Chương 598: Bát Đạo Liên Minh, Đi Theo Đường ...


Thượng Quan Phi tựa hồ có chút chần chừ, nghiêm túc suy nghĩ một lúc mới do dự ngập ngừng nói:

-Tôi nghe mọi người….

Cát La Lộc không chút khách khí thẳng thừng hỏi tới:

-Rốt cuộc là đánh hay hòa, nói rõ một chút đi.

Thượng Quan Phi mặt nhăn nhó, không trả lời, chỉ bất an nắm chặt tay, thực lực quân sự của Yến Xuyên đạo không mạnh, hắn không có lòng tin đánh thắng được quân Lam Vũ, nhưng một khi quân Lam Vũ nam hạ, Yến Xuyên đạo là con cờ phải xông lên phía trước, không đánh không được.

Đương nhiên có một lựa chọn khác là giơ tay đầu hàng, thành tù binh của quân Lam Vũ, mặc cho người ta giết mổ.

Thượng Quan Phi mới được làm tổng đốc, cuối cùng cũng đã hiểu phụ nhân trước kia trong không được hạnh phúc rồi, đúng là trong thời loạn lạc, làm kẻ yếu thật thống khổ.

Đệ đệ của hắn ỏ bên cạnh nhướng mày lên, lạnh lùng nói:

-Chiến.

Thượng Quan Phi nhìn đệ đệ, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không phản đối, hắn hiểu tâm tư của đệ đệ, bất quá kết quả của cuộc chiến tranh như thế nào, thân tín của Thượng Quan Phi khẳng định sẽ bị tước giảm cực lớn, tới khi đó hắn có cơ hội thay thế vị trí đại ca rồi.

Thượng Quan Phi trong lòng có chút tức giận, bắt đầu động sát ý với đệ đệ, ngươi muốn nhìn thấy ta gặp kết cục bi thảm, thì ta cho ngươi nhìn thấy trước, đây là phép tắc vĩnh hằng của tranh đoạt quyền lực.

Cúc Xuyên Cao Minh gật đầu:

-Được, có 4 nhà chủ chiến rồi, Âu Dương đại ca, ý huynh sao?

Âu Dương Nam Phong trầm giọng nói:

-Binh tốt Sở Xuyên đạo bọn ta không thích hợp chiến đấu, ta chỉ gắng hết sức của mình cung cấp viện trợ vật tư và tài chính của mình thôi, thế này đi, ta cung cấp trước 3 vạn tấn lương thực và 5 vạn kim tệ quân phía trước, để làm tài chính dự bị cho mọi người….

Cát La Lộc và Tiết Duyên Đà đồng thời vỗ hay hô lớn:

-Hay, rất sảng khoái, có tiền bỏ tiền, có sức bỏ sức, chỉ cần chúng ta có thể đồng lòng hiệp lực như thế, khẳng định có thể đánh bại quân Lam Vũ, đánh bại Dương Túc Phong>

Cúc Xuyên Liên vô tình lộ ra nụ cười khinh miệt, những bị bá phụ trước kia cô vô cùng kính trọng, hiện giờ xem ra thật ấu trĩ, ấu trĩ tới mức nằm ngoài dự liệu của con người.

Bọn họ muốn dưới tình huống này chủ động khai chiến với quân Lam Vũ, kết quả chỉ chuốc lấy đau khổ, thậm chí hiện giờ Cúc Xuyên Liên đã có thể tưởng tượng ra được kết cục bi thảm.

Nhưng trừ chiến tranh, bát đạo liên minhcòn lối thoát nào khác sao? Dương Túc Phongcòn cho bát đạo liên minhcon đường sống khác sao? Cô không biết.

Cuối cùng Cúc Xuyên Liên quét ánh mắt qua toàn hội nghị, chậm rãi nói:

-Rất tốt, nếu đã như thế thì ta quyết định chúng ta sẽ tử chiến với quân Lam Vũ tới cùng, hiện giờ ta kiến nghị mọi người lập tức dùng tốc độ nhanh nhất tiến hành chuẩn bị chiến tranh, chúng ta phải mau chóng chiếm lấy hồ chứa nước Tam Hiệp….

Lời còn chưa dứt, bên ngoài đã có người cười lạnh chói tai:

-Thế sao? Một đám đần độn không tự biết lượng sức mình.

Đám Cúc Xuyên Cao Minh vội vàng nhìn ra bên ngoài, phát hiện phòng hội nghị đóng kín căn bản không nhìn thấy tình huống bên ngoài, cũng không biết ai lại có thể nghe thấy nội dung bên trong phòng họp, thực sự là đáng sợ.

Chính đang hết sức kinh hoàng, giọng người canh cửa mới hô lên:

-Báo cáo, Đường Hạc điện hạ và đại biểu Triệu Xuyên đạo tới.

Cửa phòng hội nghị sầm một tiếng mởi ra, một luồng gió lạnh ập vào, làm mỗi người bên trong run lên, nhìn ra cánh cửa.

Chỉ thấy xoay lưng lại ánh mặt trời, có một thanh niên tuấn lãng cao ráo, bước chân vững vàng xuất hiện, ánh mắt oai nghiêm lạnh lùng nhìn mỗi người ở bên trong phòng hội nghĩ, tựa hồ hôm nay hắn mới là nhân vật chính của phòng hội nghị, là chúa tể của bát đạo liên minh.

