Cường Giả Chiến


Người đăng: tuanvodich

Bầu trời xanh biếc, năng lượng không ngừng ba động kịch liệt tạo ra một thứ âm
thanh như sấm rền.

Mắt gắt gao nhìn chằm chằm phía chân trời xa xôi, nơi mà hai màu xanh đỏ cơ hồ
tràn ngập phân nửa bầu trời, ngay đến tầng tầng mây trắng cũng bị phủ lên
lưỡng sắc quang mang.

Bên tai lại vang lên một tiếng như sấm nổ, Việt nuốt một miếng nước bọt, năng
lượng uy áp truyền đến trên bầu trời làm cho chân hắn có chút run rẩy, Huyết
Hải đã có dấu hiệu bạo động.


  • Đây là đã siêu thoát Đệ nhất Bí cảnh sao?

Trong miệng thì thào, sơ bộ kiến thức uy thế kinh khủng được sinh ra khi cường
giả cấp bậc này chiến đấu, Việt rốt cuộc cũng biết, trong sách ghi cái gì mà
lấy một địch vạn thật sự cũng không phải chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ
tích.

Hắn gần như có thể khẳng định, phía trước là tồn tại đã vượt qua phạm trù Đệ
nhất Bí cảnh, mặc dù có một nghìn kẻ như hắn tiến lên e rằng cũng chỉ có một
kết cục duy nhất, đó là chết.


  • Có nên tới gần quan sát hay không?

Việt nảy ra một ý nghĩ tày đình, thể hiện rõ bản tính gan to bằng trời của
hắn. Cũng phải thôi, hắn dù sao cũng là một kẻ mới chân ướt chân ráo đến thế
giới này, hiểu biết dừng lại ở mức vô cùng thiển cận, trước mắt là một cơ hội
để hắn thoát khỏi tư duy của người Địa cầu, làm quen với lực lượng của phách
giả.

Bất quá, một tên nhóc mới khai hải, nếu bị phách giả cấp bậc này phát hiện,
thì chạy đâu cho khỏi trời nắng. Thế nhưng, nếu bỏ qua cơ hội chứng kiến cường
giả cấp bậc này giao chiến, thì quá mức uổng phí.


  • Con đường của ta, nếu sợ sệt không tiến lên, thì làm sao dám mơ mộng vấn
    đỉnh? Chỉ cần không phải thuần túy chịu chết, là phải đạp bước tiến lên!

Việt rất nhanh mặc y phục, rồi hướng địa phương đang chiến đấu mà điên cuồng
chạy đi.

Một lúc sau, hắn đã đến gần địa phương diễn ra chiến đấu. Ba động kịch liệt
lan ra khiến hắn có chút muốn quay đầu lại. Ở vị trí của hắn, vẫn chưa thể
nhìn rõ cuộc chiến, chỉ nhìn thấy một bóng mờ mang dáng dấp nhân loại, đối đầu
với một con mãnh thú bóng dáng kỳ dị.


  • Quả nhiên là có người đang vuốt râu hùm!

Việt núp mình, mượn rừng cây rậm rạp che giấu mà lẻn gần về phía cuộc chiến.
Khi đến dưới một cây đại thụ che trời, hắn trèo lên, nấp sau cành lá rậm rạp.
Vẫn chưa thấy đủ kín, hắn ngắt thêm ít cành lá phủ lên cơ thể, quả thực không
thể nhìn ra có người núp ở đó. Đến lúc này hắn mới yên tâm quan sát phía
trước.

Một khoảng rừng cây bị tàn phá hiện lên trước mắt Việt, mà ở đó, hai màu xanh
đỏ bao trùm không gian.

Đập vào mắt hắn, gây ấn tượng rất mạnh là một con cự thú đang đứng trên mặt
đất, hình thể khổng lồ có hơn bảy tám thước, toàn thân lại bao trùm một tầng
vảy kết tinh màu tím, ánh nắng chiếu rọi làm quang hoa bắn ra tứ phía, có chút
chói mắt.

Con yêu thú có đầu có vẻ hơi nhỏ nếu so với cơ thể, nhãn đồng phát ra tử quang
xen lẫn ánh huyết hồng kì dị, miệng thò ra một chiếc lưỡi rất dài đỏ như máu
với từng luồng lam sắc thủy vụ lượn lờ vây quanh.

