Chương 596: Bát Đạo Liên Minh, Đi Theo Đường ...


Không ngờ chuyện đơn giản này mà có người không nhận ra, bên cạnh có người hỏi:

-Chuyện gì thế?

-Bọn họ bị hải tặc cướp

Có người vội trả lời, tựa hô cho rằng câu hỏi này đúng là hơi ấu trĩ.

-Hải tặc Solomon ư?

Người hỏi nghe thấy 2 chữ hải tặc là nghĩ ngay tới hải tặc Solomon.

-Không, là hải tặc mới xuất hiện.

Người trả lời hiển nhiên là có chút phân lượng, biết rất nhiều tình huống chi tiết.

-Ồ.

Người hỏi trầm mặc, đại khái đang nghĩ tới hải tặc mới xuất hiện rốt cuộc là kẻ nào.

-Hải tặc mới xuất hiện....

Có người nói đầy thâm ý, đầy vẻ nghiền ngẫm.

Người nói cuối cùng kia, tựa hồ tỏ ra có chút chấn động với hải tặc mới xuất hiện, lại tỏ vẻ có chút tiếc nuối về việc này.

Vì thế rất nhiều người vây quanh cùng nghiền ngẫm ý nghĩa của cụ thể của từ Hải tặc mới xuất hiện.

Minh Duệ và Tôn Phục Vũ không kìm được đến gần, để tìm hiểu thêm tình hình. Thì ra đúng như bọn họ suy đoán, chiếc thương thuyền chở hương liệu từ liên minh Nhã Ca về thì gặp phải hải tặc, chết rất nhiều người, chiếc thuyền cũng bị tổn hại nặng.

Bất quá làm người ta kinh ngạc là địa điểm bị cướp cách cảng Liên Vân không tới 300 dặm, trong khu vực tuyệt đối an toàn của đế quốc Lam Vũ.

Căn cứ vào lời kể của chủ thương thuyền bị hại, bọn họ khi đi qua quần đảo Solomon đúng là rất lo bị hải tặc tập kích, nhưng nơi đó có hạm đội của A Phương Tác hộ tống toàn hành trình nên không có gì ngoài dự liệu, đợi qua đảo Sùng Minh thì hoàn toàn yên tâm, qua đó là biển San Hô sẽ không có hải tặc nữa.

Kết quả lại gặp hải tặc ở chính biển San Hô, một chiếc thuyền hải tặc từ phía đông bắc đột nhiên đánh tới phát động công kích mãnh liệt, may mà chiếc thuyền viễn dương này cũng chuẩn bị vũ khí.

Vì thế 2 bên chiến đấu kịch liệt hơn 1 tiếng đồng hồ, cuối cùng thương thuyền không phải là đối thủ của hải tặc, bị bọn chúng đánh gãy cột buồm chính, mạn thuyền bị hổng, nguy hiểm nhất là suýt nữa bị hải tặc leo lên.

May mắn vào lúc này chiến hạm tuần tra của hải quân đi qua, dùng hỏa lực mãnh liệt đánh chìm thuyền hải tặc, cứu được bọn họ.

Chiếc thuyền hải tặc sau khi bị đánh chìm, một bộ phận bị chết đuối, số còn lại bị bắt làm tù binh, hiện giờ bọn chúng bị trói trên cột ở quảng trường cảng Liên Vân.

Những thương nhân chung lòng thù địch, phẫn nộ thét lên:

-Treo cổ bọn chúng.

Đám thuyền viên cũng hô hào đầy căm phẫn:

-Treo cổ bọn chúng.

Dưới sự kích động của đám đông, tòa án cảng Liên Vân mau chóng thành lập tổ thẩm phán, lâm thời từ trong số thương nhân và thủy thủ kéo tới 13 người làm bồi thẩm đoàn, triển khai thẩm vấn tức tốc.

Nửa tiếng sau thẩm vấn kết thúc, toàn bộ bồi thẩm đoàn đồng ý phán xử đám hải tặc tử hình, vì thế chủ tọa tuyên bố, 26 tên hải tặc bị treo cổ ở quảng trường.

