Chương 55: Anh Sẽ Không Đạt Được Mục Đích ...


Nhà hàng Amber vẫn luôn là sự lựa chọn của Lạc Tranh, trong bầu không khí vô cùng ưu nhã, tiếng đàn violon êm dịu giống như dòng nước nhẹ nhàng quanh quẩn từng góc nhỏ của nhà hàng.

Trong một phòng ăn sang trọng được đặt riêng, chỉ có ba người đang dùng bữa, Ôn Húc Khiên, Lạc Tranh và Thương Nghiêu.

Lúc này, Ôn Húc Khiên không có uống say mèm giống như lần trước. Hắn và Thương Nghiêu đang thưởng thức một chai vang chính hiệu được nhập trực tiếp từ Pháp qua đường hàng không. Mà Ôn Húc Khiên tối nay cũng chỉ nhấp môi là chính.

Bữa tối nay, Lạc Tranh ăn mà không có chút cảm giác nào. Cũng giống như bữa tối lần trước tại nhà nàng, Lạc Tranh chỉ lặng lẽ ngồi ăn, không động tới một giọt rượu, cũng hầu như không nói gì, cả buổi tối chỉ có Ôn Húc Khiên và Thương Nghiêu nói chuyện.

"Thương Nghiêu, không ngờ cậu có thể đến Hongkong, ly này mình nhất định phải mời cậu, cảm ơn cậu có thể tới tham dự hôn lễ của mình cùng Tranh Tranh.” Ôn Húc Khiên nâng ly lên, trên môi toát lên sự vui vẻ vô cùng.

Lạc Tranh kín đáo đưa mắt nhìn qua Thương Nghiêu cách đó không xa, mới vài tiếng không gặp, bộ dạng hắn dường như càng thêm mê người. Hôm nay, hắn cũng không mặc đồ nghiêm túc như khi tới công ty, chỉ có áo sơ mi tối màu bao lấy thân người cao lớn, cũng không mang cà vạt, nút áo ở phần cổ cũng bỏ lửng hai cúc, để lộ vòm ngực màu đồng rắn chắc, tay áo sơ mi cũng hơi xắn lên, để lộ cánh tay rắn chắc…

Cánh tay hắn vẫn mạnh mẽ như vậy, cũng giống hệt như lúc ôm lấy nàng, so với hắn, dường như thân thể nàng không có chút sức nặng.

Lồng ngực của hắn vô cùng mê người, thấp thoáng ở cổ áo sơ mi rộng mở. Dường như Lạc Tranh có thể cảm nhận được nhịp tim đập trầm ổn của hắn. Thậm chí nàng còn có thể cảm giác được lúc hắn ôm lấy nàng nhấc bổng lên, phần ngực tròn đầy của nàng áp sát vào vòm ngực rộng lớn của hắn…

Trời ơi!

Trong đầu Lạc Tranh bỗng vang lên một hồi cảnh tỉnh, nàng đang nghĩ gì thế này? Tại sao chỉ cần nhìn thấy hắn là lại bắt đầu suy nghĩ lung tung? Ánh mắt có đôi chút bối rối, vô thức nhìn lướt qua gương mặt hắn, đã thấy ánh mắt hắn xuyên thấu qua ly rượu trong suốt chăm chú nhìn vào gương mặt nàng, ánh mắt thâm thuý đối lập với ánh mắt có chút hỗn loạn của nàng.

Ánh mắt hắn vẫn như vậy, tựa như có thể nhìn thấu suy nghĩ của nàng, khoé môi tà mị khẽ nhếch lên đầy ý vị sâu xa, mà ánh mắt kia cũng loé lên một tia đùa cợt.

Đầu óc Lạc Tranh thật muốn rối tung lên, tâm tình vô cùng hỗn loạn, ánh mắt nàng vô thức nhìn về phía bàn tay mình nhưng lại phát hiện ra mỗi đầu ngón tay đều đang run rấy.

Hắn nhìn thấu tâm tư nàng sao?

Mọi chuyện xảy ra tối hôm qua thực giống như một giấc mơ, nửa thật nửa giả. Vậy mà hôm nay, hắn ngồi ở kia vô cùng chân thực, bộ dạng nghiêm chỉnh chưa từng thấy, chỉ có ánh mắt tà mị là không hề thay đổi, khiến nàng có chút sợ hãi, không biết hắn sẽ lại làm ra chuyện gì nữa.

Nhìn thấy Ôn Húc Khiên nâng ly muốn mời Thương Nghiêu, Lạc Tranh ngồi bên vội nhỏ tiếng khuyên hắn, “Húc Khiên, tối nay đừng uống nhiều.”

Lần trước ở nhà nàng, tâm tư của Thương Nghiêu đã rất rõ ràng. Mà lúc đó nàng còn chưa có phát sinh thứ quan hệ kia với hắn, hắn đã hành động quá đáng như vậy. Lúc này đây, khi mà mọi ranh giới đạo đức đều đã bị hắn phá vỡ, nàng rất khó bảo đảm nếu Ôn Húc Khiên lại say xỉn, không biết hắn sẽ đối với nàng thành ra thế nào…

Giọng nói của Lạc Tranh không lớn, không nhỏ, vừa đủ để Thương Nghiêu ở phía đối diện nghe được. Nàng mặc dù là nói cho Ôn Húc Khiên nghe, nhưng thực tế là ngầm cảnh cáo Thương Nghiêu.

Thương Nghiêu đương nhiên là người thông minh, nghe vậy, nét cười bên môi càng đậm, nâng ly lên khẽ cụng với Ôn Húc Khiên, “Húc Khiên, cậu thật là tốt số, còn chưa kết hôn mà tân nương đã lo lắng như vậy rồi.”

Những lời này vốn chỉ đơn giản là một câu trêu chọc, nhưng trong tai Lạc Tranh luôn cảm thấy mỗi lời nói của người đàn ông này đều muốn ám chỉ một điều gì đó.

Ôn Húc Khiên nghe vậy cười lớn, khẽ nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống liền nhẹ nhàng ôm lấy bả vai Lạc Tranh, “Đúng vậy! Có thể cưới được Tranh Tranh là may mắn lớn nhất đời tôi.”

Lạc Tranh miễn cưỡng cố nặn ra nụ cười vui vẻ, mặc cho Ôn Húc Khiên ôm mình. Nhưng mà nàng có cảm giác, cách đó không xa luôn có ánh mắt nóng rực nhìn mình chăm chú. Cảm thấy hơi mất tự nhiên, Lạc Tranh ngước mắt nhìn lại, đã thấy Thương Nghiêu không có nhìn về phía nàng nữa, thầm nhủ có lẽ bản thân đã nghĩ quá nhiều…

"Húc Khiên, hôn lễ hết thảy đều chuẩn bị ổn thoả rồi chứ?" Thương Nghiêu cất giọng nhàn nhã hỏi.

"Cũng đã chuẩn bị xong cả, ngày mai chỉ cần Thương Nghiêu cậu có thể đúng giờ tới dự là tốt rồi.” Ôn Húc Khiên nhẹ nhàng cười một tiếng, “Nhưng mà tôi thật sự lo lắng cho hôn lễ ngày mai của mình.”