Cát La Lộc và Tiết Duyên Đà vốn khí thế hùng hổ, nhưng vừa tiếp xúc với ánh mắt của hắn đều bất giác mềm xuống, dời đi ánh mắt.

Những tên cảnh vệ gia tộc Cúc Xuyên đuổi theo hắn đều dùng ánh mắt khẩn trương sợ hãi nhìn người thanh nhiên tuấn lãng này, muốn tới gần hắn nhưng lại không dám, trông vô cùng quái dị.

Bên ngoài đình viện còn có cả một đám lớn cảnh vệ bị đánh ngã ngổn ngang, đều là do người thanh niên này thuân tay hạ gục, làm bọn chúng không thể không sợ hãi.

Người bên trong phòng nghị sự nhìn thấy người thanh niên tuấn lãng này vẻ mặt cũng rất phức tạp, không ai nói gì, mọi người đều biết rất rõ hắn nguyên là Tam hoàng tử của đế quốc Đường Xuyên, cũng chính là người khơi ra chính biến ở Triệu Xuyên đạo, thừa cơ chiếm lấy nơi đó.

Nhưng hiện giờ bọn họ thấy Đường Hạc thật xa lạ, trước kia Đường Hạc điện hạ vô cùng hạ mình, rất ít khi để lộ bản thân, nhưng Đường Hạc hiện giờ khí thế bừng bừng toàn thân như một cây cung kéo căng, có thể lấy mạng người bất kỳ lúc nào.

Chỉ có Cúc Xuyên Liên đột nhiên cảm thấy, trông Đường Hạc thuận mắt hơn Dương Túc Phong nhiều….

Mỗi một người của bát đạo liên minh đều có tình cảm rất phức tạp với Đường Hạc, trong mấy vị hoàng tử của đế quốc Đường Xuyên thì Đường Hạc là người ít nổi bật nhất, cũng bất đắc chí nhất, chưa từng được phụ thân Đường Minh sủng ái.

Đường Hạc khi rất nhỏ đã theo sứ giả triều đình tới bát đạo liên minh, khi đó bát đạo liên minhđối với đế quốc Đường Xuyên mà nói, làm một sự tồn tại nguy hiểm, các hoàng tử được sủng ái tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở nơi này.

Vì thế khi đó bát đạo liên minhđã biết rõ, Đường Hạc không có bất kỳ hi vọng nào kế thừa địa vị thống trị của đế quốc Đường Xuyên rồi.

Nhưng dù sao hoàng tử cũng là hoàng tử, có thân phận người khác không thể thay thế, cho dù trong nội bộ đế quốc không được coi trọng, cho dù hắn là người thầm lặng nhất trong số đông đảo huynh đệ.

Nhưng dù sao trên người hắn cũng chảy dòng máu hoàng thất, các tổng đốc của v phải đối xử với hắn như hoàng tử.

Thực tế, bọn họ còn có chút cảm giác đồng mệnh tương liên với Đường Hạc, tựa hồ Đường Minh là kẻ địch chung, cho nên ra sức chào đón Đường Hạc, khoảng thời gian Đường Hạc ở bát đạo liên minh, chắc chắn là khoảng thời gian hạnh phúc nhất.

Nhưng tiếc rằng hiện giờ đế quốc Đường Xuyên diệt vong rồi, thân phận hoàng tử của Đường Hạc theo đó mà mất, các tổng đốc của bát đạo liên minhđều rất hiện thực, bọn họ sẽ không vì một người không có chút tác dụng nào mà làm mất tôn nghiêm của mình.

Vì thế, mọi người chỉ dứng yên dùng mắt mang ý chất vấn sự xuất hiện của Đường Hạc.

Sự xuất hiện của Đường Hạc có chút bá đạo, khác hẳn với tính cách nho nhã lễ độ của hắn trước kia, chẳng lẽ dục vọng quyền lực có thể thực sự thay đổi tính cách của một con người.

Chỉ có Cúc Xuyên Liên vẻ mặt có chút khác lạ, khuôn mặt nổi lên một áng mấy hồng, cô nhìn thấy Đường Hạc lại nhỏ tới chuyện thơ ấu, trong lòng có chút tơ tình xao động.

Khi đó Cúc Xuyên Liên nhỏ hơn Đường Hạc 4 tuổi, nhưng là bằng hữu duy nhất của Đường Hạc ở Cúc Xuyên đạo, khi Đường Hạc rời khỏi Cúc Xuyên Đạo, cô còn âm thầm khóc.

Thời gian nhiều năm, chú bé uy vũ khỏe mạnh thủa nhỏ đã trưởng thành mỹ nam tử tiêu sái tuấn lãng, tâm tình thiếu nữ không khỏi lay động.

Đường Hạc không hề chú ý tới sự khác thường của Cúc Xuyên Liên, có lẽ tạm thời hắn còn chưa nhớ ra ở Cúc Xuyên đạo xa xôi này, còn có một cô gái thường xuyên gặp hắn trong mộng.

Hiện giờ hắn chú ý tới các tổng đốc của bát đạo liên minh, ánh mắt sáng quắc, không chút do dự nhìn thẳng vào bọn họ, Đường Hạc cười nhạt:

-Thức cho ta mạo muội tới đây, có gì đắc tội xin chớ trách.

