh tiết còn quan trọng hơn cả mạng sống của mình, vì an nguy của ba mẹ, cô đã chấp nhận từ bỏ tất cả, vì cô hiểu rõ Phương Hạo Vân làm khó dễ hoàn toàn do cô tỏ ý nghi ngờ. Nếu lần này ba của cô vuột mất cơ hội được giải cứu, cả đời này cô sẽ phải sống trong dằn vặt và đau khổ, cũng có thể sau khi mất đi ba của mình, cô cũng sẽ mất luôn dũng khí để tiếp tục sống…

Phương Hạo Vân từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt quét vào bộ ngực chưa phát triển đầy đặn của Hàn Tuyết Nhi, khóe miệng nở một nụ cười nham nhở, cùng lúc đó Hàn Tuyết Nhi cảm thấy ngực mình tê tê dại dại, hình như đang bị người khác đưa tay sờ vào.

Tiếp đến Phương Hạo Vân đưa mắt nhìn xuống bụng dưới của Hàn Tuyết Nhi, cuối cùng dừng mắt ngay vị trí thầm kín nhất của phụ nữ, tuy đang mặc chiếc quần jean bó sát, nhưng dưới tia nhìn chăm chú của một gã đàn ông, Hàn Tuyết Nhi không khỏi ớn lạnh rùng mình, trong tích tắc cô cảm thấy mình đang trần trụi trước mặt hắn, thậm chí thân dưới còn có một cảm giác nhột nhạt trước giờ chưa từng xuất hiện…

Một nỗi sợ hãi xuyên suốt đến tận xương tủy dâng lên trong cô, dưới tia nhìn nham nhở của Phương Hạo Vân, cô cảm thấy mình dường như đang bị hắn cưỡng bức vậy.

“Phương tiên sinh, cầu xin anh cứu giúp ba của tôi đi có được không?” Đến khi Phương Hạo Vân thu lại ánh mắt, Hàn Tuyết Nhi mới tan biến cơn ớn lạnh, cô tiếp tục lên tiếng van nài.

Phương Hạo Vân lạnh lùng nói: “Tuy cô đã trả một món tiền thù lao lớn cho tổ chức, nhưng cô lại chọc giận tôi, nên cô buộc phải trả giá cho chuyện này, cứ theo lời cô vậy, tôi đồng ý nhận thân thể của cô.”

“Nhưng, không phải là bây giờ, với một cô bé còn chưa dậy thì hoàn chỉnh, tôi chả có hứng thú.”

Phương Hạo Vân bình thản nói tiếp: “Kể từ bây giờ, thân thể của cô sẽ thuộc về tôi, đợi khi cứu được ba của cô ra, lúc nào tôi cũng có thể đến tìm cô, nhận lấy thù lao mà tôi xứng đáng…”

“Anh…” Hàn Tuyết Nhi định nói câu gì đó, nhưng cuối cùng không thốt lên được lời nào.

Phương Hạo Vân cười lạnh lùng một tiếng, nói: “Cô nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng, nếu không phải nể tình cô có lòng hiếu thảo, tôi không rảnh mà chấp nhận đề nghị tào lao này của cô. Nói thật cho cô biết, nếu Phương Hạo Vân muốn chơi gái, số gái hầu bàn ngay tại quán bar Hồng Vân này, không một ai có thân hình kém hơn cô đâu… Trong mắt của tôi, cô chẳng là cái gì cả.”

Câu nói này không hề nể nang sỉ nhục, khiến toàn thân Hàn Tuyết Nhi run lên bần bật, những lời nói của Phương Hạo Vân xúc phạm nặng đến tự tôn của cô, càng chà đạp lên nhân cách của cô.

“Tôi và bọn kia không giống nhau!” Cá tính mạnh mẽ không cho phép Hàn Tuyết Nhi tiếp tục im lặng, cô cho rằng đám gái bán hoa kia sao mà so sánh với cô được, điều đó như lấy trời cao so với mặt đất.