Ôn Húc Khiên đột ngột chuyển đề tài khiến tâm tư Lạc Tranh khẽ run lên. Hắn định nói gì đây? Chẳng lẽ hắn đã biết…

Giọng điệu nhàn nhã của Thương Nghiêu ở phía đối diện lại vang lên, “Vì sao lại nói như vậy?”

Ôn Húc Khiên nhếch môi cười, nhìn Thương Nghiêu, "Có vị khách quý lại đẹp trai như vậy xuất hiện ở hôn lễ khiến tôi thực sự lo sợ sẽ bị cậu cướp đi hết thảy sự chú ý. Ngày mai khi cậu xuất hiện, không biết sẽ lại cướp đi bao nhiêu trái tim của những người đẹp ở hôn lễ đây.”

Một câu nói của hắn khiến cho tâm tư Lạc Tranh cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút…

Nào ngờ…

Thương Nghiêu nghe vậy, thoải mái cười lớn, lên tiếng, “Cướp đi trái tim của những phụ nữ khác không có gì đáng nói cả. Chỉ cần ngày mai cậu đừng để tôi bắt cóc tân nương mang đi là được.”

"Xoảng..." Tay Lạc Tranh run lên, dao nĩa rơi xuống đất kêu loảng xoảng.

“Xin lỗi…” Nàng cảm thấy có chút khó xử, vội cúi người để nhặt lên.

"Sao lại không cẩn thận vậy?" Không ngờ tới, Thương Nghiêu cũng khom người xuống nhặt giúp nàng, giọng nói tỏ vẻ ân cần nhưng lại hàm chưa biết bao ám muội. Loại ý tứ mập mờ này chỉ có mình Lạc Tranh mới hiểu.

Bàn tay đàn ông cùng bàn tay nhỏ bé của nàng đồng thời chạm vào cái nĩa rơi dưới gầm bàn. Nhưng mà, hắn chẳng những không buông tay ra, ngược lại còn nhân cơ hội nắm lấy tay nàng, đùa bỡn xoa nắn từng ngón tay có chút xanh xao.

Nét mặt Lạc Tranh bất giác hiện lên chút không vui cùng khẩn trương, vội rút tay về, tránh khỏi bàn tay xấu xa của hắn. Nàng ngồi thẳng người lại, giọng nói tỉnh táo cùng lạnh nhạt vang lên, “Cảm ơn!”

Nói xong mấy chữ này, nàng liền ấn chuông gọi phục vụ mang lên bộ dao nĩa mới.

“Không cần khách sáo, chăm sóc phụ nữ là việc tôi luôn sẵn lòng làm.” Thương Nghiêu cũng ngồi thẳng lại, nhìn nàng, khoé môi khẽ nhếch lên, “Đặc biệt khi đó là vị hôn thê của Húc Khiên, tôi càng sẵn lòng cống hiến sức lực.”

Lạc Tranh dường như không buồn để ý đến lời hắn, khoé môi chỉ khẽ rung động.

Ôn Húc Khiên ngược lại không thấy được một màn vừa rồi, đợi phục vụ mang dao nĩa mới lên rồi dời đi, hắn nhìn về phía Thương Nghiêu, bộ dạng có chút lúng túng so với tư thế thoải mái lúc nãy.

"Thương Nghiêu, thực ra tối nay tôi còn có một chuyện muốn nói, Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy nếu có thể giải quyết xong trước hôn lễ là tốt nhất.”

Khoé môi Thương Nghiêu vẫn mang nét cười như trước, nhưng trong ánh mắt dường như có chút hăng hái, “Là chuyện gì khiến cậu ấp a ấp úng như vậy? Mặc dù trên thương trường tôi và cậu là quan hệ hợp tác, nhưng dù sao cũng là bạn nhiều năm, có gì cứ nói.”

Hồi 4: Mê hoặc

Chương 22 - Phần 2: Anh sẽ không đạt được mục đích

Ôn Húc Khiên đứng dậy rót rượu vào ly cho Thương Nghiêu, nhẹ giọng nói, “Đã vậy, tôi cũng không giấu giếm nữa. Là thế này, văn phòng có sự sắp xếp khác cho Tranh Tranh cho nên hiện giờ cô ấy không có cách nào tiếp tục công việc tại tập đoàn cậu. Tôi cũng biết lúc ký hợp đồng, Thương Nghiêu cậu đã chỉ định Tranh Tranh làm luật sư đại diện duy nhất. Nhưng mà tình hình có chút thay đổi, nếu cậu không thể xem xét việc để một luật sư khác thay thế cho Tranh Tranh, vậy theo điều khoản hợp đồng, chúng tôi sẽ bồi thường đầy đủ.”

Thương Nghiêu khẽ nhấp một ngụm rượu, không có chút phản ứng, im lặng ngồi nghe Ôn Húc Khiên nói. Đợi Ôn Húc Khiên nói xong, hắn cười cười, nhìn về phía Lạc Tranh, ngón tay thon dài khẽ lướt dọc theo ly rượu, giống như đang mơn trớn thân thể một người phụ nữ…

"Lạc luật sư là cố vấn pháp luật của tôi, loại chuyện như vậy nên trực tiếp giải thích cho tôi mới đúng.”

Lạc Tranh ngước mắt nhìn thoáng qua Ôn Húc Khiên tâm tình đang có chút khẩn trương ngồi bên cạnh. Khẽ hít sâu một hơi, nàng dùng thái độ bình tĩnh lạnh nhạt nhất nhìn về phía Thương Nghiêu lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng vô cùng kiên định.

"Thương Nghiêu tiên sinh, tôi sẽ không giống Húc Khiên nói lòng vòng làm gì. Anh ấy là bạn của anh, nhưng tôi thì không. Thương Nghiêu tiên sinh nếu đã muốn nghe lời nói thật lòng, vậy tôi sẽ nói cho anh biết. Sau khi kết hôn, tôi sẽ nhận lời làm cố vấn luật pháp cho một tập đoàn khác. Đối phương yêu cầu chỉ có thể tận lực làm việc cho tập đoàn của họ mà thôi. Do đó đối với tập đoàn RM, tôi đành hữu tâm vô lực. Thương Nghiêu tiên sinh nếu có thể lựa chọn nhân tài khác tại văn phòng cũng tốt, mà yêu cầu chúng tôi bồi thường theo quy định cũng được, muốn thế nào tuỳ anh quyết định.”

"Tranh Tranh..." Ôn Húc Khiên không ngờ tới nàng sẽ nói thẳng thắn cùng lạnh lùng như vậy. Sắc mặt hắn đầy vẻ lúng túng, dè dặt nhìn về Thương Nghiêu ngồi phía đối diện. Thật may mắn, sắc mặt của Thương Nghiêu không có vẻ gì là đang tức giận cả.

