Chương 73: Thích Khách


- Ca ca!

Tiếng gọi quen thuộc lại vang lên bên tai Lý Cáp, nhưng không phải Hạ Nhu mà là Hà Liên Khanh.

Lý Cáp rùng mình một cái, tâm hồn trở về với thực tại, sau đó lại quay
sang nhìn Ha Liên Khanh. Đúng vậy, sau này nàng sẽ là muội muội của
mình, mình lại có muội muội rồi.

Nghĩ tới đó Lý Cáp chợt nở một nụ cười mà người ngoài cảm thấy khó hiểu.

Hà Liên Khanh nhìn thấy Lý Cáp trên đường đi nãy giờ toàn ngẩn ngẩn ngơ
ngơ, thỉnh thoảng lại chăm chú nhìn mình, thậm chí có lúc còn rơi nước
mắt, thật là kỳ quái a.

Lý Cáp hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ: “Có lẽ Hà Liên Khanh chính là Hạ Nhu của kiếp này”.

Xe đi không bao lâu thì về tới Lý phủ, Lý Cáp nhảy xuống trước, sau đó đỡ Hà Liên Khanh xuống cười nói:

- Muội muội, về nhà rồi.

Hà Liên Khanh kéo kéo ống tay hắn:

- Ca ca, người ta tên là Liên Khanh mà.

Lý Cáp khẽ vuốt má nàng một cái rồi nói:

- Từ bây giờ nàng coi như bắt đầu cuộc sống mới, tên cũng đổi thành Thanh Liên đi được không?

Hà Liên Khanh bị hắn vuốt má liền đỏ bừng cả mặt, lí nhí vâng một tiếng.

Bước vào nội viện, mấy nữ tử trông thấy Hà Liên Khanh thì ngạc nhiên một hồi, Tử Nghiên bèn hỏi:

- Nàng là…

- Là muội muội của ta.

Lý Cáp đáp ngay.

Tử Nghiên cười khẩy:

- Hừ, ngươi còn định nhận thêm bao nhiêu muội muội đây? Chắc không phải mỗi đêm ra ngoài lại đem về một người chứ?

Lý Cáp thấy ánh mắt nghi hoặc của mọi người vội nói:

- Thật sự là muội muội.

Chúng nữ liền gật gật đầu tỏ vẻ ai cũng hiểu:

- Ân, là muội muội…

Lý Cáp biết mọi người đang hiểu lầm chuyện ngày trước hắn đưa Thượng Quan Thanh Thanh về, liền buồn bực nói:

- Là muội muội thật mà…thôi không nói với các ngươi nữa.

Lý Cáp chán nản phất tay áo bỏ đi.

Mấy ngày sau Hà Liên Khanh quen dần với mọi người trong tiểu viện. Nàng tâm tính ngây thơ đáng yêu, đối với nhiều thứ luôn tỏ ra mới lạ. Chúng nữ
cũng rất yêu thương nàng, đối với nàng rất thân thiết.

Mấy ngày sau đó Lý Cáp dẫn Liên Khanh ra ngoài chơi, nhân tiện đưa cả mấy nữ tử theo.

Đoàn người tới phía bắc thành Hổ Dương, nơi đây là vùng sông núi thiên nhiên rất đẹp.

Lý Cáp đưa mọi người đi câu cá thả diều đúng như những gì đã hứa với Liên Khanh.

- Ca ca, người xem diều ta bay có cao không?

Liên Khanh hưng phấn vừa chạy vừa nói, mấy hôm trước nàng đã tự làm một con diều sáu cánh.

Vùng đồi núi mùa thu rất nhiều gió, con diều bay rất căng. Lý Cáp nằm trên
đống cỏ, nhìn theo hình bóng Hà Liên Khanh, trong lòng cảm thấy rất ấm
áp.

Thiên Thiên quỳ xuống phía sau bóp vai cho Lý Cáp, hắn bảo nàng đi chơi nhưng nàng nhất quyết không chịu.

Thấy Lý Cáp chăm chú nhìn Hà Liên Khanh như vậy Thiên Thiên chợt nói:

- Liên Khanh cô nương thật có phúc, được thiếu gia quan tâm như vậy.

Lý Cáp quay người lại ôm lấy thân hình nhỏ bé của Thiên Thiên vào lòng cười nói:

- Nàng ấy là muội muội của ta ta tất nhiên phải quan tâm rồi, còn Thiên Thiên là thê tử của ta, ta cũng không bỏ mặc nàng đâu…

Nói xong liền cúi đầu hôn xuống đôi môi mềm mại của Thiên Thiên. Thân hình
Thiên Thiên giống như mảnh lụa vắt ngang trên đùi Lý Cáp, mềm mại yếu
đuối để mặc cho hắn chơi đùa.

Giữa trưa mọi người tập hợp lại để ăn trưa. Tất nhiên việc nấu nướng giao cho Tử Nghiên.

Chỉ là khi Lý Cáp nhìn quanh thì chợt phát hiện không thấy Nguyệt Nhi đâu.
Cánh đồng này vống bằng phẳng, theo lý mà nói thì khó mà đi lạc được.

Mọi người thấy vậy liền lo lắng muốn chia nhau đi tìm, nhưng Lý Cáp ngăn
lại, bảo mọi người tập trung một chỗ, Tam Ngưu đứng cạnh bảo vệ, sau đó
hắn tự mình rời đi.

Lý Cáp cho Hương Hương sử dụng cái mũi để dò tìm Nguyệt Nhi. Hương Hương ngửi một lúc thì phát hiện manh mối.

Lý Cáp theo Hương Hương chạy vào trong rừng cây, đi không lâu thì phát hiện ra vết máu loang lổ trên mặt đất.

Lý Cáp chạy theo vết máu, được một đoạn thì cuối cùng cũng thấy Nguyệt Nhi.

Nàng đang nửa ngồi nửa nằm trên mặt đất, chân bị vướng vào một cái bẫy thú,
máu thấm ra đỏ cả chiếc váy trắng, khuôn mặt nàng trắng nhợt, đôi mắt
nhắm chặt, hiển nhiên là đau đớn vô cùng.

Lý Cáp hoảng hốt chạy tới, quỳ xuống ôm lấy Nguyệt Nhi.

Nguyệt Nhi rùng mình một cái, mở mắt ra thì thấy là Lý Cáp, nghẹn ngào gọi:

- Công tử…

- Ta đây rồi, không có việc gì đâu, nàng đừng cử động.

Sau đó hắn cúi xuống chuẩn bị tách chiếc bẫy thú kia ra.

“Cạch”

Chiếc bẫy thú bị Lý Cáp bẻ đôi, răng cưa trên đó rút khỏi chân Nguyệt Nhi
khiến nàng thét lên một tiếng, đôi mắt đã ngấn nước, hồi lâu sau mới dần bình tĩnh lại được.

Lý Cáp thấy Nguyệt Nhi đau đớn như vậy thì cả giận mắng:

- Con mẹ nó thằng nào dám đặt bẫy thú ở đây? Tí về ta cho bắt hết lại mới được.

Nguyệt Nhi nghe vậy vội nói:

- Công tử, đừng như vậy, là Nguyệt Nhi sơ ý dẫm phải, đâu thể trách người ta được…

- Không được, đây rõ ràng là do bọn chúng đặt bẫy thú bừa bãi, khiến Nguyệt Nhi của ta bị thương, ta phải bắt tất… Ư…

Nguyệt Nhi không đợi hắn nói hết đã ghé người tới hôn lên miệng hắn. Lý Cáp lập tức ôm chặt lấy nàng mà đáp trả nhiệt tình.

- Công tử, nghe lời thiếp đừng so đo với họ có được không?

Sauk hi hôn xong Nguyệt Nhi dịu dàng nói. Lý Cáp mềm lòng đành bỏ qua, ôm lấy Nguyệt Nhi đưa nàng về chỗ cắm trại.

Chúng nữ thấy Lý Cáp ôm Nguyệt Nhi trở về thì mừng rỡ, sau đó lại thấy bộ váy trắng của Nguyệt Nhi thấm đầy máu thì ai nấy đều hoảng hốt, không còn
hứng thú dã ngoại gì nữa, vội vàng đưa Nguyệt Nhi trở về Lý phủ.

Đến trước của phủ, Thiên Thiên xuống trước sau đó giúp Lý Cáp đỡ lấy Nguyệt Nhi. Hai xe ngựa phía sau cũng dừng lại, Diễm Nhi bước tới giúp Thiên
Thiên dìu Nguyệt Nhi.

Chợt vào lúc này ba bốn âm thanh vun vút
vang lên. Diễm Nhi là con nhà võ, đối với âm thanh này có chút hiểu
biết, lập tức nàng lao tới chắn trước người Lý Cáp cùng Nguyệt Nhi và
Thiên Thiên.

“Phập phập phập”

Diễm Nhi kêu lên một tiếng,
sau đó cả người vô lực ngã ra sau. Lý Cáp vội đỡ lấy nàng, nhìn xuống
thì thấy trước ngực Diễm Nhi đã bị ba cây trúc tiễn cắm vào, máu tươi
loang ra ướt cả ngực áo. Tam Ngưu lập tức nhảy xuống ngựa đứng chắn
trước đám người Lý Cáp.

Nhưng kỳ lạ thay sau ba tiếng động vừa
rồi thì lập tức xung quanh lại trở nên yên tĩnh. Lý Cáp cảm thấy xung
quanh quá nguy hiểm, lập tức ra lệnh mọi chúng nữ không được phép xuống
xe, cùng lúc đó người trong phủ cũng đã đổ ra, mấy chục hộ về cầm theo
binh khí đứng chắn xung quanh Lý Cáp, cho tới mãi một lúc sau không có
động tĩnh gì nữa thì đám người mới đi vào phủ.

Trở vào trong Lý phủ, Lý Cáp liền cho gọi đại phu cùng sư phụ hắn tới.

Mạch Đông Khoan nghe kể lại tình hình, trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Theo những gì ngươi kể thì chín phần kẻ vừa ám sát ngươi là thích khách của Nhiếp gia ở Đông Hải.

Không đợi Lý Cáp hỏi, Mạch Đông Khoan liền giải thích:

- Nhiếp gia là gia tộc thích khách tồi tại rất lâu rồi, lâu từ bao giờ
thì ta cũng không rõ, ta cũng chưa từng gặp qua. Chỉ nghe giang hồ đồn
đại thích khách của Nhiếp gia mỗi khi nhận nhiệm vụ hành thích ai đó thì đều thu một cái giá không nhỏ. Mỗi lần hành thích chỉ tiến hành trong
chốc lát, nếu không thể thành công thì lập tức rút lui, chờ cơ hội khác
tiếp tục hành thích, họ sẽ hành thích ba lần, nếu không thành công thì
nhiệm vụ hủy bỏ, nhưng tiền thù lao thì không trả lại.

Lý Cáp nghe vậy thì im lặng không nói.Trong đầu thầm tính toán không biết rốt
cuộc là kẻ nào có thù hận với mình rồi đi thuê thích khách đây? Hừ, đừng để ông mày bắt được, nếu không thì cả nhà mày ra tro.

Hoàn Khố Đệ Tử - Chương #73