Cúc Xuyên Cao Minh sắc mặt tựa hồ không được dễ coi cho lắm, khẽ phất tay bảo thủ hạ lui ra, những tên cảnh vệ mình khổ tâm huấn luyện này không ngờ bị Đường Hạc nhẹ nhàng giải quyết, khẳng định là cho các tổng đốc khác chê cười sau lưng rồi.

Ông ta cũng nghe nói võ công của Đường Hạc rất cao,nhưng chư từng chính mắt nhìn thấy. Không ngờ rằng đã tới cức đăng phong tạo cực này.

Cúc XUyên Liên che dấu khuôn mặt có chút thẹn thùng của mình, đưa tay đóng cửa lại, phòng hội nghị liền trở về không khí trầm lắng.

Đường Hạc thẳng thắn bày tỏ ý kiến không làm tiêu tan nghi ngờ của các tổng đốc, nhưng bọn họ nhất thời không biết mở miệng thế nào, vị hoàng tử này chẳng những tạo chính biến ở Triệu Xuyên đạo, mà hiện giờ còn không mời mà tới, thậm chí là đánh tới, làm bọn họ cảm thấy rất khó chịu.

Đường Hạc thản nhiên chọn một chỗ ngồi xuống bên cạnh Tiết Duyên Đà, Triệu Lâm như con rồi ngồi bên cạnh Đường Hạc, căn bản không dám tiếp xúc với ánh mắt của người khác.

Các tổng đốc cảm thấy Triệu Lâm sống thật bi ai, trước mắt Đường Hạc ngay cả dũng khí ngẩng đầu lên hắn cũng không dám, kém cả con diều đứt dây, dạng tổng đốc như thế làm còn có ý nghĩa gì?

Tiết Duyên Đà tính cách thô bạo, nhìn chằm chằm Đường Hạc lên tiếng trước tiên:

-Ngươi là thuyết khác của Dương Túc Phong?

Đường Hạc khẽ cười, thong thả nói:

-Ta sao có thể là thuyết khách của Dương Túc Phong được chứ?

Cho dù mọi người ngồi đây thấy Đường Hạc tới rất ngang ngược, không hợp khẩu vị bọn họ nhưng không thể không thừa nhận, Đường Hạc rất có sức thu hút.

Hắn có võ công siêu cường, có bá lực và khí phách mạnh mẽ, nhưng bề ngoài lại tỏ ra rất nho nhã điềm đạm, nói chuyện hành động không có chút nóng này nào, làm người ta không thể không bội phục công phu hàm dưỡng của hắn.

Nếu đổi lại là người khác có vốn liếng mạnh mẽ như vậy đi, thì sớm đã suy tính làm sao đoạt lấy vị trí cửu ngũ chí tôn của đế quốc Đường Xuyên rồi.

Nụ cười của Đường Hạc, làm các tổng đốc bát đạo liên minh cảm giác như tắm trong gió xuân, tựa hồ tất cả tức giận đều bị nụ cười nhẹ nhàng đó của hắn hòa tan.

Trong cảm giác của họ, hoàng thất Đường Xuyên lâu lắm không xuất hiện nhân tài như vậy rồi, đáng tiếc nhân tài lại bị ngó lơ, không được Đường Minh sủng ái, thậm chí ngay cả thân sinh mẫu thân cũng không có cơ hội nhìn thấy một lần.

Điều này không thể không nói là bi ai của Đế quốc Đường Xuyên, chỉ riếng từ phương diện này mà nói, đế quốc như thế nếu như không diệt vong thì chẳng còn lẽ trời nào nữa.

Cát La Lộc không cần suy nghĩ nói:

Vậy vì sao ngươi lại lên tiếng nói thay cho quân Lam Vũ.

Đường Hạc mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như cọng cỏ mùa xuân, ngữ âm rất ôn hòa nói:

-Thế sao? Ta có nói thay cho quân Lam Vũ sao? Ha ha ha, ta bất quá chỉ không muốn nhìn các ngươi đi nạp mạng mà thôi, nếu như cho rằng như thế là ta nói cho quân Lam Vũ, vậy thì cứ coi như ta là thuyết khách của quân Lam Vũ cũng được.

quân Lam Vũ cau mày, tức giận nói:

Chuyện bát đạo liên minh bọn ta không cần ngươi quản, ta nói cho ngươi biết, đế quốc Đường Xuyên bị diệt vong rồi, thân phận hoàng tử của ngươi đối với bọn ra là vô dụng. Nếu như ngươi không còn chuyện gì khác, phiền ngươi rời khỏi đây, bọn ta không muốn nhìn thấy ngươi. Nếu ngươi không đi, bọn ta chỉ đành mời ngươi đi thôi.

Hắn nói rất thẳng thừng, đầy bá đạo và tức giận, các tổng đốc khác của bát đạo liên minh mắt nhìn thẳng vào Đường Hạc, xem xem hắn có phản ứng gì, đồng thời cũng đầy lo lắng cho tính mạng của Tiết Duyên Đà, bản thân cũng thầm đề cao cảnh giác.

Cúc Xuyên Cao Minh đột nhiên nhận ra hành động lúc nãy của mình thực sự ngu xuẩn, không nên đuổi hết cảnh vệ đi, nếu như lúc này Đường Hạc đột nhiên ra tay, thì với võ công của hắn, sợ rằng không một ai trong này là đối thủ.

