Tình Ma


Người đăng: avatams

- Tàng Phong ca ,ngươi quá tuyệt!

Sau khi mấy tên giả bệnh cuối cùng chạy khỏi, Khả Thiên Tuyết tung tăng nhảy
tới bên cạnh Nhiếp Tàng Phong, mặt đầy vui vẻ xem hắn.

Nhiếp Tàng Phong có chút tự đắc nhìn nàng cười toe toét

- khà khà, không nhìn ca ca ngươi là người nào sao, ài ! việc khi dễ cổ đại
này thật chẳng có chút hàm lượng kĩ thuật nào

- hử, cổ đại? kỹ thuật sao ? A Ngốc, ngươi nói gì vậy, sao ta nghe không
hiểu gì?

Giang Vận Hàm vốn đứng bên cạnh ,nàng mang ánh mắt nghi vấn, mắt phượng xinh
đẹp ???? xem Nhiếp Tàng Phong.

Vỗ đầu một cái, Nhiếp Tàng Phong lúng túng không biết nói ra sao, dù sao đây
còn chẳng phải cổ đại khi xưa địa cầu nữa, có nói ra nàng cũng không hiểu.

- Cái đó ,ta ư ,thuần túy là nói bậy thôi mà, chính ta còn chả hiểu ta đang
nói gì nữa

Đúng rồi! Giang tiểu thư mau chuẩn bị đi, còn rất nhiều bệnh nhân đang chờ
ngươi nữa

Xua tay, Nhiếp Tàng Phong lập tức nói sang chuyện khác di chuyển sự chú ý của
hai cô gái, lập tức cả hai nàng Khả Thiên Tuyết đều lên tinh thần, dặn dò hắn
mấy câu thu dọn nơi này ,sau đó các nàng nhanh chóng đi vào.

Đợi các nàng đi khỏi

- phù phù

Thở dài một hơi, Nhiếp Tàng Phong vuốt trán thầm hô may mắn, ban nãy cao hứng
mà quên cả dùng từ lẫn lộn

- má nó ,đại sự không xong rồi!

Mất bao nhiêu công sức của ta vậy mà một chút phúc lợi cũng quên không đòi !
xui xẻo quá, ít gì ta cũng giúp cái Giang tiểu thư này xử lý rắc rối lớn như
vậy, thế mà một đồng phí dịch vụ cũng không cho, không thì cũng phải tăng
lương hay cái gì chứ.

Nhiếp Tàng Phong mặt tiếc rẻ nhìn phía khoảng sân bừa bộn, mặt nhăn nhó xử lý
đống củi với dọn dẹp ít đồ linh tinh, trong lòng thì thầm " tí nữa phải nhắc
cô nàng đưa phúc lợi vậy, không có cái năm trăm một ngàn lượng thì khỏi bàn "
.

- Lại quên rồi, mấy tấm ngân phiếu Lý phủ đưa lại quên chưa giao cho Tiểu
Tuyết rồi, ta thật là

Nhiếp Tàng Phong sờ sờ trong ngực mấy tờ ngân phiếu nhỏ, Bây giờ nhà của hắn
và Khả Thiên Tuyết ở đã cũ kĩ rồi, lại cách đây hơi xa, hắn định dùng chút
tiền đổi một căn nhà khác gần đây mà không biết có đủ không

Nhiếp Tàng Phong bây giờ cũng không rõ giá trị tiền này lắm, lại cả giá nhà
đắt rẻ ra sao nữa, nhưng bị ám ảnh cái cảnh đất chật người đông, nhà quý hơn
vàng của thế kỉ 21 lòng hắn chẳng chắc chắn tí nào.

- đã tới đây rồi, lại có thêm Tiểu Tuyết nữa, xem ra sau này ta phải kiếm
thêm chút tiền mới được.

...

Việc trong y quán cũng chẳng liên quan mấy tới Nhiếp Tàng Phong, khám bệnh đã
có Giang Vận Hàm lo, bốc thuốc đã có Khả Thiên Tuyết làm, còn Nhiếp Tàng
Phong cũng gần như làm cái trang trí cho đẹp.