"Húc Khiên, em cũng chỉ nói sự thật mà thôi. Em thấy Thương Nghiêu tiên sinh luôn thích nghe lời thật lòng, cho nên chẳng thà đem hết thảy mọi chuyện nói cho rõ ràng, như vậy cũng là tôn trọng anh ta.” Lạc Tranh chậm rãi lên tiếng.

Tối nay, khi nhìn thấy Thương Nghiêu, trong lòng nàng đã hạ quyết tâm này, nàng không muốn cùng người đàn ông tà mị kia có bất kỳ quan hệ nào nữa. Sau đêm nay, nàng sẽ trở thành vợ Húc Khiên, nàng muốn quên hết thảy mọi chuyện liên quan tới Thương Nghiêu, coi tất cả chỉ như một cơn ác mộng. Chỉ cần không gặp hắn, nàng tin mình sẽ có thể quên hết mọi chuyện đã xảy ra.

Nụ cười của Ôn Húc Khiên càng thêm lúng túng, nhìn về phía Thương Nghiêu, khẽ dò ý, “Thương Nghiêu, Tranh Tranh trước giờ vẫn luôn là người thẳng thắn như vậy…”

“Tôi biết…” Thương Nghiêu không đợi hắn nói xong, liền lên tiếng ngắt lời, ánh mắt đầy thâm ý, không chút e dè nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn sáng như vầng trăng của Lạc Tranh, giọng nói trầm thấp lại vang lên mang theo ý cười không hề che dấu, “Lạc luật sư vẫn luôn luôn thẳng thắn như vậy, bất kể là khi nói chuyện hay…làm việc.”

Giọng điệu đầy hàm ý ái muội thực không lời nào tả xiết, từng câu từng chữ của hắn đều vô cùng mập mờ. Nhưng mà Lạc Tranh có thể nghe ra rõ ràng, đáy mắt nàng bỗng nổi lên một tia cảnh giác.

Ôn Húc Khiên không để ý tới sự thay đổi trên nét mặt Lạc Tranh, chỉ nhìn xem phản ứng của Thương Nghiêu, “Vậy…Thương Nghiêu…cậu thấy….”

"Húc Khiên..." Thương Nghiêu dời đi ánh mắt đang chăm chú nhìn vào gương mặt Lạc Tranh, hướng về phía Ôn Húc Khiên, nụ cười trên môi lan tràn trong ánh mắt.

“Tôi và cậu là bạn bè nhiều năm, nói chuyện bồi thường thì quá khách khí rồi.”

Ánh mắt Ôn Húc Khiên bỗng chốc sáng ngời, “Thương Nghiêu, ý cậu là…”

“Nếu đã lựa chọn văn phòng cậu làm đối tượng hợp tác, tôi cũng không có ý định thay đổi. Lạc luật sư đã muốn tìm nơi cao hơn, tôi cũng không cản trở cô ấy phát triển sự nghiệp. Tôi không những đồng ý để luật sư khác thay thế vị trí của cô ấy mà còn có thể gia hạn hợp đồng thêm ba năm nữa, vậy được rồi chứ?” Thương Nghiêu thong thả cất tiếng, bộ dạng như thể đang suy tính kỹ lưỡng mọi chuyện.

Lời của hắn vừa thốt ra, chẳng những Ôn Húc Khiên sửng sốt mà ngay cả Lạc Tranh cũng không ngờ tới hắn sẽ nói như vậy. Ánh mắt nàng có chút kinh ngạc nhìn về phía hắn.

Thương Nghiêu nhếch môi cười, đôi mắt thâm thuý giống như mang theo dòng điện cao thế nhìn thẳng về phía Lạc Tranh, nét tà mị bên khoé môi càng đậm.

"Coi như tôi tặng trước quà kết hôn cho hai người!"

Trong lòng Lạc Tranh bất giác nổi lên chút cảm giác chua xót…

Ôn Húc Khiên nghe vậy rốt cục thở phào nhẹ nhõm, tinh thần tự nhiên vô cùng phấn khích, “Thương Nghiêu, không ngờ cậu lại tặng món quà lớn như vậy, thật sự rất cảm ơn cậu…”

“Húc Khiên, cậu sai rồi.” Thương Nghiêu lên tiếng cắt ngang sự hưng phấn của hắn, đem ly rượu trong tay uống cạn, thản nhiên nói.

“Quà tặng chính thức cho hôn lễ ngày mai mới đưa đến, hai người kết hôn là chuyện vui như vậy, quà của tôi đương nhiên cũng không thể tuỳ tiện.”

Tâm tình Lạc Tranh theo lời nói của hắn bắt đầu có chút bất ổn. Nàng vô thức nhìn về phía người đàn ông ngồi đối diện, cảm thấy lời nói của hắn chứa đầy hàm ý, hoặc là mang theo một âm mưu vô cùng sâu xa khó lường…

"Thương Nghiêu, cậu quá khách khí rồi. Thực ra cậu có thể tiếp tục hợp tác cùng văn phòng mình đã là món quà lớn nhất rồi.” Bộ dạng Ôn Húc Khiên lúc này quả thực rất kích động.

"Húc Khiên, đứng trên lập trường kinh doanh, văn phòng cậu đương nhiên là một trong số những sự lựa chọn, nhưng trên khía cạnh bạn bè, tôi cũng muốn biểu thị chút thành ý.” Thương Nghiêu khẽ cười.

Ôn Húc Khiên còn muốn nói thêm lời cảm ơn nhưng di động của hắn bỗng rung lên. Nhìn thoáng qua màn hình, ánh mắt có chút bối rối, nhìn về phía Lạc Tranh rồi lại hướng sang phía Thương Nghiêu khẽ cười, “Xin lỗi, mình nhận điện thoại chút.”

“Cứ tự nhiên!” Thương Nghiêu cũng không để ý, thoải mái lên tiếng.

Lạc Tranh thấy Ôn Húc Khiên muốn ra phòng ngoài nhận điện thoại, có chút cuống lên, nắm lấy bàn tay hắn, “Húc Khiên, văn phòng có chuyện gì sao? Em sẽ lập tức về xử lý. Anh ở lại đây cùng Thương Nghiêu tiên sinh đi.”

Nàng thực sự không muốn cùng người đàn ông tà mị này đơn độc ở chung một chỗ, dù chỉ một phút cũng không muốn.

Nhưng mà…

"Tranh Tranh, không có việc gì, chỉ là một cuộc điện thoại thông thường mà thôi, em thay anh tiếp đãi Thương Nghiêu một chút.” Ôn Húc Khiên cười, vỗ nhẹ bàn tay nhỏ của nàng liền rời khỏi phòng.

Không khí dường như có chút ngột ngạt…

Tâm tình Lạc Tranh lúc này lại vô cùng khẩn trương. Không cần nhìn về phía người đàn ông đối diện cũng có thể cảm nhận được ánh mắt vô cùng nóng bỏng của hắn đang nhìn về phía nàng, cơ hồ muốn đem nàng thiêu đốt.

Lạc Tranh một chút cũng không cử động, cũng không mở miệng nói chuyện, mà Thương Nghiêu dường như cũng không có ý định nói gì. Không khí yên tĩnh đến mức có một cảm giác chết chóc lan toả…

Một lúc lâu sau...

