Người đăng: khuynhtanthienha10@
Cô Viễn Ảnh liếm đôi môi khô cứng, cất giọng khàn khàn:
Cô Chính Phàm chậm rãi nhắm hai mắt lại, miệng hừ lạnh:
Mịch Tử Âu đột nhiên lên tiếng:
Đại Tướng quân, chuyện quyết chiến Trung thu, thuộc hạ đã thử diễn luyện
trên sa bàn mô phỏng mấy ngày qua, cảm thấy rằng chuyện này có vẻ kỳ quái.
Nói đi, chuyện gì kỳ quái?
Mịch Tử Âu lập tức nói:
Hai mắt Cô Chính Phàm lập tức sáng rực:
Sĩ khí!
Đúng vậy, chính là sĩ khí!
Mịch Tử Âu lớn tiếng nói:
Cô Viễn Ảnh cũng kêu lên:
Cô Chính Phàm khẽ cười, Mịch Tử Âu và Cô Viễn Ảnh nói cũng không sai, hiện giờ
đại quân ba mươi vạn kia gần như là quân trung thành nhất với Lương Khâu Húc
trong Đế quốc Kinh Hồng. Nói về chiến lực, có lẽ bọn họ còn kém Thiết Huyết
Trấn, nhưng nói về lòng trung vì nước, lòng can đảm quên mình vì chủ lại chưa
chắc đã kém bao nhiêu. Chuyện Lương Khâu Húc thân chinh quả thật ở một mức độ
nào đó đã đề cao sĩ khí. Trừ phi Quốc chủ hoàn toàn không có đức, khiến cho
không được lòng dân lòng quân, nếu không chỉ cần một Quốc chủ hơi có uy vọng
một chút xuất chinh, binh sĩ vì bảo vệ Quốc chủ, muốn biểu hiện vì nước lập
công trước mặt Quốc chủ, vậy sẽ anh dũng giết địch, cho nên sẽ không dễ dàng
xuất hiện dấu hiệu sa sút về sĩ khí. Thiển Thủy Thanh muốn lập lại chiến tích
huy hoàng ở thành Bình Dương, gần như là không có khả năng. Dưới tình huống
như vậy mà muốn đánh bại Lương Khâu Húc, tất nhiên là không dễ chút nào.
Nhưng Cô Chính Phàm vẫn thản nhiên nói:
Không biết bắt đầu từ lúc nào, trong lòng Cô Chính Phàm đã âm thầm thừa nhận,
trên phương diện năng lực chỉ huy chiến thuật, thật ra Thiển Thủy Thanh còn
mạnh hơn ông ta một bậc. Lối suy nghĩ tự biết mình như vậy thật ra vô cùng
quan trọng, khiến cho ông ta không dễ phạm sai lầm khinh địch, cũng khiến cho
ông ta nhìn rõ hơn về biến hóa thế cục trước mắt.
Ông ta lắc lắc đầu, bất đắc dĩ nói:
Mịch Tử Âu và Cô Viễn Ảnh còn đang ngạc nhiên, Cô Chính Phàm đã nói tiếp:
Chuyện ám sát Cơ Nhược Tử khéo quá hóa vụng, khiến cho bệ hạ tức giận, bất
kể thế nào cũng phải nghĩ cách lấy lòng bệ hạ. Trận quyết chiến Trung thu sắp
tới, bệ hạ chiếm phần thua nhiều hơn, cho nên chính là thời cơ rất tốt để
chúng ta lập công. Tử Âu, ngươi chuẩn bị một chút đi, lần này, e rằng phải cần
đến ngươi ra trận!
Ta?
Mịch Tử Âu nghe vậy ngẩn ra:
Ý của Đại Tướng quân là…
Mang theo hai vạn kỵ binh của ngươi, tối nay lập tức chạy tới thành Thái
Tang, chuẩn bị tiếp ứng cho đại quân của bệ hạ. Khi cần, giáng cho Thiển Thủy
Thanh một đòn chí mạng sau lưng hắn!
Đại Tướng quân, chuyện này tuyệt đối không được!
Mịch Tử Âu kêu to:
Cô Chính Phàm đột ngột đứng bật dậy:
Hừ, công bằng… Trên chiến trường có cần nói tới công bằng hay không? Ngươi
cho rằng Thiển Thủy Thanh hắn sẽ giữ lời, không dùng mánh khóe xảo trá hay
sao? Trong tay hắn chỉ có ba vạn binh sĩ, nếu không giở thủ đoạn, hắn làm sao
có thể thắng được? Thắng bằng chiến trận đơn thuần thôi sao, cho dù thắng
được, hắn còn lại mấy người? Bệ hạ công bằng với hắn, hắn có chịu công bằng
với bệ hạ hay không? Ba mươi vạn đánh ba vạn vốn đã là chuyện không công bằng,
Thiển Thủy Thanh hắn có muôn vàn lý do để giở trò gian trá!
