Chương 79: Lại Muốn Dùng Thủ Đoạn Trước Đây ...


"Ân Ân, nếu tôi biết điểm gì ở em hấp dẫn tôi, tôi cũng sẽ
không mê luyến đến vậy, ngược lại có một loại ma lực, khiến tôi không
thể buông tay, lần này, tôi cho em thời gian, cho em ngoan ngoãn trở lại bên cạnh tôi, đừng tiếp tục giãy giụa hay phản kháng, tôi khuyên em,
nên giữ lại chút ít sức lực".

————

Nam Dạ Tước nghe xong, cũng không tỏ ra tức giận, ngược lại mỉm cười, Dung Ân, cô giỏi lắm!

Hai nhân viên an ninh vào trong tìm kiếm một hồi, không phát hiện
được điều gì khả nghi, khi đi ra, mặt mũi cả hai đều trắng bệch, "Thưa
ngài...."

"Tôi rất giống bọn mồi chài?" Nam Dạ Tước khoanh hai tay , tựa người trên cửa.

"Xin lỗi, xin lỗi..."

Đối diện hai khuôn mặt thấp thỏm lo sợ, người đàn ông vẫn như trước
không hề nổi giận, ngón tay thon dài vuốt lên cánh mũi, ngày hôm nay,
tâm tình anh quả nhiên vẫn không tệ, "Ai đã trình báo, là một phụ nữ?"

Hai người nọ không nói gì, thần tình ngượng ngập.

Nam Dạ Tước trở vào phòng, nhặt lên y phục vương vãi trên sàn nhà,
nhận thấy hai người nọ vẫn như cũ đứng bất động ngoài cửa, không hề có ý rời đi, "Còn đứng đây làm cái gì? Ra ngoài!"

Lúc này còn đi tìm, Dung Ân nhất định đã hoàn toàn mất rạng, lá gan
quả nhiên không hề nhỏ, dám giở trò ngay trước mắt anh, trước đây, quả
thật là anh đã đánh giá cô quá thấp.

Nam Dạ Tước chậm rãi mặc quần áo, cũng không hề có biểu hiện nóng
nảy, chỉ cần kiểm tra giấy kí tên của buổi tiệc, có thể ngay lập tức
biết được công ty của cô, tìm hiểu tường tận ngọn ngành, xem cô còn có
nơi nào để trốn.

Khi Dung Ân chạy ra, bộ dáng hỗn loạn đến thảm hại, giày cao gót được xách trên tay, đầu tóc dính dớp lên khuôn mặt nhỏ nhắn, bóng đêm đen
ngòm nhìn không ra được đường chân trời, cô co quắp trốn bên dưới đèn
đường, chùm ánh sáng vàng cam rợn ngợp, vây bủa xung quanh cơ hồ như
muốn bóp nghẹt hai vai cô nặng trĩu, một vòng tròn quẩn quanh bế tắc, vì cớ gì tới cùng đường người cô phải chạm mặt vẫn là Nam Dạ Tước?.

Về đến nhà, Dung Ân vội vàng vào phòng thay y phục, cô ngơ ngẩn ngồi
thất thần trên giường, dựa theo tính cách của Nam Dạ Tước, e rằng ngay
ngày mai đã có thể tìm được công ty cô.

Thế nhưng, nếu cô không đi, còn có thể trốn được? Trước đây, sở dĩ cô có thể chạy trốn mà không hề bị phát hiện đến tận hôm nay, đều là do
Nam Dạ Tước không hề để tâm, nếu anh ta đã muốn, dù cho cô có trốn khỏi
thành phố Bạch Sa, cũng sẽ bị bắt quay về.

Thẩm Mặc hết lần này đến lần khác gọi điện tới, Dung Ân nhận điện,
giọng nói của Thẩm Mặc từ đầu dây bên kia vang lên chấn động, khiến màng nhĩ cô tưởng như đang rung lên, "Dung Ân, cậu chạy đi đâu vậy? Buổi
tiệc đã kết thúc cũng không thấy bóng dáng cậu".

"Thẩm Mặc", Dung Ân để điện thoại ra xa, "Mình thấy không khỏe nên về trước, ngày mai mình muốn xin nghỉ, được không?"

