3tháng Ba, Đêm Vẫn Còn Dài, Lúc Gà Trống Gáy Trời Còn Chưa Sáng, Thẩm Ly Bừng Tỉnh Từ


Người đăng: kimin

Hoảng loạn giãy dụa một lúc, cuối cùng cái đầu cũng hít thở được không khí bên
ngoài, không có Ma quân, cũng không có truy binh đến, nàng vẫn ngủ dưới giàn
nho, vẫn trong bộ dạng gà hoang trụi lông. Trong không khí nồng đậm hơi sương.
Có âm thanh khe khẽ truyền từ sân trước đến, Thẩm Ly phòng bị đi về phía đó.

Cửa hé mở, bên ngoài có tiếng động ồn ào, Thẩm Ly lén thò đầu qua khe cửa nhìn
ra, ánh đuốc sáng cả con hẻm, hai chiếc xe ngựa đang dừng trong hẻm, cô nương
áo vải hôm qua đang đứng cùng cha mẹ, nam đinh trong nhà đang thả đồ đạc lên
xe ngựa, Hành Vân cũng đang giúp đỡ họ, sau khi đặt hết đồ lên, những người
khác đều lục đục lên xe, chỉ có cô nương kia và mẹ vẫn đứng bên ngoài.

“Hành Vân, cha mẹ cậu mất sớm, bao nhiêu năm nay tuy là hàng xóm, nhưng chúng
tôi cũng không giúp được gì cho cậu, bây giờ nghĩ lại thật thấy hổ thẹn, lần
này đi e là không còn gặp lại nữa, sau này cậu ngàn lần bảo trọng nhé!”

“Đại nương yên tâm, Hành Vân biết!” Hắn cười đáp lại một câu, nữ nhân trung
niên dường như vô cùng thương cảm, thở dài một tiếng rồi lên xe. Chỉ còn tiểu
cô nương đứng đối diện với Hành Vân.

Cô nương đó cúi đầu không nói tiếng nào, ánh đuốc bập bùng chiếu rọi đôi mắt
ướt đẫm của nàng ta.

“Lúc này mà đi về phương Nam nhất định hoa đào khắp chốn.” Hành Vân nhìn về
cuối con hẻm, bỗng nhiên nhẹ giọng nói, “Ta không phải là người thích hợp.”
Mấy chữ này khẽ trầm xuống, Thẩm Ly nghe xong bất giác ngước mắt lên nhìn hắn,
trong ánh sáng phản chiếu gương mặt nghiêng nghiêng kia mang một vẻ đẹp động
lòng, nhưng đáy mắt hắn lại không chút gợn sóng, không phải vô tình mà là lạnh
nhạt. Thẩm Ly ngơ ngẩn quan sát hắn, bỗng nhiên nàng cảm thấy, người này có lẽ
còn phức tạp hơn nàng tưởng tượng nhiều.

Cô nương đó nghe thấy câu này, mắt lập tức đỏ lên, hai giọt lệ rơi xuống, nàng
ta cúi thấp người từ biệt: “Hành Vân ca, bảo trọng!”

Lần này đi không có ngày về, từ đây không bao giờ gặp lại. Thẩm Ly thở dài một
tiếng, nhìn Hành Vân đưa mắt tiễn xe ngựa đi xa, trong tiếng bánh xe lộc cộc…

Trong tiếng bánh xe lộc cộc chắc tiếng chân nàng chạy đi sẽ không rõ ràng đâu
nhỉ?

Mắt Thẩm Ly lập tức bừng sáng lên, nhìn trái nhìn phải, bốn phía không có
người, chỉ có Hành Vân vẫn đưa mắt tiễn hàng xóm. Thẩm Ly lách qua khe cửa,
cong chân điên cuồng chạy về phía con hẻm nhỏ.

Chạy tới đường lớn, lúc này trên con đường đã có mấy quầy hàng rong bày bán
điểm tâm. Thẩm Ly nhìn về phía sau, không thấy Hành Vân đuổi theo, nàng thở
phào một hơi. Hành Vân này quá thần bí, nghe được lời nàng nói nhưng không hề
sợ nàng chút nào, bây giờ nàng thân mang trọng thương, lại phải trốn truy binh
của Ma giới, thật tình không có tinh thần hao phí với hắn. Khoan đã… Thân mang
trọng thương? Thẩm Ly khó hiểu giương cánh, hôm qua quẫy đạp một trận như vậy
rồi, bây giờ nàng làm gì có hơi sức để chạy đến đây?

