Bái Sư Ngọc Tiểu Cương


Người đăng: ٩(^‿^)۶

Không chờ Đường gia huynh đệ hết kinh ngạc, Đại sư ho khan, nói tiếp

“ Tại đây chỉ nói về thực chiến, không nói về lý luận . Ta thì ngược lại, ta
có kiến thức nghiên cứu cả đời về vũ hồn .Các ngươi có nguyện ý hay không ? “

Trầm mặc một chút, một câu hỏi toát ra từ miệng Đường Tam “Ai cũng nói Lam
ngân thảo là phế vũ hồn, nó thật sự có thể tu luyện sao ? “

“ Ta chủ trương không có vũ hồn phế vật, chỉ có người sử dụng vũ hồn là phế
vật “ Đại sư từ tốn nói

“ Không sai “ Ánh mắt Đường Tam nhìn về phía Đại sư dần giảm bớt sát khí, hắn
quỳ xuống nói “ Đường Tam bái kiến lão sư “

“ Tốt, tốt, tốt “ Ngọc Tiểu Cương nói liên tiếp ba chữ tốt rồi nhìn về phía
Đường Miên Phong “ Ngươi thì sao ? “

Đường Miên Phong trầm ngâm một chút, cũng quỳ một chân xuống “ Bái kến lão sư

Ngọc Tiểu Cương nhìn về phía hai đại hài tử, hiền lành nói “ Ngốc bọn nhỏ ,
bái sư tại sao phải dập đầu ,các ngươi không biết đây là lễ tiết bái quân
vương cùng cha mẹ hay sao ? Chỉ cúc cung là được “

Nghe Đại sư nói xong, Đường Tam cùng Đường Miên Phong hai mắt nhìn nhau, sau
đó không hẹn mà cùng quay về Ngọc Tiểu Cương

“Một ngày là thầy, cả đời là cha . Ta hẳn là cần quỳ lạy ngài “

Nghe xong lời hai huynh đệ, trên khuôn mặt gầy gò của Đại sư rõ ràng toát ra
một nụ cười hài lòng

“ Một gã hồn sư cả đời chỉ có một người sư phụ, các ngươi đã nghĩ kĩ chưa ? “

“ Đệ tử nghĩ kĩ rồi “ Đường Miên Phong cùng Đường Tam đồng thanh

“ Chúc mừng kí chủ kích hoạt sư đồ hệ thống, mời kí chủ kiểm tra “ Một giọng
nói lạnh như băng hiện lên trong đầu Đường Miên Phong.

“ Mở ra sư đồ hệ thống “ Đường Miên Phong thầm nói.

Sau đó xuất hiện trước mặt Đường Miên Phong là hai khung điện tử, một bên có
hình ảnh của Ngọc Tiểu Cương, một bên là hình ảnh của hắn.

“ Sư phụ : Ngọc Tiểu Cương ( Đại sư )

Cấp bậc : 37 ( Đại hồn sư )

Cấp bậc lí luận : 97 ( Siêu Cấp Phong Hào Đấu La )

Hiện có đồ đệ : Đường Tam, Đường Miên Phong “

Lại nhìn về bên có hình ảnh của hắn

“ Đồ đệ : Đường Miên Phong

Cấp bậc : 12 ( Hồn sư )

Cấp bậc lí luận : 63 ( Hồn Đế )

Hiện sư phụ : Ngọc Tiểu Cương “

“ Chúc mừng ký chủ mở ra sư đồ hệ thống, tưởng thưởng 1/3 bản đồ thế giới ,
1/5 kiến thức của Ngọc Tiểu Cương “ Thanh âm cơ giới hiện lên

Không đợi Đường Miên Phong kịp phản ứng, lượng lớn tin tức truyền vào trong
đầu hắn, khiến cho Đường Miên Phong đều trở nên hơi choáng váng.

Phải biết rằng, Đường Miên Phong hai đời làm người, cộng thêm hắn chủ tu “
Long Phượng tu thần quyết “ cùng “ Tử Cực Ma Đồng “ đều là tăng phúc tinh thần
lực . Mà chỉ 1/5 kiến thức của Đại sư đã làm cho hắn hơi choáng váng . Từ đó
có thể thấy kiến thức của Ngọc Tiểu Cương phong phú như thế nào.

“ A Phong, A Phong “ Đường Miên Phong đột nhiên nghe thấy có người gọi hắn .
Mở mắt ra, hắn nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Đường Tam và Ngọc Tiểu Cương ,
khiến cho lòng hắn không khỏi hơi ấm áp.

“ Tam ca, lão sư, ta không sao “ Đường Miên Phong cảm động nói.

“ Tiểu Phong, khi nãy ta đã cho Tiểu Tam một hồn đạo khí, hắn đặt tên là “
Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ “ Sau đó chỉ về phía bên hông Đường Tam, ở đó
buộc một chiếc dây lưng đai lưng .Toàn thân đai lưng màu đen, mặt trên có
những văn lộ màu đen huyền, không nhìn kỹ thì không cách nào phân biệt, trên
toàn bộ đai lưng, khảm đều đều hai mươi bốn khối ngọc thạch màu nhũ bạch, mỗi
một khối ngọc thạch đều chỉ có kích thước như móng ngón tay cái của người
trưởng thành, hình tròn. Màu sắc ôn nhuận, vừa nhìn là biết mỹ ngọc này là
hiếm có.