"Cậu không sao chứ, đã đi khám chưa?"

"Không sao, mình nghỉ ngơi thôi được rồi"

"Vậy ngày mai cậu cứ ở nhà nghĩ ngơi, chú ý sức khỏe một chút".

Dung Ân đặt điện thoại xuống bên cạnh, trở mình suốt đêm cũng không
sao ngủ được, đến cuối cùng, cô rót một ly nước rồi ra ngoài ban công,
sáng hôm sau khi mẹ Dung thức giấc, chỉ trông thấy cô đang nằm ngủ rất
sâu trên ghế nằm.

Một lần nữa nhận được điện thoại của Thẩm Mặc đã là chín giờ sáng, thời điểm này, áng chừng vừa tới giờ làm.

"A lô, Thẩm Mặc, không phải mình nói hôm nay xin nghỉ rồi sao?"

"Dung Ân, cậu mau đến đi, Nam Dạ Tước tới, lúc này đang ngồi trong
phòng làm việc, nói là muốn gặp cậu!", nghe giọng điệu nói chuyện của
Thẩm Mặc, nếu cô không đi, anh ta cũng sẽ không đi, không chừng còn muốn gây thêm chuyện phiền phức. Anh trước nay chưa từng hành động theo lẽ
thường.

Dung Ân ngồi trước gương trang điểm, mẹ Dung đẩy xe lăn đi vào, dừng
lại bên cạnh cô, "Ân Ân, nhiều ngày nay Việt không tới, giữa các con xảy ra chuyện gì sao?".

Dung Ân chải tóc, trong gương, gương mặt gầy guộc khiến ngay cả bàn
tay mảnh khảnh của cô cũng trở nên khác thường, cô cột tóc đuôi ngựa gọn gàng, trên người cũng không hề đeo trang sức rườm rà, làn da trắng nõn, cô không hề dùng nước hoa, nhưng trên cơ thể vẫn luôn quấn quýt một mùi hương thanh mát dễ chịu. Trong mắt cô, chính mình thật sự đã bình
thường đến không thể bình thường hơn, cô cũng không muốn cản đường bất
kỳ ai, " Mẹ, cuộc sống hiện tại, mẹ hài lòng chứ?".

"Hài lòng", mẹ Dung loạng choạng đứng dậy, hai tay vịn trên xe lăn đi đến cạnh giường, "Mẹ chỉ cần con được hạnh phúc, chân mẹ lúc này cũng
đã hồi phục hơn rất nhiều, Ân Ân, mọi thứ rồi sẽ ổn cả thôi".

Dung Ân ngồi xuống trước mặt mẹ, tựa đầu vào chân bà, giọng điệu líu ríu hỗn tạp lặp lại máy móc, "Vâng, rồi sẽ ổn cả".

Bắt xe từ bên ngoài khu tập thể, suốt dọc đường, Dung Ân tưởng như
chỉ thẫn thờ hoang mang. Khi đến nơi, liền trông thấy xe của Nam Dạ Tước ngang nhiên đỗ bừa bãi ngay trước cổng công ty Sang Tân, phương thức
càn quấy công khai, có lẽ chỉ có anh ta nghĩ ra.

Bên trong văn phòng, Tô Luân và Thẩm Mặc trông thấy cô đi vào, vội
vàng chạy tới lôi kéo cô, "Dung Ân, cuối cùng cậu cũng tới, từ sáng sớm
anh ta đã xông vào..."

"Anh ta ở đâu?"

"Trong phòng họp"

Khi Dung Ân đẩy cửa bước vào, quả nhiên trông thấy Nam Dạ Tước đang
ngồi nghênh ngang trên ghế chủ trì, Thẩm Mặc rợm đóng cửa, liền nghe
thấy giọng điệu lười nhác của người đàn ông vang lên, "Công ty Sang Tân, hóa ra trước đây nẫng tay trên, là các người".

Thẩm Mặc cả kinh, Dung Ân xoay đầu nhìn lại, "Cậu ra ngoài trước đi".

Sau khi cửa phòng được khép lại, cô ngồi xuống ghế gần đó, " Anh tới đây làm gì?".