Nghĩ kĩ lại, hình như sáng hôm qua tỉnh lại cũng như vậy, thể lực khôi phục
rất nhanh. Lẽ nào Hành Vân kia đã làm gì nàng sao? Hay vì đồ ăn có vấn đề gì?
Nghĩ đến cái bánh bao thơm ngon đến bất thường và cơm trộn quá thơm tối qua,
Thẩm Ly bất giác giương cổ, nuốt nước bọt.

“Con gà quái này ở đâu ra vậy?” Sau lưng chợt truyền tới giọng nói thô lỗ của
một đại hán. “Chạy ra giữa đường là muốn ta xách đi nấu một bữa ngon phải
không!”

Thẩm Ly quay đầu, nhìn thấy nam nhân hung hãn sau lưng đưa tay muốn túm cánh
nàng, có kinh nghiệm hôm qua, nàng làm sao dễ dàng để bị bắt như vậy nữa, lập
tức rụt cổ, mổ thật mạnh lên bàn tay chìa tới kia. Đại hán kêu lên đau đớn,
tức giận nói: “Con gà kia! Ta không bẻ cổ ngươi không được mà!”

Thẩm Ly lắc người, chui xuống bàn của quầy hàng bên đường, đại hán tức giận
đuổi theo, lật quầy hàng lên, chủ quầy không cho, hai người cãi nhau ầm lên.
Thẩm Ly nhân cơ hội này chui qua các quầy hàng khác, phía trước bị một miếng
gỗ chắn đường, nàng chỉ dừng có một khắc thôi mà cổ đã bị túm, sau đó cả người
bị xách lên: “Đừng ồn ào nữa, con gà ở đây nè!” Một người bán hàng khác xách
Thẩm Ly về phía đó.

Thẩm Ly nín thở, giương móng lên, cào ba vệt máu trên tay người kia: “Á! Con
gà hoang này!” Người kia bị đau lập tức buông tay, Thẩm Ly rơi xuống đất, nào
còn sức lực để ý đến lời mắng của hắn, nàng lăn tròn, nhanh như chớp rẽ vào
một con hẻm nhỏ, mãi đến khi sau lưng không còn ai đuổi theo nàng mới dừng
lại, nằm bệt trên đất thở dốc.

Làm một con gà bình thường thật không dễ dàng chút nào…

Nàng đang suy nghĩ thì cánh cửa sau lưng “cạch” một tiếng mở ra, một chậu nước
đầy bùn đất và lá rau “ào” một cái đổ ập lên người nàng: “Hôm nay đường phố
thật náo nhiệt.” Giọng nữ nhân vang lên, Thẩm Ly cảm nhận được lá rau thối
trượt từ đầu mình rơi xuống “phạch” một tiếng trên đất, nàng bất chợt tức
giận, chậm quay đầu nhìn về phía nữ nhân trẻ tuổi sau lưng.

Đổ cái thứ gì lên người nàng vậy hả…

Thật… quá hỗn xược mà!

Hai con mắt nàng trực diện chống lại đôi mắt của nữ nhân kia, khoảng cách về
độ cao khiến Thẩm Ly lập tức nhớ ra thân phận hiện giờ của mình, kết hợp cảnh
ngộ hôm qua và hôm nay, Thẩm Ly vừa thầm than chết rồi thì đã bị nữ nhân kia
túm lấy đôi cánh: “Gà nhà ai nuôi vậy? Vặt lông rồi sao còn thả chạy ra
ngoài?”

Thẩm Ly duỗi chân, liều mình giãy dụa, thấy một nam nhân từ trong nhà bước ra:
“Nhà bên không ai nuôi gà đâu, không biết từ đâu tới thì đem hầm đi, vừa hay
hôm nay nhiều việc, tối về bồi bổ.”

Hầm cái đầu ngươi! Thẩm Ly tức giận muốn chửi đổng, đừng cứ thấy gà là muốn ăn
thịt! Tốt xấu gì cũng là một mạng, sao các người ai nấy đều nói nghe nhẹ tênh
thế!

Nam nhân chỉnh sửa y phục chuẩn bị rời đi, nữ nhân tiễn hắn ra đến cửa, trước
khi đi nam nhân còn xoa đầu nữ nhân: “Hôm nay nương tử lại vất vả rồi!”

Nữ nhân đỏ mặt, tay lỏng ra, Thẩm Ly chộp lấy cơ hội quay đầu cắn nàng ta một
phát, nữ nhân hét lên. Thẩm Ly giãy ra rơi xuống đất, sau đó thục mạng chạy
trốn ra ngoài, để lại đôi phu phụ kia tiếp tục tình ý triền miên.