Phương Hạo Vân hiểu ý, lạnh lùng mỉa mai: “Có gì mà không giống, họ đang bán thân, cô chẳng phải cũng đang bán thân sao? Nhưng điều may mắn là cô bán thân cho tôi, về bản chất cô và họ không có gì khác biệt lớn. Phụ nữ ấy, đừng xem thường người khác, trên thế giới này ai cũng như ai cả…”

Sắc mặt Hàn Tuyết Nhi trở nên trắng bệch, sống mũi cay cay, hai hàng nước mắt lăn dài xuống.

“Thôi, đừng khóc nữa, nơi này không phải nơi thuộc về cô, mau quay về đi. Nhớ lấy, hai ngày sau ba của cô sẽ được giải thoát, dù cho hiện giờ ông ta đã chết, tôi cũng sẽ đem linh hồn về giao cho cô, hoàn thành nhiệm vụ này.” Phương Hạo Vân tràn đầy tự tin nói.

“Nói bậy, ba của tôi sẽ không chết đâu.” Hàn Tuyết Nhi tức tối hét lớn lên.

“Mong là vậy!” Phương Hạo Vân tằng hắng một tiếng, trong chớp mắt đã biến mất dạng.

Hàn Tuyết Nhi đưa tay dụi dụi mắt, lại nắn nắn đôi vai của mình, sau khi khẳng định không phải đang nằm mơ, tâm trạng của nàng nhẹ nhõm hơn nhiều. Tất nhiên, gã đàn ông này không phải người bình thường, có hắn ra tay ba của cô chắc chắn sẽ được cứu.

……

Tổ chức mà Phương Hạo Vân đang phục vụ, tuy chủ yếu là thực hiện các vụ giết người, nhưng đôi khi cũng tiếp nhận một số nhiệm vụ giải cứu. Nói trắng ra là chỉ cần có tiền, việc gì cũng dễ dàng thương lượng, giết người hay cứu người tùy theo ý muốn của khách hàng thôi.

Sau khi Phương Hạo Vân báo cáo nhiệm vụ lên cho tổ chức xong, ngay buổi chiều hôm đó đã xác định được tung tích của Hàn Sơn, ba của Hàn Tuyết Nhi, ông ta bị một hắc bang tên là Rắn đuôi chuông bắt giữ.

Rắn đuôi chuông bắt cóc Hàn Sơn không phải vì mục đích tống tiền, nên đến nay phía cảnh sát chưa có một chút manh mối nào.

Theo như tình báo của tổ chức cho biết, Hàn Sơn vẫn chưa bị giết chết, nhưng đã bị hành hạ tàn bạo đến không ra dáng người nữa, nếu đến muộn thêm mấy ngày, Phương Hạo Vân có lẽ chỉ còn cách dẫn theo linh hồn của ông ta về giao cho Hàn Tuyết Nhi vậy.

Rắn đuôi chuông là một tổ chức hắc đạo thuộc hạng trung bình, nghe nói tổng hành dinh đặt tại Malaysia, mấy năm gần đây mới giương vòi bạch tuộc sang Trung Quốc, nhưng con rồng mạnh nhất không bằng rắn rít địa phương, nên đến nay vẫn không phát triển lớn mạnh lên được.

Với tổ chức xã đoàn nhỏ bé như kiểu Rắn đuôi chuông, trong mắt Phương Hạo Vân chả đáng để quan tâm, hơn nữa hắn cay cú với đám Rắn đuôi chuông này đã không phải ngày một ngày hai rồi.

“Phương Hạo Vân, tổ chức đã điều tra rõ vị trí chính xác của Hàn Sơn, ông ta đang bị nhốt trong một quan bar thuộc quyền kiểm soát của Rắn đuôi chuông tên là Mặt trời đỏ.”

Nguyệt Như từ từ bước lại gần, nói với Phương Hạo Vân tình báo mới nhất tổ chức nhận được.

“Cám ơn!”

Không biết tại sao khi nghe Nguyệt Như gọi mình là Phương Hạo Vân, trong lòng hắn lại cảm thấy không được thoải mái, những lúc như thế này trước đây, cô ấy vẫn gọi hắn là Hạo Vân.

“Đợi đã!”