"Tìm cô", Nam Dạ Tước nghiêng người đứng dậy, hơi lạnh phả ra từ điều hòa làm phân tán những sợi tóc khô khốc, "Ân Ân, tối qua, thật sự em đã chơi quá trớn".

Hai tay Dung Ân đặt trên đầu gối nắm chặt lại, ánh mắt cẩn trọng liếc nhìn anh.

Nam Dạ Tước đứng dậy, thân thể cao lớn lách qua bàn hội nghị, đi tới
sau lưng Dung Ân, hai tay anh đặt trên vai cô, khẽ vỗ nhẹ, đột nhiên
cánh tay quấn trọn lấy tấm lưng cô, anh chậm rãi cúi người. Khuôn mặt kề sát cổ cô, động tác vô cùng thân mật, "Ai cho em can đảm, cho em đi?".

"Nam Dạ Tước, anh lại muốn gì?", hô hấp Dung Ân trở nên gấp gáp, ánh
mắt tìm kiếm chậu cây cảnh trên bàn hội nghị, "Lại muốn dùng thủ đoạn
trước đây chơi đùa một lần nữa?"

"Ân Ân, không lẽ em có chỗ dựa sau lưng, nói chuyện rất có chí khí?", hai cánh tay Nam Dạ Tước ghìm chặt, chậm rãi áp chế bả vai cô đến trước ngực mình, khí thế áp bức, "Diêm Việt lúc này, hãy còn chưa kịp giải
quyết sự tình của Tư Mạn? Còn tâm tư để ý đến em?"

"Anh là đồ đê tiện", Dung Ân khẽ nhắm mắt, ảnh chụp bị phát tán, ai
có đủ sức chống chịu, "Anh không chỉ khiếnTư Mạn thân bại danh liệt, còn muốn bức tử cô ấy".

Cánh tay Nam Dạ Tước đang khóa trụ cô đột nhiên buông lỏng, vẻ bất
cần trên gương mặt tuấn tú dần bị chiếm lĩnh bởi sự âm u nguy hiểm, "Em
cho rằng, những tấm hình đó là do tôi phát tán?".

"Không phải sao?" Dung Ân đối diện đôi mắt sâu đen thăm thẳm của anh, "Có chuyện gì anh không thể làm? Anh có thể đối xử như vậy với Tư Cần,
với Tư Mạn, cũng chỉ là cái ngoắc tay?"

"Dù sao trong mắt em, chuyện xấu nào tôi cũng không phải chưa từng
làm qua, thêm một hai tội, cũng chẳng thấm tháp là bao" Nam Dạ Tước ngồi xuống bên cạnh cô, "Nửa năm qua, em khỏe không?"

"Khỏe", sắc mặt Dung Ân bình ổn,"Tôi sống rất vui vẻ"

Nam Dạ Tước lấy ra một điếu thuốc, châm lửa rồi hít vào một hơi, đôi
mắt hẹp dài mờ mịt, "Trước đây em cố ý muốn rời khỏi tôi, là vì Diêm
Việt?"

"Không". Dung Ân phủ nhận, " Nam Dạ Tước, nếu đã không giấu được anh, tôi sẽ cùng anh thẳng thắn, tôi chỉ muốn được sống lặng lẽ, trên đời
này phụ nữ nhiều vô kể, với thân phận của anh, chỉ cần anh muốn, sẽ
chẳng bao giờ thiếu, anh thích Hạ Phi Vũ, cô ta cũng thích anh, như vậy
không phải đủ rồi sao?".

Khói thuốc trắng đục vấn vít quanh khóe môi mỏng của Nam Dạ Tước, mi
mắt đang buông hạ chậm rãi giương lên, theo đó đối diện ánh mắt tràn
ngập hi vọng của Dung Ân, "Tôi lại ngắm trúng em, Ân Ân, theo tôi có gì
không tốt? Ngoại trừ không thể cho em danh phận, em muốn gì, tôi cũng sẽ cho em".

"Nếu như tôi muốn danh phận?"