Chạy một mạch tới trưa, ra đến ngoại thành, Thẩm Ly gặp ít nhất mười tên muốn
bắt nàng ăn thịt, nàng thật không thể chạy nổi nữa, vừa mệt vừa đói, đặt mông
ngồi trên thảm cỏ bên bờ sông, đầu gục xuống uống vài ngụm nước, sau đó yên
lặng ngẩng nhìn mây đen bao phủ khắp trời, sắp có một trận mưa xuân giáng
xuống.

“Ông muốn chơi ta đến chết phải không?” Thẩm Ly hỏi ông trời, giọng điệu vô
cùng thê lương.

Trong tiếng sấm xuân, từng giọt mưa rả rích rơi xuống, Thẩm Ly gắng sức chống
người dậy muốn tìm một nơi trú mưa. Vừa quay đầu đã thấy nam nhân áo xanh quần
trắng kia đang vác giỏ đứng bên bờ sông, bốn mắt nhìn nhau, nhất thời Thẩm Ly
không kìm được cảm động. Cảm giác tâm linh được an ủi giống như vừa đi qua một
lượt mười tám tầng Địa ngục, sau đó lại thấy được hoa vàng dưới ánh mặt trời.
Cho dù người đứng bên bờ sông kia còn hơn cả hoa vàng, cho dù cảnh tượng một
người một gà nhìn nhau khiến cho khung cảnh không được mộng mơ cho lắm.

Cách một màn mưa ngày càng mông lung, Hành Vân nhìn bụi đất trên người Thẩm Ly
một lúc lâu, sau đó cúi đầu che miệng bật cười.

Đây… đây tuyệt đối là cười nhạo!

“Gà ngốc!” Hành Vân lẩm bẩm, lấy trong giỏ sau lưng ra một chiếc quạt bằng
giấy dầu mở ra, sau đó từng bước từng bước chầm chậm đi về phía Thẩm Ly. Thẩm
Ly đã không còn sức trốn chạy, cũng không còn lòng dạ trốn chạy nữa, tuy không
biết Hành Vân này rốt cuộc là thứ gì, nhưng đối với Thẩm Ly bây giờ mà nói thì
kết quả xấu nhất chẳng qua là bị đem hầm thôi, ở chỗ Hành Vân, dù thế nào thì
trước khi chết nàng cũng có thể ăn ngon hơn một chút.

Chiếc quạt giấy dầu mở ra một khoảng trời quang trên đỉnh đầu: “Cục cục tác,
ta tưởng là ngươi chạy đi sẽ không về nữa chứ, thì ra ngươi ở đây chờ ta về
nhà đó à?” Thẩm Ly rụt đầu mặc kệ hắn. Hành Vân không sợ bẩn mà xách nàng lên
đặt vào chiếc giỏ sau lưng, “Ngươi thật có bản lĩnh nhỉ, chỉ có nửa ngày thôi
mà có thể khiến mình bê bết đến mức này rồi, hảo công phu!”

“Cục!” Lo đi đường của ngươi đi! Thẩm Ly không nhịn được quát lên, “Cục!” Đừng
có phí lời.

Hành Vân nhịn cười, không lên tiếng nữa. Một chiếc quạt giấy hoàn toàn che hết
nước mưa trên đầu, không một giọt nào rơi xuống người Thẩm Ly.

Mệt mỏi cả ngày, Thẩm Ly lắc lư theo độ cong của chiếc giỏ sau lưng hắn, một
lúc sau đã ngủ thiếp đi, nhưng ngủ chưa được bao lâu thì bị một luồng hơi lạnh
đánh thức, nàng vô thức rụt người, giương móng há mỏ muốn cắn người.

“Con gà này thật hung dữ quá!” Hành Vân xách chiếc gáo khẽ lùi về phía sau một
bước.

Thẩm Ly hất hất nước trên đôi cánh, đề phòng nhìn hắn: “Làm gì vậy?”

“Còn làm gì nữa?” Hành Vân cười hỏi nàng, “Ngươi dơ không khác gì đồ vừa đào
dưới đất lên, ta giúp ngươi và bọn chúng cùng tắm rửa sạch sẽ, hay là ngươi
thích nghịch nước dưới ao hơn?”

Thẩm Ly nhìn sang bên cạnh, phát hiện mình đang nằm chung với một đám nhân sâm
dại trong một cái chậu gỗ to, nàng dùng móng cào cào mấy củ nhân sâm như mấy
cục đất, Hành Vân giữ móng nàng lại nói: “Nhẹ thôi, làm xấu đi thì bán không
được giá đâu.”

