Vẫn Là Không Có Thuốc Giải


Người đăng: phonglinh1710

Lý Vân Du tựu là đang là hai tay ôm lấy hắn đũng quần mà lăn lộn trên nền nhà,
mặt mày vô cùng đau đớn, thống khổ đi ra, hắn không ngừng la mắng nguyền rủa
Diệp Hiểu Phong lên rồi.


  • Diệp Hiểu Phong tên vương bát đản nhà ngươi ta tựu là không tha cho ngươi
    a! Ngươi tựu nói sớm chúng ta vẫn là dễ thương lượng a! Vì sao còn ra tay đánh
    ta!


  • Thương lượng sao!? Ngươi sẽ là buông tha cho hai người họ nếu biết họ là
    người thân của ta a? Diệp Hiểu Phong vậy mà mỉa mai lấy Lý Vân Du đi lên.


  • Ta…! Ta nếu biết tựu là vẫn hông dám đụng đến hai người bọn họ!... Lý Vân
    Du nhịn xuống cơn đau hướng Diệp Hiểu Phong mà điều đình.


  • Có a! Sẽ tựu là không ra tay a! … Ngươi nghỉ ta là sẽ tin ngươi sao!? … Có
    mà “Heo nái biết leo cây đây này?”. Diệp Hiểu Phong vậy mà mỉa mai.


  • Người!... là ý gì!? Lý Vân Du tựu là sắp bị làm cho thổ huyết đi ra.


  • Ngươi tựu là biết quan hệ của ta và Phương Phương, lại chọn Giang Ngư Yến
    để ra tay với nàng, không phải là muốn cho Phương Phương buông lỏng cảnh giác
    sao!? Người là tính toán sẽ nắm chắc tám phần đi ra là thành công.


  • Sau đó ngươi cũng là tính toán tới lịch trình hằng ngày của ta đi lên, biết
    là ta sẽ là không có đến Giang Ngư Yến vào ngày này trong tuần. Ta đoán không
    sai tựu là sáng nay ngươi cũng là biết ta đi đâu nên càng là nắm lên thêm một
    phần thành công.


  • Nhưng tựu là ta lại bất ngờ đến và làm hỏng kế hoạch của ngươi! Ngươi thua
    ở một phần này tựu là không có phục đây này! Diệp Hiểu Phong là ra chút nôn
    mửa Lý Vân Du đi lên.


  • Ngươi!... Lý Vân Du vậy mà lúc nghe Diệp Hiểu Phong phân tích đi ra càng là
    mặt mủi lúc trắng lúc đỏ, Diệp Hiểu Phong vậy mà nhìn thấu hắn đây này, hắn
    tựu mà khó qua mặt được Diệp Hiểu Phong đây rồi!


  • Ngươi vẫn là đang nghĩ ta sao lại nhìn rõ ngươi sao!?


Diệp Hiểu Phong càng là đôi mắt như đang nhìn xuyên thấu Lý Vân Du đi lên.
Càng là làm cho Lý Vân Du lạnh hết cả xương sống, mồ hôi không ngừng chảy ra
như mưa đi tới. Hắn càng là bị Diệp Hiểu Phong hoa lên cho tê rần hết cả da
đầu rồi. Càng là nhìn chằm chằm vào Diệp Hiểu Phong như muốn tìm tòi đi lên
rồi.

Hắn vốn chẳng ưa Diệp Hiểu Phong là mấy, thậm chí là nếu có cơ hội hắn tựu sẽ
là không tiếc mà đem Diệp Hiểu Phong tên nhi thế gia này mà cho băng. Diệp
Hiểu Phong tên tuổi của hắn ở Hồ Bắc vậy mà quá lớn đi ra, tựu như Lý Đại
Thiếu gia như hắn vậy mà cũng là phải cho Diệp Hiểu Phong hắn mặt mủi đi ra.

Hắn tựa là trên tay Diệp Hiểu Phong chịu không ít thiệt thòi nhưng tựu là cũng
không dám mà đi tìm Diệp Hiểu Phong hắn mà đòi công đạo.

Sở hữu hắn truy Phương Phương đến cùng cũng là một phần vì hắn chịu không ít
thiệt thòi từ nàng, phần còn lại vì hắn muốn trả đủa Diệp Hiểu Phong, muốn đem
nữ nhân bên cạnh Diệp Hiểu Phong cho dày vò một phen để trả đũa hắn. Dù sao
hắn vẫn là chưa đủ năng lực để đứng trước mặt Diệp Hiểu Phong mà lớn tiếng đây
này.