"Người như tôi, sẽ không kết hôn." Nam Dạ Tước dập điếu thuốc trong
gạt tàn, hai mắt Dung Ân dõi theo động tác trên tay anh, "Tôi có gì tốt, Nam Dạ Tước, tôi có gì tốt, để anh trói buộc tôi không tha?"

Giọng nói cô tràn ngập sự kích động, nhưng người đàn ông chỉ mỉm cười ưu nhã, anh nhấc chân, ánh mắt đong đầy vẻ mê hoặc, "Ân Ân, nếu tôi
biết điểm gì ở em hấp dẫn tôi, tôi cũng sẽ không mê luyến đến vậy, ngược lại có một loại ma lực, khiến tôi không thể buông tay, lần này, tôi cho em thời gian, cho em ngoan ngoãn trở lại bên cạnh tôi, đừng tiếp tục
giãy giụa hay phản kháng, tôi khuyên em, nên giữ lại chút ít sức lực".

Dung Ân chôn khuôn mặt trong lòng bàn tay, "Anh dựa vào cái gì cho
rằng tôi sẽ trở lại bên cạnh anh? Anh muốn bức tôi đến đường cùng, nếu
như tôi thật sự không quay đầu lại?"

"Em sẽ không như vậy", giọng điệu Nam Dạ Tước thong thả, " Bởi vì em không chỉ có một mình."

Anh lấy ra một chùm chìa khóa, kéo lấy tay Dung Ân, "Tôi đã chuẩn bị phòng trong Ngự Cảnh Uyển". Nói xong, liền đứng dậy ra về.

Bên trong phòng họp rộng lớn, Dung Ân ngồi thơ thẩn một hồi lâu. Thẩm Mặc từ bên ngoài ló đầu vào trong, rất lâu không thấy cô ra ngoài, lúc
này mới đẩy cửa bước vào, "Ân Ân, cậu không sao chứ, đừng dọa mình".

"Thẩm Mặc, " ánh mắt Dung Ân đờ đẫn, mỉm cười, nhưng nỗi khổ đắng ứ tràn đến nghẹn ngào, "Có lẽ, mình sẽ thôi việc".

"Ân Ân", Thẩm Mặc khom người, nhận thấy ánh mắt Dung Ân chỉ bất động
một chỗ, quan hệ giữa cô và Nam Dạ Tước, Thẩm Mặc cũng đoán ra được đôi
chút, cô khẽ đẩy bả vai Dung Ân, sự kiên định cố hữu chợt nhiên bị sự
bất an lấn át, "Sao cậu lại chọc vào anh ta, chuyện này phải làm sao?"

"Mình cũng không biết... " Dung Ân gục xuống bàn hội nghị, ép buộc cô trở về cuộc sống, ngay cả hô hấp cũng không được tự do, cô thật sự
không cam tâm.

Suốt ngày, toàn bộ công ty Sang Tân như phủ một tầng mây đen kín mít, khi hết giờ làm, Thẩm Mặc kiên quyết thuyết phục Dung Ân cùng đi ăn,
nhưng cô thật sự không còn tâm trạng, chỉ khéo léo cự tuyệt.

Khi nhận được điện thoại của Tư Cần đã là tối muộn, âm thanh truyền
đến từ đầu dây bên kia hỗn tạp ồn ào, giọng nói của Tư Cần cũng chỉ nghe được láng máng. Dung Ân tìm đến địa chỉ theo như lời của Tư Cần, là một hộp đêm cô và Thẩm Mặc đã từng ghé qua trước đây, đi vào trong, liếc
mắt liền trông thấy cách đó không xa Tư Cần đang nằm trên ghế sô pha,
trên bàn, dưới mặt đất, đâu đâu cũng đều là bình rượu vứt ngổn ngang.

"Tư Cần", cô vội vàng lại gần kéo Tư Cần ngồi dậy.

"Dung Ân.... Xin lỗi", Tư Cần đã say khướt, hai tay túm chặt lấy Dung Ân, "Mình không tìm được ai khác, mình không có lấy một bằng hữu, xin
lỗi.... Mình chỉ có thể tìm cậu....".

"Tư Cần, làm sao cậu lại uống tới thành ra nông nỗi này?"

