Trốn Tránh


Tấn Dương ôm gò má kinh ngạc nhìn Thẩm Uyển, lời nói vừa rồi của Thẩm Uyển làm
nàng sợ choáng váng, đồng tử phóng đại vô hạn. Nhìn dung nhan tuyệt mỹ kia
đang khóc tựa như lòng nàng bị ai đâm một đao, tuy nhiên chết lặng không có
cảm giác.

“Hắc...ha ha....” Tấn Dương cố nặn ra vẻ tươi cười “Làm sao có thể, ta chính
là con nhà giàu Tấn Dương a, chuyện này một chút cũng không buồn cười có được
hay không” Tấn Dương cười nhưng nước mắt cứ thế chảy ra.

“Nếu như ngươi cảm thấy đây là chuyện đáng chê cười vậy liền đem nó như chuyện
cười đi” giọng nói của Thẩm Uyển lạnh lùng như băng “Nếu có thể ta cũng hy
vọng đây chính là chuyện cười” nói xong nàng xoay người đi lưu lại hai hàng lệ

Lúc Thẩm Uyển đi rồi, Tấn Dương rốt cuộc không thể cười nổi nhìn bóng lưng gầy
yếu của Thẩm Uyển có chút thống khổ nhắm mắt lại, rốt cuộc là sai lầm ở
đâu....

.

.

“Tiểu thư....ngươi....” Nghiễn nhi ngạc nhiên nhìn tiểu thư nhà nàng trở về

Thẩm Uyển không nói lời nào, bắt đầu giật trâm cài tóc lung tung cũng không để
ý có đau hay không dùng sức kéo ném xuống đất, xiêm y mới nhất cũng cởi ra ném
xuống.

Nghiễn nhi thấy như thế vội vàng ngăn cản hành động điên cuồng của Thẩm Uyển
“Tiểu....tiểu thư ngươi làm cái gì vậy a” nắm chặt tay Thẩm Uyển “Sợi tóc cũng
bị ngươi kéo đến hư mất”

“Dùng trâm cài tóc được gì, mặc xiêm y xinh đẹp thì được gì, ăn mặc thế này
cho ai xem đây” Thẩm Uyển thống khổ nói xong tiếp tục kéo, búi tóc vốn được
chải cẩn thận xinh đẹp lại bị kéo đến ngổn ngang.

“Tiểu thư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì” Nghiễn nhi nhìn thấy Thẩm Uyển hành
hạ mình như thế, khóc hô “Tiểu thư ngươi đừng dọa Nghiễn nhi”

Bị Nghiễn nhi khóc hô như vậy Thẩm Uyển ngừng kéo cây trâm cài tóc có chút
nghẹn ngào nói “Nghiễn nhi....”

“Tiểu thư....”

Sau đó Thẩm Uyển ôm lấy Nghiễn nhi khóc rống lên.

Nghiễn nhi không biết chuyện gì đã phát sinh, tuy nhiên nàng không dám hỏi,
nàng chỉ biết là hôm nay tiểu thư tràn đầy vui mừng chuẩn bị ăn mặc một phen,
mang đồ trang sức trang nhã, cài lên cây trâm trân quý cao hứng muốn cùng cô
gia đi Tây nguyên hồ du ngoạn, bộ dạng cao hứng lúc tiểu thư ra cửa lần đầu
tiên Nghiễn nhi nhìn thấy. Nhưng bây giờ tiểu thư lại khóc thương tâm như thế,
cũng là nàng chưa từng thấy qua.

.

.

.

Bên kia Tấn Dương không khá hơn chút nào so với Thẩm Uyển, nàng chạy tới Say
quân lâu mua say. Nàng không biết chuyện gì đã xảy ra tại sao lại biến thành
như vậy. Rõ ràng bắt đầu không phải như thế, cả hai đều chán ghét đối phương
không phải sao? Chỉ cần thúc đẩy Thẩm Uyển cùng An Thế Hiền sau đó nàng thành
công bắt từ thư trở về Tấn phủ không phải sao? Vì cái gì? Vì cái gì Thẩm Uyển
nói thích nàng....

Một bầu rượu uống một hơi cạn sạch, rượu này như thế nào hôm nay thật khó uống
“Có ai không, rượu này thật khó uống, đổi cho bổn thiếu gia bình rượu ngon”

Nói xong cầm lấy bình rượu khác chuẩn bị uống cạn, lại bị một bàn tay thanh
mảnh chặn lại.

