Hồn Thiên Bất Diệt


Người đăng: khuynhtanthienha10@

Trong điện Lan Hòa ở thành Đại Lương, Dịch Tinh Hàn nổi giận như một con sư tử
vừa tỉnh giấc:


  • Hơn mười vạn đại quân bao vây tứ phía, lấy đông hiếp ít, vậy mà vẫn không
    thể giữ được Thiển Thủy Thanh và Thiết Phong Kỳ của hắn, thật là nhục nhã! Đây
    là lần thất bại nhục nhã lớn nhất của Hộ dân quân chúng ta từ trước tới nay!
    Thạch Dung Hải, không phải ngươi đã nói ngươi tuyệt đối sẽ không để cho Thiển
    Thủy Thanh chạy thoát hay sao?

Sắc mặt Thạch Dung Hải tái xanh:


  • Nếu như Thiển Thủy Thanh dễ đối phó như vậy, hắn sẽ không phải là Thiển
    Thủy Thanh, chỉ là thành Đại Lương do chúng ta chiếm được, sẽ không có một
    ngày kết thúc chiến tranh. Dù là Thiển Thủy Thanh chạy thoát, lần thất bại này
    cũng đã làm sứt mẻ uy danh bất bại của hắn. Uy lực của hành động huyết hương
    tế đại kỳ làm cho hắn bách chiến bách thắng vì lần thất bại này cũng sụp đổ
    theo, về sau hắn còn muốn người khác không đánh mà hàng, sẽ vô cùng khó khăn.
    Chỉ cần một ngày hắn còn tồn tại trên lãnh thổ của chúng ta, chúng ta vẫn còn
    cơ hội tiêu diệt hắn, ngươi nổi giận với ta làm gì? Việc cấp bách hiện tại là
    ổn định lòng quân, phát quân lương để khống chế thành Đại Lương!

Hắn vừa dứt lời, Lâm Trung Hưng từ ngoài vội vàng đi vào, sắc mặt lộ vẻ hết
sức khó coi.


  • Vừa mới nhận được tin, hôm qua Vũ Văn Liễu đã bị Thiển Thủy Thanh giết chết
    bí mật, đến nay không tìm thấy thi thể!


  • Ngươi nói cái gì?


Dịch Tinh Hàn và Thạch Dung Hải đồng thời khiếp sợ.

Thạch Dung Hải bước tới một bước mắng to:


  • Khốn kiếp! Tên khốn Thiển Thủy Thanh này hành sự quá tuyệt tình!

Mất đi Vũ Văn Liễu không chỉ Thiển Thủy Thanh mất đi một quân cờ hữu dụng,
ngay cả Hộ dân quân muốn mượn thế Vũ Văn Liễu cũng không được nữa!

Dịch Tinh Hàn trầm giọng hỏi:


  • Vậy Thái tử đâu?


  • Hắn còn sống nhưng trước mắt không rõ hành tung, ta nghi ngờ có thể đã bị
    Thiển Thủy Thanh mang đi!


Thạch Dung Hải lập tức phủ nhận:


  • Điều này là không thể, lúc Thiết Phong Kỳ phá vây chúng ta thấy rất rõ
    ràng, bên trong quân trận của bọn chúng căn bản không có bao nhiêu người không
    tham gia chiến đấu. Vương thất Vũ gia có nhân số gần ngàn, chỉ riêng phi tử
    cung tần phải có đến vài trăm, Thiển Thủy Thanh không thể nào mang theo gánh
    nặng nhiều người như vậy phá vây!

Dịch Tinh Hàn căm giận nói:


  • Xem ra Thiển Thủy Thanh có ý định không để lại cho chúng ta bất cứ cái gì
    có thể mượn lực. Không có Quốc chủ, không có Thái tử, Hộ dân quân sẽ không có
    tư cách gì hiệu triệu vạn dân phản chiến. Hiện giờ mặc dù quân ta người đông
    thế mạnh, nhưng nếu chỉ dựa vào những người ấy mà muốn đánh thắng trận chiến
    này căn bản là không có khả năng. Vậy mà chúng ta còn để cho Thiển Thủy Thanh
    trốn thoát, trận đánh vừa rồi thật sự vô cùng uất ức.