“Ly rượu của tôi đã cạn rồi.” Giọng nói trầm thấp có chút chế nhạo vang lên…

Lạc Tranh ngước mắt lên, thấy ánh mắt hắn lộ ra chút hứng thú, giống như thể mèo vờn chuột. Khẽ hít sâu một hơi, nàng đứng dậy cầm lấy chai rượu rót vào ly của hắn, khẽ nói, “Xin mời!”

Rót xong ly rượu, Lạc Tranh đem chai đặt lại trên giá rượu trên bàn, Còn chưa kịp rút tay về, bàn tay hắn đã bóp chặt lấy cổ tay nàng, mỉm cười tăng thêm chút sức…

"A..." Lạc Tranh không ngờ tới hắn sẽ có hành động này. Còn chưa kịp định thần lại, đã thấy cả người ngả vào vòng tay hắn.

Hồi 4: Mê hoặc

Chương 22 - Phần 3: Anh sẽ không đạt được mục đích

Mùi hoắc hương thoang thoảng bao trùm toàn thân, khiến tâm tư Lạc Tranh mê muội. Nàng thực không cách nào giữ vững sự tỉnh táo vốn có. Cả buổi tối luôn cảnh giác đề phòng hắn sẽ lại có những hành động quá phận, không ngờ tới giờ khắc này lại bị hắn ôm chặt vào trong ngực.

"Anh muốn làm gì, thả tôi ra!" Lạc Tranh càng giãy giụa lại càng bị hắn ôm chặt hơn.

Nét mặt Thương Nghiêu có chút buồn cười nhìn nàng, “Tại sao lại lạnh nhạt với tôi như vậy?”

"Buông tôi ra, Húc Khiên sắp quay lại rồi.” Lạc Tranh thật sự cuống lên. Người đàn ông này không bao giờ chịu cư xử như những người bình thường khiến nàng thực không cách nào nắm bắt được tâm tư hắn.

“Nói em nhớ tôi!” Giọng nói êm dịu của Thương Nghiêu vang lên mang theo bao nhiêu tình ý cùng quyến luyến.

Lạc Tranh ngẩn người, ánh mắt chuyển lạnh băng, nhấn mạnh từng từ, “Anh…đồ thần kinh.”

Thương Nghiêu khẽ chau mày, "Không chịu nói? Được, vậy em cứ ngồi trong lòng tôi đi.”

“Rốt cục anh muốn thế nào? Thả tôi ra!” Lạc Tranh thực sự sợ Ôn Húc Khiên sẽ nhìn thấy cảnh này, ánh mắt ngập tràn sự lo lắng.

Nụ cười trầm khàn từ yết hầu Thương Nghiêu khẽ bật ra, nhanh chóng lan tràn trên môi. Gương mặt cương nghị của hắn cơ hồ dán sát gương mặt xinh đẹp của nàng, “Tốt nhất em đừng có động đậy, nếu không đừng trách tôi muốn em ngay tại nơi này.”

Một câu nói này quả nhiên có sức mạnh khiến Lạc Tranh không dám giãy giụa nữa. Mặc dù nàng không hiểu mấy về hắn, nhưng nàng biết rõ một điều, người đàn ông này luôn nói được làm được. Chuyện chiếm đoạt bạn gái của bạn thân hắn còn có thể làm, vậy còn chuyện gì mà hắn không dám làm nữa?”

“Vậy mới ngoan.” Thương Nghiêu thấy nàng nghe lời như vậy, khoé môi hơi nhếch lên tỏ rõ sự hài lòng, tiếng nói ấm áp lại vang lên vô cùng êm ái, “Tranh, nói em nhớ tôi.”

Hơi thở đàn ông nóng hổi nhẹ nhàng quanh quẩn bên tai khiến Lạc Tranh sợ đến nỗi toàn thân nổi da gà. Nàng cố gắng bình ổn tâm trạng, dùng giọng bình thản nhất lên tiếng.

"Thương Nghiêu tiên sinh, xin anh tự trọng một chút, tôi cùng Húc Khiên ngày mai sẽ kết hôn.”

"A? Đó là chuyện của hai người, liên quan gì tới tôi.” Thương Nghiêu nở nụ cười xấu xa.

"Anh..."

"Tranh, tôi chỉ muốn biết em có nhớ tôi không?” Thương Nghiêu càng siết chặt cánh tay nàng, khiến cho cả người Lạc Tranh như chìm vào trong hơi thở của hắn.

“Anh đừng có nằm mơ!” Trong lòng Lạc Tranh bất chợt nổi lên chút bực bội, không biết là bởi vì hành động của Thương Nghiêu hay vì lời nói vừa rồi, khi hắn khẳng định rằng việc nàng kết hôn không có chút quan hệ nào với hắn cả…

"Không chịu nói?" Nét tà mị trong mắt Thương Nghiêu càng đậm, bàn tay không an phận giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cúi đầu xuống, hung hăng đặt lên môi nàng một nụ hôn như thể trừng phạt mang theo bao nhiêu cuồng bạo.

"Uhm…” Lạc Tranh không khỏi kêu đau, liều mạng nghiêng đầu tránh đi, lại nghe đến bên ngoài cửa có tiếng bước chân truyền đến.

Là Húc Khiên!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trong chớp mắt trở nên tái nhợt...

"Buông ra! Buông tôi ra! Húc Khiên trở lại rồi!"

"Nói em nhớ tôi!" Ngược lại với sự hoảng loạn của Lạc Tranh, Thương Nghiêu lại vô cùng bình thản, nụ cười trong mắt hắn tràn ngập vẻ xấu xa như thể ma quỷ. Dường như sự hoảng loạn của thân hình nhỏ bé trong ngực khiến hắn vô cùng đắc ý.

Tiếng bước chân đã đến rất gần... “Tôi nhớ anh, tôi nhớ anh!” Lạc Tranh hoảng hốt nói bừa, “Có thể buông tôi ra rồi chứ?”

"Hừ, không có chút thành ý nào. Em nhớ ai?” Thương Nghiêu chẳng những không buông nàng ra, trái lại còn ôm chặt hơn, giọng nói ma mỵ cùng hơi thở nóng hổi phả lên phần cổ nhạy cảm của nàng.

Lạc Tranh khẽ cắn môi, quay đầu lại nhìn vào ánh mắt trêu cợt đầy ác ý của hắn, đôi môi anh đào hé mở…

"Thương Nghiêu, tôi nhớ anh ..."

Thanh âm của nàng có chút ủy khuất, có chút yếu ớt giống như những giọt nước đọng trên chiếc lá, sau đó vô lực để sóng lớn tuỳ ý cuốn đi, không chút phản kháng.

Những lời này từ miệng nàng thốt ra trong nháy mắt, có cảm giác nửa thật nửa giả…

Đáy mắt Thương Nghiêu ánh lên ý cười, nội tâm vốn cứng rắn cùng lạnh lùng vì một câu nói mềm mại của nàng mà như bị hoà tan, thậm chí hắn có thể cảm nhận được bức tường ngăn cách trong lòng mình đang sụp đổ.

