Chương 45: Dậy Thì Rồi


"Có tiền có đất, nên làm gì thì tốt nhỉ?".

Lý Cáp đã nghĩ tới
việc mở quán cà phê như kiếp trước, chỉ là thời đại này đào đâu ra cả
phê, mà cho dù là đào ra được thì chắc gì dân chúng thời đại nay đã
thích, hay là làm một cái trà lầu đi!

Ở thời đại này trà lầu không phải là hiếm, nhưng trà lầu của Lý gia thì lại có chút khác biệt...

Quang cảnh trong trà lâu rất u nhã, có phòng đơn mà cũng có phòng dành cho
nhiều người, các tiểu cô nương phục vụ cũng được huấn luyện rất kỹ
lưỡng, loại trà thì càng không phải nói, toàn là hàng trân phẩm quý hiếm ngàn vàng khó được. Nơi này thích hợp nhất cho thương nhân bàn công
chuyện, các tài tử trao đổi văn chương hoặc các đôi tình nhân hẹn hò...

Vì nhớ tỷ tỷ Vân Lâm nên Lý Cáp đặt luôn tên trà lâu là Hợp Lâm.

Để mở ra cái trà lâu này Lý Cáp đã tiêu tốn không ít, cũng may mấy tên
công tử thế gia ngày nào cũng tới nên sinh ý khá tốt. Không lâu sau,
người muốn tới trà lâu uống trà còn phải đặt trước chỗ không thì không
có chỗ mà ngồi.

Uông Xuân Hà vì muốn bợ đít Lý Cáp nên tạo mọi
điều kiện cho trà lâu phát triển, mọi gian hàng buôn bán xung quanh trà
lâu đều chuyển qua làm địa điểm trưng bày buôn bán tránh chữ, nhạc cụ,
cầm kỳ thi họa đủ cả, khiến cho cả dãy phố trở nên nho nhã văn hoa, mà
trà lâu của Lý Cáp là độc nhất trong đó.

Một năm qua đi. Hợp Lâm trà lâu đã thu hồi cả vốn lẫn lời... mà hình như người bỏ vốn cũng không phải là hắn.

Trong một năm này Lý Cáp đã dễ dàng trở thành tay ăn chơi số một thành Duyên
Đông, kẻ nào không phục đều sử dụng biện pháp giống như với Uông Thắng
Kiệt, vừa đấm vừa xoa.

Nói ra mới nhớ, Hà Nguyên kia không hiểu
thế nào lại thoát khỏi cha hắn, chạy tới Bách Hoa Lâu vui chơi, sau đó
nòng nọc thượng não, vì xung đột với người ta mà ẩu đả gây án mạng, một
cô nương Bách Hoa Lâu qua đời.

Tri phủ Duyên Đông nể mặt Bố Chánh Sứ nên cũng không đưa Hà Nguyên vào nhà giam ngay mà đưa hắn về Hà phủ
trước. Bất quá Hà đại nhân lúc này đã "luật pháp không nể tình riêng",
tự trói nhi tử lại rồi đưa tới nha môn, nói muốn xử thế nào cũng chịu.
Vì thế phán quyết Hà Nguyên phải đi xung quân tại Cẩm Châu, đây còn là
nhẹ, nếu không phải đền mạng mới đủ.

Đến sung quân Cẩm Châu, đối
với một công tử ca quần áo lụa là như Hà Nguyên thì chỉ sợ so với chết
còn khổ sở hơn, nhưng Hà Chánh Sứ cũng mặc kệ, đến nước này thì tự sinh
tự diệt thôi.

. . . . .

Lý Cáp mới ngộ ra một đạo lý kinh nhân, đó là có tiền có quyền thì cho dù là ném tiền qua cửa sổ cũng sẽ thu về
lãi, ném càng nhiều thu càng nhiều... Vì thế Lý nhị công tử bắt đầu cảm
thấy loại sinh ý trang nhã này không còn mấy hấp dẫn nữa...A! Nói vậy
cũng không có nghĩa là muốn làm mấy thứ sinh ý như đánh cướp tống
tiền... Chỉ là... biết nói sao nhỉ...

