Đến Vân Kinh (3)


Người đăng: daihuynh899@

Đám lính của Trần Phàm ngơ ngác nhìn tên lính canh cung kính với chủ công
mình, theo như họ biết thì Trần Phàm chỉ là một tên ăn không ở rỗi, phá làng
phá xóm ở làng Sơn Đông thôi, một kẻ như vậy thì làm gì lấy được mỹ nhân đẹp
như chủ công mình??? mà chủ công mình còn lợi hại như vậy nữa chứ, đúng là
phước 8 đời nhà tên Trần Phàm đó.

Nghĩ như vậy nhưng không ai dám mở miệng nói với Trần Phàm, vì đám lính này
đều đã được chứng kiến sự khủng bố của các loại vũ khí rồi, giờ phút này trong
lòng mỗi người đều tràn ngập kính nể với Trần Phàm.

Khoảng 10 phút sau, tên lính canh vừa nãy chạy ra, thần sắc cung kính nói:"Mời
các vị vào thành, chủ công của ta muốn gặp các vị".

Trần Phàm không nói gì, chỉ ra hiệu cho đám binh lính đi vào thành.

Trong thành, cảnh tượng phồn hoa vốn có của một tòa thành đã không còn ở đây,
đâu đâu cũng có người ăn xin khắp nơi, người đi đường hầu hết đều đói đến nỗi
các bụng xẹp xuống, thần sắc đau khổ, chán nản cùng với tuyệt vọng hiển lộ rõ
trên khuôn mặt họ.

Thấy một màn này, Trần Phàm cũng chỉ biết thở dài một hơi, bản thân hắn quá
nhỏ bé, không giúp được gì cho những người này.

Nguyên nhân dẫn đến cảnh này cũng đơn giản thôi, từ thời Trịnh-Nguyễn phân
tranh là hai miền Nam-Bắc đã khổ cực lắm rồi, đến khi quân Xiêm xâm lược, quân
Thanh đánh xuống thì tình thế vốn đã cực kỳ khủng hoảng do nội chiến kéo dài
thì nay càng trở nên tan tác, khốn khổ hơn.

Cũng may là còn 3 anh em nhà Nguyễn Huệ đã đánh tan giặc xâm lược, trả lại sự
bình yên cho Đại Việt, tuy vậy thời gian cũng không đủ lêu để nền kinh tế-
nông nghiệp Đại Việt khôi phục như trước, ruộng đất bỏ hoang không người
trồng, chiến trường biên giới tràn ngập thây khô.

Đừng xem những gì trên tivi hay sách báo viết về sự phồn hoa ở kinh thành
Thăng Long, điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả, đơn giản đó là nơi tập trung mọi
tinh hoa, sự giàu có của Đại Việt vào cùng một chỗ thôi chứ thật ra ở những
nơi khác người dân cực kỳ khốn khổ, đói rách.

Tiếp tục tiến sâu vào thành, trung tâm thành là một tòa phủ 3 tầng, chỉ là cửa
sổ đóng kín mít không hé mở, bốn hướng đều có lính canh gác vô cùng nghiêm
ngặc.

Tên lính canh thần sắc cung kính nói:"Mời các vị vào".

Lúc này, Trần Phàm mặc bộ váy xanh hở vai cũng xuống xe ngựa.

Tên lính canh thần sắc cung kính nãy giờ nhìn thấy Trần Phàm cũng trợn mắt há
hốc mồm, chỉ thấy một nữ nhân tóc đen nhánh dài, thịt trắng noãn như tuyết
giống như là em bé mới vừa được sinh ra vậy, đôi mắt trong suốt có thần, chiếc
mũi tinh xảo thẳng tắp, đôi môi đỏ mỏng dường như khi nói chuyện sẽ hấp dãn
người khác. Ngũ quan của nàng bất luận là tách ra riêng lẽ hay hợp lại một chỗ
đều không có một chút tì vết gì, có thể nói nàng chính là một sản phẩm hoàn mỹ
của Chúa sáng thế, đây chỉ là nhìn vào khuôn mặt, thật ra điểm hấp dẫn của
nàng ở cách ăn mặc.

Đôi chân dài kia thật là khiến cho người ta phải sôi trào máu, còn có vòng eo
nhỏ nhắn cùng với cái mông đầy đặn kia nữa, đặc biệt là bộ ngực khủng giống
như muốn lòi ra khỏi chiếc yếm.