Thạch Dung Hải khẽ cau mày, hắn có vẻ lấy làm lạ:


  • Tuy rằng thành Đại Lương rộng lớn, nhưng nếu Thiển Thủy Thanh muốn giấu
    nhiều người như vậy không dễ chút nào. Nếu hắn đã không thể đem bọn họ ra
    ngoài, vậy có khả năng giấu bọn họ ở nơi nào? Trung Hưng, ngươi chắc rằng bọn
    họ không chết sao?

Lâm Trung Hưng gật đầu:


  • Sáng hôm nay còn có người nhìn thấy Thiết Phong Kỳ áp giải bọn họ đi về
    phía Tây thành!

Phía Tây thành? Dịch Tinh Hàn và Thạch Dung Hải đồng thời đưa mắt nhìn nhau,
dù sao Thạch Dung Hải cũng đã sống ở thành Đại Lương một thời gian, trong giây
lát đã nghĩ tới một khả năng, cả người chợt cảm thấy lạnh toát, buột miệng
mắng ầm ĩ:


  • Thiển Thủy Thanh, ngươi quả là con rùa đen khốn kiếp!


  • Rốt cục là chuyện gì vậy?


Dịch Tinh Hàn vội hỏi.

Thạch Dung Hải điên cuồng la lên:


  • Phía Tây thành là nơi đóng của mười vạn quân trấn thủ thành Đại Lương, chắc
    chắn là trước khi đi, Thiển Thủy Thanh đã giao tất cả người thân của Vũ Văn
    Liễu cho Chu Chi Cẩm!

Trong lúc Thạch Dung Hải đang kêu lên những lời này, một tên chiến sĩ Hộ dân
quân từ bên ngoài vội vàng chạy vào hét to:


  • Báo Dịch Tướng quân, Thạch Tướng quân, Lâm Tướng quân, tướng chỉ huy quân
    trấn thủ thành Đại Lương Chu Chi Cẩm dẫn quân chiếm kho lương thành Đại Lương,
    Chu Chi Cẩm công bố từ bây giờ trở đi, hắn sẽ tiếp quản hoàn toàn thành Đại
    Lương. Nay Quốc chủ đã chết, Thái tử kế vị, vì cảm kích công lớn cứu nước của
    Hộ dân quân, Thái tử ban chỉ phong Dịch Tướng quân là Hộ Quốc Đại Tướng quân,
    Chu Chi Cẩm thay quyền Nhiếp chính, Hộ dân quân của Dịch Tinh Hàn, Thạch Dung
    Hải phải chịu sự điều động của Chu Chi Cẩm, cũng xin các vị Tướng quân lập tức
    trở về gặp Quốc chủ!

Tin tức này như một luồng sét nặng nề giáng vào đầu bọn Dịch Tinh Hàn.

O0o

Trong doanh trướng trên sườn núi, Thiển Thủy Thanh đang ngồi giữa, một cuộc
thảo luận kịch liệt đang được triển khai.

Số người tham dự hội nghị quân sự ngoại trừ Thiển Thủy Thanh còn có bọn Mộc
Huyết, Bích Không Tình, Thác Bạt Khai Sơn, Lôi Hoả. Nhưng chuyện làm người ta
ngạc nhiên là Cơ Nhược Tử cũng có mặt.

Từ lúc biết được sự lợi hại của nữ nhân này, Thiển Thủy Thanh không còn dám
coi thường nàng nữa. Trong giờ phút quan trọng này, hắn cũng hết sức bằng lòng
nhờ vào trí tuệ và sự tàn nhẫn của nàng.

Trọng tâm của hội nghị quân sự hôm nay chính là thương nghị về hướng đi sắp
tới của Thiết Phong Kỳ.