Buồn chán thì đi đi lại lại trước Y Quán diễu võ dương oai ,sắp xếp linh tinh
mọi người thứ tự khám . Chơi chán rồi, Nhiếp Tàng Phong lại lân la qua hai mỹ
nữ tám chuyện, nhưng chỉ nhận được những cái xua đuổi từ hai nàng ý nói " xê
ra chỗ khác chơi ,cho các tỷ làm việc "

Còn cái phúc lợi, Nhiếp Tàng Phong hắn cũng xin rồi, Giang Vận Hàm cho câu trả
lời là sẽ tăng lương hắn thêm 1 lượng bạc, Nhiếp Tàng Phong thì không có cảm
giác gì ,nhưng Khả Thiên Tuyết lại mừng quýnh lên, mặt cười rạng rỡ, xem cảm
giác Nhiếp Tàng Phong cũng hơi ý thức được giá trị của ngân lượng trong thế
giới này.
...

...

Thế là gần hết một ngày, Sắc trời cũng là hoàng hôn .Lúc này trên con đường
nhỏ có hai bóng người đang vui vẻ chuyện trò ,không phải ai khác chính là
Nhiếp Tàng Phong cùng Khả Thiên Tuyết vừa mới từ Y Quán trở về.

từ qua tới hôm nay Khả Thiên Tuyết cảm thấy như đang mơ, ca ca khỏi bệnh,
sống cuộc sống bình thường, nay ca ca biểu hiện quá là xuất sắc làm tới bây
giờ nhớ lại nàng vẫn còn rung động.

- Ca ca, hôm nay ngươi biểu hiện quá tốt, tí nữa về nhà ,ta làm đồ ăn ngon
cho ngươi ăn ,được không?

Nhiếp Tàng Phong liếm môi, nhớ lại mùi vị hôm qua món Khả Thiên Tuyết nấu,
làn nước bọt lại ứa ra, hắn lập tức giơ cao cả hai tay đồng ý ,bộ dạng trọc
Khả Thiên Tuyết cười không ngừng.

Nhiếp Tàng Phong như chợt nhớ ra cái gì, ánh mắt giáo giác nhìn xung quanh ánh
mắt trăm chú.

- ca, ngươi nhìn xung quanh làm gì vậy ? có việc gì sao

Khả Thiên Tuyết khó hiểu hỏi hắn.

Nhiếp Tàng Phong chưa vội đáp, hắn nhìn xung quanh lại một lần để chắc chắn
không có ai ,sau đó cho tay vào ngực móc ra mấy tờ ngân phiếu ,dúi vào tay Khả
Thiên Tuyết, hạ giọng nói nhỏ

- Tiểu Tuyết, mau cất đi

-cái gì vậy ca

Khả Thiên Tuyết nghi hoặc, đưa ánh mắt nhìn mấy tờ ngân lượng trong tay, sau
đó nét mặt giật mình xem Nhiếp Tàng Phong

- Ca ...Ca ..ngươi..

- suỵt, mau cất đi đã rồi ta giải thích sau

Nhiếp Tàng Phong ngón trỏ đặt ở miệng ra hiệu yên lặng, Khả Thiên Tuyết hơi do
dự, sau đó nàng cũng thu lại xấp ngân phiếu vào trong áo, ánh mắt căng thẳng
xem biểu hiện của Nhiếp Tàng Phong

- là thế này ...

...

Thế là, Nhiếp Tàng Phong một năm một mười kể ra lần hắn cứu Lý tiểu thư kia ,
sau đó được cha nàng trả công cho.