Nhưng Thiển Thủy Thanh hắn có thể giở trò, còn chúng ta không thể! Tuy nói
rằng đạo lý trên chiến trường là đạo lý xảo quyệt, nhưng ngoài mặt vẫn phải
làm ra vẻ đàng hoàng. Nếu không, chuyện này truyền ra ngoài, danh dự của Đế
quốc Kinh Hồng ta mất sạch, từ nay về sau nói còn ai dám tin?!!
Hiện tại danh dự cũng đã mất rồi!
Cô Chính Phàm hừ lạnh:
Một ngày Thiết Huyết Trấn còn chưa bị diệt, Đế quốc Kinh Hồng ta không thể
ngẩng mặt nhìn người! Chỉ cần giải quyết được Thiển Thủy Thanh, cho dù phải
trả giá nhiều hơn cũng đáng!
Nhưng nếu làm như vậy, e rằng cho dù bên ta thắng… Bệ hạ cũng sẽ…
Mịch Tử Âu không nói tiếp, hắn chỉ muốn nhắc nhở Cô Chính Phàm, ở tình huống
này cho dù thắng được Thiết Huyết Trấn, chỉ sợ Lương Khâu Húc vì quan tâm đến
thể diện, cũng sẽ trừng trị Cô Chính Phàm thật nặng.
Cô Chính Phàm thản nhiên nói:
-… Trận chiến này, quân ta không cần biết thắng hay bại, chỉ cần giữ cho Thiển Thủy Thanh không bắt được bệ hạ, như vậy hắn chính là kẻ bại. Mà lúc ấy ngươi ta ắt sẽ có công cứu giá, một lần nữa lấy lại lòng tin của bệ hạ, xóa bỏ ảnh hưởng của thất bại vừa rồi tại Phong quốc. Về chuyện không giữ lời, dưới tình huống như vậy chỉ là một việc nhỏ nhoi không đáng kể.
Mịch Tử Âu bừng tỉnh ngộ:
Dứt lời, Mịch Tử Âu xoay người rời đi.
Cô Chính Phàm nhìn theo bóng hắn, đăm chiêu suy nghĩ một hồi, sau đó mới nói
với con mình:
Phái người trà trộn theo quân của Mịch Tử Âu, nếu như hành động của hắn
thất bại, khiến cho Thiển Thủy Thanh hoặc bệ hạ phát hiện ra sự tồn tại của
hắn, lập tức thông cáo thiên hạ, nói rằng việc này do một mình Mịch Tử Âu gây
nên, không liên quan gì tới Hàn Phong quan ta!
Nhi tử đã hiểu!
Cô Viễn Ảnh gật đầu.
Trước khi quyết chiến phân thắng bại, bất kể thế nào cũng không thể để tội
danh phá hoại sự công bằng của trận quyết chiến rơi xuống đầu mình, nếu không,
tội danh này Cô Chính Phàm cũng không thể nào gánh nổi.
Đối với cơ hội hiếm có, rất có khả năng đánh bại Thiển Thủy Thanh này, Cô Viễn
Ảnh cũng không muốn bỏ lỡ. Không ngờ Cô Chính Phàm vừa nghe xong liền bật dậy:
Cô Viễn Ảnh nghi hoặc:
Cô Chính Phàm hít sâu một hơi:
Cô Viễn Ảnh nghe vậy thầm kinh hãi.
Thiển Thủy Thanh đã đoán đúng rằng Lương Khâu Húc tuyệt đối sẽ không cho quân
trấn thủ các nơi xuất binh, phá hỏng trận quyết chiến, khiến cho ông ta phải
mang tiếng không giữ lời. Nhưng rốt cục hắn không thể ngờ rằng, vì áp lực của
chuyện ám sát Cơ Nhược Tử ở Phong quốc đã khiến cho Cô Chính Phàm trở nên liều
lĩnh, cam chịu mạo hiểm hy sinh Mịch Tử Âu để đâm vào sau lưng Thiển Thủy
Thanh một dao. Chuyện đời biến ảo ly kỳ, tuy Thiển Thủy Thanh hắn là kỳ tài
ngút trời, nhưng cũng không có khả năng tính chuyện nào cũng trúng. Cho nên có
nhiều khi, rất cần tới năng lực ứng biến giữa chiến trường để quyết định thắng
bại.
Lần này đây, tên Mịch Tử Âu đã nhiều phen hiến kế tạo ra vô số phiền phức cho
Thiển Thủy Thanh, rốt cục cũng phải ra chiến trường gặp Thiển Thủy Thanh tận
mặt.
o0o
Thành Hỏa Vân.
Trong thư phòng của phủ Tổng Đốc, Nghiêm Chân Bình vừa bại dưới tay Bát Xích
một ván cờ, đành phải trả lời câu hỏi của nó.