Nằm ngoài dự liệu, thái độ Đường Hạc không có biến hóa gì, tựa hồ lời của Tiết Duyên Đà như gió thoảng vậy, hắn vẫn từ tốn nói:

-Từ hồi ta sinh ra tới này, đã không ai coi ta là hoàng tử rồi, mà ta đã bao giờ dùng thân phận hoàng tử để đối xử với các ngươi chưa? Các ngươi trước kia, hiện giờ, tương lai có khi nào thực sự coi ta là hoàng tử?

Tiết Duyên Đà nhất thời câm tịt. Đường Hạc nói chính xác, là cho dù quá khứ, hiện tại hoặc tương lai, bát đạo liên minh chưa từng đối xử với hắn như hoàng tử, cho dù khi xưa Đường Hạc tới bát đạo liên minh, bọn họ nhiệt tình chào đón hắn cũng xuất phát từ sự thương hại, không phải vì uy nghiêm hoàng tử.

Thực tế đối với mỗi một hoàng tử của đế quốc Đường Xuyên, hoàn toàn chẳng có uy nghiêm gì đối với bát đạo liên minh.

Cát La Lộc tiếp lời:

-Nhưng ngươi khơi lên đấu tranh ở Triệu Xuyên đạo, ngươi giết chết Triệu Khoách, chuyện này ngươi giải thích như thế nào.

Đường Hạc vẫn cười thản nhiên nói:

-Điều này thì ta thừa nhận, ta cũng không cần giải thích. Đúng là ta giết Triệu Khoách, chiếm Triệu Xuyên đạo, sao nào? Ngươi muốn ra mặt cho Triệu gia à? Hay là ngươi muốn phái quân đội đuổi ta đi?

Cát La Lộc tức thì nghẹn họng, siết chặt nắm đấm lại, cuối cùng không nói gì, thực sự là hắn muốn ra mặt cho Triệu Gia, đoạt lại quyền khống chế Triệu Xuyên đạo, thuận tiện bắt Triệu Xuyên đạo cắt nhường cho mình 1-2 huyện giàu có và vài trăm vạn nhân khẩu tăng cường thực lực cho Ngụy Xuyên đạo, mở rộng không gian sinh tồn.

Nhưng hiện giờ vào thời khắc mẫn cảm này, dù Cát La Lộc có gan lớn bằng trời cũng chẳng dám lỗ mãng khai chiến với Đường Hạc, nếu hai bên đánh nhau, chỉ làm cho quân Lam Vũ ở bên cười nhạo.

Những tổng đốc khác ngồi đây cũng không ngờ Đường Hạc thẳng thắn thừa nhận chuyện của Triệu Xuyên đạo, nhất thời không biết phải trách Đường Hạc như thế nào.

Lịch sử xưa nay do kẻ thắng viết, Đường Hạc nếu đã khống chế được Triệu Xuyên đạo, tạo thành điều thực sự rõ ràng, bọn họ cũng chẳng có biện pháp gì.

Nếu như không có quân Lam Vũ ngồi bên như hổ đói rình mồi, bọn họ đương nhiên sẽ dùng thủ đoạn quân sự cứng rắn giải quyết Đường Hạc, nhưng hiện giờ quân Lam Vũ áp sát, phương pháp này không ổn.

Phòng nghị sự rơi vào im lặng. Mấy phút sau, Cúc Xuyên Cao Minhdù sao cũng là chủ tịch hội nghị liên tịch bát đạo liên minh, không thể không phá vỡ không khí này, chậm rãi nói:

-Đường Hạc, dù đế quốc Đường Xuyên diệt vong, nhưng ta vẫn kính trọng ngươi, cũng tôn trọng con người của ngươi. Chuyện Triệu Xuyên đạo ngươi giải quyết thế nào? Ngươi chuẩn bị thay thế vị trí Triệu gia, hay là để người Triệu Gia tiếp tục nắm giữ thân phận tổng đốc?

Nơi này nếu đã không có người ngoài, Triệu Lâm chỉ là con rối, Cúc Xuyên Cao Minh cũng không cần phải che dấu gì, hỏi thẳng mục đích Đường Hạc tới bát đạo liên minh.

Nếu Đường Hạc chỉ muốn mượn Triệu Xuyên đạo để né tránh phong ba thì cũng được, nhưng nếu như Đường Hạc muốn cắm rễ đâm chồi lâu dài ở bát đạo liên minh, thì bọn họ phải đề cao cảnh giác, phòng ngừa Đường Hạc mở rộng ra bên ngoài.

Đường Hạc trầm giọng nói:

-Không. Ta sẽ mau chóng rời khỏi Triệu Xuyên đạo thôi.

Các tổng đốc của bát đạo liên minh lại một lần nữa ngạc nhiên. Chẳng lẽ Đường Hạc tới bát đạo liên minh né tránh phong ba thực? Hắn còn có nơi nào để đi sao?

Cúc Xuyên Cao Minh khẽ hít một hơi nói:

-Ngươi chuẩn bị đi đâu?

Đường Hạc không chính diện trả lời, chỉ trầm giọng nói:

-Đó là nguyên nhân hôm nay ta không mời mà tới.

Cát La Lộc mốm nhanh ruột thẳng không chút khách khí nói:

-Rốt cuộc là ngươi muốn thế nào?