Sở Hâm Lâm nói:


  • Thám báo của chúng ta vừa mới báo tin về, tuy thành Đại Lương đã bị Hộ dân
    quân đánh hạ, nhưng trên đầu thành ngoài lá cờ hình con đập còn có cả lá cờ
    thêu chữ 'Chu'. Mưu kế mà Thiển Tướng quân thực hiện trước khi rời thành quả
    thật vô cùng tuyệt diệu, có Vũ Hi trong tay, hiển nhiên lòng tham của Chu Chi
    Cẩm đã tăng lên rất nhiều, hắn càng muốn được nhiều hơn nữa. Mặc dù Dịch Tinh
    Hàn người đông thế mạnh, nhưng quân trấn thủ thành Đại Lương lại chiếm ưu thế
    về kinh nghiệm, kỷ luật, huấn luyện hơn xa Hộ dân quân. Chu Chi Cẩm đã thấy
    Thiết Phong Kỳ chết mà không cứu, chắc chắn cũng không dễ dàng bỏ qua chuyện
    Hộ dân quân thay thế vị trí của Thiết Phong Kỳ. Trong khi hai phe bọn chúng
    xảy ra tranh đấu với nhau, chính là thời cơ tốt cho chúng ta phản công thành
    Đại Lương. Cho nên ta đề nghị quân ta tĩnh dưỡng một thời gian chờ xem biến
    hóa!

Lôi Hoả hỏi lại:


  • Nhưng nếu bọn chúng không đánh với nhau thì sao?


  • Đúng vậy!


Mộc Huyết nói:


  • Tên Dịch Tinh Hàn này, xét theo cách thức làm việc của hắn hiển nhiên là
    vẫn hiểu được chuyện lấy đại cục làm trọng. Hiện giờ cờ chữ 'Chu' đã tung bay
    trên đầu thành Đại Lương, hiển nhiên là Chu Chi Cẩm muốn khiêu khích tính nhẫn
    nại của Dịch Tinh Hàn, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng động thủ. Ngược
    lại, nếu như hắn muốn lãnh đạo vạn dân chống lại người Đế quốc Thiên Phong,
    nhất định phải kết liên minh với Chu Chi Cẩm, cùng chung chiến tuyến. Tuy rằng
    Thiển thiếu giao người của Vương thất Vũ gia cho Chu Chi Cẩm, nhưng chưa chắc
    Dịch Tinh Hàn nhất định sẽ tranh đoạt danh phận với Chu Chi Cẩm. Nếu như hắn
    có thể nhẫn nhịn được, như vậy trong thời gian trước mắt bọn chúng tuyệt đối
    sẽ không đánh nhau, đến lúc đó quân ta lang thang bên ngoài, rất có nguy cơ bị
    tiêu diệt!

Ngay lúc ấy, một giọng nói thánh thót dễ nghe đột nhiên vang lên, giống như
chim oanh lên tiếng hót:


  • Mộc Tướng quân có biết vì sao Tuyết Liên tuyệt tích trên đời hay không?

Mộc Huyết ngẩn người, nhưng Cơ Nhược Tử vẫn cười thản nhiên.


  • Hoa Tuyết Liên trên đỉnh núi Liên Vân nằm chót vót ở nơi cao nhất, đỉnh núi
    tuyết đọng năm này sang năm khác, người thường không thể nào leo lên được.
    Nhưng Tuyết Liên tinh khiết như tuyết trắng, là bảo vật hiếm có trên đời vô
    cùng khó được, các nhà quý tộc giàu có trong thiên hạ rất thích, bỏ ra một số
    tiền lớn để tìm mua, chỉ không đầy mười năm, Tuyết Liên trên đỉnh núi Liên Vân
    tuyệt tích. Hàng năm có rất nhiều người vì tham lam mà mạo hiểm đi tìm, số
    người bỏ mạng vì Tuyết Liên không thể nào đếm xuể. Bởi vậy có thể thấy rằng,
    tuy sự uy hiếp của cái chết rất lớn, nhưng vẫn không hơn được sự hấp dẫn của
    lợi lộc.

Mộc Huyết ngơ ngác hỏi:


  • Nàng nói như vậy là có ý gì?

Cơ Nhược Tử nhẹ cười, lộ ra hàm răng trắng bóng đều tăm tắp:


  • Thành Đại Lương chính là nguồn lợi lớn trong thiên hạ, phàm là những Tướng
    quân cầm quân đánh trận không ai là không mơ tưởng. Thiết Phong Kỳ muốn chiếm,
    Hộ dân quân muốn chiếm, ngay cả quân trấn thủ thành Đại Lương cũng nổi lên
    chiếm lại. Mọi người ai cũng muốn chiếm lấy nơi ấy để trở thành chủ nhân tạm
    thời của Chỉ Thủy, để có quyền cò kè mặc cả với Dã Vương. Dịch Tinh Hàn muốn
    chiếm thành Đại Lương là muốn tạo phúc cho muôn dân, Chu Chi Cẩm muốn chiếm
    thành Đại Lương là muốn gia tăng lợi thế cho mình, Thiết Phong Kỳ muốn chiếm
    thành Đại Lương là vì vinh quang cao nhất của quân nhân. Vì quyền lực cũng
    vậy, vì danh lợi cũng vậy, vì chính nghĩa lo cho muôn dân trong thiên hạ cũng
    vậy, thành Đại Lương chính là một nơi vô cùng khó chiếm. Dịch Tinh Hàn trải
    qua muôn ngàn gian khổ đánh chiếm thành Đại Lương, nhưng không bắt được Vương
    thất Vũ gia, Chu Chi Cẩm dựng cờ của mình một cách đường hoàng như vậy, hiển
    nhiên hắn đã có ý tự coi mình là chủ nhân của thành Đại Lương. Nếu nói Dịch
    Tinh Hàn sẽ nén giận trước chuyện này, ta tuyệt đối không tin. Nếu nói hắn ung
    dung mưu tính đại kế lâu dài nên tạm thời ẩn nhẫn, bày mưu kỹ càng sau đó mới
    hành động, đó là khả năng lớn nhất. Cho nên, Hộ dân quân nhất định sẽ đánh với
    quân trấn thủ thành Đại Lương, không thể nào không đánh, nếu không cho dù Dịch
    Tinh Hàn nhẫn nhịn được, Thạch Dung Hải cũng không nhất định sẽ chịu nhịn, dù
    Thạch Dung Hải có thể nhịn, các tướng sĩ dưới tay hắn cũng không thể nhịn!

Cơ Nhược Tử nói một hơi làm cho ai nấy trợn mắt há mồm, đúng là Cơ Nhược Tử
không rành về quân sự, nhưng chuyện này cũng không quan trọng, bởi vì nàng
hiểu rõ con người, hiểu rõ nam nhân.

Lúc ây, Cơ Nhược Tử che miệng cười duyên rồi nói tiếp:


  • Huống chi con người của Chu Chi Cẩm, ta hiểu rất rõ. Người như hắn vậy,
    ngươi lui một bước ắt hắn sẽ tiến thêm một bước, được voi đòi tiên, dã tâm quá
    lớn nên khó mà nhẫn nhịn. Cho nên, giữa bọn chúng không thể nào có hòa bình!

Sở Hâm Lâm lão luyện quan trường, Cơ Nhược Tử giỏi về phân tích, hai người chỉ
nói hời hợt vài câu đã giải thích rõ ràng tình thế trước mắt. Hiện giờ thành
Đại Lương có thể nói là ba phe đấu sức, người nào có thể nắm được thời cơ
chính là kẻ thắng sau cùng. Trước mắt Thiết Phong Kỳ rời khỏi thành Đại Lương,
trong thành Đại Lương hiện giờ còn lại hai con hổ tranh nhau là Hộ dân quân và
quân trấn thủ thành Đại Lương, nếu như con sói Thiết Phong Kỳ có thể khoanh
tay đứng nhìn, vậy sẽ có cơ hội rất lớn. Bởi vậy trong lúc này, đề nghị của Sở
Hâm Lâm, phân tích của Cơ Nhược Tử rốt cục đã được đại đa số mọi người tán
thành.

Chỉ là mặc dù trai cò tranh nhau, nhưng ngư ông cũng không phải tốt dẹp gì.
Nếu Thiết Phong Kỳ cứ ở lại đây chờ xem náo nhiệt chắc chắn là không được, dù
sao cũng phải tìm một địa phương nào đó ẩn náu thì tốt hơn. Nếu không, có con
sói Thiết Phong Kỳ gần bên cạnh, hai phe kia ắt cảm thấy e ngại trong lòng,
chưa chắc đã chịu đánh nhau.

Như vậy, Thiết Phong Kỳ nên đi đâu bây giờ?

Mâu thuẫn trong cuộc tranh luận tập trung vào vấn đề này.

