Chương 49: Gia súc, ngươi nhìn đi đâu.



Trương Dương ngẩn người, hiển nhiên lúc này nếu cho nàng một cái đáp án phủ nhận, khẳng định không có trái cây ngon mà ăn. Nhưng hắn cũng luyến tiếc khi phải làm thấp đi địa vị bạn gái mình. Hơn nữa bằng lương tâm mà nói, Hứa Đan Lộ mặc quần áo, cho dù không phải tận lực phối hợp, cũng có thể cho người ta một loại cảm giác hấp dẫn đến mức tận cùng, khiến người nhìn, lập tức có thể nghĩ đến giường, đó là một loại yêu tinh.



Mà Kiều mỹ nữ hiện tại ăn mặc như vậy, là một loại hấp dẫn, hấp dẫn của mỹ nữ chân dài.



-Mỗi người mỗi vẻ.



Trương Dương nghĩ nghĩ, mở miệng đáp, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ trong suốt sát đất tiến vào, xuyên qua váy nàng, từ góc độ của Trương Dương nhìn lại, vừa vặn nhìn rất rõ ràng, vạt váy cách bộ vị tam giác thần bí kia nhiều lắm cũng chỉ không đến 10 cm. Vừa đi vài bước, váy nhoáng lên một cái, là có thể nhìn được phong cảnh bên trong.



Váy này, nếu là đổi cho một vài người chân dài bình thường mặc, chắc là không biết có vấn đề, nhưng loại mỹ nữ chân dài như Kiều Hi Nhi mặc, đích xác liền có vẻ quá ngắn.



-Hừ, rõ ràng thiên vị Lộ Lộ nhà ngươi!



Kiều mỹ nữ nhìn thấy chính mình khổ sở, hy sinh nhan sắc đổi lấy đánh giá lại chỉ là một câu mỗi người mỗi vẻ như vậy liền nổi giận.Nắm đôi bàn tay trắng như phấn thẳng đến tìm Trương Dương.



Lúc này, váy trực tiếp liền tốc lên, để Trương Dương phun huyết chính là, bên trong nàng cư nhiên lộ ra một quần lót màu trắng có ren đen, còn có chút mỏng manh. Màu đen cùng màu trắng vốn là chính là màu sắc dễ dàng nhất hình thành đối lập, cho nên Trương Dương vừa nhìn thấy những gì dưới váy, máu mũi liền trực tiếp chảy ra.



-A!



Kiều Hi Nhi phát hiện không thích hợp, hét lên một tiếng che váy, lạch cạch lạch cạch bỏ chạy về phòng ngủ, phịch một tiếng khóa cửa phòng.



-Không được, ngươi là cái đồ đại háo sắc, ta muốn thay!



-Đừng mà!



Trương Dương cố không cho máu mũi chảy, vội vàng đi theo, gõ cửa phòng nói rằng:



-Không phải rất đẹp sao?



-Đẹp cái đầu ngươi.



Thanh âm Kiều mỹ nữ rõ ràng có chút dồn dập:



-Bà chị đây đều bị ngươi nhìn hết, đời này không gả được cho người ta!



-Khụ... Khụ!



Trương Dương thiếu chút nữa trực tiếp nghẹn chết, thật vậy sao?



-Em nói này!



Trương Dương nghĩ nghĩ, gõ cửa phòng nói rằng:



-Chị không có quần an toàn à?



-Quần an toàn?



Trong phòng Kiều Hi Nhi ngẩn người, lập tức phản ứng lại, hung hăng nhéo một cái khuôn mặt kiều diễm ướt át của chính mình, tự mình oán giận chính mình nói:



-Ngu ngốc, như thế nào mà lại quên mặc quần an toàn.



-Hừ, Trương Dương, ta không để yên cho ngươi.



Kiều Hi Nhi căm tức mà đi thẳng đến tủ quần áo, lấy ra quần chip phối hợp với váy này, mặc lên. Trước khi mặc vào, chính mình nhịn không được cúi đầu nhìn nhìn bộ vị trọng điểm kia, không nhìn còn khá, lúc này vừa thấy liền ngây người, đồ vật kia đen như thế sao mà rõ ràng như vậy cơ chứ.



Trời ạ, không sống nổi!



Kiều Hi Nhi vươn tay che hai má, thân thể giống bao cát ném tới trên giường mềm mềm, giống con đà điểu dúi đầu vào chăn trong, sau đó vươn ra đùi đẹp tuyết trắng thon dài loạn đạp:



-Trương Dương chết tiệt, ngươi nhất định phải chết.



Nửa ngày sau, phát giác ngoài cửa không có động tĩnh, Kiều Hi Nhi không khỏi cảm thấy kỳ quái, nàng kéo vạt áo váy, hắc mặt, lần thứ hai mở cửa phòng, sau đó nàng phát hiện, Trương Dương chết tiệt cư nhiên ghé vào trên ghế sa lông, đang ngủ.



-Đồ gia súc!



Nàng vốn chưa tiêu cơn tức giận, giơ giày đã nghĩ đạp lên trên người Trương Dương, nhưng đạp đến một nửa, lại phản xạ có điều kiện mà ngừng lại, hàng này là ngủ thật, nhưng nhìn bộ dáng hắn ngủ say, hẳn là quá mệt mỏi mới như vậy, bởi vậy, cũng có chút không đành lòng.



Nàng nghĩ nghĩ, đem chân thu trở về, tiện đà thở dài, về cửa phòng, tìm cái thảm, giúp Trương Dương đắp lên:



-Đồ thối tha, món nợ này về sau lại tìm ngươi tính!



Trương Dương lần thứ hai tỉnh lại, đã là 4h buổi chiều, ngày mùa thu ngắn ngủi, lúc này đã nhìn thấy ánh tà dương hướng tây.