Cánh tay rắn chắc của hắn bất giác hơi buông lỏng, Lạc Tranh liền nhân cơ hội này thoát ra. Vừa ngồi lại chỗ của mình chưa đến một giây, Ôn Húc Khiên đã đẩy cửa bước vào. Thời gian ngắn ngủi đến mức khiến tim Lạc Tranh hoảng loạn đập thình thịch.

"Thật ngại quá, Thương Nghiêu, mình nghe điện thoại hơi lâu." Ôn Húc Khiên trở lại chỗ ngồi của mình khẽ cười, lại thấy vẻ mặt Thương Nghiêu có gì đó hơi khác, liền cất tiếng gọi, “Thương Nghiêu?”

Thương Nghiêu lúc này mới có phản ứng, không khỏi khẽ giật mình, không ngờ tới bản thân mình lại có lúc thất thần như vậy. Nhìn về phía Ôn Húc Khiên, cười khẽ, “Không hề gì, công việc quan trọng mà.”

"Đâu có, đâu có. Không có chuyện gì quan trọng hơn gặp được người bạn tốt. Tranh Tranh, em thấy có phải không?” Ôn Húc Khiên cười nhìn về phía Lạc Tranh, lại thấy bộ dạng có chút thất thần của nàng, “Tranh Tranh?”

Lạc Tranh chỉ cảm thấy miệng đắng nghét, trong đầu nổi lên một hồi đau nhức. Nghe thấy tiếng gọi của Ôn Húc Khiên, nàng liền đứng dậy, miễn cưỡng nở nụ cười, “Húc Khiên, em…vào nhà vệ sinh chút.”

Nói xong câu đó, nàng vội bước ra ngoài, không khó cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông kia vẫn đuổi sát theo sau. Ra khỏi phòng ăn, Lạc Tranh khẽ hít một hơi thật sâu, nàng chọn cách trốn tránh tạm thời này mới mong có thể bình ổn một chút tâm trạng..

Đi đến khúc quanh, một bóng người quen quen chợt hiện ra khiến Lạc Tranh hơi sững sờ. Bóng người vừa rời đi hình như là Diêu Vũ? Nàng vội bước nhanh lên phía trước nhưng cái bóng kia đã biến mất.

Có lẽ là nhìn lầm thôi, Diêu Vũ sao có thể xuất hiện ở nơi này? Cho dù cô ta có tới nơi này cũng không có gì lạ, có thể cô ta cũng tới đây dùng bữa mà thôi…

Đem làn nước lạnh buốt vỗ lên mặt cố khôi phục chút tỉnh táo, cầm lấy chiếc khăn lông sạch sẽ cùng khăn giấy mà nhân viên phục vụ đưa cho, Lạc Tranh khẽ mỉm cười nói lời cảm ơn.

Cầm lấy khăn lông nhẹ nhàng lau đi bọt nước trên gò má, khẽ soi mình trong gương, dường như gương mặt nàng ngày càng tiều tuỵ và hốc hác hơn.

Nàng sắp điên rồi, nghĩ đi nghĩ lại, nàng quyết định tránh ra ngoài. Nàng không thể ở lại đó thêm chút nào nữa. Không thể không thừa nhận, câu nói vừa rồi ngay cả chính bản thân nàng cũng không biết có phải xuất phát từ nội tâm hay không…Nàng thật sự nhớ hắn!

Không!

Sắc mặt Lạc Tranh càng thêm tái nhợt, nàng điên rồi sao? Ngày mai đã kết hôn rồi, giờ này lại còn suy nghĩ lung tung?

Trong lúc còn đang đấu tranh tư tưởng, Lạc Tranh nghe được tiếng kêu kinh ngạc của nhân viên phục vụ đứng gần đó…

“Tiên sinh, ngài….”

Tiên sinh?

Tâm tình Lạc Tranh chợt nổi lên chút hoảng loạn, nghiêng đầu nhìn về phía cửa. Sau một khắc, hai mắt nàng trừng lớn.

“Cầm lấy rồi đi ra ngoài, cái gì cô cũng không nhìn thấy.” Thương Nghiêu đột ngột xuất hiện trước mặt nàng, lấy từ trong ví ra một xấp tiền euro mệnh giá lớn, nói với cô nhân viên phục vụ đang há hốc miệng vì kinh ngạc.

Đôi mắt cô nhân viên kia lập tức sáng lên, vội vàng bước lên nhận lấy xấp tiền. Số tiền này thực sự vượt xa khoản tiền dành dụm cả đời của cô ta. Vô cùng hưng phấn, cô ta gật nhẹ đầu rồi lập tức rời khỏi phòng vệ sinh.

Hồi 4: Mê hoặc

Chương 22 - Phần 4: Anh sẽ không đạt được mục đích

Cửa phòng vệ sinh cũng bị Thương Nghiêu thuận tay đóng rồi khoá lại…

Lạc Tranh vô thức lùi về sau hai bước, gương mặt nàng đầy vẻ cảnh giác cùng không tưởng tượng nổi, “Đây là phòng vệ sinh nữ, anh vào đây làm gì? Ra ngoài!”

Ánh mắt kinh hãi của Lạc Tranh đối diện với ánh mắt sâu thẳm mê người lại đầy vẻ ma quỷ đang chăm chú nhìn thẳng nàng kia.

“Vậy em sẽ tìm được cách vào toilet nam hay sao?” Thương Nghiêu ung dung nhìn nàng, thân hình ngang tàng từ từ tiến lại.

“Đường đường là giám đốc một tập đoàn lớn không ngờ lại biến thái như vậy. Tin này truyền ra ngoài nhất định sẽ không dễ chịu đâu.” Lạc Tranh thấy hắn không ngừng tiến lên, chỉ có thể vô thức lùi về phía sau cho đến khi lưng nàng hoàn toàn áp vào bức tường rực rỡ ánh vàng, không còn đường lui nữa.

Một cảm giác lạnh băng từ sau lưng nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân, thậm chí lan đến từng sợi tóc.

“Còn muốn trốn đi đâu?” Thương Nghiêu thuận thế đem thân thể mềm mại của nàng kéo lại gần, cứ như vậy cả người nàng dán chặt vào lồng ngực hắn.

"Rốt cục anh muốn thế nào đây? Anh trêu chọc tôi như vậy là đủ rồi!” Lạc Tranh biết rõ lúc này mình không thể cuống, càng không thể sợ. Người đàn ông này vô cùng mạnh mẽ cùng bá đạo, nàng chỉ có thể bình tĩnh, tỉnh táo mà tìm cách đối phó với hắn.

Thương Nghiêu than nhẹ một tiếng, tiếng thở dài dường như có chút bất đắc dĩ.

"Ai nói tôi đang trêu chọc em?"

Lạc Tranh cảnh giác nhìn hắn, mặc dù nét mặt hắn hiện giờ khá chân thật, nhưng mà người đàn ông này trở mặt còn nhanh hơn lật sách, hiện giờ thì thế này, không biết lát nữa có xảy ra chuyện gì hay không?