Nguyệt Như gọi với theo Phương Hạo Vân đang toan bước đi, mỉm cười đề nghị: “Em cùng anh đi chung, đừng quên chúng ta hiện giờ hãy còn là chiến hữu. Làm xong nhiệm vụ lần này anh sẽ ra đi, hãy để chúng ta phối hợp nhau lần cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ này được không?”

“Nguyệt Như, anh…”

Phương Hạo Vân tính mở miệng từ chối, thật ra nhiệm vụ lần này đối với hắn quá đơn giản, không cần thiết cùng lúc phái đến hai sát thủ trong tổ chức đi thực hiện. Nhưng câu nói vang đến cửa miệng, hắn lại gật đầu, nói: “Được rồi, chúng ta cùng đi!”

“Chúng ta so tài nhé, xem ai đến quán bar Mặt trời đỏ kia trước.”

Dứt lời, Nguyệt Như nhón chân phóng người bay lên, đồng thời quay sang mỉm cười với Phương Hạo Vân: “Người nào thua phải chấp nhận một điều kiện của người thắng đó.”

Tiếng nói chưa dứt, Nguyệt Như đã vận sức phóng như bay, mỗi bước nhảy của cô đều cách xa nhau đến bốn năm mét, nhìn từ xa như một con báo đốm đang đuổi theo con mồi trong thành phố.

Phương Hạo Vân ngớ người giây lát, lập tức nhoài người phóng đuổi theo, tuy hắn xuất phát trễ hơn, nhưng hắn vẫn bám sát Nguyệt Như không quá ba mét, nói thẳng ra là chỉ cách có một bước nhảy.

Nguyệt Như vừa nhảy nhót lao đi trong màn đêm, vừa quay đầu lại quan sát Phương Hạo Vân, thấy hắn bám sát theo sau lưng, sắc mặt thản nhiên, hiển nhiên là chưa dùng hết sức.

“Ba mình nói đúng, Hạo Vân quả nhiên là có tài năng thiên phú!” Đối với biểu hiện của Phương Hạo Vân, cô cảm thấy vui mừng tận đáy lòng, nhớ lại ba năm trước khi Hạo Vân mới gia nhập tổ chức, thân thủ của hắn còn kém xa cô.

“Phương Hạo Vân, em không muốn anh cố tình nhường em!” Nguyệt Như là một cô gái cao ngạo tự tin, trước khi Phương Hạo Vân gia nhập tổ chức, cô từng là ngôi sao hy vọng có tiềm lực và khả năng nhất trong số một ngàn sát thủ của tổ chức, nên xưa nay cô chưa hề nghĩ mình sẽ thua kém Phương Hạo Vân, cho dù đó là người đàn ông cô yêu thích.

“Nguyệt Như, em tiến bộ rất nhanh, thật ra anh đã cố hết sức rồi!” Phương Hạo Vân mỉm cười nhẹ nhàng nói.

Nghe Phương Hạo Vân mở lời khen ngợi, Nguyệt Như mỉm cười quyến rũ, đi thẳng vào vấn đề chính: “Anh định làm thế nào? Chỉ cứu người hay là nhổ tận gốc bọn Rắn đuôi chuông?”

Phương Hạo Vân ngẫm nghĩ một hồi, nói: “Coi tình hình sao đã, nếu được thì nhổ tận gốc luôn là tốt nhất.”

Phương Hạo Vân tuy không phải là người tốt, nhưng hắn hành sự có đặt ra nguyên tắc giới hạn cho mình, ví dụ như trong thời gian ba năm qua phục vụ tổ chức, hắn chưa từng nhận một nhiệm vụ giết oan người tốt, ngược lại tuy là một sát thủ, nhưng lần nào hắn cũng cố gắng nhận nhiệm vụ giải cứu hay bảo vệ con tin, dù cho đôi khi cũng nhận nhiệm vụ giết người, cũng là giết những người đáng chết từng gây nhiều tội ác tày đình. Bọn Rắn đuôi chuông này mấy năm nay buôn bán heroin, bắt cóc phụ nữ con nít, làm toàn điều ác, đã sớm vượt quá giới hạn đạo đức của hắn.

Nguyệt Như e ấp, vừa đi vừa nói: “Em nghe theo anh!”