Trần Phàm hơi nhíu mày, nói:"Nhìn cái gì??? còn không mau vào đi".

Tên lính canh vội lấy lại bình tĩnh, khuôn mặt hắn dần đỏ lên, nói:"Mời...mời
Như Nguyệt công chúa tiến vào"

"Ồ, được rồi". Trần Phàm hừ lạnh một tiếng, đôi chân dài thẳng tắp từ từ rảo
bước tiến đến.

Tên lính canh cúi đầu cung kính nói:"Tại hạ chỉ dẫn ngài đến đây thôi, tiếp
theo mời ngài đi đến tầng 3, chủ cônt chúng tôi đang ở đó".

Dứt lời, tên lính canh rời đi, Trần Phàm thong dong chậm rãi tiến đến tầng 3.

Phải nói rằng thời này chưa có bê tông hay vữa để xây nhà, thuần túy là làm
bằng gạch ngói xếp chồng lên nhau mà thôi, chính vì vậy nên mới có hiện tượng
một quả súng thần công mà đập bể bức tường thành.

Nói đến đây thì chuyện này cũng khá mắc cười, khi Hồ Nguyên Trừng sang nhà
Minh chế tạo vũ khí thì ông ta đã cải biến loại súng thần công này.

Cụ thể thì ông ta đã sáng tạo ra thuốc súng đen, sau nhiều lần thử nghiệm,
cuối cùng người ta đã tìm ra công thức pha chế thuốc súng theo tỷ lệ: phốt pho
75%, lưu huỳnh 10% và than củi 15%.

Chính nhờ việc này nên Hồ Nguyên Trừng đã được vua nước Minh lúc đó khen
thưởng.

Hồ Nguyên Trừng tiếp tục thay đổi kết cấu súng thần công ở Đại Việt, đường
kính nòng bắn, buồng đốt lửa hay những viên đạn bằng sắt đều được chế tạo theo
kích thước lớn hơn.

Trong cuộc vây hãm Bình Nhưỡng năm 1593, 40.000 quân nhà Minh đã sử dụng nhiều
loại súng thần công để bắn phá vào lực lượng quân Nhật. Mặc dù hai bên có quân
số tương đương nhau, nhưng người Nhật đã bị đánh bại dễ dàng do các khẩu súng
thần công của quân Minh. Trong suốt cuộc Chiến tranh 7 năm ở Triều Tiên, liên
quân Trung Quốc-Triều Tiên đã sử dụng pháo bình một cách rộng rãi, trong cả
các trận chiến trên bộ và dưới nước.

Công lao của Hồ Nguyên Trừng trong trận chiến đó là vô cùng lớn, về sau một
binh sĩ kể lại rằng:"Một đám lính Nhật núp trên tường thành, tôi chỉ điều
khiển súng hướng về bọn chúng và khai hỏa, một đám binh lính đó đều bỏ mạng,
kẻ thì bị đạn sắt đập thành mảnh vụn, kẻ thì bị cụt tay cụt chân".

Đến năm 1762 bây giờ thì người ta vẫn chưa có cách nào để gia cố các cục gạch
xây thành, vì vậy tường thành hay những căn nhà bây giờ rất yếu ớt, phải nói
là nếu có 1000 khẩu súng Thần Công thì Vạn Lý Trường Thành của Tần Thủy Hoàng
cũng dễ dàng bị đập nát chứ đừng nói gì căn nhà 3 tầng này.

Lúc này, một tên đàn ông trung niên đang nhồi trên ghế gỗ, khuôn mặt nghiêm
nghị, cơ bắp được hiển lộ rõ dưới lớp áo vải thô, phải nói rằng người chủ
thành này cũng rất bình dân, rõ ràng là chủ của một tòa thành nhưng lại mặc áo
vải thô.

Trần Phàm vừa đến, ông ta cũng chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi thất thần, nhưng
rất nhanh ông ta đã lấy lại vẻ bình tĩnh.

Dù chút thất thần này chỉ diễn ra khoảng 0,5s nhưng Trần Phàm đã nắm được điểm
này, hắn cười nhạt, bộ ngực phập phồng đung đưa theo từng bước chân của hắn,
đối với mị lực của bản thân thì hắn cực kỳ tự tin, sự tự tin này không biết là
tốt hay xấu, có lẽ Trần Phàm đang dần dần thích ứng với thân thể nữ nhân này.


Đế Quốc Đông Lào - Chương #19