Gió biển thổi qua, thi thể đám hải tặc lắc lư, làm sự huyên nào trên bến tàu dần lắng xuống.

-Hải tăc mới....

Minh Duệ cười chua chát, 26 sinh mạng cứ thế biến mất, hắn không biết nên vui hay buồn, nếu như ở góc độ thương nhân thì họ nên vỗ tay ăn mừng, đám hải tặc đó chết là đúng.

Nhưng từ góc độ người dân mà xét, thẩm phán như vậy có phải là hơi qua loa, có ý chém đầu thị chúng hay không?

-Bọn chúng đúng là đã làm chuyện của hải tặc.

Tôn Phục Vũ dù sao cũng lớn tuổi hơn một chút, trải qua sóng gió nhiều hơn, đối với đám hải tặc chẳng có chút thương xót nào, trong mắt hắn, làm sai thì phải gánh chịu hậu quả là tất nhiên, trên thế giới không có thuốc hối hận.

Trong quá trình thẩm vấn vừa rồi, bọn họ biết được thì ra đám này không phải là hải tặc chuyên nghiệp, bọn chúng vốn chỉ là chủ thương thuyền bình thường, vận mệnh cũng không khác 2 người là bao, làm ăn lỗ vốn, thế là liền mạo hiểm.

Chúng đem thuyền của mình tới một cửa cảng chợ đen trên bán đảo Hỏa Long, bí mật cải trang thành thuyền hải tặc, chuẩn bị ra tay làm một chuyến đánh cướp, vãn hồi tổn thất rồi rửa tay không làm nữa, kết quả không may chuyến đầu bị hải quân bắt được.

Bất kể những kẻ đó có ngụy biện như thế nào, cuối cùng thẩm phán và bồi thẩm đoàn vẫn nhận định bọn chúng phạm tội làm hải tặc, theo pháp luật của đế quốc Lam Vũ là phải treo cổ ngay tại chỗ.

Trừ khi có Dương Túc Phong dùng văn bản miễn tội, nếu không không có chuyện khai ân, vì thế tuyên bố xử phạt bọn chúng tử hình xong, lập tức chấp hành.

Trong quan niệm của rất nhiều người, đế quốc Lam Vũ đã tiêu diệt được hải tặc ở mức độ tương đối rồi, hiện giờ đám hải tặc Solomon còn sót lại cũng bị hải quân truy đổi khắp nơi, không còn cơ hội ra ngoài cướp bóc nữa.

Có một khoảng thời gian, mỗi lần nhắc tới hải tặc là mọi người nghĩ tới hải tặc Solomon, thực tế trong 2 năm trước đó, trong phạm vi hải quân Lam Vũ khống chế, đúng là chỉ có hải tặc Solomon thuộc về hải tặc thôi, đám hải tặc Ca Âu thuộc loại nửa quân sự hóa không được tính.

Nhưng hải tặc bây giờ không chỉ còn là hải tặc Solomon nữa, đám vừa bị treo cổ chính là lực lượng hải tặc mới xuất hiện, nguồn gốc của nó chính là những thương nhân kiểu như Minh Duệ và Tôn Phục Vũ.

Khi lợi ích của bản thân không được đảm bảo, một số chủ thuyền to gan lớn mật, bước lên con đường hải tặc, ý đồ thông qua thủ đoạn bất chính vãn hồi tổn thất của mình.

Rất nhiều người chỉ mang tâm lý làm một chuyến để bù đắp lại tổn thất của mình mà thôi, kết quả sau khi thành công, lại không cách nào dừng tay được nữa, dần dần biến thành hải tặc thực sự.

Hoàn cảnh những tên hải tặc đó cũng giống như 2 người, đã tới nước cùng đường, toàn bộ vốn liếng đã mất sạch, nếu như không phải 2 người bọn họ thân phận vô cùng đặc thù, có kỷ luật nghiêm khắc trói buộc,nói thật, hiện giờ bọn họ cũng muốn làm hải tặc, kiếm một chuyến vãn hồi tổn thất làm lại.