Dung Ân đỡ Tư Cần đứng dậy, nhưng cô chỉ lảo đảo nhập nhoạng, dường
như ngay cả đứng yên cũng chênh vênh không vững, "Mình....Mình bán rượu ở đây, mình... mình uống bao nhiêu, người ta nói sẽ mua bấy nhiêu...".

"Cậu!", Dung Ân phẫn nộ cực độ, nhưng trông thấy bộ dạng lúc này của
Tư Cần, lại không thể nổi giận, "Tại sao cậu phải liều mạng như vậy, nếu cậu thiếu tiền, sao không nói với mình".

"Không được", Tư Cần lắc đầu, trọng lượng toàn thân đè lên vai Dung
Ân, "Mình không thể lấy tiền của cậu, mình lại rất cần tiền, bán rượu,
rất được.....".

"Cậu cứ như vậy, bà của cậu trông thấy sẽ rất lo lắng, Tư Cần, sau
này đừng hủy hoại chính mình nữa". Một tay Dung Ân giữ lấy hông Tư Cần,
lúc này mới phát hiện cô rất gầy, làm việc thâu đêm suốt một thời gian
dài, cơ thể cô sớm muộn cũng sẽ không trụ được thêm.

"Dung Ân, cậu đừng an ủi mình", Tư Cần ngày thường kiệm lời, lúc này
đang say, tâm tư bị kìm nén bấy lâu cũng theo đó biểu lộ hết ra bên
ngoài, "Cơ thể của mình sớm đã bị chà đạp, cho dù mình có quý trọng ra
sao, cũng không thể cứu vãn, đôi khi nghĩ lại, chết đi thật tốt, nhưng
lại không thể....Mình rất hối hận, Dung Ân, cơ thể này, dẫu sao cũng
không ai chấp nhận...."

"Tư Cần, đừng nói vậy", Dung Ân nghẹn ngào, cắn chặt môi để lại những rãnh sâu.

Đi ra khỏi hộp đêm, Dung Ân đỡ lấy Tư Cần, rợm bắt xe, Bùi Lang đột
nhiên bắt gặp vừa lúc, cô cúi đầu, cũng không trông thấy phía trước.

"Dung Ân", người đàn ông đi đến lên tiếng gọi cô, cô ngẩng đầu, liền
trông thấy Bùi Lang trong trang phục thư nhàn đứng bên cạnh, Dung Ân
miễn cưỡng lên tiếng, "Chào anh".

Nói xong, đỡ lấy Tư Cần rợm bỏ đi.

"Hai người đi đâu?" Bùi Lang nhanh chóng theo sau, "Tình trạng cô ấy như vậy sẽ rất khó bắt xe, tôi đưa hai người đi".

"Không cần". Dung Ân nhẹ giọng khước từ, cũng không muốn có quan hệ quá thân thiết với anh.

Bùi Lang bất chấp thái độ lạnh nhạt của cô, thật sự lái xe đi tới,
Dung Ân vẫy được vài chiếc taxi, quả nhiên không xe nào chịu chở.

"Lên xe đi"

"Thật sự không cần."

"Nhanh lên, nếu không tôi sẽ xuống kéo người"

Người đi đường liên tục ngoảnh đầu nhìn lại, Dung Ân chỉ đành buộc
lòng đỡ Tư Cần lên xe, hai tròng mắt sắc bén của Bùi Lang xuyên qua kính chiếu hậu nhìn về phía Dung Ân, "Nhà cô ấy ở đâu?".

"Bộ dạng cô ấy như vậy không thể về nhà".

Bùi Lang gật đầu, "Vậy đến khách sạn". Nói xong, liền tăng tốc đi về phía trước.

Tư Cần vốn đã say đến gần như bất tỉnh, người đang gập xuống, đột nhiên ngẩng dậy, nôn thốc nôn tháo, "Ọe, ọe......"

"Tư Cần!" Dung Ân trừng lớn hai tròng mắt, trơ mắt nhìn ghế xe đắt đỏ bị làm dơ đến thê thảm, trong không gian rộng rãi ngay lập tức tràn
ngập mùi lợ đến gay mũi. Dung Ân há hốc miệng, nhất thời không biết nên
nói sao cho phải, sắc mặt đỏ lựng, ánh mắt di chuyển đến khuôn mặt tuấn
tú lạnh khốc của người đàn ông, "Xin lỗi, tiền này, tôi sẽ trả cho anh".