Ánh mặt trời cũng không còn cực nóng như lúc trước, chiếu đến cửa sổ thủy tinh, gió biển hỗn loạn thổi mang hơi lạnh, rất là thú vị.



-Mẹ ơi, chính mình về sau có tiền, cũng phải mua một căn nhà như vậy.



-Tỉnh rồi à?



Kiều Hi Nhi đang xem TV đối diện nơi hắn nằm, nhìn thấy Trương Dương duỗi người, thản nhiên hỏi một câu.



Nhìn bộ dáng nàng, Trương Dương cảm thấy chính mình hẳn là tránh thoát được nguy hiểm, vội vàng lấy lòng mà gật gật đầu, không ngại ngùng hỏi:



-Sao em lại ngủ?



-Vô nghĩa! Ngủ như lợn, kêu như thế nào cũng không tỉnh.



Kiều Hi Nhi bĩu môi, tùy tay ném điều khiển TV, trừng mắt nhìn Trương Dương một cái, nói rằng:



-Ngươi chỉ có hai ngày, hiện tại lại ngủ mất 3h, ta xem ngươi hoàn thành nhiệm vụ như thế nào.



-A, đúng vậy, thiếu chút nữa quên...



Trương Dương vỗ đầu, lăn lông lốc trở mình đứng dậy đến, nhìn thấy Kiều Hi Nhi vẫn mặc váy ngắn như cũ, thoáng nhẹ nhàng thở ra, kéo tay nàng, đi ra cửa:



-Đi một chút, kiếm tích phân... Tìm linh cảm nào.



Nhìn thấy Trương Dương gắt gao kéo tay non mịn của mình, Kiều Hi Nhi hơi sửng sốt một chút, thiếu chút nữa không khóc lên: gia súc này, tiện nghi cho ngươi nhỉ, hiện tại ngay cả tay cũng dám dắt, coi lão nương là người của nhà ngươi à?



Nhưng mà, đây còn không phải là buồn bực nhất, bởi vì những chuyện để Kiều Hi Nhi cơ hồ sẽ không chịu nổi lúc này mới vừa mới bắt đầu, Trương Dương mang theo nàng ngồi xe giao thông công cộng, đi diễu, đến một khu thành chỗ kết hợp ngư long hỗn tạp ở Thành phố Mai Ninh - phố Tiên Thủy.



Chỗ kia chỉ có ba chữ có thể hình dung: bẩn, loạn, kém!



Hai bên ngã tư đường một sắc xanh đỏ, bi-a, quán bar, còn có mấy nhà treo đủ kiểu, nhưng trên thực tế không biết làm hoạt động gì.



Ở bên trong hỗn tạp, tuyệt đại đa số đều là thanh niên chơi bời lêu lổng, hoặc là ăn chơi trác táng nhàm chán tới cực điểm.



Có thể nói, là chỗ âm u nhất Thành phố Mai Ninh.



Ban ngày còn đỡ, nhưng đến buổi tối, nơi đó liền thành thiên hạ của đám lưu manh, đánh nhau giết người thường xuyên phát sinh, dân chúng bình thường đến buổi tối, đều không dám đến nơi đây.



Mà lúc này Trương Dương lại đem Kiều Hi Nhi đến chỗ kia, mặc dù là ban ngày, nhưng một số chỗ ban ngày kinh doanh như bi-a và trượt băng cũng bắt đầu lục tục mở cửa đón khách.



Khi đi ngang qua, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy đám du côn tốp năm tốp ba nhuộm tóc màu vàng màu đỏ, ngậm thuốc, mặc áo thu đông cộc tay bó sát người ngực, lộ hình xăm trổ lung tung lắc lư ở bên trong.



Hai người Trương Dương cùng Kiều Hi Nhi mới vừa bước vào phố Tiên Thủy còn không đến một phút đồng hồ, bên trong liền nổ tung tiếng "oa", ánh mắt đám lưu manh tốp năm tốp ba trên mặt đường lập tức bị Kiều Hi Nhi mặc váy ngắn lắc lắc một đôi đùi đẹp thon dài tuyết trắng hoàn toàn ôm lấy.



Tròng mắt bọn họ chăm chú vào trên người Kiều Hi Nhi, giống ruồi bọ bị gắn trên vách tường không bao giờ đồng ý dịch chuyển nửa cm, đại mỹ nữ như vậy đến nơi này, đương nhiên là "cừu vào hang sói".



Trong lúc nhất thời, vô số cái hôn gió phô thiên cái địa lao thẳng tới Kiều đại mỹ nữ. Kiều đại mỹ nữ là người như thế nào, từ lúc nàng sinh ra tới nay, không gặp qua loại chim chuột nhau này, càng miễn bàn bị tiếng huýt sáo của bọn lưu manh chọc ghẹo.



Tuy rằng mặc quần an toàn, nhưng nàng vẫn một bên vươn tay che váy, một bên trừng to mắt đẹp lườm những kẻ tung hôn gió đối với nàng.



Nàng nào biết đâu rằng, xem thường của nàng trong mắt những người đó, không có nửa điểm lực sát thương, ngược lại thành một loại khiêu khích mê người.



-Nha, con cừu này đủ hăng hái đấy, đến đây, để đại ca ôm một cái!



-Hắc hắc, để anh nhìn một cái nào, xem chỗ ấy mặc cái gì!



Hai tên du côn nhìn thấy một bộ dáng nhã nhặn củaTrương Dương, đoán được người này phỏng chừng không có sức chiến đấu, liền một tả một hữu, bâu lại đây.


Đế Quốc Mỹ Nữ - Chương #52