Bích Không Tình đề nghị:


  • Từ đây đi về phía Đông Nam khoảng chừng trên dưới mười dặm, có một ngọn núi
    nhỏ tên là núi Ngưu Giác, mặc dù địa hình nơi đó không hiểm trở, nhưng muốn
    giấu người thì không thành vấn đề. Một khi quân ta tiến vào núi Ngưu Giác,
    trong một thời gian ngắn, chắc chắn là thành Đại Lương không thể nào thăm dò
    hướng đi của quân ta. Núi Ngưu Giác cách thành Đại Lương không xa, mỗi ngày
    chúng ta có thể phái ra thám báo thăm dò động tĩnh. Nếu như hai phe bọn chúng
    không hợp mà ra tay đánh nhau, quân ta sẽ thừa cơ tiến vào!

Mộc Huyết và Vô Song đồng thanh phản đối, tiến vào núi Ngưu Giác đương nhiên
là nơi ẩn nấp, chờ thời cơ hành động rất tốt. Nhưng vấn đề ở chỗ là Thiết
Phong Kỳ mới vừa trải qua đại chiến, lương thảo thuốc men trước mắt không đủ,
chuyện cần thiết hơn là phải tìm một thành thị nghỉ ngơi dưỡng thương, khôi
phục nguyên khí.

Vô Song lại nói với vẻ căm giận:


  • Mới vừa rồi, trước khi Thiển thiếu vào đây, có mười hai binh sĩ nằm xuống
    hôn mê không thể nào tỉnh lại. Đại chiến vừa chấm dứt, rất nhiều binh sĩ bị
    thương nhưng không thể được chữa trị kịp thời, nếu chúng ta cứ như vậy mà chạy
    vào núi Ngưu Giác, sẽ có rất nhiều binh sĩ phải chết! Tử trận trên chiến
    trường thì không có gì để nói, nhưng nếu chỉ vì một trận thắng sắp tới mà bỏ
    mặc vô số binh sĩ bị thương không thèm để ý, chuyện này ta không thể nào chấp
    nhận!

Mộc Huyết cũng nói:


  • Đúng vậy, kế duy nhất hiện tại chính là chúng ta chạy tới cảng Vọng Thiên,
    nơi đó là cảng mua bán lớn nhất của Chỉ Thủy, mỗi ngày đều có khách thương lui
    tới rất đông, hàng hóa tài nguyên phong phú dồi dào, không lo thiếu thốn thuốc
    men và đại phu chữa thương cho binh sĩ chúng ta. Lại thêm ở đó chúng ta có thể
    tìm cách bổ sung lương thảo, sau khi Vũ Văn Liễu bị bắt giữ ở cảng Vọng Thiên,
    quân thủ vệ nơi đó đã bị đuổi đi, hiện giờ ở đó vô cùng rối loạn, rất thích
    hợp cho chúng ta tới đó. Chỉ cần vào cảng Vọng Thiên, chúng ta sẽ có cơ hội
    nghỉ ngơi lấy sức, đến lúc bên trong thành Đại Lương xảy ra nội chiến, chúng
    ta cũng có thể xuất phát từ nơi đó!

Sở Hâm Lâm lạnh lùng phản đối:


  • Mộc Tướng quân, Vô Song Tướng quân, đừng trách ta không nhắc nhở hai vị,
    cảng Vọng Thiên là một cảng rất lớn, tuy rằng hiện giờ nơi đó không có quân
    thủ vệ, nhưng người người lui tới nơi đó hàng ngày cũng rất nhiều. Hiện giờ
    Chỉ Thủy đại loạn, có người tử chiến, có người đầu hàng, cũng có người chạy
    trốn. Cảng Vọng Thiên là một cửa ngõ ra vào, từ đó theo đường bộ đi thẳng về
    hướng Nam chừng ba ngày là tới Liên minh các thành thị tự do, nếu theo đường
    biển đi vòng qua Liên minh hải vực có thể tới Đế quốc Kinh Hồng, có thể nói là
    con đường mà bọn quan viên quý tộc chạy nạn ắt phải đi qua. Ở đó có nhiều
    người lui tới như vậy, hướng đi của Thiết Phong Kỳ ta nhất định sẽ bị người
    khác biết, nếu sau này muốn thừa cơ đánh chiếm thành Đại Lương một lần nữa, đã
    khó càng thêm khó. Ta sợ đến lúc đó bên này chúng ta có bất cứ động tĩnh gì,
    thành Đại Lương cũng sẽ biết được. Phải biết rằng đạo nhà binh kỵ nhất là để
    cho người khác biết được nhất cử nhất động của mình, mặc dù núi Ngưu Giác
    nghèo nàn xơ xác, nhưng lại có thể che dấu được hành tung của quân ta!