Bài bạc, kỹ viện! Phải rồi, chính là nó, làm chánh đạo chán rồi chuyển qua hắc đạo chút cho biết mùi vị mới được.

Quyết định thế, Lý Cáp gọi sư phụ là Mạch Đông Khoan cùng bốn tay hộ vệ tới
giúp hắn tìm người giang hồ thạo việc. Bốn tên hộ vệ đã quy ẩn giang hồ
từ lâu, nay lại bảo họ đi làm bảo vệ kỹ viện, này... có phải là hơi mất
thân phận không? Không đi có được không a?

Lý Cáp liền phát hỏa, không đi thì ta mở kỹ viện kiểu gì a!

Đã vây Lý Cáp cũng không mở kỹ viện mới nữa, trực tiếp mua lại mấy kỹ viện đứng đầu thành Duyên Đông như Bách Hoa lâu, Hồng Hoa lâu, Tiên Diễm
lâu. Vốn mấy kỹ viện này từ trước đều có những bang phái hắc đạo chống
lưng, nhưng Lý Nhị công tử mà đã ra tay thì... về nhà rửa tay vứt kiếm
đi là vừa.

Hồng Hoa lâu, Tiên Diễm lâu cả hai đều có làm ăn thêm
mấy lĩnh vực khác chứ không phải chỉ mỗi mở thanh lâu. Bọn họ cũng biết
Lý Nhị công tử này sau lưng bối cảnh lớn kinh người, bọn họ làm sao dám
đắc tội, cho nên hắn hỏi mua thì cứ bán cho hắn, cả cô nương cũng để lại luôn.

Bất quá Nhị công tử cũng không bạc đãi họ, một phong thư
gửi cho tổng đốc hai tỉnh Thanh Lâm khiến cho sinh ý của hai vị lão bản
lập tức tăng lên, có quan gia chiếu cố so với bọn hắc đạo hiển nhiên tốt hơn nhiều.

Mà lão bản của Bách Hoa Lâu thì không được như vậy,
Bách Hoa Lâu là toàn bộ của hắn. Hắn bây giờ từ lão bản xuống làm chưởng quỹ, nhưng mà so với trước lại tốt hơn rất nhiều, vì chưởng quỹ đây là
chưởng quỹ của cả ba thanh lâu, mình hắn được hưởng hai thành lợi nhuận, bây giờ ai nấy gặp hắn đều hô một tiếng Đại chưởng quầy thành Duyên
Đông, nghe rất kêu.

Thanh lâu thì mua ăn sẵn, còn sòng bạc thì Lý Cáp muốn tự mở một cái. Phỏng theo sòng bạc kiếp trước, ngoài đánh bạc
bình thường còn thêm vào cách hình thức chọi gà, chọi dế, chọi nòng nọc, chọi hôi lông... Nói chung cái gì cũng có...

Tên sòng bạc Lý Cáp cũng không có ý đặt là Hợp Lâm tiếp, nơi văn nhã mới có thể đặt tên như vậy, còn những chỗ thế này nha, hắc hắc, sư phó không phải muốn thể
diện sao, còn nói không muốn mất thân phận gì nữa... Đã thế lão tử đặt
tên sòng bạc là Mạch Đông Khoan!

- Hay, nếu ngươi dám treo tên ta lên thì sáng mai ta đi đập bãi!

Mặc Đông Khoan có vẻ lợn chết không sợ nước sôi.

Lý Cáp đành nói:

- Vậy kêu là Bí Đao đổ phường đi.

Mạch Đông Khoan vẫn không chịu:

- Có chữ Mạch, không được!

Lý Cáp bĩu môi:

- Cũng không phải tên thật, hơn nữa Mạch này cũng không phải Mạch kia.

(Chơi chữ kiểu TQ, chịu)

Mạch Đông Khoan vẫn lắc đầu:

- Đọc giống nhau cũng không được, ngươi không hiểu thế nào là tên húy
sao, tục danh sư phụ làm sao có thể đem ra đùa giỡn. Ôi trời ơi chẳng lẽ ông trời trừng phạt ta nửa đời tạo nghiệt nên bây giờ mới cho ta thu
phải tên đồ đệ như ngươi?!