Nhưng nếu như bọn họ làm một lần, căn bản đã không còn đường quay lại nữa, những hải tặc mới xuất hiện đa phần từ đó mà ra.

Điều này không thể không liên hệ với chính sách cướp bóc trước kia của quân Lam Vũ thi hành, có lẽ đám hải tặc mới này chính là hậu quả tiêu cực rồi,

Trước kia chính sách cướp bóc đã sinh ra vô số hạm đội cướp bóc, bọn họ đả kích đối thủ, tích trữ tiền tài tới một mức độ khiến người khác phải kinh ngạc.

Có thể nói không khác khí là chính sách này là phương pháp đả kích Mã Toa quan trọng nhất, cuối cùng làm cho Mã Toa rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Nhưng chính sách này cũng gây ra thói quen xấu, đó là bản thân làm ăn thua lỗ thì đi cướp của người khác, không phí công mà lại kiếm lời, thành lựa chọn tốt nhất cho những chủ thương thuyền lớn gan.

Bọn chúng đúng là đã tích lũy được vô số tài sản trong làn sóng cướp bóc đó, song cùng với việc đế quốc Lam Vũ được thành lập, bờ biển của kẻ địch không ngừng bị đả kích, hạm đội cướp bóc không thu được lợi nhuận nữa.

Dưới bối cảnh đó, một số kẻ âm thầm chĩa súng vào đồng bào của mình, đó cũng là chuyện rất tự nhiên.

Cho dù đế quốc Lam Vũ có pháp luật ràng buộc nghiêm khắc, cũng có hải quân hùng mạnh tuần tra, nhưng lợi nhuận mà cướp bóc mang lại quá lớn, như chiếc thuyền viễn dương vừa rồi bên trên chở đầy hương liệu, giá trị ít nhất trên trăm vạn kim tệ, nếu như có thể cướp được thì ít nhất có thể đảm bảo nửa năm không cần ra khơi nữa.

Đối diện với hoàng kim sáng loáng như thế, có ai không động tâm chứ? Sách tư bản luận có nói, lợi nhuận 300% là đủ làm các nhà tư bản coi thường sự uy hiếp của đoạn đầu đài, hải tặc cũng vậy thôi, có thể thu được lợi ích lớn thì dù có bị treo cổ cũng dám mạo hiểm.

Trong thời gian 16 tháng làm ăn trên biển trước đó, 2 người đã nghe tới danh từ hải tặc mới, bọn chúng thi thoảng tạo ra mấy huyết án, bất quá người ta không coi trọng lắm.

Phát triển tới hiện giờ, cùng với việc đám hải tặc mới phá hoại càng lúc càng lớn, người ta không thể bỏ qua được nữa rồi.

Long nha chiến hạm của hải quân sở dĩ phải phân tán trên mặt biển tuần tra bất định kỳ, nghe nói là để áp chế đám hải tặc mới quật khởi, kiên quyết đả kích những kẻ dám mạo phạm tôn nghiêm của đế quốc Lam Vũ.

Đám Tân Huy sở dĩ kịp thời bắt được đám hải tặc về quy án, chẳng phải là ngẫu nhiên, bọn họ đã tuần tra liên tục trên vùng biển này hơn 1 tháng rồi, mục đích chính là vì đợi đám hải tặc này.

Kết quả ông trời không phụ lòng người, cuối cùng đã bắt được 1 đám hải tặc mới này.

Song nói về lâu dài, hải quân có thể liên tục tuần tra ở biển san hô hay những vùng biển khác không?

Ở phía nam đại lục Y Vân xa xôi, còn có đế quốc Ngả Phỉ NI thần bí, đang dần dần gia tăng mức độ nguy hại cho đế quốc Lam Vũ, chúng không ngừng cung cấp vũ khí và tư liệu kỹ thuật cho nước Mã Toa và Y Lan, khiến cho thống soái tối cao chú ý.