Hôm nay hắn cũng muốn là tránh giao phong đi lên đây này, tựu là vẫn nên nhịn
một điểm, vẫn là thoáng tìm cơ hội thoát thân đi ra đây này. Diệp Hiểu Phong
bây giờ tựu là hắn chưa phải là đối thủ có thể nhây vào. Vẫn là xuống nước cầu
người a.


  • Diệp Thiếu Gia! Vẫn là nể tình một điểm hôm nay tựu là chưa có chuyện gì đi
    lên, vẫn là buông tha cho một con đường a? Lý Vân Du vậy mà những câu nôn mửa
    như vậy mà hắn vẫn là nói ra được.


  • Tha sao! Tựu là còn xem chút ý kiến của hai nàng a!


Diệp Hiểu Phong hai mắt ôn nhu, thoáng một tia đau lòng mà nhìn về phía Hạ
Phương hai người đang bị xuân dược làm cho thất điên bắt đảo. đôi mắt mê ly
lên rồi, không còn chút lý trí nào đi ra, đang không người vuốt ve mơn trớn
lấy cơ thể hỏa dục đang không ngừng thiêu đốt đi lên.

Lý Vân Du trong lòng một tia bất an càng lúc càng là đi lên “Không ổn, tên
vương bát đản lại là muốn hoa lên trò gì đây này!” Hắn hai tay mồ hôi đã là
ướt nhem, cơ thể dục hỏa tựu cũng là không mấy dễ chịu lên rồi, hắn tựu phải
nhịn xuống cơn hỏa dục trong lòng vẫn là hướng Diệp Hiểu Phong thăm dò ý tứ.


  • Diệp Thiếu Gia vẫn là ý gì…?


  • Còn ý gì? Còn không mau mang thuốc giải đi ra? Diệp Hiểu Phong vậy mà tức
    giận lên rồi.


  • Thuốc giải!... Không có a! Lý Vân Du vẫn là bị làm cho sợ lên rồi.


  • Không có thuốc giải? … Diệp Hiểu Phong càng là gấp lên hỏi tới.


  • Tựu là không có thật a! Lý Vân Du vậy mà cố gắng thanh minh đi lên.


  • Thật là không có thuốc giải a ? Diệp Hiểu Phong vẫn là hỏi lại!


  • Thật là không có thuốc giải a! Nếu có ta đã đem ra dùng, đâu có phải khổ sở
    kìm xuống dược lực phát tác đây này! Lý Vân Du càng là gấp lên thanh minh. Hắn
    vẫn là muốn lấy lòng Diệp Hiểu Phong đi lên. Mong sao tìm được đường thoát
    khỏi chuyện hôm nay.


  • Ngươi!... Tên Vương bát đản!...


Diệp Hiểu Phong vậy mà tức tên mà lôi Lý Vân Du đang khổ sở nằm trên mặt đất
ra mà tay đấm chân đá lên một trận, càng làm cho bộ dáng của Lý Vân Du càng
thêm thập phần thê thảm. Lý Vân Du càng là hai tay ôm lất đầu chật vật chống
đỡ càng là sợ hãi cầu xin tha thứ đi lên rồi, còn đâu bộ dáng hòa hoa tiêu sái
như lúc đến Giang Như Yến đây này.

“Diệp Thiếu gia tựu là tha cho ta a”

“Diệp Thiếu gia xin tha mạng”


  • Diệp Thiếu gia vẫn là bình tỉnh tìm hướng giải quyết a


  • Giải quyết ngươi nói làm sao giải quyết, nói không xong ta đem lấy cái mạng
    chó nhà ngươi? Diệp Hiểu Phong vậy mà muốn thoáng nghe Lý Vân Du cách giải
    quyết đi ra.


  • Diệp Thiếu Gia nói thật thuốc này là không có thuốc giải đi ra, chỉ có đem
    hai nàng cho tiết đi ra một phen mới là giải dược đây này. Tựu mà không làm
    được e sợ là…


Lý Vân Du vẫn là ấp a ấp úng hướng Diệp Hiểu Phong vừa quan sát vừa nêu ra ý
kiến của mình, sợ là lại làm mổi giận lên rồi Diệp nhị thế tổ a. Mà Diệp Hiểu
Phong sau khi nghe Lý Vân Du nói càng là thập phần nổi giận đi lên rồi, hắn
sao mà không nghe hiểu ý tứ của Lý Vân Du đây này. Càng là lôi Lý Vân Du ra
đánh cho thành đầu heo đi lên.