“Ngươi… bán loại sâm[1] này đây sao?”

[1] Sâm và thân đều đọc là shen.

“Không thì là loại nào?” Hành Vân kéo móng nàng, dùng một miếng vỏ mướp chà
chà, sạch sẽ rồi lại kéo một cái móng khác, giống như đang nghĩ gì, hắn dừng
động tác, cười híp mắt nhìn Thẩm Ly, “Chứ ngươi tưởng là loại nào?”

Khoảng cách quá gần, dung mạo quá đẹp khiến tim Thẩm Ly như hụt một nhịp, nhìn
nụ cười trên môi Hành Vân, nhất thời lại có cảm giác bị trêu ghẹo. Bích Thương
vương thẹn quá hóa giận hét to: “Hỗn xược!” Cái mỏ nhọn chọc về phía trước, mổ
vào mũi Hành Vân. Hành Vân không hề đề phòng, bị mổ ngã ngửa về phía sau, lùi
mấy bước mới ổn định thân hình, ôm mũi một lúc không ngẩng đầu lên.

Lòng Thẩm Ly vẫn còn tức giận, nhưng thấy Hành Vân cứ cúi đầu, nàng lại nghĩ
có phải mình mổ nặng “miệng” rồi không, rủi hắn có bề gì thì làm sao đây? Hơn
nữa… nếu như hắn muốn đối phó với nàng của bây giờ thì… Thẩm Ly im lặng.

Đang hoang mang thì vai Hành Vân khẽ run lên. Thẩm Ly không hiểu ra sao nhìn
hắn, nghe thấy hắn bật cười. Thẩm Ly càng ngạc nhiên hơn, mỏ nàng có độc sao?
Hắn bị mổ đến ngốc rồi ư?

Hành Vân buông tay, ôm cái mũi sưng đỏ, không sợ chết bước đến, vỗ nhẹ lên đầu
nàng: “Hảo công phu!” Hắn không hề tức giận, lấy vỏ mướp tiếp tục ngồi bên
cạnh chà rửa nhân sâm.

Thẩm Ly khó hiểu ngồi trong chậu gỗ, lần đầu tiên nàng không hiểu một người…

“Gà ngốc!” Theo tiếng gọi khẽ khàng, Thẩm Ly ngẩng đầu lên, một đống bùn đất
rơi “phạch” xuống mặt nàng. Bùn đất chảy xuống, bít chặt lỗ mũi vốn không to
của Thẩm Ly, nàng vội vàng há miệng hít thở, nhưng bùn đất lại chui vào miệng
nàng. Thẩm Ly ho khù khụ lăn lộn trong chậu.

Hành Vân tiếp tục điềm nhiên rửa nhân sâm.

Cái tên này… cái tên này đúng là một đứa trẻ! Một đứa trẻ quỷ quái lòng báo
thù vô cùng nặng!

Thẩm Ly quyết định tạm thời ở lại nhà Hành Vân, có hai nguyên nhân, thứ nhất,
ở đây thể lực của nàng hồi phục rất nhanh, mới có hai ba ngày thôi mà vết
thương Mặc Phương để lại trên người nàng đã hoàn toàn không còn ảnh hưởng gì
đến hành động của nàng. Thứ hai là, nàng không muốn bị người ta bắt đem hầm.

Điều khiến Thẩm Ly sầu não là pháp lực của mình không biết lúc nào mới có thể
hồi phục, không biết lúc nào mới khôi phục lại hình người, không biết lúc nào
mới có thể rời khỏi đây, cũng không biết truy binh của Ma giới lúc nào sẽ đuổi
đến. Nhưng may là ngày tháng trên trời nhanh hơn ở Nhân giới, khiến nàng lợi
được không ít thời gian.

“Ăn cơm thôi!” Hành Vân ở trong nhà gọi một tiếng, Thẩm Ly hì hục đến ngồi bên
bàn ăn.

Thẩm Ly cho rằng đồ ăn Hành Vân làm khiến thể lực của nàng hồi phục nhanh như
vậy, do đó mỗi ngày đều ăn sạch sẽ đồ hắn làm, chỉ là… “Tại sao lại là bánh
bao?” Thẩm Ly nhìn đĩa thức ăn trước mặt, bất mãn dùng móng gõ gõ lên thành
đĩa. Đồ ăn có ngon bao nhiêu đi nữa nhưng này nào cũng ăn sẽ khiến người ta
phát ngán. Quan trọng nhất là, nàng muốn ăn mặn!

