Chương 620: Cái Chết Của Vũ Văn Chấn Thiên ...


Vũ Văn Chấn Thiên chết đi, có nghĩa là gia tộc Vũ Vă n sẽ đi theo hướng lụi bại, không có Vũ Văn Chấn Thiên thì gia tộc Vũ Vă n chỉ như nắm cát rời, không thể sinh ra uy hiếp gì nữa, thậm chí tự giữ lấy thân mình cũng khó khăn.

Trong nước Mã Toa không biết có bao nhiêu gia tộc có dã tâm bừng bừng muốn thay thế gia tộc Vũ Văn, chỉ vì sợ Vũ Văn Chấn Thiên mà không dám ra mặt, hiện giờ uy thế đó đã không còn, bọn họ sẽ mau chóng nhảy ra, cắn xé gia tộc Vũ Văn.

Vũ Văn Chấn Thiên chết đi, thế cục trên đại lục Y Lan sẽ càng thêm rõ ràng, không còn ai kháng cự lại được quân Lam Vũ, không ai dám nói một chữ không với đế quốc Lam Vũ nữa.

-Tôi rất muốn biết, rốt cục là ông ta chết như thế nào?

Phong Tĩnh Hiên nghiêm túc nói, rồi trầm tư suy nghĩ, sư phụ của nàng đã thất bại trong tay Vũ Văn Chấn Thiên rồi u uất mà chết, trước khi chết tâm nguyện của bà là có thể nhìn thấy người đánh bại Vũ Văn Chấn Thiên.

Đáng tiếc là bà ta vĩnh viễn không nhìn thấy được ngày đó, Phong Tĩnh Hiên căn bản không có dũng khí khiêu chiến với Vũ Văn Chấn Thiên.

-Tôi cũng rất muốn biết, ông ta rốt cuộc là tự sát hay bị giết.

Tiêu Tử Phong thận trọng nói, tượng trưng của võ lâm đã âm thầm ngã xuống, nếu nói người trong võ lâm không tò mò thì là giả.

Tiêu Tử Phong từ khi xuất đạo đã nghe được tên cao thủ võ lâm đầu tiên chính là Vũ Văn Chấn Thiên, khi tất cả các cao thủ khác đã vào vòng luân hồi, ông ta vẫn còn sống, cho tới tận bây giờ mới cáo biệt thế giới.

Nửa tiếng sau, Viên Ánh Lạc đưa ra một bản điều tra quá trình tử vong của Vũ Văn Chấn Thiên, vì chuyện này xảy ra quá đột ngột không có dấu hiệu gì báo trước, nên ban ngành tình báo quân Lam Vũ ở Mã Toa ý thực được tầm quan trọng , tất cả tin tức tình báo đều được báo lên ngay lập tức, không kịp xác thực và chỉnh lí.

Bọn họ đại khái cũng biết, thống soái tối cao cần tư liệu ngay lập tức, còn về phần phán đoán thực giả,chẳng lẽ ngài không hiểu sao?

Những tin tức tình báo nguyên thủ này nhìn qua có vẻ sơ sài, hỗn loạn thậm chí là đối lập nhau, bất quá không ảnh hưởng tới việc Dương Túc Phong đọc nó.

Bản tình báo này biết được từ tâm phúc của Vũ Văn Lôi Đình, lần này Vũ Văn Lôi Đình tiến vào cung La Phù hắn cũng đi theo, hơn nữa tận mắt nhìn thấy Vũ Vă n Chấn Thiên, cho nên tư liệu hắn tiết lộ rất quan trọng.

Theo sự miêu tả lại của hắn là như thế này:

-Tối hôm qua, chừng 8h, Vũ Văn Lôi Đình nhận được chỉ thị vào cung La Phù, nói Vũ Văn Chấn Thiên muốn tìm hắn. Vũ Văn Lôi Đình lập tức liên lạc với Vũ Văn Tinh Không, biết được hắn cũng nhận được tin tức tương tự, vì thế hai người quyết định cùng vào cung để ứng phó với bất trắc.

Vũ Văn Chấn Thiên trước kia đã ban bố luật giết không cần hỏi với những thành viên gia tộc bỏ thành, trong lòng 2 người đều thấp thỏm, cảm giác có khả năng sẽ xảy ra chuyện.