Tấn Dương ngẩng đầu nhìn người trước mặt “Tại sao lại là ngươi???” thấy người
tới là Tiết Sương, hất tay nàng ra tiếp tục uống

“Ngươi uống rượu như thế, cần gì phải làm vậy' Tiết Sương khuyên nhủ

Chỉ là Tấn Dương không để ý, một ly lại một chén uống xuống bụng “Ngươi sao
lại đến đây?”

“Ma ma đồng ý cho ta bán nghệ không bán thân” Tiết Sương nhẹ nói

“Thì ra là như vậy, hảo, theo cùng ta uống vài chén” Tấn Dương đem chén rượu
đến trước mặt Tiết Sương, rót đầy một ly

Nhìn thấy Tấn Dương như thế, Tiết Sương đành ngồi xuống, bưng chén lên

“Nào, cạn chén”

Tiếng chén rượu va chạm nhau, Tấn Dương uống một hơi cạn sạch. Đón lấy chén
rượu rót đầy, lại một hơi uống sạch. Tiết Sương xem như hiểu, hắn muốn cùng
mình uống hết chỗ rượu này, khẽ thở dài.

Rót cuộc Tấn Dương có chút say. Ở bên ngoài Mặc Ngôn thấy sắc trời không sớm,
đỡ lấy Tấn Dương “Thiếu gia, sắc trời không còn sớm, chúng ta trở về đi”

“Trở về?!!” Tấn Dương trong men say mông lun nghe phải đi về, trong nháy mắt
liền thanh tỉnh vội vàng lắc đầu đẩy Mặc Ngôn ra “Không...ta không về, không
về...ta không nên gặp cọp cái”

“Nhưng...thiếu gia cần phải quay về”

“Ta nói không quay về” Tấn Dương có chút tức giận, cầm lấy bình rượu ném xuống
đất

Tiết Sương thấy thế vội vàng trấn an “Hảo hảo, không quay về” nàng biết rõ
người say rượu tính tình rất khó đoán, rất đáng sợ

“Ta....ta không cần quay về....” Tấn Dương thuận thế ngã lên vai Tiết Sương
“Ta không về, ta không biết đối mặt nàng như thế nào, ta không về, không về
a....” một lần lại một lần lặp lại không quay về

Mặc Ngôn vốn muốn tiến lên đã thấy Tiết Sương đối với hắn lắc đầu

Gặp Tấn Dương đang tức giận, hơn nữa luôn miệng nói không muốn về, chỉ đành
thở dài nói “Kia thiếu gia nhà ta cầu Tiết cô nương chăm sóc, tại hạ cần về
báo thiếu gia bình an”

“Mặc công tử yên tâm, hắn là ân nhân của Tiết Sương, tự nhiên Tiết Sương sẽ
chăm sóc cho hắn”

Nghe được Tiết Sương bảo đảm, Mặc Ngôn cũng yên tâm chút ít “A, đúng rồi, đừng
động đến y phục của thiếu gia nhà ta, hắn sẽ mất hứng”

Tiết Sương gật đầu nhẹ, Mặc Ngôn yên tâm liền đi. Để lại Tấn Dương như hài tử
đang khí.

Tiết Sương đem Tấn Dương đỡ lên giường, đắp kín mền cho hắn, đột nhiên Tấn
Dương nắm lấy tay Tiết Sương, hai mắt mông lung “Chớ đi, chớ đi”

Tiết Sương vỗ vỗ tay Tấn Dương trấn an “Ta sẽ không đi”

Nghe thấy Tiết Sương bảo đảm, Tấn Dương nhẹ nhàng rút tay về, thở phào nhẹ
nhõm ngủ thiếp đi.....

Ngày hôm sau----

Thẩm Uyển nhìn thấy Nghiễn nhi giữ mình cả đêm hai mắt hồng hồng có chút băn
khoăn “Nghiễn nhi, ngươi giữ ta một đêm, nhanh đi nghỉ ngơi đi”

Nghiễn nhi vội vã lắc đầu, nhìn Thẩm Uyển sắc mặt tái nhợt, khí sắc không tốt
lắm khẩn cầu nói “Tiểu thư, ngươi cả ngày hôm qua không ăn cái gì, ngươi ăn
chút gì có được không?”