Lạc Tranh một mực giữ im lặng, chỉ dùng đôi mắt trong veo chăm chú dõi theo hắn.

“Thực sự coi tôi như rắn độc, dã thú sao?” Thương Nghiêu vòng tay siết chặt lấy nàng. Hai thân thể cận kề tới mức Lạc Tranh có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim của hắn, mãnh liệt lại cuồng dã, khiến tim nàng bất giác cũng đập rộn lên.

Giọng nói đàn ông trầm ổn vang lên trên đầu nàng. Lạc Tranh khẽ hít sâu một hơi, cố gắng thật tỉnh táo. Lúc này đây, nàng sẽ không giãy giụa, bởi vì càng giãy giụa sẽ càng làm cho hắn hưng phấn.

"Tranh, nói cho tôi biết, câu vừa rồi của em có phải xuất phát từ đáy lòng hay không?” Hai tay hắn vòng ở eo nàng, cúi đầu xuống, đôi môi mỏng khẽ lướt trên gương mặt thanh tú, vô cùng dịu dàng.

Hai đầu lông mày Lạc Tranh khẽ chau lại, nghiêng đầu muốn tránh đi, “Lúc nãy nói gì tôi cũng đã quên mất rồi.”

"Thật không?" Thương Nghiêu ngược lại cũng không cưõng bách nàng, thấy nàng nghiêng đầu tránh đi nụ hôn của hắn, liền thuận thế dọc theo phần cổ của nàng hôn xuống, tỉ mỉ đặt lên da thịt mịn màng những nụ hôn dài, khiến thân thể nàng khẽ run lên…

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng mơn man cánh môi đỏ mọng, hắn đem khuôn mặt của nàng quay lại, khiến nàng không thể không nhìn vào ánh mắt nóng bỏng của hắn, “Vừa rồi em nói em nhớ tôi…”

Tim Lạc Tranh khẽ run lên, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, “Tôi không nghĩ anh sẽ ngây thơ đến mức tin rằng tôi nói thật chứ?”

Thương Nghiêu cũng không hề tức giận, bình thản nhìn vào ánh mắt đầy lạnh lùng của nàng, thong thả nói, “Tôi là người đàn ông đầu tiên của em, em nhớ tôi cũng là chuyện bình thường.”

Ánh mắt Lạc Tranh trong veo như nước, "Vậy xem ra tôi không được bình thường rồi."

"Đừng nói mình như vậy." Thương Nghiêu cúi đầu cười, gặm cắn vành tai nàng, một tay lại xấu xa thăm dò vào phần đùi mịn màng mà hắn vô cùng quen thuộc, nhẹ nhàng xoa nắn.

“Cho dù em không nhớ tôi, nhưng mỗi ngày tôi đều không ngừng nhớ tới em.”

“Xin anh tự trọng một chút!” Lạc Tranh giữ lấy bàn tay không an phận của hắn, không vui nghiêm giọng nói.

“Tự trọng? Người đẹp trong ngực mà em lại muốn tôi kìm chế sao?” Đầu của hắn vùi vào phần cổ nàng, lưu luyến hít lấy mùi hương thơm ngát.

“Tranh, tôi chưa bao giờ động vào xử nữ…”

Lạc Tranh nghe vậy cất tiếng cười lạnh lùng, “Thì ra nguyên tắc của Thương Nghiêu tiên sinh dễ dàng bị phá vỡ như vậy.”

Thương Nghiêu nghe được trong lời nói của nàng có ý mỉa mai, mím môi cười nhẹ, “Đó là bởi vì em quá mê người, khiến cho tôi không thể không phá lệ. Tranh, tôi là người đàn ông đầu tiên của em. Chẳng lẽ em không nghĩ đến chuyện ở lại bên cạnh tôi?”

"Xem ra, anh rất thích đoạt vợ của bạn." Nét lạnh lùng bên môi Lạc Tranh càng đậm, đáy mắt ánh lên tia khinh bỉ.

"Không, chỉ có em mới có bản lãnh khiến tôi trở thành như vậy.” Thương Nghiêu dễ dàng đem bàn tay nhỏ nhắn của nàng giữ lại. Bàn tay kia lại thành thục luồn vào trong áo nàng, nhẹ nhàng kéo áo lót, đem phần ngực căng tròn của nàng bao phủ dưới bàn tay hắn, dịu dàng vuốt ve…

“Đương nhiên, nếu như em kiên trì muốn kết hôn, tôi cũng không đành lòng cưỡng bách em. Em nên biết, con người tôi không thích cưỡng bách người khác. Về điểm này, em cần phải rõ ràng nhất…”

Nói xong câu đó, bàn tay to của hắn lại mạnh mẽ len vào phía trong phần đùi nàng, ngón tay thon dài như rắn chui vào trong hoa tâm ấm áp.

“Buông tôi ra!” Lạc Tranh kinh hoàng la lên, hắn lại bắt đầu ở trong cơ thể nàng nhen nhóm dục hoả mãnh liệt.

“Tôi chưa bao giờ động vào xử nữ, nhưng khi đã động vào, tôi làm sao có thể dễ dàng buông tay đây?” Hắn bá đạo lên tiếng, cánh tay mạnh mẽ càng siết chặt lại, đem nàng áp chặt lên tường.

"Nhìn em này, đã ướt đến như vậy, còn nói không muốn tôi? Không quan tâm tôi?”

Vừa nói, hắn vừa đè chặt lên thân thể nàng, khiến cho toàn thân nàng lại càng thêm khẩn trương, sống lưng cứng đờ lại.

“Dừng lại! Anh…anh hiện giờ là đang cưỡng bức…Anh không được động vào tôi!” Lạc Tranh khó nhọc hít một hơi, thật ghê tởm! Hai ngón tay tà mị của hắn không những không lùi ra ngoài, mà ngược lại, còn hướng vào chỗ sâu trong cơ thể nàng, không ngừng trêu chọc những nơi nhạy cảm của nàng, khơi lên những dục vọng đang kìm nén…

"Đừng nghĩ đến việc dùng hôn nhân để trốn tránh tôi. Tranh, lập tức cùng tôi rời khỏi đây!” Hắn khẽ liếm vành tai nàng, khiến toàn thân Lạc Tranh run lên từng hồi, mà ngay cả tim nàng cũng bất giác run rẩy.

"Anh đừng ảo tưởng!" Lạc Tranh gắt gao cắn chặt môi.

Trời ơi! Hạ thân nàng càng lúc càng tê dại, suy nghĩ đã bắt đầu hỗn loạn.

"Ảo tưởng? Thật đáng tiếc chúng ta không thể cùng chung suy nghĩ. Chẳng lẽ, em muốn sau khi kết hôn vẫn liên tục bị tôi quấy rầy? Nhưng nếu em đã thích như vậy, tôi cũng sẵn lòng bồi tiếp!” Hắn đem vật nam tính cứng rắn của mình ngang nhiên đặt tại nơi mẫn cảm của nàng, xấu xa cọ xát như muốn hành hạ tinh thần nàng.