Phương Hạo Vân khẽ gật đầu, nhắc nhở: “Rắn đuôi chuông có trang bị súng ống, lát nữa em không được sơ suất đấy nhé.”

“Nếu phối hợp tốt thì hàng lạnh chưa chắc thua kém vũ khí súng ống hiện đại đâu, em có lòng tin vào cây đao của em.” Tuy lúc Phương Hạo Vân nói ra câu quan tâm nhắc nhở, Nguyệt Như có hơi cảm động, nhưng Nguyệt Như tính tình vốn đã kiêu ngạo, dường như cô chẳng coi đám lưu manh cầm súng trên tay ra gì cả.

Đao pháp của Nguyệt Như vừa nhanh vừa tàn nhẫn, hơn nữa với thân pháp nhanh nhạy của cô, người bình thường có cầm súng cũng chưa chắc làm cô bị thương được, về mặt này Phương Hạo Vân biết rõ hơn ai hết, nhưng hắn vẫn cẩn thận dặn dò thêm một câu: “Cẩn thận một chút vẫn hơn!”

……

Hai người vừa nói vừa đi, dưới màn đêm yểm trợ đã bước vào một con đường ồn ào náo nhiệt, hai người kẻ trước người sau cùng dừng bước, ở đây đông người, thân pháp nhanh nhạy của họ đã không thể phô diễn trước bàn dân thiên hạ nữa.

“Phương Hạo Vân, anh thua rồi đấy nhé!” Nguyệt Như quay đầu lại nhìn Hạo Vân, nở một nụ cười đắc thắng, cho đến lúc này cô vẫn giữ được khoảng cách ba bốn mét với Phương Hạo Vân, nên cô cho rằng mình đã thắng.

“Ờ, anh biết rồi.”

Phương Hạo Vân thản nhiên nói: “Anh sẽ giữ quy tắc cuộc chơi chấp nhận một điều kiện của em, bây giờ em nói ra đi nào.”

“Đợi khi nào anh ra đi, em sẽ nói với anh. Còn bây giờ chúng ta hoàn thành nhiệm vụ này trước đã.”

Nguyệt Như mỉm cười, sải bước tiến lên phía trước, nơi cần đến chính là quán bar lớn cách đó không xa. Dù đang đứng tại đầu đường, dưới ánh đèn xanh đỏ chói lòa, cũng nhìn thấy rõ bảng hiệu lớn ghi ba chữ to màu vàng “Mặt trời đỏ”. Ngoài cửa quán bar có mấy tên bảo vệ vạm vỡ, mặt mày bặm trợn đứng canh gác và mấy cô gái thân hình bốc lửa, ăn mặc hở hang đang uốn éo lượn qua lượn lại mời gọi. Mấy tên bảo vệ phụ trách an ninh của quán bar, còn mấy cô gái có nhiệm vụ lôi kéo khách hàng.

Phương Hạo Vân vẫn theo sát sau lưng Nguyệt Như, nhưng mắt hắn không rời khỏi cánh cửa lớn của quán bar, tia nhìn tràn đầy sát khí, khóe miệng tự nhiên lóe lên một nụ cười lạnh lùng tàn bạo.

“Chúng ta vào trong đó!”

Bước đến trước cửa, cuối cùng hai người mới kề vai nhau hành động.

Khác với ánh sáng chói lòa ở bên ngoài, bên trong quá bar ánh đèn mờ ảo, nhưng ánh sáng thế này không hề ảnh hưởng đến thị lực của hai sát thủ có nghề Phương Hạo Vân và Nguyệt Như.

Đưa mắt quan sát xung quanh, một đám nam nữ đang điên cuồng lắc lư theo tiếng nhạc xập xình ngay tại sàn nhảy, không cần hỏi, phần lớn bọn này chắc đã nốc thuốc lắc rồi, nếu không một người bình thường tuyệt đối không làm ra những động tác điên dại như thế.

Ý định giết người trong lòng Phương Hạo Vân lại củng cố thêm vài phân.

……

Phía đại sảnh quán bar có rất nhiều ghế trống, phần lớn khách chơi đều đang điên cuồng nhảy nhót bên sàn nhảy rồi.