Những chiếc vảy lớn không ngừng phản chiếu ánh nắng, khiến không gian xung
quanh sáng rực, trông nó không khác nào một con thần thú. Chiếc đuôi dài khổng
lồ không ngừng đập xuống công kích đối thủ, mỗi lần nện xuống là lại có lôi
điện tỏa ra tứ tung.

Bốn cái trảo tráng kiện đồng dạng cũng là được bao phủ bởi lam sắc tinh thể,
mỗi một lần đạp hạ đều muốn làm mặt đất chấn động, lực lượng to lớn khó mà
tưởng tượng được.

Việt nhìn con yêu thú khủng bố trước mặt, nhìn thế nào cũng thấy giống loài Tê
tê chuyên đào hang ăn mối. Hắn cũng đã nhận ra loài yêu thú này rồi.


  • Vạn Yêu Đồ Địa bảng bài danh thứ 82, Lôi Nhạc Tê?

Trong cuốn Vạn Yêu đồ, có xếp hạng giá trị huyết mạch của các hung cầm dị thú,
hắn cũng không rõ tiêu chí chính xác là gì, chỉ biết rằng những loài hung yêu
bài danh trên Địa bảng khi trưởng thành đều là những tồn tại vô cùng khủng bố.
Chỉ là con Lôi Nhạc Tê theo những gì ghi chép trong Vạn Yêu đồ thì khi trưởng
thành thực lực có thể đạt đến cảnh giới vô thượng, mặc dụ đầu Tê thú trưởng
thành trước mắt thực lực tuy cũng rất ghê, nhưng cách hai chữ vô thượng e là
một vạn tám ngàn dặm.

Việt đem ánh mắt hướng về phía nhân loại đang đối đầu với Lam Nhạc Tê, có thể
đối chiến với mãnh thú cấp bậc này, e rằng cũng phải là một mãnh nhân đội trời
đạp đất.

Chỉ là sau khi nhìn thấy thân ảnh kia, hắn có chút há hốc mồm. Thật sự không
thể nào ngờ nổi, không phải là một người phong thái dũng mãnh, khí thế ngất
trời, râu hùm hàm én mày ngài, vai năm tấc rộng, tràn ngập khí phách đội trời
đạp đất như tưởng tượng của hắn, mà chỉ là một lão già trông như sắp gần đất
xa trời vậy.

Gưong cũng coi như hồng hào, nhưng không giấu được sự khắc khổ thiếu sức sống,
thân hình gày nhòm, trên người không tản mác ra thứ uy áp nào, hoàn toàn đối
nghịch với con cự thú trước mặt. Nếu gặp ở một nơi khác, có lẽ Việt sẽ nghĩ là
một lão ăn mày.


  • Lão già nhân loại kia, ngươi năm lần bảy lượt đến khiêu khích bản vương,
    rốt cuộc muốn cái gì?

Chiếc đuôi dài đầy vảy cứng rắn quật mạnh xuống, nhưng bị bàn tay gày gò khắc
khổ của lão nhân đẩy bật lại, Lôi Nhạc Tê đột ngột dùng tiếng người quát to
lên.

Yêu thú lại có thể nói tiếng người, Việt suýt chút nữa thì kinh hô. Hắn đã
biết yêu thú thậm chí có linh trí không thua nhân loại, thế nhưng việc yêu thú
có thể nói được, vẫn nằm ngoài sự dự liệu của hắn.

Đôi mắt đục ngầu híp lại nhìn chằm chằm Lôi Nhạc Tê, thần bí lão nhân khai mở
âm thanh khàn khàn như của người chết:


  • Muốn một bông Tích Lịch Lan của Tê Vương!


  • Tích Lịch Lan? Tích Lịch Lan nào?


Lão nhân thần bí không hề tranh cãi, chỉ nhạt giọng nói:


  • Không cần giả hồ đồ! Ra giá đi!

Nghe vậy, Lam Nhạc Tê nhất thời truyền ra tiếng cười to:


  • Giá? Hắc, hảo a, chỉ cần ngươi có thể làm ra cho ta một khoả hóa hình thảo,
    ta liền đưa ra thứ ngươi cần, như thế nào?

Lão nhân thần bí mặt không chút cảm xúc, mở miệng trào phúng:


  • Hóa Hình thảo là thứ ta có thể tiếp xúc hay sao? Muốn sư tử ngoạm cũng phải
    có vốn! Quả nhiên súc sinh vô tri!

GRÀOOOO!!!!