Vũ Văn Lôi Đình và Vũ Văn Tinh Không về Mông Thái Kỳ từ khi nào? Ha ha, bọn chúng đã về mấy ngày nay rồi, còn dẫn theo vố số quân đội, mỗi người có 3 sư đoàn bộ binh tròn biên chế.

Dù trước kia đã ban bố lệnh mỗi một thành viên gia tộc phải tồn vong với thành, nhưng bọn chúng đều là thành viên nòng cốt của gia tộc, hiện giờ lại dẫn quân đội hùng hậu trở về, trừ khi Vũ Văn Chấn Thiên đích thân ra tay, còn kẻ khác không thể trừng phạt bọn chúng.

Sau khi nhận được mệnh lệnh, hai tên liền áp dụng một số phương án phòng bị, kết quả khi bọn chúng tiến vào cung La Phù, quả nhiên gặp phải nguy cơ, vô số sát thủ từ trong cung La Phù tràn ra, hò hét muốn băm nát chúng.

Ra là Vũ Văn Chấn Thiên bố trí cạm bẫy muốn giết bọn chúng, may là cả 2 đã có phòng bị sẵn, liều chết đột vây, cuối cùng dưới sự yểm hộ của thuộc hạ đã đánh ra khỏi cung La Phù.

Bọn chúng đã chạy thoát rồi, Vũ Văn Chấn Thiên lo âm mưu bại lộ mất mặt, nên đã tự sát, còn lưu lại di ngôn hãm hại.

Vũ Văn Tinh Không và Vũ Văn Lôi Đình đều thề sống thề chết là Vũ Văn Chấn Thiên đích thân đối phó với bọn chúng, bọn chúng không kháng cự lại, chỉ đành nghĩ cách bỏ chạy.

Khi đó bọn chúng cũng không ngờ Vũ Văn Chấn Thiên tự sát.

-Ra là thế, tôi không ngờ được Vũ Văn Chấn Thiên lại có thể tự sát.

Phong Tĩnh Hiên nói với chút tư lự, Vũ Văn Chấn Thiên là người như thế nào nàng chưa tiếp xúc qua, nhưng biết được từ chỗ sư phụ của mình, ông ta là người kiêu ngạo, yêu cầu với bản thân cũng rất cao, bất kỳ việc gì cũng chỉ cho phép thành công không được phép thất bại.

Nhưng nói ông ta tự sát vào lúc này, Phong Tĩnh Hiên không tin, người có thể đội trời đạp đất đạt tới cảnh giới như ông ta có khó khăn nào mà không vượt qua nổi?

-Phải, tôi cũng không ngờ ông ta sẽ tự sát.

Tiêu Tử Phong cau mày nói, nàng tin Vũ Văn Chấn Thiên tự sát, nhưng tin tình báo có rất nhiều chỗ đáng hoài nghi, nếu như Vũ Văn Chấn Thiên đích thân ra tay, lại còn tự bố trĩ sẵn cạm bẫy mà 2 tên gia hỏa Vũ Văn Lôi Đình và Vũ Văn Tinh Không còn có thể chạy ra khỏi cung La Phù thì nói sao nàng có thể tin được?

Dương Túc Phong trầm ngâm nói:

-Ông ta đã cùng đường rồi, hơn nưa lại còn bị thương.

Hai nàng nhìn nhau không nói, có lẽ đây là lý do duy nhất có thể giải thích xuôi được. Có lẽ Vũ Văn Chấn Thiên thực sự đã đi vào bước đường cùng, trừ tự sát ra, ông ta không còn có lựa chọn nào khác.

Quân đội Mã Toa ở tiền tuyến liên tục thảm bại, tất cả tình nhuệ bị quân Lam Vũ tiêu diệt, Minh Na Tư Đặc Lai đã mất, Thành Quang minh bị công phá chỉ là chuyện thời gian, Vũ Thắng Quan bị quân Lam Vũ vây chặt.

quân Lam Vũ khí thế như hồng thủy, quân đội Mã Toa căn bản không thể xoay chuyển được tình thế, nếu như không tự sát ông ta có lẽ phải nhìn thấy quân Lam Vũ tiến vào Mông Thái Kỳ, phải chứng kiến bi kịch nước mất nhà tan.