“Không ngon sao?”

“Ngon, nhưng ta muốn ăn thịt!”

“Không có tiền!”

Mấy chữ quyết đoán quá mức khiến Thẩm Ly ngẩn ra, ngước lên nhìn Hành Vân cũng
đang gặm bánh bao như mình, nàng quan sát hắn từ trên xuống dưới: “Thỉnh
thoảng ăn một bữa thịt cũng không được sao? Xem bộ dạng ngươi tuy không giàu
có lắm, nhưng cũng đâu phải là nghèo?”

Hành Vân điềm nhiên cười: “Ta nghèo lắm, nhưng khí chất quá tốt thôi!”

Tuy lời này nghe ra khiến người ta không được sảng khoái lắm, nhưng điều hắn
nói cũng là sự thật. Thẩm Ly ngoảnh đầu nhìn đám nhân sâm hắn phơi trong sân
nói, “Đám sâm dại ngươi bán kia thì sao? Chắc cũng kiếm được không ít tiền
chứ?”

“Đổi thuốc với ông chủ tiệm thuốc hết rồi.” Hắn nói một cách nhẹ nhàng, dường
như không hề để tâm đến bệnh của mình.

Thẩm Ly nghe thấy liền sửng sốt, ấp a ấp úng một lúc, nàng không dám nói nhiều
nữa, chỉ im lặng vùi đầu ăn bánh bao.

Lúc nửa đêm, Thẩm Ly ước chừng Hành Vân đã ngủ, mượn ánh trăng trong sân ngưng
tụ một lúc lâu, sau đó đưa mông điểm lên hòn đá phía trước, trên hòn đá lóe
lên ánh vàng, dường như nó đã biến thành một thỏi vàng, nhưng chỉ một lúc sau,
nó vẫn lại là một hòn đá bình thường như cũ.

Thẩm Ly thở dài, quả nhiên vẫn không được, trong người nàng khí tức trống
rỗng, ngay cả pháp thuật hóa một hòn đá thành vàng đơn giản cũng không làm
được. Nàng thất vọng ngồi bên hòn đá, lần đầu tiên trong đời nàng cảm nhận
được cảm giác bất lực như vậy.

Thẩm Ly nhìn vào trong ngôi nhà tối đen, gió đêm mang một ít mùi thuốc từ bên
trong bay ra. Thẩm Ly vẫy vẫy hai cánh, dùng chân cố gắng đứng dậy một lần
nữa, tiếp tục ngẩng đầu nhìn lên ánh trăng, ngưng thần tụ khí. Hành Vân này dù
sao cũng có ơn với nàng, nàng cũng biết đạo lý chịu ơn phải báo đáp, nhưng mà
tuy nàng là vương gia nhưng cũng lại là Võ tướng, giết địch tác chiến thì
được, cứu người trị bệnh thì không, nếu đã không chữa trị được cho tên bệnh
tật này thì khiến hắn lúc còn trên đời sống tốt hơn một chút vậy.

Thẩm Ly hít thở thật sâu, hút tinh khí của ánh trăng vào người, nàng cúi xuống
mổ lên hòn đá, ánh sáng lóe lên. Thẩm Ly mở to mắt, nhìn hòn đá không ngừng
lúc lắc trong ánh sáng vàng, nhưng cuối cùng vẫn biến mất. Nàng tức giận, đạp
hòn đá một cước thật mạnh: “Đồ vô dụng!” Chưa dứt lời thì nàng đã xoắn móng
lại, kêu lên một tiếng, “Đau quá!” Khập khiễng một chân nhảy vài vòng, Thẩm Ly
tức giận nhìn hòn đá mắng “Đá cứng đầu!”

Xong rồi nàng lại đứng trước hòn đá, tiếp tục thi pháp chỉ đá hóa vàng.

Trong lúc toàn tâm toàn ý với hòn đá, Thẩm Ly không biết rằng sau cánh cửa tối
đen có một đôi mắt vẫn luôn mang đậm ý cười, thu hết hành động của nàng vào
trong đáy mắt. Sau khi Thẩm Ly thất bại không biết đến lần thứ mấy, vạt áo
xanh khẽ phất, quay người đi vào trong phòng.

Hành Vân lục lọi trong tủ lấy ra mười đồng tiền, suy nghĩ một lúc: “Ngày mai
đi mua hai cân thịt vậy.”


Để hoàng đế quỷ - Chương #3