Theo phong cách của thống soái tối cao, đối với dạng đối thủ này luôn dùng vũ lực để giải quyết, bởi thế có thể có khả năng không lâu sau, hải quân Lam Vũ cần phải toàn quân bước lên đường viễn chinh, căn bản không có bao thời gian đối phó với đám hải tặc mới/

Hiện giờ theo 2 người biết, hạm đội khu trục hạm dưới sự xuất lĩnh của tổng tư lệnh Vũ Phi Phàm, đã dọc theo bờ biển phía tây đại lục Y Vân chậm rãi nam hạ, chuẩn bị tiến tới căn cứ quân sự hải quân lập ở liên minh Nhã Ca, chuẩn bị đối phó với sự khiêu khích của đế quốc Ngả Phỉ Ni.

Đối diện với đế quốc Ngả Phỉ Ni thần bí này, hải quân cần phải thận trọng ứng phó, không thể có một chút lơ là nào, bởi thế tập trung tất cả lực lượng hải quân là điều cần thiết.

Ngoài ra phía đông của đế quốc Ngả Phỉ Ni có quốc gia khác hay không, bọn chúng có cùng một giuộc với đế quốc Ngả phỉ Ni hay đối kháng với đế quốc Lam Vũ không, chúng có trình độ khoa học kỹ thuật tới mức nào rồi.

Hiện giờ tất cả đối với đế quốc Lam Vũ mà nói, cũng là một con số 0 tròn trĩnh, người đại lục Y Lan trước kia đúng là hiểu biết rất ít về mặt phía đông của đại lục Y Vân.

Căn cứ vào mệnh lệnh của Dương Túc PHong, Lưu Hàng đã xuất lĩnh 5 chiếc long nha chiến hạm cùng hơn 10 thuyền vận chuyển tạo thành hạ đội thám thiểm từ Mạt Đặc LÔi xuất phát, hướng mặt biển mênh mông phía đông nam thăm dò.

Hi vọng có thể phát hiện được các quốc gia ở đó, nếu như ở đó đúng là có tồn tại quốc gia cùng vung đất khác.

Nhưng nghe nói bọn họ đã xuất phát hơn 2 tháng rồi, mà hiện giờ vẫn không có bất kỳ tin tức phản hồi lại, rốt cuộc sống hay chết chưa biết, vô tuyến điện báo cũng hoàn toàn không có tín hiệu.

Căn cứ vào an bài của Dương Túc Phong, một phần chủ lực của hải quân Lam Vũ đang nỗ lực di chuyển tới phía đông đại lục Y Vân, lấy Mạt Đặc Lôi làm cảng mẹ, tiến hành tìm tòi và chặn đường phía nam, chuẩn bị cắt đứt tuyến đường tren biển từ đế quốc Ngả Phỉ Ni tới Y Lan.

Công tác này cũng không phải khẩn trương lắm, vùng biển đó có hoàn cảnh hải văn vô cùng phức tạp, hải quân Lam Vũ mới tới, còn chưa thể thích ứng được hoàn toàn.

Dưới hoàn cảnh này, dựa vào hải quân đả kích lực lượng hải tặc mới càng lúc càng ngang ngược đúng là không hiện thực, hải quân cũng không cần gánh vác nhiệm vụ này.

đế quốc Lam Vũ cần phải tổ chức hạm đội chuyên môn đả kích hải tặc, tăng cường mật độ tuần tra trên biển, đồng thời kết hợp với các biện pháp khác mới có thể căn bản áp chế việc sinh ra hải tặc mới.

Trong những phương pháp này, diệt trừ đất đai cho hải tặc mới là bước quan trọng, chỉ có hoàn toàn diệt trừ tất cả đất đai cho hải tặc tồn tai mới căn bản diệt tận gốc sự xuất hiện của hải tặc mới.

mà để tránh cho những thương nhân trở thành giống như Minh Duệ và Tôn Phục Vũ, dựa theo kinh doanh bình thường lại đi tới mức phá sản, chính là phương sách vô cùng quan trọng.

đế quốc Lam Vũ cần phải có chính sách chuyên môn, có thể đảm bảo lợi ích hợp pháp cho người kinh doanh chính đáng.

