16 – Fontainebleau 2


Người đăng: MieuMiNhìn cách ăn mặc đơn giản nhưng không kém phần quý trọng này, mấy vị phu nhân đeo tóc giả, gắn lông chim đà điểu đều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức xông lên hỏi xem người tạo mẫu này là thần thánh phương nào.

Dạ tiệc dựa theo hình thức khiêu vũ tập thể. Vua Pháp vốn cũng không biết khách của mình có hiểu biết bao nhiêu với phương thức giao tiếp xa hội này. Nếu đột nhiên mình tổ chức cử hành vũ hội mà đối phương lại không biết khiêu vũ thì hai bên chủ khách đều sẽ rất xấu hổ.

Mọi người tản ra, trông như thoải mái nói chuyện với nhau nhưng sự chú ý đều ở trên quốc vương và một ít khách. Hội đàm chính trị đương nhiên sẽ không tiến hành trước mặt công chúng. François I và Hayreddin chỉ trao đổi một chút vấn đề ngoài lề, như những điều trông thấy trên đường đi, khí hậu khác biệt giữa Pháp và Bắc Phi. Hoàng hậu và một vài vị nữ công tước được sủng ái cũng lên tiếng hỏi, cố gắng làm bầu không khí thêm phần hòa hợp.

Mấy vị phu nhân lập tức phát hiện ra lo lắng của mình là dư thừa. Tuy Hayreddin chỉ đến làm khách, nhưng anh ta rất được hoan nghênh. Kiến thức của anh ta vô cùng sâu rộng, cách ăn nói dí dỏm nhưng lại đầy lễ độ. Những ngôn ngữ giao tiếp xã hội buồn tẻ nhưng lại được anh nói ra bằng cách vô cùng sinh động thú vị. Đây còn chưa kể đến gương mặt đẹp trai ngời ngời, hình thể cao ráo, giọng nói trầm thấp dễ nghe nữa.

Sự chú ý của các cô gái dần dần tập trung hết vào chỗ anh ta. Hayreddin thật sự khác hoàn toàn những nam tử quý tộc mà các cô gặp hàng ngày. Anh lanh trí, dũng mãnh, dồi dào tinh lực. Trong đôi mắt sắc bén của anh còn ánh lên ánh lửa địa ngục, tràn ngập mị lực nam tính không thể cưỡng lại được. Trước mặt anh, mấy quý tộc gầy yếu đội tóc giả, mặc đồ trắng quả thực là giống một đàn lừa bị thiến.

Vô tình, quanh Hayreddin đã chật ních tầng tầng váy váy, các tiểu thư phu nhân chen lấn nhau mà đến. Mấy người phụ nữ giống như có thể nhìn xuyên qua lớp quần áo hoa lệ kia, cảm nhận cơ thể màu đồng cổ gợi cảm. Thân phận cường đạo tà ác của Hayreddin quả thực là một kích thích đặc thù với những nữ sĩ yêu thích ảo tưởng mơ mộng.

“Thưa ngài, chúng tôi rất nôn nóng muốn nghe kể về truyền kỳ của ngài. Nghe nói, ngài đã từng chiến đấu với hải quân Tây Ban Nha, lấy một địch năm mà vẫn toàn thắng?” Tiểu thư Sophia ngẩngi, trong ánh mắt đầy sự sùng bái. Trong tưởng tượng khoa trương của cô, anh được coi như những chàng kỵ sĩ trong “Bài ca Roland” (2)

“Tiểu thư, đừng nên dễ tin vào những lời đồn thổi ấy.” Hayreddin cười đáp: “Chỉ là lấy một địch ba thôi, hơn nữa thuyền đối phương cũng không phải cấp bậc thuyền chiến, lại còn có một chiến thuyền cũ kỹ nữa chứ.”

“Ồ!” Vì sự khiêm tốn của anh mà bên quanh lại vang lên những âm thanh thán phục. Sắc mặt Sophia trở nên đỏ ửng, kích động đến suýt chút nữa ngất xỉu. Tử tước Crans vốn đang theo đuổi cô ghen tị không thôi, rốt cục cũng không nhịn được ho khan một cái rồi cao giọng đề nghị:

“Nếu mấy vị nữ sĩ đều đi giày khiêu vũ tới đây, nếu như không nhảy chẳng phải là phụ lòng ánh trăng tuyệt mỹ đêm nay sao?”