“Yêu đương vụng trộm như vậy đối với em mà nói cũng là một chuyện rất kích thích.” Thương Nghiêu khẽ cắn vành tai nàng, nở nụ cười xấu xa.

"Dừng lại! Không được... Sẽ có người vào đây..." Lạc Tranh phát giác ra mãnh thú của hắn đã sớm thức tỉnh, không dám nghĩ tới sẽ có chuyện gì phát sinh tiếp theo, tâm tình vô cùng hoảng hốt.

"Sẽ không có ai vào đâu, bảo bối..." Hơi thở của hắn trầm xuống, dùng chóp mũi nhẹ lướt trên gương mặt nàng, giọng nói khàn khàn cất lên.

“Ở nơi này muốn em thực sự khiến em phải chịu uỷ khuất rồi. Lần sau, chúng ta sẽ đổi một chỗ khá hơn. Nhưng mà, hiện giờ tôi đã không thể đợi được nữa.”

Vừa nói hắn vừa đưa tay kéo khoá quần, buông thả dục vọng đã sớm nóng bỏng cùng cứng rắn của mình.

"Thả tôi ra! Anh... Anh chẳng lẽ còn muốn Húc Khiên phát hiện ra sao? Anh ấy... anh ấy nhất định sẽ qua đây tìm tôi…” Lạc Tranh thấy bộ dạng hắn như thể mũi tên đã giương cung, liều mạng giãy giụa nói.

"Vậy càng tốt, nhân tiện cho hắn biết, tôi “yêu” vị hôn thê của hắn thế nào. Hơn nữa, từ lúc còn ở Pháp, tôi đã chiếm đoạt em thế nào!” Thương Nghiêu nghiêng người về phía trước, ngang nhiên đặt vật nóng bỏng của hắn chống đỡ nơi mẫn cảm của nàng.

“Thừa nhận lòng mình khó đến vậy sao? Tranh, em căn bản không khể kháng cự lại tôi, cũng giống như lần đầu tiên em đem thân thể mình giao cho tôi, đêm qua cũng vậy!”

Hồi 4: Mê hoặc

Chương 22 - Phần 5: Anh sẽ không đạt được mục đích

Con mồi đã dâng lên tận miệng, không ngờ chỉ vì một câu nói kia mà tình thế hoàn toàn thay đổi. Lạc Tranh đầu tiên là sững người lại mất mấy giây, liền đó đem hết toàn lực đẩy mạnh Thương Nghiêu ra, ngay sau đó cánh tay nàng cũng giơ cao lên.

"Bốp!" Một cái tát này giáng thẳng vào má phải Thương Nghiêu không một chút sai lệch.

Cái tát này trực tiếp giáng xuống khiến cho một thân đang tràn ngập dục hoả của Thương Nghiêu chợt sững lại, nụ cười tà mị thường trực trên môi cũng cứng đờ, ánh mắt hắn nhanh chóng chuyển thành u ám cùng lạnh lẽo ghê người…

Gương mặt cương nghị cũng theo cái tát của nàng giáng xuống mà trở nên xám xịt.

Người phụ nữ đáng chết!

Nàng lại dám đánh hắn? Hắn lớn từng này rồi mà chưa từng có người phụ nữ nào dám đánh hắn, hơn nữa còn là tát thẳng vào mặt hắn!

Lạc Tranh thừa dịp hắn giật mình sững người, vội vàng lấy di động từ trong túi xách ra, chụp lấy bộ dạng không chỉnh tề của hắn lúc này.

Một tấm hình với tốc độ cực nhanh đã được lưu lại khi Thương Nghiêu còn chưa kịp phản ứng… “Người phụ nữ đáng chết này, em muốn làm gì?” Thương Nghiêu thở có chút hổn hển, tiếng nói trầm thấp dường như đang cố đè nén cơn bão tố đang cuồn cuộn trong lòng. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm nàng, cơ hồ sắp bốc hoả.

Cho tới hôm nay, rốt cục Lạc Tranh cũng đã thoả mãn xoá bỏ được nụ cười đáng ghét vẫn luôn thường trực trên môi cùng vẻ mặt tà mị đầy mưu kế sâu xa của hắn. Thì ra hắn cũng biết tức giận! Vậy là tốt rồi! Chỉ cần hắn có thể thay đổi bộ dạng thường ngày của mình, nàng sẽ dễ dàng hạ gục hắn. Cũng tức là nàng sẽ có thể nhanh chóng thay đổi cục diện đang bất lợi của mình.

Thấy bộ dạng hắn như vậy, Lạc Tranh ngược lại vẫn vô cùng bình thản, nhẹ nhàng đưa tay sửa sang lại trang phục có chút hỗn loạn của mình, cười lạnh nhìn hắn.

“Thương Nghiêu tiên sinh, mặc dù làm việc với anh không bao lâu, nhưng từ tính cách của anh tôi hiểu rõ, muốn đoán biết được hành động hoang đường tiếp theo của anh cũng không phải là chuyện quá khó khăn.”

Thương Nghiêu nghe vậy, con ngươi thâm thuý khẽ nheo lại, loé lên thứ ánh sáng kinh người. Hắn vừa muốn mở miệng, lại bị Lạc Tranh dứt khoát chặn lời.

"Không cần phải hoài nghi. Tôi là luật sư, tuy không dám nói hoàn toàn am hiểu tâm tư người khác, nhưng chỉ hiểu một phần cũng đủ rồi. Sự thật đã chứng minh, anh cuối cùng cũng đi theo tôi vào nơi này.”

“Là em cố ý?” Lần đầu tiên trong đời Thương Nghiêu có cảm giác mình rơi vào thế bị động, bàn tay hắn bất giác co lại thành nắm đấm.

Sở dĩ hắn bước vào nơi này hoàn toàn là vì câu nói kia của nàng.

“Thương Nghiêu, tôi nhớ anh…”

Lạc Tranh lạnh lùng nhếch môi, "Đúng vậy, là tôi cố ý. Không làm như vậy, sao có thể trước hôn lễ giải quyết xong loại người phiền toái như anh.”

Gân xanh trên trán Thương Nghiêu nổi lên cuồn cuộn. Một lời cũng không nói, hắn tiến lên phía trước đưa tay bóp chặt lấy cổ tay nàng. Từ trong ánh mắt rừng rực kia, Lạc Tranh có thể nhìn ra lửa giận đang thiêu đốt tâm tư hắn, cơ hồ muốn đem nàng thiêu cháy không còn một chút dấu vết.

Nhưng mà…

Lạc Tranh cũng không thể không thừa nhận, cho dù bộ dạng của hắn hiện giờ rất không chỉnh tề, nhưng lại không hề có chút tổn hại nào đến vẻ hấp dẫn của hắn. Ngược lại, càng khiến cho người ta sa vào một sự cám dỗ trí mạng khác. Gương mặt đẹp cương nghị như tượng điêu khắc của hắn đang bừng bừng lửa giận càng tôn thêm vẻ đẹp tà mị không giống người phàm.