Chính đang suy nghĩ hôm nay làm sao khéo léo đem ý tứ này biểu đạt bên trong nhật ký, đám đông lại xảy ra nhốn nháo, có người tranh cãi, cuối cùng không ngờ thành đánh nhau.

Thì ra là thủy thủ của 2 thương đoàn phát sinh xung đột, hai bên đánh lộn trên cầu tàu, khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

Nguyên nhân lại rất đơn giản, đó là vì vấn đề giá cả, 2 bên đều không ngừng ép giá, cuối cùng xảy ra xung đột đổ máu.

Cảnh sát bến tàu vội vã ra tay, vung gậy quất đuổi đám đông đi, một lúc lâu sau mới dẹp yên được sự việc, bất quá trên bến tàu đã để lại 3 cỗ thi thể lạnh băng rồi.

Minh Duệ và Tôn Phục Vũ lặng lẽ đứng tren tháp chuông của cảng LIên Vân, trầm tư nhìn thương thuyền đông nghịt trong ngoài cảng, trong lòng nổi lên chút lo lắng.

Che lấp dưới bề ngoài thịnh vượng của mậu dịch trên biển của đế quốc Lam Vũ, đã âm thầm xuất hiện nguy cơ, không biết thống soai tối cao có biện pháp gì đây?

Thành Kim Cúc, Cúc Xuyên đạo, bát đạo liên minh.

Địa thế của Cúc Xuyên đạo so với cả bát đạo liên minh cao hơn một chút, về địa thế nó liền sát với cao nguyên Thái Nội Lôi phía đông nước Y Lan, đứng trên cao vùng cao nguyên này, có thể nhìn bao quát khắp bát đạo liên minh.

Tính từ góc độ chiến lược quân sự, nơi này là cao điểm khống chế bát đạo liên minh, cũng là tâm phòng thủ chiến lược của bát đạo liên minh.

Gia tộc Cúc Xuyên sở dĩ có thể gây ảnh hưởng quan trọng về quân sự cho bát đạo liên minh là nhờ có địa thế vô cùng có lợi này.

Bất quá, phàm chuyện có lợi thì ắt cũng có hại, địa thế của Cúc Xuyên đạo cũng vậy , vì nó nằm ở trên cao nguyên, ở gần vùng xa mạc cho nên khí hậu của Cúc Xuyên đạo làm người ta tương đối ngột ngạt, nơi này khô khan hơn các khu vực khác, nguồn nước vô cùng quý báu, nơi này mùa hè rất nóng, mùa đông cực lạnh,

Người bình thường đến đây đều không thể thích ứng được trong thời gian ngắn, tựa hồ cảm giác ánh mặt trời ở nơi đây gay gắt khác thường, lúc nào cũng cảm thấy nóng rát.

Chẳng những thế, hơi nóng tới từ sa mạc Thái Nội Lôi ở phía tây, thường thường theo bão cát tập kích Cúc Xuyên đạo, làm cho khu vực này giống như một sa mạc Gobi cực lớn, người sinh hoạt ở nơi này đã quen với hoàn cảnh khí hậu nóng nực khô cạn như sa mạc Gobi rồi, sự nhẫn nại đối với hoàn cảnh ác liệt gián tiếp tôi rèn ý chí và nghị lực của bọn họ.

Đây cũng là nguyên nhân trực tiếp vì sao sức chiến đấu của quân đội gia tộc Cúc Xuyên tương đối mạnh. Cúc Xuyên Liên cảm thấy mùa hè năm nay đặc biệt nóng.

Gia tộc Cúc Xuyên nằm trong thành Kim Cúc, cách sa mạc Thái Lội Nôi rất xa, bão cát và hơi nóng căn bản không lan được tới nơi này.

Bất quá vào mùa hè vẫn rất nóng, nhất là đầu tháng 8 cuối tháng 7, chính là thời điểm nóng nhất trong năm.

Gia tộc Cúc Xuyên trước nay đều thích thiên hướng quân sự, chạy đua vũ trang, đối với việc xây dựng thành thị và cải tạo hoàn cảnh không chú trọng lắm, làm lãng phía cái tên Kim Cúc đẹp đẽ này.