Thế cục chính trị Mã Toa cũng rất tồi tệ, có thể sụp đổ bất kỳ lúc nào, bệnh sâu hại lúa đã lan tràn trong toàn nước mà không có biện pháp chữa trị hiệu quả, vô số mảnh ruộng bị mất trắng, tạo thành cục diện lương thực thiếu hụt trầm trọng

Người dân không có cái ăn, đành liều mạng tham gia vào đội ngũ đối kháng với gia tộc VŨ Văn. Khiến cho lực lượng quân phản loạn ngày một mạnh.

Nội loạn ngày một kịch liệt, quân đội Mã Toa căn bản không thể trấn áp được, đại bộ phận binh sĩ không còn tâm tư đánh trận, thường xuyên đào ngũ, khi đánh nhau lại có một phần ba chạy sang phe đối phương, thậm chí có cả đội quân quy phục quân phản kháng.

Bọn họ vốn là những nông dân cùng khổ, vì sao lại phải bán mạng cho gia tộc Vũ Văn.

Trong thế cục hỗn loạn đó, ngay cả nước Nhược Lan và Bát đạo liên minh cũng muốn nhảy vào xâu xé, cha con Nhạc Vân đã chiếm lấy địa khu An Ca Lạp, Minh Na Tư Đặc Lai vừa mất, bát đạo liên minh cũng thừa cơ chiếm lấy địa khu Hô Luân Bối Nhĩ, còn có ý đồ chiếm lấy cả bình nguyên Tạp Dương hà.

Cô nàng Cúc Xuyên Liên kia sau khi chịu thua thiệt với Dương Túc Phong, chạy sang bên Mã Toa lại như ăn phải xuân dược, bộ đội địa phương bị cô ta quét sạch.

Đối diện với đám hàng xóm thừa cơ cháy nhà hôi của, nước Mã Toa không ngừng kháng nghị mạnh mẽ, nhưng các anh hàng xóm đều giả mù giả điếc hết, vẫn công thành chiếm đất không ngừng.

Hiện giờ bát đạo liên minh đang chạy đua vũ trang, chuẩn bị chiếm bình nguyên Tạp Dương Hà, cha con Vân Nhạc nghe đâu bí mật qua lại với người Bản Đô, để chia chác phía nam Mã Toa.

Mã Toa trừ không ngừng kháng nghị ra, ngay cả một binh một tốt cũng không rút ra nổi, ngươi nói xem có phải là chuyện bi ai nhất không?

Chẳng những thế, ngay cả đế quốc Tinh Hà cũng muốn xẻo ít thịt của Mã Toa, báo chí của đế quốc Tinh Hà đã cho đăng lại những món nợ cũ, nói vùng đất phía tây Mã Toa trước kia thuộc về mình, nhưng bị Mã Toa dùng thủ đoạn hèn hạ vô sỉ nhất cướp mất, giờ họ sẽ phải đoạt lại....

Vũ Văn Chấn Thiên dám vỗ ngực đảm bảo vùng đất đó từ thời Tiêu Trầm đã thuộc về nước Mã Toa, nhưng ông ta nói mấy lời đó liệu có tác dụng gì không?

Chỗ dựa lớn nhất của Vũ Văn Chấn Thiên là võ công siêu phàm, nhưng lại chẳng làm gì nổi Dương Túc Phong chẳng mảy may có chút võ công, cũng chẳng nhanh hơn nổi súng đạn, Thiên La Hóa Huyết đao chẳng mạnh bằng lựu đạn, thuốc nổ.

Vũ khí hiện đại hóa xuất hiện đã hoàn toàn hủy đi địa vị của võ công, dù võ công có cao đi nữa cũng vô dụng, hùng tâm của ông ta, hoài bão cả đời, tương lai tươi đẹp đã tan thành tro bụi dưới pháo của quân Lam Vũ.

Tuyệt vọng, lựa chọn tự sát là lối thoát duy nhất, ít ra ông ta không cần phải trở thành tù binh, không phải nhìn Mã Toa diệt vong.

Nhưng không lâu sau, Viên Ánh Lạc lại đi tới, đưa bản báo cáo thứ 2 liên quan tới cái chết của Vũ Văn Chấn Thiên, giải thích:

-Đây là tin tức do tổ tình báo thứ 2 thu thập được, có xung đột với tổ trước, bọn họ không đoán được thật giả, chỉ đành gửi tới để chàng tự phán đoán.