Bùi Lang chuyên tâm lái xe, cũng hạ cửa kính xe, lấy một hộp khăn
giấy đưa về phía Dung Ân, sự chu đáo của anh, khiến cô bỗng nhiên vô
cùng cảm kích, rút khăn giấy lau vết dính trên người Tư Cần.

"Cô ấy là bạn của cô?"

"Vâng". Dung Ân gật đầu.

Bùi Lang không nói gì thêm, khi đi tới cửa khách sạn, Tư Cần đã ngủ
say, Dung Ân nhìn ra ngoài xe, trông thấy địa điểm Bùi Lang tìm đến là
một khách sạn năm sao, cô không khỏi lần đến ví tiền của chính mình,
dường như cô không mang nhiều tiền đến vậy.

Bùi Lang liếc nhìn thấy động tác lén lút của cô, khóe miệng khẽ câu
dẫn một nụ cười, mở cửa xe, Tư Cần đã say đến bất tỉnh, anh liền ôm lấy
eo Tư Cần, "Tôi có thuê phòng dài hạn ở đây, không dùng dù sao cũng lãng phí".

Dung Ân theo sau anh, trông thấy sống lưng thẳng tắp của anh, bóng
lưng cao lớn vững chãi, hai cánh tay mạnh mẽ kiên nghị, quan trọng hơn
cả, anh ta là công tử cao quý, lại rõ ràng không hề ái ngại mùi rượu
đang nồng nặc trên người Tư Cần, Dung Ân lặng lẽ theo sau anh đi vào
trong phòng, nội thất cùng phương tiện được trang bị vô cùng lộng lẫy và tiện nghi, ti vi màn hình lớn xa hoa, sô pha thư thái dễ chịu, quang
cảnh tráng lệ ngoài ban công, mang lại cảm giác của một ngôi nhà hoàn
thiện.

Bùi Lang đỡ Tư Cần nằm xuống giường, đứng dậy đi ra ngoài. Anh ở
phòng nghỉ bên ngoài xem tivi, Dung Ân vắt khăn ướt lau mặt cho cô, sau
khi thay lại quần áo chỉn chu cũng đi ra ngoài.

"Xong rồi?"

Sắc mặt Dung Ân mệt mỏi, gật đầu.

"Vậy đi thôi".

"Đi đâu?"

"Sao, lời chính mình vừa nói lại quên nhanh như vậy?", Bùi Lang đứng
dậy, " Xe của tôi phải đi rửa, không phải cô muốn đi về đấy chứ?"

"À, thiếu chút nữa tôi đã quên mất, xin lỗi", Dung Ân hướng về phía cửa đi ra, "Đi thôi".

Hai người sóng vai ra khỏi phòng, khi tới cửa khách sạn, Dung Ân rợm
bước xuống bậc thang, liền bị người đàn ông bắt lấy cổ tay, "Cô ở đây,
tôi đi lấy xe".

Cô dừng bước, cơ thể đứng sát Bùi Lang, sự ấm áp từ lòng bàn tay
người đàn ông truyền đến cổ tay cô thâm nhiễm vào trong cơ thể, vừa vặn, Hạ Phi Vũ vừa xuống xe, hứng thú chứng kiến một màn trước mắt, cô ta
vội vàng lùi vào trong xe, cầm lấy điện thoại chụp lại ảnh hai người.

Đương nhiên, phông cảnh khách sạn đắt giá cũng không thể bỏ qua.

Dung Ân rút tay lại, Bùi Lang cũng không phản ứng, chỉ khẽ buông thõng hai vai, "Đi thôi"

Hạ Phi Vũ xuống xe, trước khi chào hỏi, sắc mặt nhuốm đầy vẻ khả nghi, "Bùi công tử, chúng ta lại gặp mặt".

"Thì ra là trưởng phòng Hạ của Nghiêm Tước." Bùi Lang mỉm cười, ánh mắt lãnh đạm.