Toàn bộ thành Kim Cúc trông qua mù mịt, phòng ốc hỗn loạn, giống như kết quả của tay kiến trúc sư say rượu nào đó dựng lên, giống như nơi ở của người man rợ vậy.

Đem so với những thành thị lớn ở bình nguyên, thành Kim Cúc đúng là kém hơn nhiều. Nhưng dưới bề ngoài sần sùi của thành Kim Cúc ẩn chứa uy nghiêm của chiến tranh. Khi đó,Cúc Xuyên Phong Vũ lĩnh chủ đầu tiên của gia tộc Cúc Xuyên chính là đại tướng khai quốc của đế quốc Đường Xuyên, cũng là đại tướng đầu tiên được phong đất, vùng đất Cúc Xuyên đạo này là do ông ta lựa chọn.

Nghe nói Cúc Xuyên Phong Vũ công khai tuyên bố, ông ta sở dĩ lựa chọn Cúc Xuyên đạo làm đất phong của mình là vì muốn hiệp trợ triều đình kháng cự sự tiến công của nước Y Lan, cho dù được phong lãnh chúa vẫn tiếp tục ra sức cho đế quốc.

Khi đó nước Mã Toa còn chưa hiện ra quá nhiều uy hiếp với đế quốc Đường Xuyên, uy hiếp lớn nhất chính là tới từ nước Y Lan ở phía tây nam, cho nên tiền nhân của gia tộc Cúc Xuyên xung phong trấn thủ nơi này, đúng là được không ít người tín nhiệm và tôn trọng.

Đương nhiên khi đó cũng có cách nói khác, nghe nói Cúc Xuyên Phong Vũ được cao nhân chỉ điểm kiến nghị ông ta gắng sức rời xa kinh đô Ni Lạc Thần, mới giữ được bình yên lâu dài cho gia tộc.

Bất kể là nói như thế nào, dù sao gia tộc Cúc Xuyên cũng đã đâm sâu bén rễ ở nơi này, đồng thời kéo dài cho tới hiện tại.

Lúc này bên trong sảnh nghị sự cổ xưa của gia tộc Cúc Xuyên , tập trung các nhân vật đứng đầu của bát đạo liên minh, chuẩn bị thương thảo một quyết định vô cùng trọng yếu.

Trừ Triệu Xuyên đạo bởi vì trải qua chính biến, không phái người tham gia ra, còn những người nắm quyền của gia tộc khác đều tụ tập ở phòng hội nghị cổ xưa này.

Lịch sử của phòng hội nghị lâu đời hơn cả người già nhất nơi đây gấp mấy lần, nghe nói là tổ tông đầu tiên của gia tộc Cúc Xuyên xây nên, đã có hơn 300 năm lịch sử rồi, nhưng gia tộc Cúc Xuyên chưa bao giờ trực tiếp chứng thực.

Đây là lần đầu tiên các nhân vật đầu não của bát đạo liên minh tụ hội sau lần tuyển cử Cúc Xuyên Cao Minh làm người chủ trì bát đạo liên minh, cho dù bọn họ đã dẫn quân vào kinh, đồng thời cùng quân Lam Vũ xung đột quân sự nghiêm trọng, bọn họ cũng không hề ngồi xuống thương lượng kỹ càng với nhau.

Kỳ thực các gia tộc của bát đạo liên minh bề ngoài nhìn qua thuộc vể 1 chỉnh thể, nhưng trên thực tế, mâu thuẫn với nhau không ít, nếu không cũng không xảy ra phiền toái.

Bất quá hiện giờ bọn họ phải tạm thời đem mâu thuẫn và xung đột lợi ích với nhau tách ra, bình tâm ngồi xuống thương lượng đối phó với tai họa sắp tới như thế nào?