Trên người hắn vẫn là áo sơ mi được cắt may vô cùng tinh tế, bao lấy thân hình hoàn mỹ không hề thua kém thân hình bất kỳ nam người mẫu hàng đầu nào. Quần dài may bằng chất liệu vải cao cấp, ôm lấy đôi chân dài tráng kiện khiến toàn thân hắn toát ra vẻ cao quý cùng lạnh lùng. Chỉ là ở bên dưới thắt lưng, vật nam tính to lớn cùng cứng rắn đã ngang tàng chui qua chỗ khoá kéo được hạ xuống, hùng dũng đứng thẳng dậy.

Dáng vẻ có chút tức cười kia không hề làm giảm đi dù chỉ một chút khí chất tôn quý của hắn mà ngược lại, còn khiến toàn thân hắn toát ra một sức hấp dẫn chết người khiến phụ nữ dù chỉ nhìn hắn bằng một con mắt cũng sẽ đắm chìm trong hơi thở quyến rũ cùng sức mạnh nam tính kia.

Lạc Tranh cố gắng đem ánh mắt mình nhìn thẳng vào con ngươi đen thẳm của hắn. Mà hắn dường như cũng không vội vàng sửa sang lại bộ dạng có chút tức cười kia của mình. Có lẽ, hắn đã bị nàng chọc giận đến điên lên rồi.

"Giải quyết phiền toái?" Không ngờ tới, Thương Nghiêu nghe xong những lời này của nàng lại cười rộ lên, lửa giận bừng bừng vừa rồi hoàn toàn biến mất tăm, sắc mặt hắn quả nhiên thay đổi còn nhanh hơn lật sách.

Thương Nghiêu lại nhanh chóng khôi phục vẻ mặt tà mị như trước khiến Lạc Tranh thực cho rằng vừa rồi là mình đã lầm lẫn mà nhìn thấy một người khác chứ không phải hắn.

"Lần đầu tiên có người phụ nữ dám dùng từ ngữ như vậy để hình dung tôi.”

Lạc Tranh lấy từ trong túi ra một tờ giấy quơ quơ trước mặt hắn, “Thương Nghiêu tiên sinh, sau khi xét nghiệm, bình huân hương anh lưu lại tối qua có hàm lượng pheromone rất cao. Tuy luật pháp quốc tế hiện hành không có quy định nào cấm sử dụng nó nhưng nếu như tôi kiên trì muốn đem anh kiện ra toà, anh sẽ thua chắc. Hơn nữa, lại thêm tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp cũng sẽ khiến anh ngồi tù không ít thời gian đâu.”

Thương Nghiêu nhìn nàng, thấy ánh mắt Lạc Tranh toát lên sự cơ trí cùng thông tuệ, giọng nói cũng vô cùng kiên định, hắn khẽ nở nụ cười mang theo chút ý khinh thường.

“Vậy sao? Em nghĩ rằng tôi sẽ quan tâm tới mấy thứ bằng chứng có trong tay em à?”

“Tôi cũng biết Thương Nghiêu tiên sinh có bản lãnh hơn người nhưng mà còn ảnh chụp trong tay tôi thì sao đây?”

Lạc Tranh nắm chặt lấy di động trong tay, bình tĩnh nói, “Có lẽ luật pháp không thể định tội được cho Thương Nghiêu tiên sinh, nhưng mà dư luận chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Một khi tấm hình này được truyền ra ngoài, tất cả mọi người sẽ biết, ông trùm ngành xa xỉ phẩm danh tiếng lẫy lừng thì ra lại là kẻ biến thái thích đột nhập phòng vệ sinh nữ, anh cho rằng….” Lạc Tranh nhếch môi, từng câu từng chữ thốt ra đều vô cùng mạnh mẽ, “….giới truyền thông có thích vụ ầm ĩ này hay không đây?”

Không khí, trong nháy mắt ngưng lại, kể cả nụ cười trên khoé môi Thương Nghiêu cũng vậy…

Lạc Tranh nhìn thấy, trong đáy mắt hắn ánh lên một tia thâm thuý mê hoặc lòng người, đồng thời cũng lộ ra một nét quỷ dị vô cùng tà mị. Nàng không rõ hắn đang suy nghĩ cái gì, cũng không biết tiếp theo hắn sẽ dùng thủ đoạn nào để phản kích lại nàng. Nhưng mà nàng tin tưởng, chỉ bẳng hai điểm vừa rồi ít nhất tạm thời có thể khiến hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Một lúc sau…

“Em quả không hổ là luật sư, ngay cả tôi cũng rơi vào bẫy của em, bội phục!” Thương Nghiêu nở nụ cười vô cùng khoan dung, chỉ là bên môi dường như nét quỷ dị càng tăng thêm vài phần.

“Tôi trước giờ đều không thích dính vào phiền toái. Cho nên chỉ cần Thương Nghiêu tiên sinh an phận, tôi và anh mỗi người đi con đường của riêng mình, tôi bảo đảm những thứ này sẽ không tiết lộ ra ngoài. Nhưng nếu như Thương Nghiêu tiên sinh khinh người quá đáng, vậy cũng đừng trách tôi không khách khí.” Lạc Tranh kiên quyết lên tiếng, ánh mắt lạnh băng, không chút nhượng bộ nhìn thẳng vào hắn.

Nàng nhất định phải phản kích lại, như vậy mới có thể khiến hắn đừng coi nàng như con chuột nhỏ có thể tuỳ tiện trêu chọc. Nàng tuyệt đối sẽ không để cho hắn thực hiện được ý đồ, cho dù mục đích của hắn với nàng là gì đi nữa.

Thương Nghiêu dường như đang nhẫn nhịn một thứ gì đó, mà nàng tựa như cành mai ngạo nghễ trong mưa gió, không gì có thể xâm phạm. Hắn cũng không nói gì thêm, chỉ là nhếch môi cười cười, ở trước mặt nàng ưu nhã sửa sang lại quần áo đang mất trật tự kia, bộ dáng nhàn nhã thực khiến người ta phải kinh hãi.

Cuối cùng, hắn giơ bàn tay lên, khẽ xoa đầu nàng, “Người phụ nữ thông minh…” Lời nói đầy hàm ý cùng nụ cười bên môi vừa bật ra, hắn cũng xoay người sải bước đi ra ngoài.

Đem cửa phòng vệ sinh khoá kỹ lại, Lạc Tranh chỉ cảm thấy toàn thân đều mềm rũ ra, đưa hai cánh tay chống đỡ trước gương, lúc này nàng mới phát hiện tay mình đã run lên từ khi nào…

Trận quyết đấu này nàng đã gặp phải một đối thủ vô cùng cao tay. Nhưng mà, nàng đã giành phần thắng sao? Hẳn là như vậy đi…

Chỉ mong, sau hôn lễ ngày mai, cuộc sống của nàng sẽ trở lại bình thường như trước…

Dụ Tình - Lời Mời Của Boss Thần Bí - Chương #55