Tiết Duyên Đà lạnh lùng nói:

-Ngươi muốn đi đâu?

Các tổng đốc khác của bát đạo liên minh đều tỏ ra có chút khẩn trương, nếu Đường Hạc muốn rời khỏi Triệu Xuyên đạo, thì phải đi qua các khu vực khác, phía bắc Triệu Xuyên đạo là quân Lam Vũ, hắn không thể khai chiến với quân Lam Vũ chỉ còn lại 3 hướng kia.

Bất kể là hướng nào, các tổng đốc xung quanh Triệu Xuyên đạo đều có cảm giác không lành, nhất là La Tư Bá Nhĩ của Tề Xuyên đạo kề sát Triệu Xuyên đạo, cảm thấy khuôn mặt của mình cứng đờ rồi.

Đường Hạc đột nhiên chuyển đề tài, hời hợt nói:

-Ha ha, vừa rồi ta nghe nói các ngươi tựa hồ chuẩn bị liều một phen với quân Lam Vũ phải không? Nếu như ta không nghe nhầm, các vị ngồi đây tựa hồ muốn chủ động tiến công, đoạt lại quyền khống chế hồ chứa nước Tam Hiệp hả

Cát La Lộc nói thô bạo:

-Đúng thì sao nào? Ngươi muốn tố cáo với quân Lam Vũ hả? Ta nói rõ ràng cho ngươi biết, Đường Hạc, hôm nay ngươi tiến vào được, không nhất định là đi ra được. hôm nay ngươi tới đây căn bản là một sai lầm, mầy người bọn ta cùng động thủ, bảo đảm ngươi chết không toàn thây.

Hắn vốn là kẻ thô lỗ, trong lúc phẫn nộ nói năng không lựa chọn, cái gì cũng có thể nói ra được, Tiết Duyên Đà ở bên cạnh tâm tư cũng chẳng khác mấy, đều là kẻ thô lỗ, biết Đường Hạc là kẻ nguy hiểm, phản ứng đầu tiên là giết chết hắn.

Đường Hạc không biết có dẫn theo người tới không, nếu như hắn đơn thương độc mã tới Cúc Xuyên đạo, thì hiện giờ là thời cơ tốt nhất để giết hắn.

Đường Hạc chỉ cười lạnh không nói, tới nhìn thẳng Tiết Duyên Đà một cái cũng không thèm, hắn quay đầu sang khẽ giơ tay lên với Cúc Xuyên Liên, sau đó chỉ vào vị trí đặt trà, lại chỉ vào cổ họng mình, ý tứ là muốn uống trà thông họng.

Tiết Duyên Đà và Cát La Lộc nắm chặt tay, muốn động thủ nhưng vô tình nhìn thấy các tổng đốc xung quanh ngồi vững như thái sơn, nhắm chặt mắt dưỡng thần, phảng phất như chuyên môn xem hai người bọn hắn tự bêu xấu, cả hai chỉ biết thở phì phò ngồi xuống.

Bọn chúng là kẻ thô lỗ, nhưng cũng không phải là kẻ ngu xuẩn, người khác không ra tay chỉ có 2 bọn chúng khẳng định là hỏng bét, dù sao chuyện của bát đạo liên minh, không phải chỉ của 2 người, cần gì phải khẩn trương.

Cúc Xuyên Liên nhẹ nhàng đặt một cốc trà trước mặt Đường Hạc, lúc này Đường Hạc cũng đã nhận ra cô gái này chính là bạn chơi đùa thủa nhỏ của mình, vừa rồi hắn còn cho rằng cô là nữ tỳ cao cấp của gia tộc Cúc Xuyên, nên mới ra hiệu sai bảo, không ngờ là thiên kim tiểu thư của gia tộc Cúc Xuyên, vì thế mỉm cười nói nhỏ:

-Xin lỗi, làm phiền cô rồi.

Một lớp phấn hồng chớp mắt bao phủ khuôn mặt của Cúc Xuyên Liên, cô vội vàng bưng khay đi, Đường Hạc nhìn theo bóng lưng Cúc Xuyên Liên, tựa hồ có chút khác lạ, chốc lát sau mới quay đầu lại lạnh nhạt nói:

-Các ngươi muốn gây sự với quân Lam Vũ? Ta có thể nói cho các ngươi biết, điều này chắc chắn là chuốc lấy cái chết, ta tố cáo với quân Lam Vũ làm gì? Chẳng bằng ta đợi các ngươi chết hết trong tay quân Lam Vũ, sau đó ta ở đằng sau âm thầm tiếp nhận địa bàn của các ngươi cho thoải mái….

Vừa rồi Cát La Lộc nói đã thẳng thắn, Đường Hạc nói lại càng thẳng thắn hơn, mấy vị tổng đốc sắc mặt tức thì trở nên khó coi.

Chẳng phải cảm thấy Đường Hạc nói quá thẳng, mà cảm thấy vừa rồi thảo luận chiến tranh đúng là rất ấu trĩ, Đường Hạc nói không sai, cuộc chiến này phần thắng của bát đạo liên minhquá nhỏ, gần như bằng 0.

Nếu như có người thực sự như Đường Hạc nói, muốn âm thầm ở đằng sau tiếp thu địa bàn của mình, đúng là lựa chọn không thể tốt hơn.