Nguy hiểm của bọn họ tới từ đế quốc Lam Vũ, tới từ Dương Túc Phong. Phòng nghị sự rất lớn, rất thông thoáng, rất nặng nề, chiếc bàn nghị sự hình chữ nhật cũng rất lớn, phát tán ra khí tức lịch sử rất mạnh mẽ, vách tường đối điện treo một tấm bản đồ quân sự.

Có một cô gái cầm gậy chỉ huy, đứng bên bản đồ, chuẩn bị tiến hành giảng giải, cô gái đó chính là Cúc Xuyên Liên.

Từ sau khi được chuộc về qua số tiền cực lớn, Cúc Xuyên Liên đúng là đã xa sút rất nhiều, quá trình đó thậm chí còn nghĩ tới tự sát, sau này được người nhà an ủi mãi, tới giờ mới dần khôi phục được tinh thần.

Cúc Xuyên Liên giọng nói có chút khô khan, chậm rãi giới thiệu tình hình:

-Quân đội Đường Hạc đã hoàn toàn rút khỏi Kiếm Xuyên đạo, tiến vào Triệu Xuyên đạo vào cuối tháng 4, quân Lam Vũ không truy kích bọn chúng, mà chậm rãi theo phía sau, bọn chúng đã xuất hiện và khống chế hồ nước Tam Hiệp, bộ chỉ huy của Lam Sở Yến cũng được đặt ở đó....

Vách tường của phòng nghị sự cơ bản màu đen, Cúc Xuyên Liên toàn thân váy trắng đứng đó, có chút giống bông hoa lan đơn độc.

Kỳ thực nơi này là chỗ trước đây cô hay đứng, khi đó cô đứng trước bản đồ ý chí cao ngạo, đàm binh thiên thạ, thao thao bất tuyệt, làm mọi người trố mắt nhìn, khi đó Cúc Xuyên Liên có thể hình dung là không để ai vào mắt cũng không quá.

Nhưng từ sau khi bị Dương Túc Phong đày đọa một phen, cô đã sinh ra sự sợ hãi không tên với vị trí này, vừa nghĩ tới việc còn phải đối đầu với tên ác ma đó, cô đã sợ hãi rồi,

Nhưng hôm nay cô vẫn phải đứng đây, phải phối hợp với phụ thân đạt thành mục tiêu của cuộc hội nghị lần này, đó là toàn lực cùng quân Lam Vũ khai chiến.

Người của ban ngành tình báo quân Lam Vũ có mặt ở khắp mọi nơi, bọn họ hiện giờ trừ bản thân ra, thì không dám tin tưởng ai cả, ngay cả nha hoàn đưa nước đều là Cúc Xuyên Liên tạm thời đảm nhận.

Kỳ thực theo Cúc Xuyên Liên thấy hoàn toàn là hành vi bưng tai trộm chuông, cho dù quân Lam Vũ không biết quyết định của bọn họ , nhưng chỉ cần bọn họ rời ra khỏi cửa phòng hội nghị, chưa cần quá 3 ngày, tin tức tình báo chuẩn xác sẽ đặt lên bàn làm việc của Dương Túc Phong.

Nếu như quyết định của cuộc hội nghị là khai chiến với quân Lam Vũ, thì càng chẳng cần che dấu, bất kể bọ họ tổ chức và điều động quân đội như thế nào, đều khẳng định không che mắt được quân Lam Vũ.

Nếu đối phó với quân Lam Vũ, không động viên mười mấy, 20 vạn quân đội là tuyệt đối không thể, điều động gần đó quân sao có thể che dấu được người khác.

Huống chi bọn họ dùng hành động quân sự, quân Lam Vũ cũng sẽ như thế, nếu chẳng phải nguyên nhân nào đó hạn chế, quân Lam Vũ đã nóng lòng động thủ với bát đạo liên minh rồi.

nghe nói Cúc Xuyên Liên nhắc tới hồ chứa nước Tam Hiệp, nhân vật đầu não ngồi đây không khỏi đề cao cảnh giác, mấy người dùng ánh mắt nhìn Cúc Xuyên Liên để dò hỏi.