“ Bây giờ, ta cũng tặng cho ngươi một chiếc hồn đạo khí “ Nói xong liền tháo
chiếc nhẫn xanh trên tay xuống, giao cho Đường Miên Phong

“ Chiếc nhẫn này đã theo ta nhiều năm rồi, cũng bị mai một rất nhiều . Hy
vọng trong tương lai, nó có thể ở trong tay ngươi phóng xuất ra quang thải
đáng có “

Chỉ thấy chiếc nhẫn oánh nhuận như ngọc, phía trên có khắc hình một con rồng
“ Lam Điện Bá Vương Long “ Vừa nhìn con rồng là Đường Miên Phong đã có thể
nhận ra đây là ký hiểu của một trong ba tông môn mạnh mẽ nhất hiện nay.

“ Tạ lão sư “ Đường Miên Phong hơi khom người nói.

“ Lão sư, ta muốn đặt tên chiếc nhẫn này là Bích Hải Giới “ Trầm ngâm một lúc
, Đường Miên Phong đột nhiên nói.

“Hảo một cái phong nhã tên “ Đại sư hơi mỉm cười, gật đầu.

Đúng lúc này, Đường Tam nói “ Lão sư, ta muốn cho ngươi thấy vũ hồn kia “

Giơ tay trái lên, màu đen quang mang mãnh liệt xuất ra, lại ngưng kết thành
cái búa không lớn. Bởi vì một đoạn thời gian rèn luyện trước khi tới học viện,
lực lượng thân thể hắn có tiến bộ không nhỏ, lúc này cũng miễn cưỡng có thể
cầm chiếc búa mà không cảm thấy gánh nặng quá lớn.

Thấy chiếc búa trong tay Đường Tam, Đại sư mạnh mẽ từ chỗ ngồi đứng lên, trong
mắt toát ra quang mang cực kỳ kích động. Gắt gao nhìn chiếc búa, thì thào nói:
"Đường Tam, Đường Tam, họ Đường,…… được rồi, ngươi thu vũ hồn lại đi. Không
nên dễ dàng lộ ra trước mặt người khác. Không có ta cho phép, sau này cũng
tuyệt không nên thêm hồn hoàn vào vũ hồn này. Ngươi phải nhớ kỹ điểm này. "

Đường Tam có chút kinh ngạc nhìn sư phụ: "Ba ba cũng nói qua với ta như vậy.
Tại sao không thể cấp cái vũ hồn này phụ gia hồn hoàn."

Quang mang kích động trong mắt Đại sư dần dần mất đi: "Ba ba ngươi làm gì?"

Đường Tam nói: "Là thợ rèn trong thôn."

"Thợ rèn?" Ánh mắt Đại sư có chút cổ quái, thở dài lắc đầu: "Thợ rèn, búa,
nhưng thật ra là tuyệt phối ."

"Bây giờ không phải lúc nói cho ngươi, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, bây giờ không cho
ngươi sử dụng cái hồn hoàn này, hơn nữa không được cấp cho nó phụ gia hồn
hoàn, đây chỉ là vì tương lai của ngươi. Ngươi nhất định phải nhớ kỹ. "

Sau đó quay sang hỏi Đường Miên Phong “ Vậy còn ngươi “

Đường Miên Phong cũng không đáp, nhắm mắt lại, cả người hắn bao quanh bởi
một luồng tà khí.

Một hư ảnh màu tím bỗng xuất hiện sau lưng Đường Miên Phong . Chỉ thấy ảnh một
con hồn thú to lớn, tựa hổ mà lại không phải hổ . Nó có huyết sắc đôi cánh
trên lưng và một chiếc sừng màu đỏ tía . Cả người tản mát ra khí tức nguy hiểm
, quanh người quấn từng đợt hắc vụ.

Vũ hồn thứ hai của Đường Miên Phong - Cùng Kỳ Ma Thú !!!

Ngọc Tiểu Cương cảm giác khiếp sợ, hắn mơ hồ hiểu rõ người đệ tử này của mình
không phải người bình thường . Một lúc sau, hắn mới chú ý đến vòng sáng dưới
chân Đường Miên Phong

“ Ngươi đã tự hấp thụ hồn hoàn “ Ngọc Tiểu Cương cau mày nói

“ Vâng “ Đường Miên Phong gật đầu đáp

“ Hồ đồ, sao ngươi có thể tự ý hấp thu hồn hoàn vào vũ hồn thứ hai như vậy “
Ngọc Tiểu Cương gào lên nói

“ Sư phụ, tại sao không thể hấp thụ hồn hoàn vào vũ hồn thứ hai “ Đường Tam
nghi vấn

“ Mỗi vũ hồn song sinh tồn tại giả thường đều đợi đến khi đạt được Phong Hào
Đấu La mới cho vũ hồn thứ hai của mình tăng thêm hồn hoàn . Khi đó, cơ thể
của hồn sư đã có thể thừa nhận được hồn hoàn niên hạn cao hơn, để có thể có
một bộ hồn hoàn hoàn mỹ nhất . “ Đại sư nói

“ May mà ngươi gặp phải ta, giờ cũng chưa muộn, sau này không được tự ý tăng
thêm hồn hoàn cho vũ hồn thứ hai nữa “ Đại sư nghiêm mặt nói với Đường Miên
Phong

Đường Miên Phong vừa cảm động vừa buồn cười . Hắn biết rõ rằng Đại sư tức giận
như vậy là vì lo cho tiền đồ của hắn . Đường Miên Phong buồn cười nói

“ Lão sư, những lời ngài nói ta đều biết . Nhưng hồn hoàn của ta không phải
hồn hoàn thông thường, mà đó là thần tứ hồn hoàn “


Đông Phương Tầm Mỹ Kí - Chương #15