Tiếng rống giận dữ của Lôi Nhạc Tê vang vọng khắp sơn mạch, khiến Việt suýt
chút nữa thì rơi từ trên cây xuống, đầu óc quay cuồng. Xem ra Lam Nhạc Tê thực
sự bạo nộ rồi. Súc sinh vô tri? Đó là từ có thể dùng với một trong những vị
vương giả của Hắc Minh sơn mạch hay sao?


  • Tốt nhất hôm nay lão phu làm thịt ngươi luôn!

Lão nhân thần bí giơ cánh tay gầy gò lên, một luồng lôi điện hắc sắc hiện lên,
chớp giật liên tục, sau khi nói hết câu liền bất thình lình đạp đất xông tới,
tốc độ vô cùng khủng bố.

Việt còn chưa kịp định hình thì thân ảnh của thần bí lão nhân đã xuất hiện ở
khoảng không phía trên Lôi Nhạc Tê, sau đó hóa thành một thanh lôi thương đâm
xuống, sát khí cực kỳ nồng.

Lôi Nhạc Tê hơi khựng lại, không kịp nói gì, những chiếc vảy sáng bóng đột
ngột thu lại, ánh sáng chói mắt phản ra từ đó đột ngột tắt ngấm.

Ngọn lôi thương vẫn khí thế như cầu vồng đâm xuống, với tinh thần một đi không
trở lại, kiên quyết nhất kích tất sát Lôi Nhạc Tê.

Gràoooo!

Lôi Nhạc Tê nhìn lên trên rống một tiếng lớn, Việt đã bịt tai nhưng vẫn cảm
thấy ong ong. Nhưng hắn không quan tâm, bởi trận chiến đang đi vào hồi gay
cấn, đôi mắt của hắn không dám chớp bởi giao chiến ở cấp độ này chỉ một giây
thôi có thể bỏ lỡ rất nhiều thứ.

Một vầng lam quang xuất hiện cùng vói tiếng gầm, tổ hợp thành hình cầu bao
trùm lấy Lôi Nhạc Tê, phía trên dường như còn ẩn hiện hoa văn.

Bùng!

Sấm sét bạo tạc, cuồng phong rít gào, lực lượng khủng bố bắn ra tứ phía khiến
cả khu vực vốn đã bị hủy diệt trống hoác nay càn thêm tan hoang, cây cối hóa
thành tro bụi. Ngay cả cây đại thụ Việt đang trốn mặc dù ở xa như vậy nhưng
vẫn suýt chút nữa thì bật cả gốc, đủ thấy cú va chạm này khủng khiếp đến mức
nào.


  • Được lắm Tê vương, ẩn giấu đủ sâu! Không ngờ ngươi đã tu luyện thiên phú
    lôi điện đến mức này! Chờ đấy!

Thanh âm lão nhân thần bí vang lên, tuy nhiên không còn sự vô cảm, mà đã có
chút chuệch choạc


  • Nhân loại, ngươi nghĩ còn có lần sau sao?

Tiếng gào của Lam Nhạc Tê vang lên, tiếp đó hai đạo quang ảnh từ trong làn
khói bụi nối tiếp nhau vọt ra.

Hiển nhiên cú va chạm vừa rồi, thần bí lão nhân đã chịu thiệt thòi, muốn rút
đi, nhưng Lam Nhạc Tê đã chán ngán cái cảnh thỉnh thoảng lại có người đến
khiêu khích, muốn đuổi tận giết tuyệt lão nhân kia.

Nhìn theo bóng dáng hai tồn tại khủng bố dần biến mất trong rừng rậm, Việt
không khỏi thấy rùng mình, bởi đập vào mắt hắn là rất nhiều đầu hung thú cự
đại, thân thể chìm trong vũng máu.

Một màn huyết tinh này khiến cho Việt thêm một bước nhận thức được sức mạnh
của cường giả chân chính, hắn càng thêm quyết tâm vấn đỉnh.

Có lẽ bên trong thi thể của nhiều yêu thú này tồn tại một vài linh phách, bất
quá Việt lúc này không có thời gian đi sưu tầm. Hắn đưa mắt nhìn về phía trên
núi đối diện, nơi có một một cái động cực lớn bị che lấp bơi nhánh cây, như ẩn
như hiện lam vụ.

Hiển nhiên là động phủ của Lam Nhạc Tê. Nơi đó rất có thể cất giấu thứ khiến
cả cường giả cao cấp thèm muốn.

Vấn đề đặt ra với hắn bây giờ, là có nên mạo hiểm đi vào đó kiếm chút đỉnh hay
không?


Độc Lộ Chúa Tể - Chương #25