Thẩm Uyển nhìn Nghiễn nhi như thế, gật đầu nhẹ, miễn cưỡng cười một tiếng “Vậy
sau khi ta ăn xong ngươi hãy đi nghỉ ngơi”

“Hảo” Nghiễn nhi thấy Thẩm Uyển đồng ý ăn cơm vội vàng gật đầu, chạy ra ngoài

.

.

.

Tấn Dương mở đôi mắt mỏi nhừ ra...

“Ngươi đã tỉnh a” Tiết Sương thấy Tấn Dương tỉnh liền gọi một tiếng

Tấn Dương kiểm tra y phục mình không có việc gì lại bắt đầu uống rượu

“Làm sao ngươi tỉnh dậy liền uống nữa a” Tiết Sương nhìn thấy Tấn Dương tiếp
tục uống rượu liền đem bình đoạt lấy

“Trả lại cho ta”

“Ngươi chẳng lẽ chưa từng nghe qua, rượu đến khổ tâm buồn càng buồn sao. Đừng
uống nữa, ngươi sẽ càng sầu thêm mà thôi” Tiết Sương đem bình rượu để xuống
nói “Ngươi có chuyện gì có thể nói ra, đừng chỉ biết ngồi đấy uống rượu, nói
ra trong lòng sẽ thoải mái một chút”

“Chuyện của ta, ngươi sẽ không hiểu”

“Ngươi không nói làm sao biết ta không hiểu”

Gặp Tiết Sương muốn biết chuyện của nàng, liền nói ra “Ta trước kia bị một nữ
nhân ta yêu phản bội vì vậy phong bế lòng mình, về sau vì gia tộc có hôn ước
liền phải lấy người kia kia. Vừa mới bắt đầu cả hai đều nhìn nhau không thuận
mắt, mà nàng ấy cũng có người trong lòng. Sau đó xảy ra một ít chuyện, hai
người chúng ta cùng nhau mở lòng, trở thành bằng hữu, ta đáp ứng giúp nàng
cùng người thương gặp mặt. Sau đó hai bên không liên quan gì đến nhau, chờ đến
thời gian đã định sẽ giải trừ hôn ước, nhưng....nhưng hôm qua nàng lại nói yêu
thích ta. Ta không biết sai ở đâu, này vốn là ta không nghĩ đến”

Nói xong Tấn Dương lại uống vài ngụm rượu, Tiết Sương đại khái đã hiểu nội
dung “Vậy trong lòng ngươi nghĩ thế nào?”

“Ta a? Ta không biết. Chỉ là việc này quá đột ngột làm ta chưa chuẩn bị...”

“Ngươi thích nữ tử có hôn ước với ngươi sao?”

“Ta không biết, trong tâm ta rất loạn”

“Như vậy đi, ngươi nhắm mắt lại, xem một chút người ngươi nghĩ đến đầu tiên là
ai?”

Tấn Dương nghe lời Tiết Sương, nhắm mắt lại, đột nhiên trong đầu nghĩ tới
những ngày cùng Thẩm Uyển sống cùng nhau, Thẩm Uyển lúc động phòng hung dữ hết
ném rồi lại giội nàng, Thẩm Uyển luôn đối với nàng tức giận, Thẩm Uyển ôn nhu
bôi thuốc cho nàng, Thẩm Uyển ưu nhã lúc đánh đàn, cả nét mặt tươi cười của
Thẩm Uyển. Giờ phút này trong đầu Tấn Dương tất cả đều là hình ảnh của Thẩm
Uyển, bộ dáng của Thẩm Uyển, nàng đều nhớ rõ rành mạch.

Hoảng sợ, Tấn Dương vội vàng mở mắt ra, không muốn suy nghĩ nữa.

Tiết Sương nhìn thấy dáng vẻ kinh hoảng của Tấn Dương cũng đoán được người Tấn
Dương nghĩ đến là ai “Người ngươi nghĩ đến đầu tiên có phải là nữ tử có hôn
ước với ngươi có phải hay không, ngươi đã yêu nàng có đúng không?”