Lý Cáp vênh mặt:

- Được lắm, đã vậy cứ gọi là Bí Đao đổ phường, khỏi thương lượng.

...

Ngày Bí Đao đổ phường khai trương, cái tên khiến không ít tên đang uống nước phải phát sặc, bất quá nhìn qua sinh ý của sòng bạc này có vẻ rất tốt.
Chia ra hai bên ngoại đường dành cho khách đánh nhỏ, nội đường dành cho
khách đánh lớn, bình dân hoặc phú hào đều có thể vào.

Nhưng mấy
tháng đầu toàn là lỗ chứ không thấy lãi đâu, điều này khiến Lý Cáp rất
tức giận. Tiền hắn không thiếu, quan trọng là mặt mũi, mặt mũi đó có
hiểu không, lập đổ phường mà cứ toàn thua lỗ như vậy thì còn hứng thú gì nữa. Ngẫm một chút, hình như là do đổ phường bảo kê thì nhiều mà cao
thủ đổ bạc thì ít, đánh toàn thua là phải.

Lấy tiền đè người, Lý Cáp lập tức sai người đi mời cao thủ đổ phường, tiền không được thì dùng nắm đấm nói chuyện!

Tam Ngưu Tứ Đinh xuất động, nhoắng cái đã kéo về mấy người, từ đó lập tức đổ phường làm ăn phát đạt như trà lầu.

Cứ như vậy Lý Cáp trở thành trùm sinh ý ở thành Duyên Đông này. Ngày ngày
cùng Thượng Quan Thanh Thanh, Thiên Thiên, Diễm Nhi, còn có Chân Dao
nữa, hết du ngoạn lại nghe ca kỹ, xem xiếc múa, cuộc sống khoái hoạt vô
cùng.

Năm tháng như thoi đưa, thoắt cái Lý Cáp đã mười bốn tuổi.

Mười bốn tuổi là đã dậy thì rồi, cộng thêm cái thể chất biến thái của hắn
nữa, làm chuyện vợ chồng không thành vấn đề, chuyện này khiến hắn hưng
phấn mãi không thôi

Thiên Thiên thấy dạo này hắn hơi lạ bèn hỏi:

- Thiếu gia, dạo này có chuyện gì vui lắm sao?

Lý Cáp cười nói:

- Ha hả, trồng cây sắp tới ngày hái quả rồi. Thiên Thiên, lại đây ta hôn cái nào.

Dứt lời hắn liền kéo Thiên Thiên vào ngực hôn tới tấp lên khuông mặt nhỏ nhắn của nàng.

Cảm giác hai con tiểu bạch thỏ đã lớn dần, Lý Cáp không khỏi rất tự đắc.
Bất quá Mạch Đông Khoan đã nói, nguyệt nữ trước mười lăm tuổi tốt nhất
không nên phá thân, nếu không thọ mệnh sẽ bị giảm, nếu không hắn ăn nàng từ năm ngoái rồi.

Nhưng hàng đêm cứ ôm một tiểu mỹ nhân trần
truồng ngủ như vậy Lý Cáp cũng cảm thấy ý chí sắp mòn đi rồi, chỉ sợ lúc nào đó thú tính trỗi dậy... Hắn từng nghĩ hay là không ngủ cùng nàng
nữa, xong chuyện này còn khó hơn bảo hắn ăn nàng luôn đi, hiện tại chỉ
cần rời Lý Cáp ra là Thiên Thiên không ngủ được, nửa đêm hắn đi WC mà
nàng còn tỉnh dậy nữa là.

Dục tính giao chiến với lý tính.

Nòng nọc giao chiến với Liễu Hạ Huệ.

Còn tại sao hắn không động tới Diễm Nhi và Thanh Thanh? Lý Cáp tự nhủ ba
mươi sáu năm xử nam phải được kết thúc bằng người con gái mình yêu
thương nhất mới được.

Do đó nhất định phải đợi Thiên Thiên.

Vậy là con đường xử nam vẫn còn kéo dài thêm một năm nữa...

Hoàn Khố Đệ Tử - Chương #45