Nhất là tổng đốc Thượng Quan Phi của Yến Xuyên đạo, tổng đốc La Tư Bá Nhĩ của Tề Xuyên đạo, Âu Dương Nam Phong của Sở Xuyên đạo, những người khác đưa mắt nhìn nhau, nghĩ tới phương diện đáng lo nhất.

-Hồ chứa nước Tam Hiệp.....

La Tư Bá Nhĩ cau mày lại lẩm bẩm, hiển nhiên không biết xử lý chuyện này như thế nào, hiện giờ bọn họ đang thương lượng vấn đề đối phó với quân Lam Vũ như thế nào, nhưng hồ chứa nước Tam Hiệp nằm trong tay quân Lam Vũ thì rắc rối to rồi.

Nếu đổi lại là người khác thì bọn họ cũng không cần lo như thế, dù sao không có nhiều người dám đối địch lại cả thiên hạ, nhưng Dương Túc Phong thì hỏng rồi.

-Quân Lam Vũ ở hồ chứa nước Tam Hiệp ước chừng có bao nhiêu người?

Thượng Quan Phi có chút nóng ruột hỏi, quân Lam Vũ khống chế hồ chứa nước Tam Hiệp, bị ảnh hưởng đầu tiên là Yến Xuyên đạo, nếu như lúc này quân Lam Vũ cắt đứt nguồn nước của sông Duy Tư, sản lượng lương thực nửa năm sau của bát đạo liên minh sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Trong đó gặp nguy trước tiên là Yến Xuyên đạo, Thượng Quan Phi sao không sốt ruột.

-Hiện giờ còn chưa có tin tức tình báo chuẩn xác, nhưng bộ chỉ huy của Lam Sở Yến đã đặt ở hồ chứa nước Tam Hiệp....

Cúc Xuyên Liên nói có chút gian nan, tới mức làm người ta cảm thấy quai quái, tựa hồ thấy cô hôm này yếu ớt khác thường, hoàn toàn không có phong thái quyết đoán trước kia.

Đương nhiên,có lẽ vì cái tên Lam Sở Yến làm người nghe sinh ra cảm giác nhầm.

Đối với cái tên Lam Sở Yến này, bọn họ còn cảm thấy chói tai hơn cả nghe thấy cái tên Dương Túc Phong, nữ nhân này tuyệt đối không phải hạng lương thiện gì, nàng xuất hiện ở nơi đâu, ở đó sẽ có gió tanh mưa máu.

Hồ chứa nước Tam Hiệp không chế nguồn nước sinh mạng của cả bát đạo liên minh, nếu như Lam Sở Yến không lấy nó làm thủ đoạn, thì không phải là Lam Sở Yến nữa. Nghĩ tới thủ đoạn tàn độc của nữ nhân này, mỗi người ở đây đều cảm thấy bất an.

Tổng đốc Tiết Duyên Đà của Tần Xuyên đạo và tổng đốc Cát La Lộc của Ngụy Xuyên đạo không ngừng ghé tai trao đổi với nhau.

Cúc Xuyên Liên loáng thoáng nghe được mấy từ như động thủ, đoán rằng đại khái bọn họ muốn thừa lúc quân Lam Vũ chưa đứng vững chân điều quân đuổi quân Lam Vũ đi.

Tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương, không một ai phủ nhận đây là kết cục lý tưởng nhất, nếu bát đạo liên minh khống chế chắc chắn được hồ chứa nước Tam Hiệp, thì không cần phải sợ quân Lam Vũ uy hiếp.

Bát đạo liên minh muốn khống chế nơi này không phải là chuyện một hai năm nữa, mà từ khi bắt đầu xây dựng lên hồ chứa nước này, đã bí mật mưu tính vố số lần tấn công, nhưng cuối cùng đều vì đù loại nguyên nhân mà chết non.

Cúc Xuyên Liên không cho rằng lần này bát đạo liên minh có thể thành công, đối thủ của bọn họ dù sao cũng là quân Lam Vũ, bất quá nếu bát đạo liên minh may mắn làm được điều này thì tương lai của bọn họ khẳng định sẽ rất tươi sáng.

Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu - Chương #596