“Không đúng, làm sao có thể. Ta nói rồi ta vẫn còn yêu người trước kia”

“Ngươi cũng nói đó là trước kia, tình yêu chính là như vậy, tới thời điểm đột
nhiên xuất hiện cũng có thời điểm sẽ lặng lẽ chạy đi. Ngươi dám nói, thời điểm
ngươi cùng nàng kia rất vui, nhìn thấy nàng cười ngươi cũng thấy tâm tình rất
tốt, thấy nàng khổ sở, ngươi cũng cảm thấy đau lòng. Ngươi lúc nhìn thấy nàng
tâm sẽ nhộn nhạo” Tiết Sương chỉ vào ngực Tấn Dương

Tay phải Tấn Dương che lấy vị trí trái tim, chỗ kia vì Thẩm Uyển phát sốt mà
sợ hãi, bởi vì nụ cười của nàng sẽ nhảy lên kịch liệt, bởi vì ở gần Thẩm Uyển
mà khẩn trương.....

Chẳng lẽ ta thực sự.....

Lời này của Tiết Sương như tảng đá lớn ném xuống mặt hồ yên tĩnh của Tấn Dương
khơi dậy ngàn tầng sóng lớn. Là từ khi nào thì bắt đầu thích người kia, lòng
nàng từ khi nào vì tâm tình của Thẩm Uyển mà phập phồng. Rốt cuộc đã phát sinh
chuyện gì, thế nhưng lặng lẽ đến nàng không chuẩn bị kịp

“Không, ta....ta không thích nàng....” Tấn Dương liều mạng phủ nhận, uống cạn
bình rượu, muốn dùng cồn để làm tê dại con tim, chết lặng tình cảm của mình.

Tiết Sương nhìn thấy Tấn Dương như thế không chịu thua kém nói “Ngươi ngay cả
dũng khí thừa nhận yêu nàng cũng không có, thật là một tiểu quỷ nhát gan”

Tấn Dương nghe Tiết Sương nói mình là tiểu quỷ nhát gan, khóe miệng không khỏi
cười khổ, đúng vậy, nàng chính là một tên quỷ nhát gan, nàng làm sao có thể
yêu lần nữa, nàng làm sao có thể. Nếu nàng là Sally nàng sẽ liều lĩnh cho dù
bị người đời cười nhạo cũng không sao cả, nhưng bây giờ nàng là Tấn Dương,
nàng là Tấn gia Nhị thiếu gia, nàng đang sống trong thời cổ đại, chuyện đó làm
sao có thể xảy ra, nàng không thể nhìn Thẩm Uyển bị người đời chê cười.

Cô lỗ

Tấn Dương bắt đầu mãnh liệt uống rượu, nàng không muốn mọi chuyện xảy ra như
vậy

“Mặc kệ ngươi” nhìn thấy Tấn Dương không dám thừa nhận, Tiết Sương cũng không
biết nói gì hơn “Chính ngươi tự mình giải sầu đi, dù sao Mặc công tử cũng sẽ
mau đến đây”

“Ngươi muốn đi đâu?”

“Ta phải về nhà”

“Ta...ta cũng theo ngươi về có được hay không?” Tấn Dương giữ chặt tay Tiết
Sương “Ta hiện tại chưa muốn về nhà, ta còn chưa biết phải đối mặt với nàng
như thế nào, cầu xin ngươi”

Rốt cuộc Tiết Sương cũng bị ánh mắt đáng thương kia đánh bại “Được rồi”

.

.

.

Thẩm phủ-----

Thẩm Uyển chưa thấy Nghiễn nhi quay trở lại có chút bận tâm không biết Nghiễn
nhi đã xảy ra chuyện gì, nén lại mệt mỏi đi đến phòng bếp dự định tìm Nghiễn
nhi, mới vừa đi đến cửa đã nghe gia đinh trò chuyện

“Uy, ngươi vừa nói có thật không?”

“Cái gì a?”

“Chính là ngươi nói hôm qua cô gia buổi tối đi thanh lâu không trở lại”

“Đương nhiên, ta chính tai nghe Mặc đại ca nói với Tiểu Thanh tỷ, cô gia tại
thanh lâu nói không muốn trở lại”

Thẩm Uyển ngoài cửa thời điểm nghe được không cẩn thận đụng phải một nha hoàn
“Tiểu thư...thực xin lỗi...ngươi....ngươi không sao chứ?” Nha hoàn lo lắng
nhìn sắc mặt trắng bệch của Thẩm Uyển

“Tiểu thư...”

Thẩm Uyển không để ý đến nha hoàn, chỉ cảm thấy tâm bị người hung hăng cắt một
đao, nàng đau quá, chỉ muốn thoát khỏi nơi này. Hắn tình nguyện ở nơi ong bướm
đấy cả một buổi tối cũng không nguyện ý đối mặt với nàng có phải không?


Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo - Chương #41