-Thế à?

Dương Túc Phong nửa tin nửa ngờ nhận lấy tình báo xem xét cẩn thận. Thì ra tin này là do có được từ thống lĩnh thị vệ hoàng cung La Phù, rốt cuộc Vũ Văn Chấn Thiên chết như thế nào, đám thị vệ cũng có cách nói của mình.

Theo miêu tả của thị vệ trong hoàng cung, khoảng 9h tối hôm qua, Vũ Văn Lôi Đình và Vũ Văn Tinh Không dẫn đại đội nhân mã tới ngoài cung La Phù, thị vệ cho rằng bọn chúng muốn tạo phản, vội báo cáo cho Vũ Văn Chấn Thiên, đồng thời chuẩn bị chiến đấu, sau mới biết 2 tên đó được gọi tới, hiểu lầm tạm thời được giải trừ

Theo quy định, vào cung La Phù chỉ được đi một mình, nên 2 tên dây dưa ở ngoài khá lâu không vào, bọn chúng muốn thị vệ chuyền đạt cho Vũ Văn Chấn Thiên là mỗi tên bọn chúng muốn mang theo 30 dũng sĩ vào, đó đều là những dũng sĩ xuất sắc nhất khi tác chiến với quân Lam Vũ, hi vọng được Vũ Văn Chấn Thiên khen thưởng.

Yêu cầu này rõ ràng là đi ngược với quy định của cung La Phù, thống lĩnh thị vệ đương nhiên sẽ không đồng ý, kết quả 2 tên đó cứ ỳ ra, không vào.

Hết cách, thống lĩnh thị vệ chỉ đành báo cáo cho Vũ Văn Chấn Thiên, kết quả là được đồng ý, nên 2 tên mang theo 60 người tiến vào.

Sau khi bọn chúng đi vào, Vũ Văn Truyền Thuyết cũng tới thư phòng của Vũ Văn Chấn Thiên, không lâu sau trong thư phòng có tranh cãi kịch liệt, nhưng nội dung cụ thể các thị vệ không biết.

Tiếp đó thự phòng truyền tới tiếng đánh nhau dữ dội, ngay cả cửa sổ cũng bị đánh vỡ.

Rồi sau đó Vũ Văn Lôi Đình và Vũ Văn Tinh Không bỏ chạy, đám vệ sĩ thì ở phía sau bảo hộ cho bọn chúng, vì Vũ Văn Chấn Thiên không hạ lệnh đuổi theo, nên các thị vệ không hành động, đợi tới khi phát hiện ra chuyện không ổn mới mạo hiểm tiến vào thư phòng mới phát hiện ra Vũ Văn Chấn Thiên đã chết, trên bàn còn lưu lại di ngôn của ông ta.

Rõ ràng Vũ Văn Chấn Thiên bị giết chết, hung thủ là 60 tên dũng sĩ kia, đương nhiên bao gồm cả 2 kẻ đó nữa, bọn chúng mới là đầu sỏ thực sự.

-Bọn chúng giết chết Vũ Văn Chấn Thiên?

Phong Tĩnh Hiên lẩm bẩm, hiển nhiên là không tin, sợ rằng có cả vạn tên Vũ Văn Lôi Đình và Vũ Văn Tinh Không cũng chẳng làm gì nổi Vũ Văn Chấn Thiên.

-Đúng thế, làm sao có thể như vậy được?

Tiêu Tử Phong hoài nghi.

-Đừng quên, Vũ Văn Chấn Thiên đã bị thương, có lẽ vết thương rất nghiêm trọng.

Đúng là Vũ Văn Chấn Thiên đáng sợ thật, nhưng đó là dưới tình huống bình thường kia, giờ ông ta đã bị thương, có lẽ là trúng chỗ yếu hại nào đó cũng chưa biết chừng.

Nếu đúng là như vậy, Vũ Văn Lôi Đình và Vũ Văn Tinh Không thừa cơ giết Vũ Văn Chấn Thiên cũng không phải là không thể, võ công của hai tên đó không tệ, thêm vào đó là 60 tên tử sĩ, đúng là có thể giết được Vũ Văn Chấn Thiên, ai biết trong số 60 tên tử sĩ đó có cao thủ đặc biệt nào không?