Bích Không Tình cũng lạnh lùng nói:


  • Ta muốn nhắc nhở các vị một câu, hiện giờ hai phe bên trong thành Đại Lương
    phe nào cũng mạnh, nếu như khai chiến ắt thắng bại khó phân. Kế xua hổ nuốt
    sói của Thiển thiếu đương nhiên rất hay, nhưng rốt cục cũng không ai có thể
    biết được kết cục là bọn chúng sẽ lưỡng bại câu thương, hay là một phe thắng
    được phe kia, thu nạp tàn binh, từ đó lực lượng càng tăng lên mạnh mẽ hơn lúc
    trước. Mặc dù trai cò tranh chấp, nhưng không phải lúc nào ngư ông cũng có thể
    thu lợi được! Nếu như chúng ta không được tin tức sớm nhất để tham gia kịp
    thời, bỏ qua thời cơ chiến đấu, vậy sẽ hối hận về sau! Cảng Vọng Thiên cách
    thành Đại Lương tới một ngày đường, chờ cho tin tức từ thành Đại Lương tới
    được cảng Vọng Thiên, e rằng chiến trận đã kết thúc từ sớm, lúc ấy Thiết Phong
    Kỳ chúng ta kéo tới, nói không chừng sẽ gặp phải một cánh quân khổng lồ chờ
    sẵn!

Vô Song kêu to:


  • Ngay cả là như vậy, cũng tuyệt đối không thể đem mọi người tiến vào núi
    Ngưu Giác! Ngươi có biết chúng ta đang có bao nhiêu huynh đệ bị thương hay
    không, sĩ khí vì vậy mà ảnh hưởng đến thế nào không? Hiện tại Thiết Phong Kỳ
    thiếu thuốc men và đại phu, thật sự là không nên tái chiến!

Bích Không Tình lập tức đáp trả:


  • Số mạng của quân nhân chúng ta là tử trận sa trường, da ngựa bọc thây,
    trách nhiệm của chúng ta là phải đánh thắng! Té ngã ở nơi nào thì đứng lên từ
    nơi đó, đây chính là hành động đương nhiên không cần tranh cãi! Mặc dù tiến
    vào núi Ngưu Giác có thể làm gia tăng thương vong của chúng ta, nhưng lại vô
    cùng thích hợp để nắm bắt thời cơ chiến đấu. Nếu muốn thắng lợi, nhất định
    phải hy sinh tất cả những gì có thể hy sinh, kể cả dân chúng vô tội, kể cả
    những binh sĩ như chúng ta!

Vô Song nổi giận quát ầm lên:


  • Con bà ngươi, Bích Không Tình! Nếu như ngươi thật sự có cốt khí, vậy lúc
    trước ở thành Kinh Viễn đừng đầu hàng, bây giờ còn nói cái gì tử trận là số
    mạng của quân nhân, vậy vì sao ngươi không chết?

Một câu này làm cho Bích Không Tình run lên lẩy bẩy, sắc mặt tái xanh.

Cả đời này của hắn chỉ vì chuyện đầu hàng ở thành Kinh Viễn mà không được
người đời thông cảm, người Chỉ Thủy cũng vậy, người Đế quốc Thiên Phong cũng
khinh thường hắn. Những lời này của Vô Song đã xé toang miệng vết thương lòng
của Bích Không Tình.

Ngay lúc ấy, Thiển Thủy Thanh ra tay nhanh như chớp, túm lấy cổ Vô Song quăng
mạnh hắn ra ngoài trướng:


  • Vô Song, tốt nhất ngươi nên nhớ kỹ, hội nghị quân sự có thể có tranh chấp
    với nhau, nhưng không thể công kích lẫn nhau! Từ lúc Bích Tướng quân gia nhập
    quân Đế quốc Thiên Phong chúng ta cho tới nay, đều bày mưu tính kế hết lòng
    hết sức, chưa bao giờ có chút lười biếng chậm chạp. Chuyện dĩ vãng đã trôi
    qua, ai còn dám nhắc lại, đừng trách ta không khách sáo!