"Đây không phải Dung Ân sao? Từ khi rời khỏi Nghiêm Tước, cô vẫn sống tốt chứ?"

"Cám ơn đã hỏi thăm", Dung Ân trông thấy ý cười trên khuôn mặt cô ta, trong đầu không khỏi hiện lên bộ dạng chật vật hỗn loạn vừa rồi của Tư
Cần, "Không nghĩ tới, trưởng phòng Hạ làm vô kể chuyện trái lương tâm,
nửa đêm còn dám ra ngoài".

Khóe mắt tinh xảo của người phụ nữ buông hạ, "Dung Ân, cô nói vậy có ý gì?"

"Trong lòng cô hiểu rõ hơn ai hết".

"Hừ", Hạ Phi Vũ cười lạnh, vẻ mặt khinh thường chuyển hướng về phía
Bùi Lang, có bao phần nể nang, "Bùi công tử lần này chắc hẳn đã được
toại nguyện, chúc mừng".

Người đàn ông không phủ nhận, cánh tay ôm lấy bả vai Dung Ân, "Nếu cô đã biết, nên khách khí với người của tôi một chút".

Nụ cười trên gương mặt có phần đông cứng, nhưng kinh nghiệm nhiều năm trên thương trường giúp cô ta nhanh chóng ứng biến thành thạo, "Bùi
công tử nói rất đúng, tôi còn có việc, không làm phiền hai người, tạm
biệt."

Dung Ân né tránh cánh tay trên bả vai, "Chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau, không hề bẩn thỉu như lời cô nói".

Nói xong, liền xoay người bỏ đi.

Hạ Phi Vũ cười lạnh nhìn theo bóng lưng Bùi Lang đang đuổi theo, tình huống này, còn ai có thể hiểu khác?

Cho dù có bao nhiêu cái miệng, cũng chỉ cần tấm ảnh trong tay cô ta.

Hôm nay vốn dĩ đến khách sạn đặt phòng, xem xét kỹ điều kiện, ngày
mai bên Nghiêm Tước có vài khách hàng lớn đến đây ở lại, không ngờ rằng, lại chứng kiến được một màn như vừa rồi.

Hạ Phi Vũ khoanh tay, gió thổi vẫn khô nóng vô cùng, nhưng nụ cười
trên môi người phụ nữ, lại khiến người khác sản sinh cảm giác lạnh lẽo.

Bùi Lang đuổi theo Dung Ân, "Lẽ nào làm người của tôi, bẩn thỉu đến như vậy?"

Cô bình tĩnh đứng lại bên cạnh xe người đàn ông, xoay người, sắc mặt bình lặng như nước, "Tôi không hề có ý nhằm vào anh".

Toàn thân Bùi Lang, ưu nhã khí thái tựa lưng trên thân xe BMW, "Tìm
được một chỗ dựa vững chắc, ra ngoài cũng sẽ được hoan nghênh".

Dung Ân chỉ cảm thấy nụ cười của anh chói mắt vô cùng tận, cô nghiêm
túc quan sát anh, sau chốc lát, dò xét nói, "Bùi Lang, thế lực của anh
có phải rất lớn?".

Chí ít, Nam Dạ Tước đối với anh ta cũng có vài phần kiêng nể.

Bùi Lang lấy ra một điếu thuốc, nhưng chỉ kẹp giữa hai ngón chơi đùa, "Cô đang gặp phiền phức?"

"Tôi kể cho anh một câu chuyện thì sao" Dung Ân ngẩng đầu, vẻ mặt kiên quyết khác thường.

"Được, lên xe"

Bùi Lang lái xe đến một cửa hàng rửa xe, nhưng Dung Ân vẫn chỉ chồng
hai bàn tay, đặt yên trên đầu gối, trước sau vẫn không hề mở miệng, dẫu
sao, cô và Bùi Lang cũng không có giao tình sâu nặng, cô cũng không dám
đem chuyện này kể lại cho anh.

Bên trong phòng chờ, người đàn ông đích thân rót cho cô tách trà sữa, toàn bộ vỏ ghế xe đều được thay mới hoàn toàn, Dung Ân cảm thấy áy náy
vô cùng tận, "Xin lỗi, tổng cộng bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả".