Tiết Duyên Đà không chịu được bị người khác mỉa mai, siết chặt nắm đấm, rít lên:

- Đường Hạc, ngươi quá ngông cuồng rồi.

Đường Hạc tựa hồ chẳng nghe thấy gì, mà cầm cốc trà lên, có chút ngần ngại nhìn Cúc Xuyên Liên một cái, rõ ràng có chút cần sự giúp đỡ.

Cúc Xuyên Liên đỏ mặt đi tới, khom lưng bên cạnh hắn, Đường Hạc nhỏ giọng nói:

-Cho ta một ít muối, ta rất khát, cần phải bổ sung muối.

Cúc Xuyên Liên xoay người đi, ra khỏi phòng nghị sự, thuận tay đóng cửa lại.

Đường Hạc đặt cốc trà xuống, quay đầu lại liếc mắt nhìn qua sắc mặt của các tổng đốc xung quanh, thấy bọn họ đều tập trung chú ý lên người mình, cũng chẳng để ý, nhìn Tiết Duyên Đà, hờ hững nói:

-Vừa rồi ngươi vừa nói gì ấy nhỉ. Xin lỗi, ta không nghe rõ.

Tiết Duyên Đà muốn phát tác, nhưng bị Chu Phượng Nghi ra hiệu kiềm chế lại, trầm tĩnh nói:

-Đường Hạc, hôm nay ngươi tới, khẳng định là có chuyện quan trọng muốn thương lượng với bọn ta, ngươi cứ nói thẳng ra, mọi người cùng tham khảo, khai chiến với quân Lam Vũ, bọn ta chắc chắn sẽ toàn quân bị diệt. Nhưng không khai chiến, cũng sẽ bị bọn chúng tới tiếp thu địa bàn, hiện giờ tình thế của bọn ta rất khó khăn, đánh cũng chết, không đánh cũng chết, nếu như ngươi có lối thoát tốt hơn, người khác ta không dám đảm bảo, nhưng Hàn Xuyên đạo bọn ta khẳng định sẽ đi theo ngươi.

Mấy tổng đốc còn lại khẽ cau mày, Chu Phượng Nghi biểu thị thái độ nhanh như vậy, chẳng lẽ đã nhin ra Đường Hạc có biện pháp gì để giải cứu bát đạo liên minh?

Tiết Duyên Đà vốn chỉ nhẫn nại phát tác thôi chứ chưa nguôi hẳn, nhưng khi nghe thấy Chu Phượng Nghi nói những lời này xong, ý nghĩ phát tác đó liền dần biến mất.

Nếu như Đường Hạc có biện pháp gì giúp bát đạo liên minh thoát khỏi khốn cảnh hiện nay,hắn cần gì phải gây khó dễ cho đối phương chứ?

Đường Hạc uể oải nói:

-Kỳ thực ta cũng không có lối thoát nào tốt lắm,chỉ cùng lắm là kéo chút hơi tàn thôi.

Tiết Duyên Đà lại lần nữa chuẩn bị gây chuyện, tức tối nói:

-Vậy ngươi còn lải nhải làm cái gì?

Chu Phượng Nghi đột nhiên quay đầu lại nhìn Tiết Duyên Đà trừng trừng, lạnh lùng nói:

- Tiết Duyên Đà, nếu như ngươi một lòng muốn đánh trận, thì bây giờ ngươi có thể xéo khỏi phòng hội nghị này tìm quân Lam Vũ liều mạng. Tự ngươi muốn tìm cái chết, chẳng ai ngăn cản ngươi. Cái đồ không biết tốt xấu, chỉ biết đánh đánh. Ngươi có gan thì tới kinh đô Ni Lạc Thần khiêu chiến với Dương Túc Phong ấy, đừng có ở đây mà lèm bèm.

Tiết Duyên Đà sững sờ, khuôn mặt rỗ tức thì đỏ bừng, hắn làm tổng đốc bao năm, đã khi nào bị người ta chửi mắng không chút nể nang gì như vậy, huống chi đó là một nữ nhân.

Tiết Duyên Đà tức thì nổi cơn tam bành, bất kể ba bảy hai mốt, muốn vung tay đánh văng Chu Phượng Nghi đi, nhưng tay vừa mới có động tác, liền phát hiện ra một bàn tay như cái kìm sắt kẹp chặt lấy.

Hắn quay đầu lại nhìn phát hiện ra Đường Hạc đã âm thầm tóm chặt lấy tay của hắn từ lúc nào. Tiết Duyên Đà vùng mạnh mấy cái, sắc mặt càng lúc càng đỏ, huyết quản như muốn toác ra vậy, nhưng không nhúc nhích được mảy may.

Cát La Lộc thấy thế vội tới giúp, kết quả không sao gỡ được tay Đường Hạc ra, so với cánh tay chắc khỏe của Tiết Duyên Đà, tay của Đường Hạc trông trắng trẻo, nhưng lại làm cho 4 cánh tay lớn không sao thoát được sự khống chế của Đường Hạc.

Sắc mặt của bọn chúng càng lúc càng đỏ, nhưng sắc mặt của Đường Hạc lại chẳng mảy may thay đổi, hai bên bọn chúng giờ mới tin dùng vũ lực để đánh Đường Hạc đúng là suy nghĩ vô cùng ấu trĩ.