Khả Thiên Tuyết nghe nhập thần, tới đoạn Nhiếp Tàng Phong gặp sơn tặc làm nàng
hoảng sợ, khi nghe hắn thoát ra ,nàng mới buông lỏng đôi chút. Dù Nhiếp Tàng
Phong kể rất nhẹ nhàng hài hước nhưng, Khả Thiên Tuyết biết mọi chuyện không
đơn giản như thế, may mắn ca ca nàng bây giờ vẫn còn ở đây.

vèo một cái, Khả Thiên Tuyết xúc động nhào vào lồng ngực Nhiếp Tàng Phong ,
hai tay nàng đan chặt xít xao, khuôn mặt toàn là lo lắng và nước mắt

- ca ca ,sau này ta không cho ngươi đi đâu nữa, ta thật sợ, Nếu ca có mệnh
hệ gì thì Tiểu Tuyết cũng không muốn sống nữa

Cảm nhận trong lòng Khả Thiên Tuyết bờ vai run run khóc nấc cùng với quan tâm
làm lòng Nhiếp Tàng Phong ấm áp lạ thường

- tiểu Tuyết ngoan, sau này ca ca nghe lời ngươi mà, với lại ta cũng chẳng
phải không sao mà đứng đây ư, ca ca mệnh cứng lão Thiên cũng bổ không chết
được ngươi đã yên tâm chưa.

Khả Thiên Tuyết ngẩng mặt, mắt còn đẫm lệ

- hừ ,không cho nói linh tinh, sau này ca đi đâu phải nói với ta một tiếng,
và nhớ không được ra khỏi Thành, có ra cũng phải đi cùng ta.

Nhiếp Tàng Phong thẳng người, nghiêm chỉnh hô

- xin tuân lệnh

- hi hi ,sắp tối mất, về nhà Tiểu Tuyết nấu cơm cho ăn

- tuân lệnh

- hừ, không cho nói vậy

- xin tuân lệnh

- lại vẫn đùa ta ,ta trí chết ca, đáng ghét

- a a, xin tha mạng. ca sai rồi, đừng đuổi theo ta

...

Một đường vui vẻ, khi Khả Thiên Tuyết đang le sau thì bất ngờ thấy Nhiếp Tàng
Phong đứng lại, phía trước là một đám đông quây quanh

Nhiếp Tàng Phong kéo Khả Thiên Tuyết tò mò vạch ra đám đông vào xem tình huống

Bên trong là khoảng chục người mặc kiểu đồ bộ khoái màu đen, hông đeo đao dài
lúc này ai nấy vẻ mặt ngưng trọng nhìn về chính giữa, đồ vật đã bị một manh
vải trắng tre lên.

Nhiếp Tàng Phong ngờ ngợ quan sát ,không sai thì phía dưới chắc chắn là thi
thể của người gì đó, xem ra nơi đây xảy ra án mạng rồi.

- thật không thể tha thứ tên Tình ma này, đây đã là cô nương thứ tám bị hắn
hại chết rồi

- đáng giận thật, nếu không mau mau bắt tên ác ma này ,sợ cả Lạc An Thành sẽ
loạn mất

- Thật nhẫn tâm, các cô nương đều rất trẻ tuổi lại gặp phải độc thủ

- ài ,đáng thương... ta cũng phải về nhà nhắc nhở mọi người nhà có con gái
trẻ vậy, không thì lại ài ..

Vốn Đang định dời đi Nhiếp Tàng Phong nghe loáng thoáng mấy người này bàn luận
vậy, hắn lập tức thay đổi chủ ý, lần nữa lán lại nghe . Nhưng càng nghe ,trái
tim hắn lại càng trầm trọng, ánh mắt liếc qua nhìn Khả Thiên Tuyết đang sợ hãi
kia, cảm nhận tay nàng nắm chặt hơn tay hắn, lòng Nhiếp Tàng Phong càng thấy
không yên.

Theo lời người xung quanh, Tình Ma là trọng phạm truy nã của Thành Chủ, cực
kỳ háo sát, đặc biệt yêu thích tra tấn rồi sát hại dã man các cô gái trẻ tuổi
từ 15-18.

Tình ma không chỉ võ công cao nhiều lần đả thương quan binh mà hắn còn rất
giảo hoạt, không dễ gì bắt được

Nơi này lại cách nhà Nhiếp Tàng Phong đang ở có mấy phút đi bộ, thêm nữa Khả
Thiên Tuyết cũng có đủ điều kiện mà tên ác nhân đó hay giết ,bảo sao hắn không
lo lắng.

Mọi việc sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn, rất khó mà nói trước được điều gì.

ae like và vote 10* nha ,????


Giới Chủ - Chương #12