"Dung Ân", Bùi Lang nhấp một ngụm trà xanh ướp lạnh, "Chút tiền lặt
vặt cô tính toán làm gì, có ngày cô đập nát xe tôi, tôi sẽ không thể
không bắt cô bồi thường".

Dung Ân chỉ đành cười yếu ớt, người đàn ông thoải mái tựa người trên
lưng ghế, "Cô vừa nói muốn kể tôi nghe một câu chuyện, nói đi, tôi sẽ
chăm chú lắng nghe".

Hai tay cô cầm lấy tách trà, lại không biết nên bắt đầu từ đâu, sau
một hồi do dự, vẫn chỉ cúi đầu, "Quên đi, tôi nói cho anh những chuyện
này làm gì".

Bùi Lang hiển nhiên hiểu được tâm sự chất chồng trong lòng cô, "Nếu như muốn tôi giúp đỡ, cô cứ nói".

Dung Ân ngước nhìn, trông thấy ánh mắt chân thành của anh, không hiểu vì lý gì, những ấn tượng không tốt về anh trước đây đã tan biến từ hồi
nào, "Nếu như có chuyện, tôi sẽ tìm anh".

Đáy mắt Bùi Lang loan tràn vẻ thất vọng gợn sóng, nhưng bước đầu tiên như vậy, chí ít, Dung Ân tin tưởng anh.

Dọc đường đi, ngọn đèn ảm đạm hai bên đường kéo dài tít tắp về đằng
xa, Dung Ân suy nghĩ mải miết, hiện tại, không ai có thể giúp được cô,
nơi này đều do một tay Nam Dạ Tước khống chế, Dung Ân buông hạ mi mắt,
đem đầy rẫy những tủi hờn mệt mỏi che giấu sạch sẽ, nửa khuôn mặt để lộ
ra vẻ lặng lẽ, một nửa ẩn giấu sự yếu đuối não lòng.

Bùi Lang cảm giác, khí thái trên người Dung Ân không sao định nghĩa
được rõ ràng, khiến người khác cảm giác vô cùng dễ chịu thoải mái, kiểu
phụ nữ yêu kiều, tư thái diễm lệ, chỉ khiến người khác muốn chơi đùa,
nhưng sự hấp dẫn từ con người cô khiến người khác muốn tìm kiếm và khám
phá.

Tiền thay vỏ ghế, Dung Ân vẫn thừa lúc Bùi Lang đi vào nhà vệ sinh
thanh toán trọn vẹn, may thay cô mang theo thẻ, mặc dù tốn một số tiền
không nhỏ, nhưng xe là do hai người làm bẩn, trả tiền là hoàn toàn hợp
tình hợp lý.

Khi đi lấy xe, Bùi Lang cầm lấy hóa đơn, thắt dây an toàn, nghiêng mặt cười nói, "Tôi chưa từng để phụ nữ phải trả tiền".

"Đây là trách nhiệm của tôi, bằng không, tôi sẽ bứt rứt không yên".

"Cô quả thật rất thú vị", người đàn ông khởi động xe, "Hôm khác tôi sẽ mời cô đi ăn, bằng không, tôi sẽ bứt rứt không yên".

Khi về đến nhà đã là đêm khuya, Dung Ân không để anh đi xe vào trong khu tập thể, "Ngày hôm nay, cám ơn anh, tạm biệt".

Bùi Lang nhìn bóng lưng cô đã khuất mới rời đi, ngón trỏ của anh gõ nhẹ lên vô lăng, khóe miệng dần cong lên để lộ nụ cười.

Nam Dạ Tước đã nói rằng sẽ không thúc ép cô, lần này, quả nhiên hoàn
toàn không hề có động tĩnh, công ty Sang Tân vẫn vận hành bình thường,
cũng không chọc tới ai để nảy sinh phiền hà.

Ngay khi Dung Ân đang mừng thầm, Thẩm Mặc mang đến cho cô một tin
tức, khiến cô kinh sợ đến hồi lâu sau vẫn không nói được thành lời.

Dục Vọng Đen Tối - Chương #79