Khiêu vũ cung đình lúc này có những quy tắc về bước nhảy, trình tự, cử chỉ và dáng vẻ cực cao. Nó cũng như một loại tượng trưng cho thân phận. Nếu như không trải qua huấn luyện thì nhất định sẽ gặp rắc rối không nhỏ, mục đích của tử tước đã vô cùng rõ ràng. François I nhất thời do dự một chút, đưa ánh mắt hỏi ý tới phía khách.

“Đương nhiên là tôi rất vui lòng. Nicole của tôi cũng đã bị bỏ quên khá lâu rồi.” Hayreddin cười tỏ vẻ đồng ý. Mọi người lúc này mới chú ý tới, cô gái kia từ đầu tới giờ vẫn yên lặng ngồi môt góc, cũng không có ai làm bạn với cô. Cô gái chỉ nhìn vào chiếc bánh trái cây được trang trí tinh xảo, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

“Thất lễ quá.” François I Khẽ gật đầu, vỗ vỗ tay tuyên bố vũ hội bắt đầu.

“Nicole.” Hayreddin gọi. Cô gái lập tức đứng dậy đi tới, đặt tay mình lên tay anh. Đôi mắt đen láy, trầm tĩnh như mặt hồ. Cô gái cũng không hề oán hận vì bị bỏ quên, cũng không hề vui sướng khi được coi trọng lại, chỉ giống như một người ngoan ngoãn, rất biết nghe lời.

Dựa theo trình tự thì vũ hội sẽ bắt đầu bằng cách khiêu vũ dance-line. Loại khiêu vũ cung đình này bắt nguồn từ Italy, là sân khấu để triển hiện thân phận và phong độ tốt nhất. Bởi vì nam nữ đều tự xếp thành hai hàng chỉnh tề, động tác hoàn toàn giống nhau cho nên những cao thủ và những người mới học sẽ được thấy rõ một trời một vực.

Tiếng nhạc vang lên, quốc vương và hoàng hậu dẫn đầu bắt đầu điệu múa, tiếp đó là khách nhân phương xa, hoàng thân, các quý tộc thì xắp xếp dựa theo thân phận. Vừa mới bắt đầu, sự chú ý của mọi người đều đặt lên trên Hayreddin. Động tác khiêu vũ của anh rất khá, chuẩn xác mà nhanh nhẹn, biến ảo trong những người khiêu vũ. Các nữ sĩ từng người nhảy với anh. Dù là công tước phu nhân Clermont vẫn khăng khăng “không cho người dã man chạm vào tay”, mà đặt tay lên bờ vai rộng lớn kia thì cũng không nhịn được say mê đến đỏ mặt.

Nhưng rất nhanh, sự chú ý của mọi người liền thay đổi.

Một tinh linh màu trắng giống như đang lướt đi trên mặt nước, tà váy lay nhẹ như sóng gợn. Nếu như Hayreddin khiêu vũ rất khá thì người thiếu nữ này lại khiêu vũ như nghệ thuật. Chưa có ai từng thấy dáng người nào lại uyển chuyển như vậy. Rõ dàng là những động tác giống nhau nhưng nàng lại giống như đã được Chúa đặc biệt sáng tạo riêng ra cho cô vậy. Mấy trăm người trong vũ đài dường như chỉ có thể làm nền cho cô.

Đến lúc này mọi người mới phát hiện ra, thiếu nữ này có khí chất không tầm thường. Màu da của cô có vẻ tái nhợt, bả vai tinh xảo như đẽo gọt, vòng eo nhỏ nhắn cho người ta cảm giác gió thổi cũng có thể gãy. Tổng thể mà nói thì cô có một vẻ đẹp suy nhược. Lưng nàng luôn thẳng tắp, cái cổ thon dài kiêu ngạo như thiên nga ngẩng đầu.

Các đôi nhảy lần lượt thay đổi. Có mấy người quan sát kỹ thì thấy dưới làn da tay trắng như tuyết của cô là mạch máu màu lam hơi mờ.

Cuối cùng thì cô là ai?

Những nghi vấn mãnh liệt ùn ùn kéo tới. Nhảy nhóm kết thúc, mọi người giải tán đi tìm bạn nhảy của mình. Hayreddin ôm lấy bạn nhảy nhỏ nhắn xinh đẹp xoay tròn dưới ánh đèn thủy tinh. Dáng người chênh lệch lập tức hiện lên rõ nét.

Một là hải tặc cường tráng cuồng dã. Một là thiếu nữ cao quý yếu ớt.

Khiêu vũ kết thúc, rốt cục cũng có người không kìm được lòng hiếu kỳ mà tiến lên hỏi Hayreddin về thân phận của cô gái. Anh chỉ cười nói: “Cô ấy là người cá Amphion Terry Intuit của tôi.”