  • Ngươi cái tên vương bát đản này! Đến chết vẫn còn hoa tâm a? Tiết! … Làm
    sao cho tiết! … Ta hôm nay tựu phải đem ngươi cho đánh chết!?...


  • Diệp Thiếu Gia hiểu lầm a! … Vẫn là dừng tay a! … Ta nói tựu là Diệp Thiếu
    Gia tựu là đem hai nàng bang giúp hai nàng đi ra! Ta … Ta… nào có dám hoa tâm
    a!


Lý Vân Du vậy mà cuống lên rồi, hắn sợ là Diệp Hiểu Phong vậy mà nổi giận đem
hắn cho đi thủ tiêu. Phải biết hắn là đang ở trong địa bàn của Diệp Hiểu
Phong, hắn tựu lại trúng rồi xuân dược một điểm phản kháng lúc này là thập
phần khó khăn lên rồi. Tựu phải xem mặt mũi của Diệp Hiểu Phong lúc này a.

Diệp Hiểu Phong nghe Lý Vân Du nói càng là thập phần tức giận đi lên rồi!
“Không còn cách nào khác a? chẳng lẽ phải đem hai nàng cho cho đánh ngã hết
a?”.

Đừng nhìn hắn hằng ngày chơi bời khắp nơi, tựu là hắn không bao giờ nhân lúc
người ta sơ hở mà chiếm tiện nghi. Huống chi Phương Phương tựu là như em gái
hắn, còn Hạ Lộ lại là một cái tiện nghi hắn Tiểu Di Tử a, làm sao mà hắn có
thể ra tay đây này.

Hắn vậy mà càng ra sức đánh lên đầu Lý Vân Du đi lên, khiến Lý Vân Du càng là
lăn lộn đau đớn mà xin tha đi ra, hắn là càng là khổ không biết nói cùng ai
đây rồi. Diệp Hiểu Phong hắn được tiện nghi hai đại mỹ nhân vậy mà còn làm bộ
quân tử, chỉ khổ cho hắn làm cái bia chịu khổ chịu nhục đây này.

“Diệp Thiếu gia tha mạng a”


  • Diệp Thiếu gia vẫn là nhanh một điểm a! Để lâu vẫn là không tốt cho các
    nàng đi ra đây này !...


  • Phụt! …


Càng là có điểm này a! Ngọa tào! Thật là hết cách rồi sao. Diệp Hiểu Phong là
bị Lý Vân Du cho gấp lên rồi. Hắn quay qua nhìn Hạ Phương hai người lúc này
tựu là thập phần không thể kéo dài bao lâu nữa rồi, nếu hắn tựu còn chần chừ
thì các nàng tựu là sẽ càng là kéo dài lên dày vò đi lên. Hết cách vẫn là cứu
người quan trọng, nhưng trước vẫn là giả quyết tên vương bát đãn này đã.

Diệp Hiểu Phong tựu đem trên đất đầu heo bị đánh Lý Vân Du kéo lên hướng phía
cửa phòng và lôi ra ngoài. Hắn tựu là dặn dò một thoáng tên quản lý di lên,
đen Lý Vân Du trói thành bánh trưng mà nhốt lại. Tựu vẫn là báo nhân viên là
Lý Vân Du tựu say đã về phòng nghỉ ngơi.

Hắn sau đó lại bang Hạ Phương hai người lên phòng nghỉ ở tầng năm, vẫn là cho
luu toàn bộ nhân viên khỏi tầng bốn và năm, tựu là hôm nay không nhận khách ở
hai tầng này. Làm tốt mọi điểm hắn vẫn là nhanh chóng quay về tầng năm tựu vẫn
là cứu chữa cho Hạ Phương hai người đi lên rồi.

PS: Hôm nay tựu là bận rộn một điểm, vẫn là Up chương có phần hơi muộn đi lên.
Hi vọng mọi người lượng thứ. Đêm nay tựu là thức để làm tiếp canh nữa đi ra!
Coi như là có phần chuộc lỗi vì sự chận trễ này. Thân!


Đỉnh Cấp Công Tử - Chương #11