Đương nhiên chuyện này cũng có chút nguy hiểm, vạn nhất thương thế của Vũ Văn Chấn Thiên không nghiêm trọng thì bọn chúng chết chắc.

Nhưng vì quyền lực thì chút nguy hiểm này có là gì? Nếu bọn chúng không động thủ, đợi Vũ Văn Chấn Thiên khôi phục lại, bọn chúng không còn cơ hội nữa rồi.

Tới khi đó Vũ Văn Chấn Thiên khẳng định sẽ thực hiện lời hứa chặt đầu 2 kẻ bỏ trốn bọn chúng.

-Vậy rốt cuộc....

Tiêu Tử Phong muốn nói Vũ Văn Chấn Thiên tự sát hay bị giết, nhưng cứ nghĩ một lúc lại không nói nữa. Tạm thời không ai biết được chân tướng, Dương Túc Phong cũng không thể trả lời.

-Tôi dám khẳng định là 2 kẻ đó thừa cơ diệt trừ Vũ Văn Chấn Thiên, còn về trong lúc xung đột, Vũ Văn Chấn Thiên bị giết như thế nào, tôi không biết.

Phong Tĩnh Hiên trầm tĩnh nói, trong lúc vô tình đã tới rất gần Dương Túc Phong.

-Tôi nghĩ hẳn Vũ Văn Chấn Thiên muốn giết 2 kẻ đó, kết quả động thủ lại bị người ta giết, có lẽ vết thương của Vũ Văn Chấn Thiên thực sự nghiêm trọng, khiến cho ông ta bị một đòn trí mạng cũng chưa biết chừng.

Tiêu Tử Phong nói, đôi mày tú lệ nhíu chặt.

2 nàng tranh luận không thôi, Dương Túc Phong cũng không tiện đưa ra phán đoán. Môt lúc sau, bản tình báo thứ 3 được đưa tới, cũng liên quan tới cái chết của Vũ Văn Chấn Thiên, bản tình báo này từ chỗ của Vũ Văn Truyền thuyết.

Nghe nói sau khi Vũ Văn Chấn Thiên chết, Vũ Văn Truyền Thuyết ở trong thư phòng, tận mắt nhìn thấy cả quá trình, Vũ Văn Truyền Thuyết chỉ ra rõ ràng Vũ Văn Lôi Đình và Vũ Văn Tinh Không là hung thủ, còn có lời của Vũ Văn Chấn Thiên trước khi chết là chứng cứ.

- Vũ Văn Tinh Không là con trai ta, nhưng ta tuyệt đối không bao che cho nó.

Đối diện với giới truyền thông, Vũ Văn Truyền Thuyết nói chắc chắn, không có Vũ Văn Chấn Thiên, Vũ Văn Truyền Thuyết nhiễm nhiên trở thành hoang đế của Mã Toa, đại bộ phận quân đội cũng tuyên bố trung thành với Vũ Văn Truyền Thuyết, dù Vũ Văn Chấn Thiên từng công khai tuyên bố sẽ không truyền hoàng vị cho Vũ Văn Truyền Thuyết.

Theo lời kể của Vũ Văn Truyền Thuyết, sau khi trở về Mông Thái Kỳ, Vũ Văn Lôi Đình và Vũ Văn Tinh Không luôn muốn phát động binh biến đoạt lấy quyền lực tối cao.

Thấy bọn chúng là vãn bối, Vũ Văn Chấn Thiên hết sức nhẫn nhịn, không ngờ lòng nhân từ lại trở thành bùa đoạt mạng của ông ta, lần này bọn chúng không được Vũ Văn Chấn Thiên phê chuẩn đã dẫn đại đội nhân mã tấn công cung La Phù, không để ý tới tình thân, dùng thủ đoạn tàn khốc nhất giết chết Vũ Văn Chấn Thiên.

Vũ Văn Truyền Thuyết còn miêu tả tỉ mỉ lúc đó đúng là Vũ Văn Chấn Thiên đã chửi mắng Vũ Văn Lôi Đình và Vũ Văn Tinh Không thậm tệ, vì bọn chúng dẫn quân bỏ chạy, khiến Mã Toa rơi vào tình thế tuyệt vọng, là tội đáng chém đầu.

Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu - Chương #620