Người cá Amphion Terry Intuit bị hải hoàng Poseidon bắt giữ có giọng hát hay nhất thế gian. Nhưng sau khi nàng lên bờ thì lại biến thành người câm để trao đổi lấy dáng múa mỹ diệu nhất thế gian. Chuyện cổ này sẽ làm cho các nữ sĩ lãng mạng sinh ảo tưởng nhưng những người đàn ông lại biết, rất nhiều hải tặc sẽ bắt giữ tù binh rồi cắt vỡ yết hầu của họ, huấn luyện thành nô lệ câm.

Cô gái che kín cái cổ cao, thái độ ngoan ngoãn đến trầm mặc, hiển nhiên là làm cho người ta có suy nghĩ xa xôi.

Vũ hội lại tiếp tục. Một bàn tiệc rượu xa hoa được mang lên để bổ sung thể lực cho mọi người. Nấm cục còn quý giá hơn cả hoàng kim, con hàu, tôm hùm, gan ngỗng, thậm chí còn có cả món kem tráng miệng trong truyền thuyết của Ý. Cho dù là những cô gái rụt rè nhất cũng sẽ không nhịn được mà nếm thử nhưng cô gái kia chỉ lễ phép ngồi đó bất động. (3)

Ăn ít như chim sẻ là một trong những yêu cầu hà khắc của thục nữ quý tộc. Cô im lặng ngồi ở bên cạnh bàn ăn, hoàn toàn không có bộ dạng cảm động với yến hội xa hoa, vung tiền như rác này. Cả người cô toát lên một chút u buồn trời sinh, ánh mắt mê ly không biết là đang nhìn về nơi đâu.

Nửa tháng trước trên xe ngựa.

“Tiếng nói của cô tuyệt vời giống như chim sơn ca. Làn môi mềm mại như cây tường vi. Thân thể của cô nắm chặt lấy trái tim tôi. Ôi, tiểu yêu tinh tra tấn người kia ơi, tôi nên làm gì với cô bây giờ?” Người thanh niên thắm thiết nhìn cô gái ngồi đối diện, biểu lộ xúc động trong nội tâm.

Nick nghẹn họng nghe bác sĩ tỏ tình. Victor nói liên tục một hồi nhưng không nghe được hồi đáp.

“Nói gì đi chứ. Nếu có người nói với cô như thế thì cô trả lời thế nào?” Victor không kiên nhẫn thúc dục.

“À thì… ừm…” Nick vắt óc suy nghĩ, cắn cắn môi thăm dò: “Thực xin lỗi, có phải anh nhận nhầm người không?”

“Sai rồi!”

“Vậy thì, tôi hỏi thuyền trưởng một cái rồi quay về trả lời.”

“Không được!”

“Vậy vậy… Tôi mót quá! Xin phép đi vệ sinh rồi lát nữa chúng ta lại tiếp tục tán gẫu!”

Victor ức chế đến nổi gân xanh đầy trán, kích động đến run rẩy cả người. “Tại sao có thể như vậy! Tại sao lai có thể như vậy! Dưới sự dạy dỗ của một thầy giáo hoàn mỹ không có khuyết điểm như tôi! Làm sao cô còn có thể thốt lên rằng lát nữa tiếp tục tán gẫu! Tại làm sao chứ! Làm sao lại thế!!!!”

Hayreddin vỗ lưng ản ủi: “Được rồi Victor, tôi biết anh đã cố hết sức rồi.”

Nick nhỏ giọng than thở: “Tôi cũng cố hết sức rồi.”

Victor giận dữ: “Tôi chỉ biết rằng cỏ đuôi chó không thể nào nở ra hoa hồng. Coi như cô học được tiếng Pháp thì cũng vĩnh viễn không thể bước chân vào xã hội thượng lưu!”

“Hừ, tôi cũng không muốn bước chân vào…” Nick nhìn trộm thuyền trưởng một cái, lẩm bẩm: “Nếu mấy người không nói đi khiêu vũ có đồ ăn ngon thì tôi cũng chả thèm cái gì gọi là xã hội thượng lưu đâu…”

“Cô còn dám nói…”

“Được rồi được rồi, nếu không trả lời được thì cứ giả bộ làm người câm đi.” Hayreddin ngăn hai người cãi nhau lại. “Tôi cũng không trông cậy vào việc cô ấy có thể thông mình đi làm gián điệp, cứ thành thành thật thật làm một bình hoa đi.”