Ngoài trướng vọng vào tiếng hừ lạnh tỏ vẻ không phục, Vô Song không chịu vào
trong trướng nữa.

Ánh mắt Cơ Nhược Tử lóe lên vẻ tàn nhẫn:


  • Nếu như muốn đạt được chiến thắng, vậy chúng ta tiến vào núi Ngưu Giác là
    hay nhất. Những binh sĩ vì thiếu thuốc chữa thương mà chết, có thể thừa nhận
    bọn họ là liệt sĩ, về sau trợ cấp gấp đôi. Nếu tiến quân về cảng Vọng Thiên,
    vậy chắc chắn quân ta thất bại, trong chiến tranh vì thắng lợi phải bất chấp
    thủ đoạn, bất chấp tổn thất, nếu không sẽ bỏ lỡ thời cơ chiến đấu, chỉ sợ càng
    tổn thất nhiều huynh đệ Thiết Phong Kỳ hơn nữa!

Kế hoạch của Bích Không Tình tàn nhẫn ác độc, mặc dù thật sự phải bỏ không
quan tâm tới sống chết của binh sĩ Thiết Phong Kỳ, nhưng vì mới vừa gặp một
trận thất bại không cam lòng, ai ai cũng khao khát phút giây thắng lợi, nên kế
sách này có sự hấp dẫn mê người của nó.

Vì vậy, rốt cục phải lựa chọn như thế nào, chuyện ấy giờ đây đã trở thành gánh
nặng trên vai Thiển Thủy Thanh.

Lúc ấy, Mộc Huyết và Lôi Hoả đồng thanh kêu lên:


  • Thiển thiếu!

Giọng của hai người tỏ ra vô cùng hoảng sợ.

Bọn họ đang sợ hãi, sợ hãi Thiển Thủy Thanh vì thắng lợi mà không quan tâm tới
các huynh đệ đang bị thương phải chịu khổ cực...

Lúc ấy, gương mặt Thiển Thủy Thanh cũng hiện ra vẻ không đành lòng.

Lúc này mọi người tham dự hội nghị quân sự đang đổ dồn ánh mắt về phía Thiển
Thủy Thanh, lẳng lặng chờ đợi, chờ quyết định cuối cùng của hắn.

Là một nhân vật linh hồn, một lãnh tụ của một cánh quân, có đôi khi hắn cũng
không cần nghĩ ra nhiều âm mưu kế hoạch, nhưng hắn phải có quyết định trong
những khi tranh chấp, lựa chọn dứt khoát trong khi mọi người còn đang dao
động.

Bất kể là lựa chọn ra sao, nhất định trong số mọi người cũng sẽ có một phần
cao hứng, một phần thất vọng.

Đây cũng là quyền lợi của lãnh tụ, cũng là trách nhiệm của lãnh tụ, bọn họ đối
mặt với áp lực, giải quyết áp lực, bất kể quyết định của bọn họ là đúng hay
sai, đều phải đứng ra gánh vác đầu tiên, chịu đựng tới lúc cuối cùng.

Lúc ấy vô số ánh mắt nhìn hắn, đợi quyết định cuối cùng của hắn, thậm chí cũng
có thể nghe rõ tiếng hô hấp khẩn trương của Vô Song bên ngoài trướng, Thiển
Thủy Thanh chỉ khẽ mỉm cười.

Nụ cười của hắn lúc này trông như ánh dương quang rực rỡ xua tan bóng tối âm
u, hắn chậm rãi nói:


  • Thiển Thủy Thanh ta từ lúc xuất đạo tới nay, chưa bao giờ có một quyết định
    khó khăn như vào lúc này. Từ sau khi quân ta tiến vào lãnh thổ Chỉ Thủy, một
    đường giết chóc, tạo ra sát nghiệt vô số kể, có thể nói là tay dính đầy máu
    tanh, ai nói ta là người tốt, ta tuyệt đối không bao giờ dám nhận! Lúc ấy
    quyết định như vậy ta không hề do dự, bởi vì ta là một Tướng quân cầm quân
    đánh giặc, tìm cầu thắng lợi là trách nhiệm của chúng ta, vì thắng lợi chúng
    ta có thể làm tất cả mọi thủ đoạn, làm tất cả mọi chuyện không ai dám làm.
    Người khác mắng chúng ta là đồ tể cũng được, đao phủ cũng được, đối với ta chỉ
    là một chút việc vặt cỏn con so với chiến thắng lớn lao. Nhưng hôm nay, quả
    thật ta vô cùng do dự...Cũng may, rốt cục ta đã suy nghĩ cẩn thận mọi việc.