Cúc Xuyên Cao Minh sắc mặt trầm xuống, nói:

-Đường Hạc điện hạ, xin nói rõ ràng một chút, nếu như thực sự là có đường đi khác, Cúc Xuyên đạo chúng tôi cũng có thể suy nghĩ, chúng tôi nóng ruột bất kể là vì bản thân hay là vì người khác, bát đạo liên minh đều đồng lòng hành động.

Thượng Quan Phi cũng kỳ vọng nói:

-Đúng, nếu như có đường đi khác, Yến Xuyên đạo chúng tôi cũng chấp nhận hanh động cùng điện hạ.

La Tư Bá Nhĩ thong thả nói:

-Nếu như có đề nghị tốt, đúng là có thể suy nghĩ.

Đường Hạc lúc này mới chậm rãi buông tay Tiết Duyên Đà ra, lấy từ trong lòng ra một tờ giấy lạnh lùng nhét vào tay Tiết Duyên Đà, nghi nghị nói:

-Đây là bản đồ bố trí binh lực của quân Lam Vũ, ngươi xem xem các ngươi tiến công có khả năng giành thắng lợi hay không?

Tiết Duyên Đà mặt đỏ bừng bừng, cảm thấy cổ tay nhâm nhẩm đau, tức giận không muốn xem bản đồ trong tay, lúc mới đầu còn có chút coi thường, nhưng càng xem càng cảm thấy không ổn, cuối cùng không ngờ mặt trắng bệch, hơi thở cũng yếu ớt.

Cát La Lộc phát hiện ra điều bất ổn của hắn, cũng ghé tới xem bản đồ, kết quả càng xem càng khó coi, cuối cùng vẻ mặt cũng trắng nhợt

Các tổng đốc khác biết tấm bản đồ này chắc chắn có huyền cơ gì đó khiến cho 2 kẻ thô lỗ phải khiếp sợ, hai người này tuy đầu óc đơn giản, hành động thô lỗ, nhưng hành quân đánh trận đúng là rất giỏi, nghiên cứu binh pháp không thua kém gì Cúc Xuyên Liên.

Trước kia đế quốc Đường Xuyên xung đột với bát đạo liên minh, 2 người bọn họ luôn xung phong phía trước. Hiện giờ nhìn bộ dạng của 2 người hiển nhiên là quân Lam Vũ đã sắp đặt sẵn cạm bẫy, chỉ đợi người của bát đạo liên minh mắc câu.

Quả nhiên Đường Hạc thong thả nói:

-Hiện giờ quân Lam Vũ tạm thời không có lực lượng chủ động tấn công chúng ta, nhưng lấy nhàn đánh mỏi vẫn có thể đánh bại chút lực lượng của bát đạo liên minh. Chúng ta suy nghĩ vấn đề, luôn có thói quen cho rằng viện quân đối thủ một thời gian sau mới có thể nhận được tin tức, nhưng lại không biết tin tức của quân Lam Vũ có thể truyền đi tức thì, viện quân của bọn cúng có thể xuất hiện ờ hậu phương của chúng ta, cắt đứt đường lui.

Phòng nghị sự lặng ngắt như tờ, chỉ có những tiếng thở nặng nề phát ra. Đường Hạc nói không sai, bọn họ cho dù đã suy nghĩ tới những chỗ lợi hại của quân Lam Vũ, nhưng vẫn thiếu một điểm đó là thông tin tức thì của quân Lam Vũ.

Phương thức truyền tin chiến tranh truyền thống cơ bản đều dùng ngựa thi hành, một địa phương bị tập kích cần phải phái kỵ binh đi thông báo, xin chi viện. Kỵ binh truyền tin trên đường đi phải mất một khoảng thời gian, kẻ tiến công có thể tận dụng thời gian này.

Nhưng điều này đối với quân Lam Vũ mà nói là không tồn tại, quân Lam Vũ sư dụng vô tuyến điện đài, có thể truyền tin trong chớp mắt, làm thời gian viện quân tới nơi rút ngắn rất nhiều.

Mặc dù tuyệt đại đa số tình huống, viện quân mau chóng tới nơi không có nghĩa là chiến đấu thất bại, nhưng nếu như đường lui bị cắt đứt trước thì bất kỳ tướng lĩnh quân sự nào cũng sẽ vô cùng mất tinh thần, kế hoạch tấn công của bát đạo liên minh tồn tại chỗ hổng này.

Tiếp đó các tổng đốc khác cũng chuyền tay nhau xem bản đồ, đều cảm thấy chấn động cực lớn, kỳ thực con số trên bản đồ quân sự của Đường Hạc đưa cho bọn họ cũng biết, trước đó Cúc Xuyên Liên đã miêu tả tỉ mỉ rồi.

Chỉ có điều, quả chú thích của Đường Hạc, bọn họ mới nhận ra cạm bẫy của quân Lam Vũ, càng hiều được lòng thâm độc của quân Lam Vũ và sự ấu trĩ của mình.

Đúng là một cái bẫy cực lớn, chuyên môn dụ bát đạo liên minh đưa đầu vào, mồi nhử là hồ chứa nước Tam Hiệp, Lam Sở Yến đúng là không phải hạng tầm thường, nàng khéo léo tạo nên một cạm bẫy không ai ngờ.

Cái bẫy này không một ai của bát đạo liên minh, kể cả Cúc Xuyên Liên có thể nhìn ra được, nguyên nhân chủ yếu là bọn họ không biết sự hiệu quả của thông tin quân Lam Vũ.

