Chương 604: Anna Và Quốc Vương (P3)


Trường kiếm của An Đức Liêt Tư rời tay, máu tươi trên tay phải nhỏ xuống, cô ta tức tốc lấy tay trái cầm kiếm, tiếp tục tiền lên.

Động tác cô ta vô cùng nhẹ nhàng, giống như con chim ưng trắng lượn trên đống thi thể, mang theo một vẻ đẹp tàn khốc.

Đoàng!

Lưu Thiên Dạ lại bóp cò.

Khuôn mặt mỹ lệ của An Đức Liệt Tư hiện lên vẻ đau đớn, loạng choạng tiến lên được mấy bước, sau đó dùng tay trái chống kiếm xuống đất, không cam tâm quỳ xuống.

Đạn của Lưu Hàng bắn ra trúng vào bắp chân cô ta, làm cô ta không còn năng lực di chuyển nữa, mấy tên thân tín bên cạnh muốn đưa cô ta đi nhưng cũng bị bắn chết.

Không có sự cho phép của quân Lam Vũ, không một ai có tư cách tới gần An Đức Liệt Tư, chẳng còn cách nào, những kẻ đó chỉ đành bỏ chạy.

Lưu Hàng phất tay, ra hiệu các chiến sĩ không bắt nữa, cho dù có kẻ bỏ chạy cũng không bắn, dù sao An Đức Liệt Tư là nguyên nhân trọng yếu gây họa cho đế quốc Ngả Phỉ Ni, nếu như diệt sạch bọn chúng, tới khi đó Trương Kiệt Thanh một mình nắm trọn quyền, thì lại không phù hợp với nhu cầu lợi ích của quân Lam Vũ.

Cả chiến trường rộng lớn, chỉ còn thân ảnh An Đức Liệt Tư đau đớn chống cự, y phục trắng muốt của cô ta nổi bật trên chiến trường, vừa rồi cô ta thật mạnh mẽ cao ngạo, nhưng bây giờ lại thật yết ớt, đáng thương.

Lưu Thiên Dạ bỏ súng ngắm xuống, móc súng lục ra, dưới sự yểm hộ của mấy chiến sĩ, chậm rãi tới gần An Đức Liệt Tư.

Mấy tên binh sĩ đồng phục trắng xung quanh hoảng sợ nhìn bọn Lưu Thiên Dạ, có lẽ bọn chúng không sao tin được mình có thẻ thất bại thê thảm mau chóng như thế.

An Đức Liệt Tư nhìn Lưu Thiên Dạ tới gần, nỗ lực muốn vung trường kiếm đuổi hắn đi.

Lưu Thiên Dạ lạnh lùng đứng ở bên nhìn, không nói gì cả, đợi cô ta múa kiếm mệt rồi, không động đậy được nữa, mới thích lình đá kiếm văng sang một bên.

Không biết vì sao, Lưu Thiên Dạ không thấy hận cô ta mà thấy thương hại, nòng súng của hắn chĩa xuống dưới, nếu như hắn là quân nhân của đế quốc Ngả Phỉ Ni, hơn nữa thuộc về hệ phái của Trương Kiệt Thanh, có lẽ hắn rất thù hận An Đức Kiệt Tư.

Nhưng là một người ngoài, hắn không thấy nữ nhân này đáng hận lắm, nếu luận tôi, tội của Trương Kiệt Thanh đại khái cũng không nhẹ hơn.

Chốc lát sau, Trương Kiệt Thanh và Trương Hạo Hàm còn chưa hết sợ chạy tới, mừng rỡ vô cùng khi nhìn thấy An Đức Kiệt Tư co quắp ở đó.

Sống sót sau tai nạn cùng cảm giác chuyển bị thành thắng làm bọn họ không biết phải phát tiết hưng phấn và kích động của mình như thế nào, An Đức Kiệt Tư hiện giờ đã bị bọn họ bắt sống rồi.

- Con tiện nhân này!

Trương Hạo Hàm đưa tay ra, muốn túm lấy tóc An Đức Liệt Tư, làm nhục cô ta.

Lưu Thiên Dạ đưa súng ra, gạt tay Trương Hạo Hàm đi.

- Cô ta âm mưu đoạt quyền, muốn hại chết hoàng đế bệ hạ! Con tiệt nhân này, ta nhất định phải băm nát nó nuôi chó!

