Tìm Kiếm


Người đăng: tatruongthanh

Hoàng Minh lúc này không hề biết một bài của hắn lúc này đã khiến danh tiếng
hắn vang khắp Lưu Vân Tông. Lúc này hắn đang triển khai linh khí trước mặt một
vị chấp sự trẻ. Hắn đương nhiên dùng Thiên Địa tạo hóa công áp súc linh khí
đến luyện khí tầng 3. Vị chấp sự này tu vi chỉ mới là ngân huyền hậu kì mà
thôi. Thế nên không thể nào phát giác ra Hoàng Minh lừa dối hắn. Hoàng Minh
thuận lợi vượt qua khảo hạch mà không tốn tia thời gian hoang phí nào. Ngay
sau đó, hắn lập tức được Cẩu ca dẫn đi, hai người Khang Long cùng Sở Vân sau
khi khảo hạch xong thì đã không thấy Hoàng Minh đâu cả rồi
Hoàng Mịn theo cẩu ca đi đến một ngọn núi, trên đường đi Cẩu ca kể một hồi sự
việc hôm nay hắn nghe thấy. Hắn thật cũng khó thể tin Hoàng Minh lại là người
mà ai cũng đang quan tâm hôm nay.
Hoàng Minh cũng không thể ngờ, hắn chỉ nổi hứng hát một bài, ấy vậy mà bị
người ta nghe được. Thậm chí là cả một đội hình nghe được. Hoàng Minh lắc đầu
không thôi. May là hắn đã dự tính từ trước, không muốn tham gia các loại phiền
toái, hắn chỉ muốn yên yên ổn ổn đợi kì khảo hạch sau đó tấn cấp mà thôi. Thế
nên trước lúc khảo hạch hắn đã kêu cẩu ca chuẩn bị cho hắn một nơi yên tĩnh
rồi. Đích xác Cẩu ca này làm việc rất tốt, lúc này hắn đang dẫn Hoàng Minh đến
một ngọn núi nhỏ. Nơi này không ngờ cảnh vật vô cùng thơ mộng. Mặc dù ngọn núi
không cao mấy, thế nhưng mây mù vẫn là vờn quanh khá ổn. Lại nằm ở xa khu đệ
tử ngoại môn. Khá là ít người để ý đến nơi này. Ở đây lại có một căn nhà gỗ
nhỏ. Hoàng Minh kinh ngạc, lên tiếng hỏi:
- Nơi này, trước kia là của ai?
Cẩu ca lắc đầu, đáp:
- cách đây hai năm ta tìm thấy nơi này, lúc đến căn nhà đó đã có rồi. Ta từng
ở đây một năm để tu luyện, không hề có ai tới quấy rầy cả.
Hoàng Minh gật đầu, cẩu ca này nói đúng. Nếu không phải hắn đưa Hoàng Minh đi
thì thật ít ai để ý đến nơi này. Hoàng Minh lên đến đây mới để ý, ngọn núi này
là bị kẹp bởi hai ngọn núi cao hơn. Mây mù che đi thế nên nó dường như khó bị
phát hiện.
Hoàng Minh khá thích nơi này, khen ngợi Cẩu ca. Sau đó đưa cho hắn hai bình
đan dược, dặn dò hắn một chút rồi kêu hắn rời đi. Hai bình đan dược kia một là
giải dược theo tháng của Hoàng Minh. Loại còn lại là Cuồng thể đan. Có công
dụng giúp luyện thể cường giả tu luyện bội tăng gấp ba lần. Cẩu ca vui mừng
rời đi. Hắn một tháng nay đã tự dặn dò bản thân, nếu đã đến nước này, chỉ có
tận lực nghe lời. Hơn nữa, thậm chí hắn còn thấy bị Hoàng Minh sai khiến lại
là cơ duyên của hắn. Hiện tại nhờ Hoàng Minh cho hắn đan dược, cảnh giới của
hắn tăng cường nhanh chóng hơn rất nhiều. Cứ đà này, chẳng mấy chốc hắn sẽ đột
phá Ngân huyền cảnh.
Cẩu ca đi rồi, Hoàng Minh đi vào trong căn nhà gỗ. Căn nhà này không rộng lắm.
Có ba phòng. Một phòng chính chỉ có một cái bàn nhỏ đọc sách, bên cạnh là một
cái giường đơn. Phòng bên là phòng vệ sinh. Phòng còn lại dường như là phòng
bếp. Hoàng Minh mỉm cười. Căn nhà này tuy đơn sơ thế nhưng khá vừa ý Hoàng
Minh. Lúc này hắn chỉ cần một không gian yên tĩnh, ngày ngày luyện tập kĩ
năng, vui chơi chậm rãi đợi ngày tháng đi qua mà thôi.
Hoàng Minh thì an nhàn vui chơi, thế nhưng ở khúc sông thì khác, từ ngày hôm
ấy, liên tục có các đoàn đệ tử nội môn, ngoại môn kéo nhau tới muốn gặp mặt vị
sư đệ đệ tử kí danh trong lời đồn kia. Thế nhưng ai đến cũng thất vọng rời đi.
Nghe người ta nói, vị sư đệ kia sau hôm đó đã khảo hạch tiến thăng đệ tử ngoại
môn rồi. Hiện tại tung tích ở đâu, không ai rõ. Hắn ta như tan vào không khí
vậy. Phiền muộn nhất là cẩu ca, ai cũng biết hắn là người quản lí trực tiếp
của vị sư đệ kia. Thế nhưng cẩu ca một lời cũng không hé ra. Hắn chỉ có bộ mặt
khổ sở nói:
- Ta thật sự không biết, hắn khảo hạch thành đệ tử ngoại môn là ta đã không
còn quản lí hắn nữa rồi!
Từng đoàn từng đội tìm đến hỏi thăm, thế nhưng đều thất vọng quay về. Trong đó
không thiếu mĩ nữ làm cẩu ca chỉ biết nuốt nước bọt mà không dám có ý bậy bạ
nào.
.
- Hoàng Minh sao? Tra, tra ngay cho ta, dùng toàn bộ lực lượng tìm ra hắn,
nếu không các ngươi sẽ biết tay ta!
Vũ Vấn Sơn hai mắt trợn ngược quát. Ba vị đệ tử nội môn kia sợ hãi, liên tục
rụt người lại, ngay sau đó nghe được lời nố cuối kia đều ba chân bốn cẳng chạy
đi kêu người tiếp tục tìm kiếm. Vũ Vấn Sơn nhìn ba người rời đi, ánh mắt hắn
bỗng nhiên trở lại bình thường ngay lập tức. Thay đổi sắc mặt nhanh chóng này,
nếu là Hoàng Minh nhìn thấu có thể hắn sẽ giơ ngón tay cái mà ngợi khen:
- Huynh đệ, ngươi không đi đóng phim quả là một việc đáng tiếc. Ta không nói
sai đâu, ngươi mà đi đóng phim, nhất định là diễn viên xuất sắc nổi tiếng nhất
Châu Á.


Hệ Thống Game Tại Dị Giới - Chương #246