Trước đó bọn họ tính toán qua, có một số địa phương đúng là có thể chiếm lấy trước khi viện binh tới, có một số vùng bát đạo liên minh có thể khống chế vững vàng trong một khoảng thời gian.

Nhưng những chú thích tỉ mỉ của Đường Hạc, bọn họ lập tức phát hiện ra, kế hoạch định ra trước đó sơ hở lỗ chỗ, quân Lam Vũ có thể truyền tin tức thời đó là diều trí mạng, làm viện binh có thể cắt đứt đường lui của bọn họ bất kỳ lúc nào.

Kỳ thực điều này cũng không thể trách bọn họ được, bọn họ đúng là không ý thức được sự lợi hại của thông tin vô tuyến, trước đó sinh ra va chạm với quân Lam Vũ ở kinh đô, quân Lam Vũ không thể hiện ra ưu thế này, về sau hai bên lại càng không tiếp xúc, càng không ý thức được tình báo ở phương diện này.

Chỉ có Đường Hạc mới mẫn cảm nhận ra vô tuyến điện đài mới là vũ khí lợi hại nhất của quân Lam Vũ. Đưa bản đồ quân sự trả lại cho Đường Hạc, Cúc Xuyên Cao Minh nói:

-Rất tốt, Đường Hạc điện hạ, chúng tôi cảm ơn điện hạ đã nhắc nhở, nếu không hậu quả tấn công hồ chứa nước sẽ không tưởng tượng nổi. Rốt cuộc điện hạ muốn chúng tôi làm gì? Mong chỉ điểm thêm.

Đường Hạc không mỉm cười nữa, vẻ mặt nghiêm túc nói:

-Ta muốn các ngươi cùng với ta, xông pha tìm một con đường sống.

Thượng Quan Phi có chút khẩn trương hỏi:

-Đầu hàng quân Lam Vũ sao?

Những tổng đốc khác cũng nửa tin nửa ngờ, lúc này bọn họ đều cảm thấy, trừ đầu hàng quân Lam Vũ ra, làm gì còn con đường khác để đi?

quân Lam Vũ nếu đã bày sẵn cạm bẫy dụ họ mắc câu, nếu như bọn họ không mắc câu, quân Lam Vũ có lập tức động thủ hay không? Dùng thủ đoạn cứng rắn để giải quyết bát đạo liên minh hay không thì chẳng ai biết được.

Vừa lúc này Cúc Xuyên Liên mang muối vào, nhưng lại thấy Đường Hạc đứng lên đi tới bản đồ quân sự chuẩn bị giảng giải, nhưng không tìm thấy gậy chỉ huy.

Cúc Xuyên Liên vội vàng đi tới, lấy ra đưa cho Đường Hạc, không biết vì sao Cúc Xuyên LIên cảm thấy trái tim đập loạn nhịp, muối trong tay tí nữa rải xuống đất.

Đường Hạc khách khí nhận lấy gậy chỉ huy, mỉm cười với Cúc Xuyên Liên, tỏ ý cảm ơn, rồi chỉ lên vị trí bên trái bản đồ, nhìn mọi người hỏi:

-Mọi người hãy nhìn vào vùng đất này.

Các tổng đốc liền nhìn không chớp mắt vào nơi đó, đó là địa khu Hô Luân Bối Nhĩ phía tây bắc bộ Mã Toa, nằm giữa nước Y Lan và Nhược Lan, phía đông của nó là Sở Xuyên đạo, phía tây là sa mạc Thái Nội Lôi, diện tích ước chừng 100 vạn km vuông, nhân khẩu chỉ có 600 vạn người.

Đó là nơi đất rộng người đông, nhưng phía dông nam của nó chính là vùng trung tâm phồn hoa giàu có nhất của Mã Toa, nơi đó cách thủ đô Mông Thái Kỳ của Mã Toa không tới 1000km.

Sông Duy Tư sau khi chảy qua bát đạo liên minh, chảy qua vùng đất rộng lớn ít người này, tiếp sau đó một lần nữa tách ra ở nơi cách tây bắc Mông Thái Kỳ 800km, hình thành 2 con sông là sông Duy Tư và Tạp Dương, xuyên suốt Mã Toa.

Chỗ phân nhánh này chính là nơi có trình độ nông nghiệp phát triển nhất của Mã Toa, cũng là vùng tam giác lúa lớn nhất, tên gọi là bình nguyên sông Tạp Dương, sản lượng lương thực của nơi này hàng năm bẳng 1/5 sản lượng lương thực của Mã Toa.

Nếu như nói các vị tổng đốc ngồi đây ai không thèm muốn nơi này thì là nói dối, nhưng muốn cũng chỉ để trong lòng mà thôi, có ai dám cướp miếng ăn trong miệng hổ không?

Dưới áp lực quân sự cực lớn của Mã Toa uy hiếp, bát đạo liên minh có thể bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ là vô cùng khó khăn rồi.

Điều này Âu Dương Nam Phong là người cảm thụ sâu sắc nhất, bát đạo liên minh mỗi năm trừ ứng phó với yêu cầu của đế quốc Đường Xuyên, còn đồng thời phải thỏa mãn yêu cầu của người hàng xóm phương nam.

Bất quá hiện giờ....

Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu - Chương #598