Trương Hạo Hàm hung hãn hét lên, vẫn muốn đưa tay ra tóm lấy An Đức Kiệt Tư, kết quả lại bị Lưu Thiên Dạ dùng súng gạt ra.

- Cô ta hiện giờ đã thất bại rồi, đã không còn năng lực phản kháng nữa, ta nghĩ người duy nhất có tư cách xử lý cô ta, phải là hoàng đế bệ hạ của các vị.

Lưu Hàng lạnh nhạt nói, chỉ ra Trương Hạo Hàm không có tư cách vũ nhục An Đức Liệt Tư.

Trương Hạo Hàm hiển nhiên rất không hài lòng với kết quả này, nhưng hắn không có gan trở mặt với quân Lam Vũ, cảnh tượng vừa rồi làm hắn chấn động dữ dội, hắn hơi sợ chết.

Trong lòng hắn hiểu rất rõ, lúc này nếu như trở mặt với quân Lam Vũ, dứt khoát sẽ toàn quân bị diệt, quân đội An Đức Liệt Tư khổ công gây dựng lên, trong chưa đầy một tiếng còn bị đồ sát tán loạn, bọn họ đâu phải là đối thủ.

An Đức Liệt Tư chàm chậm nhắm mắt lại, máu ở cổ tay và bắp chân chầm chậm chảy ra, thấm lên y phục trắng muốt, làm cô trông càng thêm diễm lệ, bất giác có hai hàng lệ trong suốt lăn trên gò má, nhỏ xuống đất.

Lưu Thiên Dạ nhìn thân hình cô ta thật lâu, mới nói:

- Y tế đâu qua đây xử lý vế thương cho cô ta.

Cuộc chiến ở dốc Trường Bản bất kể là phe nào đều tổn thất thảm trọng, hai vạn quân do An Liệt Tư mang tới, ừm có lẽ là không đủ hai vạn, bị tiêu diệt chừng một vạn, số còn lại tan rã hết.

Quân bảo hoàng gần sáu vạn, bị tiêu diệt chừng hai vạn, số còn lại tan hết, Trương Hạo Hàm đuổi theo sau cuối cùng kiếm lại được chừng một vạn.

Nhưng Trương Kiệt Thanh và Trương Hạo Hàm đúng là rất có bản lĩnh, không biết bọn họ chiêu binh mãi mã ra sao, trong mấy ngày ngắn ngủi lại có máu mới gia nhập quân bảo hoàng, mà xem ra sĩ khí quân bảo hoàng còn rất cao.

Khi sắp tới thành Hoàng Long bọn họ đã tụ tập gần bốn vạn người, trông không hề nhìn ra bọn họ đã toàn quân bị diệt một lần rồi.

- Bọn họ còn cần nhiều người thế làm gì?

Lưu Hàng hồ nghi hỏi, An Đức Liệt Tư đã bị quân Lam Vũ bắt, hiện giờ đang được chữa trị, quân đội cô ta mang theo, kẻ chết, kẻ chạy, mất sạch rồi, Trương Thanh Kiệt vì sao còn muốn hưng sư động chúng như thế?

- Nghe nói là để thanh trừng dư đảng của An Đức Liệt Tư, tôi hỏi Khắc Viên Mã, ông ta nói ở thành Hoàng Long, cô ta còn rất nhiều dư đảng, đo cũng là một thế lực rất lớn, có người còn có vũ trang tư nhân tới vài nghìn.

Lưu Hiên Dạ nói lạnh nhát, hắn hơi phản cảm với hành động của hai người kia, nhắc tới bọn họ là khó chịu.

Trong lòng hai người mơ hồ có cảm giác không ổn, cảnh tượng ở cửa cảng làm Lưu Hàng hoài nghi, Trương Kiệt Thanh thực sự vì quốc gia này, đó hoàn toàn là phát tiết thù riêng.

Bọn họ dừng ở dốc Trường Bản bốn ngày xử lý công tác sau cuộc chiến, rồi tiếp tục tiến về thành Hoàng Long, sáu ngày sau bọn họ đã tới được bên ngoài thành Hoàng Long.

Theo tin tức truyền ra, hoàng đế bệ hạ bình yên vô sự, nhưng có không ít dư đảng của An Đức Liệt Tư ngoan cố kháng cự, trên đường phố vẫn có chiến đấu nhỏ lẻ.

Thành Hoàng Long đại đa số kiến trúc đều màu vàng hoặc thuần màu trắng, nhìn xa xa như có mây bao phủ, nghe nói công trình màu vàng là có từ ban dầu, còn công trình thuần màu trắng là do sau khi An Đức Liệt Tư nắm quyền mới xây dựng, hai màu xen nhau trông thực sự thích mắt.

Hoàng đế Ngả Phỉ Ni phái sư giả ra ngoài thành tiếp đón quân bảo hoàng, yêu cầu giao An Đức Liệt Tư cho bọn họ xử lý, nhưng Lưu Thiên Da kiên quyết từ chối, thái độ của Lưu Hàng không cứng rắng lắm, nhưng cũng uyến chuyển tỏ ý, nếu như Trình Quốc Bình không đích thân ra mặt, bọn họ không giao An Đức Liệt Tư.

- Không ngờ các ngươi dám vô lý với thiên triêu như vậy!

Lão sứ giả kia lải nhải nói, rồi bực bội rời đi, vốn chuẩn bị an bài hai người tiếp kiến hoàng đế, nhưng cũng bị lão già này ngầm phá hỏng.

Lưu Hàng và Lưu Thiên Dạ được an bài ở một dịch trạm, còn đám Trương Kiệt Thanh sớm đã được hoàng đế triệu kiến vào cung phong thưởng rồi.

Khi dừng chân, Lưu Hàng đặc biệt dặn Lưu Thiên Dạ chú ý an toàn, an bài nhiều trạm gác ngầm quanh dịch trạm, đề phòng chuyện bất ngờ, ít nhất phải có một tiểu đột trực ban, nhất là súng máy không thể thiếu.

Đồng thời nhấn mạnh, phàm là thức ăn do bên ngoài gửi vào đều phải kiểm tra cẩn thận, không tùy tiện cho các chiến sĩ ăn, tránh trúng độc.

Cục diện đế quốc Ngả Phỉ Ni hiện nay có chút khó hiểu, Trịnh Quốc Bình là người thể nào bọn họ không biết, cẩn thận một chút không phải là sai.

- An toàn là hàng đầu.

Lưu Hàng dùng một câu nói rất phổ thông, lúc này điều bọn họ nóng lòng nhất là không có vô tuyến điện đài để kịp thời báo cáo tình hình lên trên xin chỉ thị.

Tất cả những chuyện xảy ra nơi này do hắn căn cứ vào lợi ích của đế quốc Lam Vũ để quyết định hành động, làm hắn cảm thấy trọng trách nặng nề.

- Hiểu rồi.

Lưu Thiên Dạ đích thân đi an bài, trước khi đi hắn lại còn không quên nhìn An Đức Liệt Tư một cái, tựa hồ đã sản sinh cảm tình quái dị với nữ nhân máu lạnh này, khi nhìn cô ta ánh mắt luôn rất dịu dàng.

Thương thế của An Đức Liệt Tư được quân y xử lý, không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng tay chân có chút tàn tật, dù sao đạn sẽ không nhân từ với bất kỳ ai.

Một lúc sau, Khắc Viêm Mã dẫn tới mười mấy tráng hán mang hoa quả cho quân Lam Vũ, theo giải thích của ông ta, tòan bộ là quả Hỏa Long, do hoàng đế đặc biệt ban cho bọn họ, sư giả đi theo còn nới mấy loại câu như cảm kích v..v..

Lưu Hàng mỉm cười thu lấy, đợi Khắc Viêm Mã rời đi liền ngầm hạ lệnh vứt hết, khoảng thời gian gần đây, Khắc Viêm Mã đi lại với Trương Kiệt Thanh rất thân thiết, hắn phải hết sức thận trọng, trừ người bên mình, không ít bất kỳ ai.

Một đêm bình yên.

Sáng sớm hôm sau, sứ giả lại đến, muốn lập tức áp giải An Đức Liệt Tư lên điện Kim Loan, hoàng đế đã triệu tập tất cả đại thàn, chuẩn bị công khai thảo luận xử lý An Đức Liệt Tư.

Lưu Hàng và Lưu Thiên Dạ đặt An Đức Liệt Tư lên cáng, áp giải cô ta tới điện Kim Loan, ở bên ngoài Tử Cấm thành, cảnh vệ yêu cầu quân Lam Vũ bỏ vũ khí, kết quả Lưu Hàng từ chối.

Hai bên giằng có nửa tiếng, cuối cùng đại khái hoàng đế có mệnh lệnh, cho phép quân Lam Vũ mang vũ khí nhập cung.

Thành Hoàng Long đúng là chẳng ra sao, quy mô nhỏ, đường phố cũng chẳng phồn hoa, nhưng Tử Cấm thành lại vô cùng rộng, hơn nữa trang trí vô cùng xa hoa lộng lấy, tựa hồ so với Vị Uơng cung còn xa xỉ hơn.

Nhất là điện Kim Loan càng làm người ta trầm trố, đâu đâu cũng là vàng song rực rỡ, ngay cả ban ngày cũng có thể nhìn thấy ánh sáng của dạ minh châu.

Còn về trân châu, đó vốn là đế quốc Ngả Phỉ Ni, căn bản dùng để trang trí bồn hoa.

Trịnh Quốc Bình tiếp kiến bọn họ ở nơi này, tất cả đại thần của đế quốc Ngả Phỉ Ni cũng có mặt, nhưng không thấy Trương Hạo Hàm và Trương Kiệt Thanh đâu.

Trịnh Quốc Bình là một ông già chừng năm mươi, thân thể rất kém, nói chuyện cũng phải thở hào hển, làm người ta nghi ngờ ông ta có thể băng hà bất kỳ lúc nào, còn các đại thần thì y phục rực rỡ, tinh thần phấn chấn, trông vô cùng uy vũ.

- Quỳ xuống!

Hai người vừa mới vào điện Kim Loan, đã nghe thấy có đại thần quát, hai người làm như không nghe thấy vẫn ưỡn ngực bước vào, có mấy tên đại thần không biết điều đi ra, quát bọn họ quỳ xuống.

- Bọn ta gặp Phong lĩnh cũng chỉ kính lễ mà thôi.

Lưu Thiên Dạ lạnh lùng nói, vô tình ưỡn ngực lên, làm tên đại thần trước mặt bị xô ngã, tên đại thần đó trông hết sức oai phong, nhưng bị hắn chạm một cái, đã thành bị bông rồi.

Đám đại thần còn lại lập tức xôn xao quát tháo, tên đại thân bị xô ngã cảm thấy rất mất mặt, sau khi đứng dậy tiếp tục quát hai người quỳ xuống.

Lưu Thiên Dạ căn bản không để ý tới hắn, vặn cổ tay hắn lại lần nữa đẩy xuống đất, lần này Lưu Thiên Dạ dùng sức hơi lớn, tên đại thần kia nỗ lực một lúc không đứng dậy được.

Những đại thần khác chửi bới càng tợn, nhưng lại không có ai dám động thủ.

Lưu Hàng cười lạnh trong lòng, cái đế quốc Ngả Phỉ Ni rác rưởi này còn dám giờ trò đó ra, thực sự không biết nhục, đại thần của đế quốc Ngả Phỉ Ni không ngờ thảm tới mức này, đúng là mất mặt trí thức, làm người ta bi ai.

Chẳng lẽ bọn chúng thực sự không biết quân Lam Vũ đã đánh bại An Đức Liệt Tư, đánh bại hạm đội Trắng sao? Hay vì tư tưởng “thiên triều thượng quốc” tác quái?

- Hà hà, khách từ phương xa, miễn lễ!

Trình Quốc Bình đành phải lên tiếng, giọng nói yếu ớt, hơi xa một chút là không nghe thấy được.

Lưu Hàng nhìn thấy bên phải ông ta có thái giám hai tay đặt hờ, đại khái đề phòng Trình Quốc Bình không thở được vội vàng đấm lưng cho ông ta.

Nghe thấy mệnh lệnh của hoàng đế, đám đại thần kia mới chịu lui ra, không lên tiếng gì nữa, nhưng nhìn dáng vẻ bọn chúng, nếu như không phải vì mệnh lệnh của hoàng đế khẳng định sẽ dùng cái chết bảo về chức trách, đó là ép hai người quỳ xuống.

Đường đường là đại thần quốc gia, không ngờ chăm chăm làm việc này, thật không còn gì để nói.

- Người đâu, giải An Đức Liệt Tư lên đây.

Thái giám bên cạnh Trình Quốc Bình nói the thé, làm hai người cảm thấy không thoải mái, loại nam nhân không bình thường này luôn làm họ có cảm giác rùng mình.

Lưu Hàng xoay người rời khỏi điện Kim Loan, một lúc sau dẫn hai chiến sĩ khiêng An Đức Liệt Tư Lên.

An Đức Liệt Tư vẫn mặc y phục dính máu, nhưng thần sắc đã tốt hơn nhiều, trông đẹp như thiên tiên, cô ta nằm im không nhúc nhích.

Kỳ thực cô ta đã khôi phục được năng lực hành động rồi, chỉ không muốn nhìn thấy người xung quanh mà thôi.

Lúc này nên gọi cô ta là Anna rồi, công tước An Đức Liệt Tư không có quyền lực không có khí phách, kỳ thực chỉ là nữ nhân thuần túy mà thôi.

- Anna, cuối cùng ngươi cũng có ngày hôm nay.

Có đại thần phẫn nộ quát lên, cứ như An Đức Liệt Tư giết cả nhà ông ta.

- Anna, ngươi là con tiện nhân.

Có đại thần vô cùng giận giữ vung nắm đấm, cứ như An Đức Liệt Tư quyến rũ con trai ông ta.

- Anna, tội ngươi đáng lắm.

Có đại thần lộ ra vẻ bi thán, hậm hực nói, hình như An Đứ Liệt Tư sớm đáng phải như vậy.

Các đại thần khác thôi thì đủ loại trách mắng, như là sợ mình nói muộn, tội trạng của An Đức Liệt Tư sẽ bị người khác cướp mất vậy.

Ấn tượng sâu sắc nhất là có đại thần liệt ra 108 tội danh, từ âm mưu soán đoán, tới xây dựng nhà cửa trở ngại phong thủy nhà người khác, điều nào cũng có chứng cớ xác thực.

Không biết vị đại thần này đã nghiên cứu bao lâu lúc này mới có thể nói trơn tru như vậy.

Quả nhiên khi 108 tội trạng được liệt ra, sắc mặt Trịnh Quốc Bình tốt hơn rất nhiều, khen ngợi tên đại thần đó mấy câu, vì thế tên đại thần tỏ ra rất đắc ý, những đại thần khác nhìn hắn với vẻ tức tối ghen tị.

Lưu Hàng thầm chửi, đúng là một đám gia hỏa vô liêm sỉ.

Khi bọn chúng liệt kê tội trạng của An Đức Liệt Tư, Lưu Thiên Dạ ghé sát bên tai Lưu Hàng báo cáo.

Thì ra hắn âm thầm nghe được nghe ngóng được, lúc ở điện Kim Loan đang chửi mắng như chợ trời, thì Trương Kiệt Thanh đang dẫn đội cận vệ hoàng cung đi lùng sùng dư đảng của An Đức Liệt Tư, đang chém giết tưng bừng.

Bên ngoài chết bao nhiêu người Lưu Hàng không biết, nhưng với biểu hiện của Trương Kiệt Thanh ở cửa cảng kia thì chắc chắn không ít, chẳng trách Khắc Viêm Mã nói gần đây nhân khẩu của đế quốc Ngả Phỉ Ni chẳng những không tăng mà còn sụt giảm, xem ra đều bị giết rồi.

Diện Kim Loan vẫn rất ôn ào, cảm đám đại thần công kích An Đức Liệt Tư là ác ma chưa từng có trên lịch sử, dưới vẻ ngoài xih đẹp là con rắn tàn độc nhất, tất cả chuyện liên quan tới cô ta đều không thể dung thứ được.

Xem ra có thể so sánh với những lời chỉ trích Dương Túc Phong trước kia.

Lưu Thiên Dạ không kìm chế được quát:

- Các ngươi câm hết mồm lại.

Giọng của hắn rất to, lại đột nhiên, làm đám đại thần ngẩn hết cả ra, ngạc nhiên nhìn hai người.

Trịnh Quốc Bình đang uống trà cũng hoảng sợ làm cốc trà nghiên đi, nước trà nóng đổ hết lên đùi, trông rất thảm hại.

Có tên đại thần nhảy ra, chỉ vào Lưu Thiên Dạ quát:

- Khốn kiếp! Đây là nơi ngươi có thể hò hét loạn sao? Các ngươi là cái thứ gì …

Lời còn chưa dứt, Lưu Thiên Dạ đã không chút khách khí đánh hắn ngã lăn quay, còn dẫm chân lên mặt hắn, tên đại thần đó ra sức vùng vẫy nhưng không thoát được.

Tới khi Lưu Thiên Dạ day mạnh chân, để lại dấu giày rõ ràng rồi thả ra, hắn mới loạng choạng đứng dậy được hắn vừa mới muốn nói gì đó nhưng nhìn thấy ánh mắt như sát thần của Lưu Thiên Dạ, lời ra tới miệng đành nuốt lại.

- Các ngươi, các ngươi…

Có một số tên đại thần dường như tức tới mức nói không ra lời nữa.

- Các ngươi cái gì?

Lưu Thiên Dạ cười lạnh không chút khách khí, ánh mắt đầy sát khí quét qua, làm đám đại thần ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Hắn đã nhìn ra đám đại thần này chỉ biết khinh yếu sợ mạnh, trừ lấy lòng hoàng đế ra thì không có chút bản lĩnh gì, chẳng trách An Đức Liệt Tư lại có thể ngôn cuồng như vậy.

Lưu Hàng cau mày lại, ngầm ra hiệu cho Lưu Thiên Dạ không nên thái quá, hắn đã chú ý tới tình cảm khác thường của Lưu Thiên Dạ với Anna, sợ Lưu Thiên Dạ vì tình cảm mà làm lỡ lợi ích của đế quốc Lam Vũ.

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Anna kỳ thực cũng là cô gái đáng thương, hắn gián tiếp điều tra được, Anna không muốn nhập cung, nhưng lại bị ép buộc, từ lúc được hoàng đế rất sủng ái tới lúc trở mặt, giữa quá trình đó hẳn có rất nhiều chuyện.

Lưu Thiên Dạ kỳ thực xuất thân rất tốt, điều kiện cá nhân vô cùng ưu việt, hắn có thể tìm cô nương thích hợp hơn trong đế quốc Lam Vũ, song tình cảm là thứ không ai có thể nói rõ được, Lưu Hàng rất hiểu đạo lý này.

Chuyện giữa Lưu Thiên Dạ và Anna, chỉ đành báo cho Dương Túc Phong thôi, chỉ cần không nguy hại tới lợi ích của đế quốc Lam Vũ, tin rằng Dương Túc Phong có thể phê chuẩn.

Lưu Hàng lạnh nhạt nói:

- Nữ nhân này, là công tước của đế quốc Ngả Phỉ Ni, ta nghĩ chỉ có hoàng đế bệ hạ của các ngươi mơi có tư cách xử lý, mong các ngươi tạm thời đừng kích động như thế.

Đám đại thần hậm hực lui lại, đợi Trịnh Quốc Bình xử lý An Đức Liệt Tư như thế nào, nhưng đợi mãi chẳng thấy ông ta nói chuyện, có một số đại thân quái dị nhìn hoàng đế, chẳng hiểu ra sao.

Chỉ có Lưu Hàng rất hiểu, lão gia hỏa đó muốn thu Anna vào hoàng cung, nhưng không có cách nào nói thẳng ra.

Chính và lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng chém giết chấn động cả Tử Cấm Thành, tiếp đo có quan quân cấm vệ hoảng hốt báo cáo, nói Tử Cẩm Thành bị tập kích, hết sức nguy ngập.

Chớp mắt, cả Kim Loan điện lặng ngắt, đám đại thần đều ngó quanh xem có chỗ nào để nấp không, chỉ cần thấy tình thế bẩn ổn là chạy ngay, còn lão hoangg đế sợ chết khiếp, một chút phản ứng cúng không có.

Nếu như không ai lên tiếng, Lưu Hàng chỉ đành thay bọn họ:

- Có chuyện gì?

- Là…

Tên quan quân đó không dám nói thẳng ra.

Lưu Hàng cau mà hỏi:

- Là quân đội của ai ở bên ngoài?

Tên quan quân đó đáp:

- Là quân đội của Trịnh Kiệt Thanh đại nhân.

- Kẻ nào dám phản kháng bọn họ?

Lấy này là Trình Quốc Bình nói, trông rất tức giận.

- Không, không phải … là, là … quân đội của Trương Kiệt Thanh đại nhân vây công Tử Cấm Thành!

Tên quan quân đó nói một câu kinh người làm cho cả hoàng đế lẫn đại thần của đế quốc Ngả Phỉ Ni toàn bộ sắc mặt trắng bệch.

Lưu Thiên Dạ nhìn thấy có tên đại thần âm thầm chọn sẵn đường bỏ chạy rồi.

- Trương Kiệt Thanh đại nhân nói.. ông ta nói, quân Lam Vũ đã giết hại bệ hạ, hiện giờ còn kiếm một thế thân giả, ông ta muốn tiến vào điện Kim Loan để, để…

Tên quan quân đó lắp bắp nói, rất nhiều lời căn bản không dám nói thẳng ra.

- Chuyện này.. khốn kiếp! Không phải ta rõ ràng đang ở đây sao?

Trịnh Quốc Bình tức giận nói, muốn đứng lên nhưng phát hiện hai chân mình nhũn ra không đứng dậy nổi, chỉ đành tiếp tục ngồi xuống.

Những tên đại thân khác đưa mặt nhìn nhau, đúng thế, hoàng đế bệ hạ vẫn đang ngồi sờ sờ ra đây, Trương Kiệt Thanh sao lại nói có một thế thân nơi này? Nếu như ông ta muốn vào Kim Loan điện thì thông báo một cái là được mà!

Ông ta đánh bại An Đức Liệt Tư, hiện giờ là nhân vật chạm vào cũng bỏng tay, rất được hoàng đế sủng ái, có ai dám ngăn cản?

Lưu Hàng lạnh lùng nói:

- Trương Kiệt Thanh muốn thay thế hoàng đế mà thôi.

Trịnh Quốc Bình a một tiếng, như ngất xỉu đi, đám văn võ bá quan cũng ngây ra như phỗng.

Lưu Thiên Dạ lạnh lùng nói:

- Sao ? Còn chưa hiểu à? Trương Kiệt Thanh muốn tạo phản!

- Lão khốn Trương Kiệt Thanh này, ba trăm năm trước ta đã nhìn thấy lão ta có tướng làm phản rồi, phụ thân lão ta trời sinh là loại phản tặc, mẫu thân vốn là loại kỹ nữ đê tiện nhất, hai kẻ đó cẩu thả sinh ra nhi tử, khẳng định không phải là thứ tử tế, quả nhiên là thế….

- Trương Kiệt Thanh quá láo xược rồi! Không còn coi vương pháp vào đâu nữa, đề nghị lập tức tổ chức một trăm vạn đại quân, diệt trừ hắn …

- Đừng lo, đừng lo, Trương Kiệt Thanh chỉ là một tên hề, bệ hạ nói một câu là sẽ tan tác…

- Trương Kiệt Thanh tội ác cùng cực, nếu như bắt được lão ta, phải cho lão chịu chín chín tám một hình phạt tàn khốc mà chết…

Chốc lát sau đám đại thần khôi phục lại, lập tức đồng thanh thảo phạt Trương Kiệt Thanh, tức thì đại điện xôn xao phẫn nộ, cảm tưởng tội của Trương Kiệt Thanh còn nặng hơn của An Đức Liệt Tư.

Rất kỳ quái là kẻ nào cũng nói hủng hổ, nhưng không có chút ý động thủ nào, kẻ kích động nhất là kẻ vừa rồi sợ nhát.

Chỉ có An Đức Liệt Tư ngồi trên cáng cười lạnh, như xem một đám hề diễn trò.

Lưu Hàng và Lưu Thiên Dạ nhìn nhau, thầm nhủ đúng là vua nào đại thần đó, chẳng trách bị một nữ nhân chẳng xuất sắc gì khống chế chính cục, chẳng trách Trương Kiệt Thanh muốn tạo phản.

Nhìn đám kia mồm năm miệng mười, chẳng nói ai khác, cả Lưu Hàng cũng muốn soán ngôi, đám người này quá đớn hèn quá vô sỉ rồi.

Không biết là thiếu phần 6 hay bị nhầm

Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu - Chương #604