“Bình hoa gì chứ! Có bình hoa nào mà khi nhìn thấy đồ ăn lại như ưng già vồ thỏ non thế không? Bị lộ ngay lập tức!!” Cơn giận của Victor vẫn chưa tiêu tan.

“Không thành vấn đề. Tôi có biện pháp khiến cô ấy ăn uống văn nhã như chim sẻ.” Hayreddin cười đáp đầy tự tin.

Cho đến bây giờ, Nick nhớ lại nụ cười kia còn tràn đầy xúc động. Ăn ngon thì thật là có, lượng lớn chất tinh, danh bất hư truyền.

Vấn đề là cô không ăn được cái gì cả.

Đừng nói là ăn cái gì, thặt lưng thắt chặt ở ngang người khiến cho cô không có một chút sức lực nào, chỉ trơ mắt nhìn vô số món ăn quý mới lại tọng đến bụng của người khác. Khó trách, thật khó trách… lúc này toàn thân Nick lại tràn ngập khí chất “u buồn”. Kỳ thực, đây cũng không chính xác là u buồn mà là điềm báo của sự nóng nảy.

“Tiểu thư, đôi mắt của tiểu thư thật giống như ngôi sao sáng trên bầu trời. Toàn bộ những người phụ nữ đẹp nhất Paris có đứng cùng một chỗ cũng không thể sánh bằng khí chất tao nhã của tiểu thư.”

“Không, đây không phải tao nhã mà là cô đơn. Tiểu thư giống như đóa bách hợp cô đơn trên tế đàn chúng thần ở đỉnh Olympus. Viên kim cương này chính là một giọt sương đọng trên đóa bách hợp đó, phản xạ lại tâm linh thuần khiết.”

“Tôi rất ngờ vực, trên đời này có còn ai có thể thể hiện được khí chất độc đáo của tiểu thư! Giotto? Raffaello? Titian? Hay là Leonardo vĩ đại? Tôi nghĩ khi họ nhìn thấy tiểu thư thì nhất định sẽ vô cùng hoài niệm. Phải biết rằng, bức tranh Mona Lisa được treo trong hành lang của Fontainebleau cũng không có được khí chất người tiểu thư.” (4)

Nick hạ thấp mi mắt, để cho những lời vo vo của đám người truyền vào tai phải có thể đi thẳng qua tai phải. Bất kể thế nào thì giả làm người câm cũng là một đề nghị khá tốt, ít nhất, cô không cần phải phản ứng lại mấy lời nói mà mình không hiểu ra sao này.

“A, nói đến là đến. Đại sư, xin ngài hãy nhìn người đẹp hiếm lạ này…”

“Hiếm lạ, thật sự là hiếm lạ.” Trước mắt Nick chớp lên bóng người. Cô ngẩng đầu lên thì thấy một ông lão có râu đang đứng trước mặt. Ông lão cực kỳ có lẽ phép cúi mình chào cô rồi vươn tay ra.

“Không biết tôi có thể có vinh quang và may mắn này hay không? Xin giai nhân hãy thưởng thức tác phẩm vụng về của tôi một chút!”

Nick quay đầu tìm kiếm trong đám người, Hayreddin đồng thời cũng bị một đám phụ nữ vây quanh, cũng không biết có phải là do tâm linh cảm ứng hay không, anh cũng vừa vặn nhìn sang. Nick đánh mắt hỏi. Hayreddin tưởng là người mời khiêu vũ cho nên nhẹ gật đầu. Nick lập tức đứng lên. Trong ánh mắt hâm một của mọi người, Nick đặt tay lên tay của ông lão, theo ông rời khỏi đại sảnh.

François I rất ham mê văn hóa phục hưng nên François I cũng là một trong những người sưu tầm tác phẩm lớn nhất thời đại. Hành lang Tijana bày đầy những tác phẩm nghệ thuật vô giá của mấy người Roseau, Premacy Diqiao, Cellini.

“Thật sự là đời người không đoán trước được. Tôi không ngờ lại gặp cô ở chỗ này.”

“Như nhau như nhau, tôi nghĩ ông đã sớm chết già.”

“Ha ha, không giả vờ câm điếc nữa sao?”

Hai người sánh vai đi đến trước bức họa vẽ nụ cười bí ẩn nổi danh của danh họa Leonardo Da Vinci.

“Nếu để cho người ta biết, thượng khách cao quý của hoàng cung nước Pháp đã từng làm trẻ mại dâm thì không biết sẽ như thế nào?”


Hải Yêu - Chương #20