Phương Hạo Vân và Nguyệt Như tìm một chiếc bàn trống ngồi xuống, hai người quan sát kĩ khắp một lượt toàn cảnh, Phương Hạo Vân đưa ngón tay lên ngoe nguẩy, ngoắc một tên bồi bàn mặc đồng phục màu trắng lại gần, thản nhiên nói: “Gọi Rắn đuôi chuông đến gặp tao.”

Đại ca của tổ chức Rắn đuôi chuông có biệt danh cũng gọi là Rắn đuôi chuông, nguyên nhân là vì trên lưng hắn có xâm hình một con rắn đuôi chuông to bự, nghe nói tổ chức này cũng tôn thờ một bức tượng rắn đuôi chuông nữa.

Tên bồi bàn nghệch mặt ra, đưa mắt lướt nhanh đánh giá đôi nam nữ đang ngồi đó, họ chắc là đến gây sự rồi. Nghĩ vậy tên bồi bàn lập tức nhanh chân chạy đi.

Rất nhanh, tên bồi bàn dẫn theo hai gã cao to mặt đồng phục bảo vệ bước đến.

Dừng bước ngay bên cạnh, tên bồi bàn chỉ tay vào Phương Hạo Vân và Nguyệt Như mách lẻo: “Chính là hai người này, nhìn là biết đến đây gây sự rồi, hai vị đại ca, cho chúng biết mùi lợi hại nào.”

Nguyệt Như trầm mặt, ngước đầu lên nhìn hai tên bảo vệ, cười nhẹ quyến rũ: “Hai anh đến đúng lúc lắm, con chó con này nghĩ chắc cũng không gặp được Rắn đuôi chuông, hai anh đi gọi Rắn đuôi chuông lại đây nào.”

“Hai vị bằng hữu này, xem ra hai vị cố tình đến đây gây sự đó à.” Một tên bảo vệ xắn tay áo lên, để lộ bắp tay vạm vỡ xâm hình thanh long bạch hổ hai bên, cười khẩy lạnh lùng chế giễu.

“Chúc mừng, mày đoán đúng đó, bọn tao đến là để kiếm chuyện đây!” Phương Hạo Vân biết nếu không ra tay dằn mặt, gã đại ca Rắn đuôi chuông sẽ không chịu xuất hiện.

“Muốn chết này!”

Phương Hạo Vân chưa nói hết câu, tên bảo vệ chưa hề lên tiếng đã ra tay đánh trước, hắn đanh mặt lại, một tay nắm lấy cổ áo Phương Hạo Vân, tay kia giơ quả đấm to bè ra phía sau, nhắm vào bụng của Phương Hạo Vân thụi mạnh tới.

Nhìn tư thế ra quyền là biết tên bảo vệ này có tập luyện qua võ nghệ, mấy cặp nam nữ hiếu kì lúc này cũng vây lại coi chuyện gì đang xảy ra.

Gần như tất cả những ai chứng kiến đều cho rằng quả đấm này đánh xuống, Phương Hạo Vân dù cho không chết cũng tàn phế suốt đời.

Nhưng họ chỉ đoán đúng một nửa, quả đấm đánh xuống, quả thật có người tàn phế, nhưng không phải là kẻ đến gây sự Phương Hạo Vân, mà lại là tên bảo vệ ra tay đấm hắn ta.

Cú đấm hùng hổ đánh xuống, Phương Hạo Vân không hề động đậy, chỉ nghe “rắc” một tiếng khô khốc vang lên, cánh tay của tên bảo vệ đã bị bẻ gãy.

Tên bảo vệ đau đến nỗi cắn chặt răng ậm ự rít lên, chỉ thiếu điều hắn cố chịu đựng nên chưa chảy nước mắt ra, hắn hậm hực gầm lên: “Thằng ranh, mày hay đấy, mày cứ đợi đó…”

Lần này chúng đã hiểu ra, cặp nam nữ đến gây sự này không phải thứ tầm thường, sau khi buông ra câu nói đe dọa, hai tên bảo vệ lủi thủi chạy lên lầu gọi cứu binh đến giúp.

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #2