Chương 66: Bát Quái Kính


Mấy ngày tiếp theo vết thương của Hương Hương đã lành hẳn, tinh thần nó
có vẻ rất tốt, chạy nhảy tung tăng cả ngày. Nhưng nó vẫn chỉ cho mình Lý Cáp ôm nó, Thiên Thiên nó chỉ cho sờ một chút thôi, còn người khác thì
đến gần nó cũng gầm gừ phản đối.

Tiểu bạch bạch này có vẻ không
hợp với Đại Phi, Đại Phi cứ nhìn thấy Hương Hương là lại lăm lăm sát
khí. Lý Cáp thực sự có chút lo lắng ngày nào đó mình sơ ý để cho Đại Phi nuốt chửng Hương Hương mất.

Nhưng sau này Lý Cáp nhận ra Hương
Hương có thân pháp rất mau lẹ, chạy nhảy rất nhanh, hắn chỉ cần vẫy tay
một cái là từ phạm vi vài thước nó có thể lập tức nhảy về, Đại Phi dù
hung hãn nhưng cũng không thể nhanh như vậy được.

Một ngày đẹp trời, Lý Cáp đang ngồi đút dưa cho Hương Hương, chợt Lý Đông từ đâu chạy về, bộ dáng gấp gáp hô:

- Nhị công tử, lão đạo sĩ hôm trước đã tới trước cửa rồi.

Lý Cáp rùng mình, lập tức nói:

- Gọi sư phụ ta tới.

Lần trước lúc đi săn về Lý Cáp có hỏi qua sư phụ hắn Mạch Đông Khoan. Mạch
Đông Khoan có nói về con hồ ly thì lão không rõ, nhưng nếu tên đạo sĩ
kia tìm tới cửa thì cũng không phải sợ. Giới đạo sĩ muốn đánh nhau chủ
yếu dùng trận pháp, mà trận pháp thì phải mất thời gian bày bố cục, nếu
là mình đi vào lãnh địa của người ta thì rất nguy hiểm, nhưng nếu người
ta tới chỗ mình thì lại không đáng ngại.

Theo lời Mạch Đông
Khoan thì sở dĩ lần trước cả bọn bị lão đạo sĩ chèn ép là vì đã đi vào
trận pháp của lão, nếu lập tức đánh giáp lá cà thì lão ta dù cũng có
chút kiếm thuật nhưng so với Tam Ngưu vẫn không là gì.

Hương Hương hình như nghe hiểu tiếng người, vội vã nhảy tọt vào trong ngực áo Lý Cáp, chỉ còn cái đầu nhỏ thò ra ngoài.

Lý Cáp cười nói:

- Không phải sợ, chỉ là một lão đạo sĩ, ta không tin lão ta dám làm gì trước cửa phủ tướng quân.

. . . . .

Lý Cáp ra trước của, quả nhiên là lão đạo sĩ hôm nọ.

- Đạo trưởng, chúng ta lại gặp nhau rồi.

Sau đó hắn lập tức phất tay, tam ngưu liền bổ lên vây lấy lão đạo sĩ. Lão đạo sĩ nhìn quanh, cười :

- Xem ra công tử lần trước về đã học thêm không ít kiến thức.

- Đủ để bắt lão.

Lý Cáp cười khẩy. Hôm nọ hành ông mày, hôm nay ông phải bắt ngươi về hành lại mới được.

Đang lúc Tam Ngưu muốn ra tay thì tiếng Mạch Đông Khoan vọng tới:

- Chờ đã!

Ngưu Đại buồn bực:

- Còn chờ cái gì nữa, đánh nhau làm sao có thể nhịn được.

Sau đó liền giáng một quyền về phía đạo sĩ, lực đạo rất mạnh.

Lão đạo sĩ mặt không đổi sắc, chân bước chéo ra sau, nghiêng người né cú
đấm. Động tác nhanh nhẹn gọn gàng giống như người lớn né cú đấm của đứa
trẻ con vậy.

Đại Ngưu còn muốn đánh nữa, nhưng Mạch Đông Khoan đã vọt tới ngăn lại.

Lão đạo sĩ đánh giá Mạch Đông Khoan một lượt, hơi ngạc nhiên, hỏi:

- Có phải Thái Cực Phong Thủ Mạch tiên sinh đó không?

Mạch Đông Khoan cũng đánh giá lão đạo sĩ một lười, hỏi lại:

- Chính là tại hạ, còn đạo sĩ có vẻ là người của Mao Sơn đạo môn?

Lão đạo sĩ đáp:

- Bản đạo là Minh Huyền núi Mao Sơn.

Mạch Đông Khoan nhớ lại cái tên này, lão rút khỏi giang hồ đã lâu, nhưng một số tên tuổi lớn thì lão vẫn nhớ.

- Ồ, là tam đệ tử của Mao Sơn Lão Tổ sao?

Lão đạo sĩ nghe tới chữ “tam đệ tử” thì có vẻ mất hứng, hừ một tiếng nói:

- Các hạ đã là người trong giang hồ thì nên hiểu đạo lý giang hồ. Con hồ
yêu kia là bản đạo bắt được, nhị công tử lại đến cướp đi thì tính sao?

Mạch Đông Khoan nhìn lại con hồ yêu, sau đó cười nói:

- Tại hạ rời khỏi giang hồ đã lâu, đạo lý giang hồ đã quên gần hết, ngược lại nói về đạo lý trên chiến trường thì lại biết kha khá, đó là “Mạnh
được yếu thua”, Minh Huyền đạo nhân có hiểu không?

Minh Huyền mặt hơi biến sắc, song hôm nay đã tới đây lão đã chuẩn bị đầy đủ. Lão rút
ra một chiếc kính bát quái, có phần hao hao với chiếc kính mà Minh Hoằng hôm trước đưa ra.

Quả nhiên nhìn thấy tấm kính Mạch Đông
Khoan liền giật mình. Lý Cáp lần trước về cũng đã nghe kể về tấm kính
này. Đạo gia hiện tại đang vô cùng hưng thịnh, bát đại kỳ thuật đang
hoành hành khắp thiên hạ, chính vì quá nhiều đạo môn xuất hiện nên các
đạo môn đứng đầu đã lập ra một minh ước gọi là Bát Quái Minh. Tám đạo
môn đứng đầu sẽ nắm giữ tám tấm kính bát quái khác nhau, trên mỗi tấm
khắc hình thái cực và một trong tám quẻ.

Bát Quái Kính này dùng
để hiệu lệnh các đồng đạo, được phân hạng theo thứ tự tám quẻ Càn- Đoài- Ly- Chấn- Tốn- Khảm- Cấn- Khôn. Bát Quái Kính của Minh Huyền vừa giơ
lên có một vạch ngang đứt ở dưới, là quẻ Khôn, tức đứng hàng thứ năm
trong tám quẻ.

Bất quá Mạch Đông Khoan lại bật cười:

- Đạo sĩ chắc có gì nhầm lẫn rồi, tại hạ không phải người tu đạo, tấm kính này chẳng có tác dụng gì với tại hả cả.

Minh Huyền hừ một tiếng nói:

- Các hạ không có liên quan, nhưng con Tam Nhãn Hồ Yêu kia thì có. Nó
đứng thứ hai trong hàng thập yêu, nếu không sớm diệt trừ thì thiên hạt
tất đại loạn.

Lúc này Lý Cáp chợt lên tiếng:

- Nói bậy, bảo bối của ta rõ ràng là hai mắt, đâu ra mà tam nhãn?

Minh Huyền cười khẩy:

- Đến lúc con mắt thứ ba của nó khai mở thì công tử cũng chẳng còn mạng mà nhìn nữa rồi.

Mạch Đông Khoan dù không sợ lão đạo sĩ này, nhưng những lời vừa rồi quả thực khiến lão lo lắng. Minh Huyền này có thể kiêu căng ngang ngược, nhưng
tuyệt đối sẽ không nói dối. Thập yêu lão có nghe qua, đó là mười con yêu vật được coi là hung ác nhất thiên hạ do các đạo môn lập danh sách truy bắt.

Nếu đúng con thú kia là Tam Nhãn Hồ Yêu thì chuyện này không đơn giản.

Lúc này Minh Huyền lại nói:

- Hôm nay bản đạo đã rút ra Bát Quái Kính, nếu các hạ còn không nể mặt,
vậy có lẽ bản đạo phải kêu gọi toàn bộ giới Đạo môn tới hỗ trợ thôi, Tam Nhãn Hồ Yêu không phải chuyện nhỏ.

Chính đang lúc Mạch Đông Khoan phân vân, chợt một bóng đen từ trên không đáp xuống giữa lão và Minh Huyền.

“Rầm” một tiếng, hai chân người nọ vừa chạm đất, mặt đất liền nứt vỡ ra.

- Gọi cả cái Đạo Môn của các ngươi tới đây, tới một giết một, tới mười
giết mười, tới bao nhiêu giết bấy nhiêu, người Lý gia trước nay chưa hề
sợ ai!

Hoàn Khố Đệ Tử - Chương #66