Nói tới đây, hắn nhìn mọi người một lượt:


  • Ta biết mọi người muốn biết ta sẽ quyết định như thế nào, nhưng trước khi
    ta nói đáp án cho mọi người, ta muốn nói với mọi người hai câu.

-...Cuộc đời này của ta đã từng lập hai lời thề, một lời thề là vì Vân Nghê, lời thề còn lại ta lập trước phần mộ của Thích đại ca.

-...Trước phần mộ của Thích đại ca, ta thề phải học theo Thích đại ca, tuyệt đối không thể để cho bất cứ huynh đệ nào rời khỏi ta mà đi, vì huynh đệ bên cạnh ta, cho dù Thiển Thủy Thanh ta phải huyết tẩy thiên hạ, tàn sát sinh linh cũng sẽ không hối tiếc!

Nói đến đây, giọng của Thiển Thủy Thanh đột nhiên cao vút lên:


  • Ta chưa bao giờ quên lời thề này, tuy rằng nói một Tướng quân có thể vì
    thắng lợi mà bất chấp thủ đoạn, hy sinh tất cả những gì có thể hy sinh. Nhưng
    dù là bất chấp thủ đoạn, cũng phải có nguyên tắc giới hạn của nó! Mặc dù tiến
    quân vào núi Ngưu Giác có thể dễ dàng thuận lợi cho Thiết Phong Kỳ ta nắm giữ
    thời cơ thắng lợi, nhưng hành động bỏ mặc huynh đệ của mình như vậy, vĩnh viễn
    ta không thể nào làm được! Trong trận phá vây thành Đại Lương, ta bị bắt buộc
    phải để lại tám trăm tử sĩ, khi đó còn có thể nói là do trên chiến trường bắt
    buộc phải làm như vậy, chỉ là chuyện bất đắc dĩ. Nhưng hôm nay, nếu như Thiển
    Thủy Thanh ta dẫn quân vào núi Ngưu Giác, như vậy sau này cho dù ta có trăm
    trận trăm thắng đi chăng nữa, cũng không có cách nào đối mặt với lời thề mà ta
    đã từng lập ra, không mặt mũi nào gặp lại Thích đại ca, Chiến Chưởng Kỳ và
    Hồng Doanh Chủ nơi chín suối! Cho nên ta đã quyết định, sáng sớm ngày mai
    Thiết Phong Kỳ ta lập tức tiến quân về cảng Vọng Thiên. Còn chuyện sau này
    thành Đại Lương có thuộc về chúng ta hay không, hãy để cho ông trời quyết
    định! Trận chiến này chúng ta đã cố gắng hết sức, rốt cục thành Thương Thiên
    sẽ thừa nhận chiến công của chúng ta nhiều hay ít, ta cũng sẽ không thèm quan
    tâm. Dù thế nào đi nữa, Thiển Thủy Thanh ta cũng không thể đưa ra quyết định
    có lỗi với binh sĩ của mình!

Lúc này, tất cả các tướng trong doanh vô cùng xúc động, đồng loạt quỳ xuống.

Bích Không Tình hét lớn:


  • Thiển Tướng quân phán đoán sáng suốt, Bích Không Tình không còn lời nào để
    nói, cảm thấy hổ thẹn trong lòng, xin Tướng quân trách phạt!

Lúc ấy Thiển Thủy Thanh chỉ chậm rãi lắc đầu, sau đó, hắn đi ra ngoài doanh,
ngước nhìn khoảng không vô tận, dừng mắt ở vô số vì sao lấp lánh.

Dưới ánh trăng bàng bạc mênh mông, Thiển Thủy Thanh khẽ thì thào:


  • Thích đại ca, huynh biết không, người nên cảm thấy hổ thẹn là đệ chứ không
    phải Bích Không Tình! Bởi vì lần này đưa ra quyết định, đệ vốn không nên do dự
    mới phải...


Đế Quốc Thiên Phong - Chương #123