Genin


Người đăng: DanteSparda

Gian phòng rộng với một cái bảng đen ở chính giữa. Trước cái bảng đen, một cái
bàn dài mà đặt trên đó một lượng lớn băng rôn với ký hiệu chiếc lá đang bốc
cháy một nửa và hình xoáy ốc ở giữa. Hai người nam nhân đang ngồi ở trên bàn
lẳng lặng nhìn về phía trước. Một người thanh niên là người vừa nãy, một người
khác là một người thanh niên tóc trắng với độ tuổi ngang với người bên cạnh.

Người thanh niên tóc trắng này mặc một bộ quần áo tiêu chuẩn giống như người
thanh niên tóc nâu bên cạnh. Khuôn mặt hắn hơi vuống vức với nước da trắng,
mắt xanh và mũi cao kèm miệng rộng. Tiêu chí đánh giá là khuôn mặt người thanh
niên này tương đối đẹp trai.

“Thuật ảnh phân thân!” Hai tay cậu nhóc bắt đầu kết ấn. Chakra từ trong cơ thể
theo dấu tay và sự điều khiển bởi ý nghĩ làm cho nhẫn thuật được thực thi.

Phanh!

Một trận khói vang lên, một người giống hệt với cậu nhóc được tạo ra. Tuy
nhiên hình ảnh người này lại có vài phần mờ ảo. Người thanh niên tóc trắng
xoay nhẹ cây bút trong tay, ánh mắt nhìn về phía người thanh niên tóc nâu nói
khẽ: “Thầy Iruka!”

Người thanh niên tóc nâu khe khẽ thở dài ra một hơi: “Qua!” Nghe được lời này
người thanh niên tóc trắng hơi ngẩn người. Iruka hít một hơi khí lạnh rồi nhìn
về phía cậu nhóc tóc vàng: “Naruto, lần này em miễn cưỡng qua mà thôi! Về sau
trở thành ninja, em cần cố gắng nhiều hơn...” Vừa nói, hắn vừa cầm lấy băng
rôn đưa về phía trước: “Đây là băng đeo đầu của em. Giữ ký nó đấy vì nó là
bằng chứng em đã trở thành một shinobi chân chính.”

Nụ cười phản chiếu trên khuôn mặt người thanh niên tóc nâu không làm cho cậu
nhóc có biến đổi gì. Cậu chỉ lạnh như băng đi tới cầm cái băng đeo trán và hơi
gật đầu đối cúi chào đối với người thanh niên tóc nâu Iruka. Đôi mắt xanh dưới
tán tóc vàng hơi nheo lại vì hắn thấy được sắc mặt người thanh niên tóc trắng
hơi biến đổi nhưng hắn không tiếp tục để ý nữa mà lùi lại rồi xoay người rời
đi.

Cạch!

Cánh cửa đóng lại, Iruka khe khẽ thở ra một hơi dài. Đột nhiên người thanh
niên tóc trắng ở bên cạnh mở miệng làm cho Iruka ngạc nhiên: “Thầy Iruka, vừa
rồi thấy có hơi dễ dãi quá không. Thuật phân thân vừa rồi tạo ra ảo ảnh chỉ
cần vừa nhìn là có thể phân biệt được thật giả. Nó đối với một ninja thực sự
hoàn toàn không tạo được tác dụng gì...”

“Thầy Mizuki!” Iruka chạm ngòi bùi lên trên giấy như viết gì đó. Hắn vừa loay
hoay viết vừa mở miệng nói chuyện: “Nhẫn thuật Naruto không được tốt lắm bù
lại lý thuật thì cậu nhóc đều đứng hàng đầu lớp. Ngay cả trong thực chiến và
sử dụng ám khí cũng là như vậy. Thành tích sử dụng ám khí cũng là như vậy.
Chúng ta không nên quá khắt khe với bọn nhỏ!”

“Thầy là giám khảo chính...” Mizuki nhàn nhạt đáp lời: “Mọi việc do thầy quyết
định. Tôi không có ý kiến gì cả!”

“Không ngờ thằng nhóc đó lại có thể trở thành Genin đấy!?” Một nữ nhân khoảng
ngoài hai mươi với mái tóc màu vàng mặc một chiếc áo tứ thân và khuôn măt bình
phảm với sống mũi cao đang đặt tay lên vai một cậu nhóc khoảng mười hai, mươi
ba tuổi. Nàng đang nói chuyện với một người nữ nhân khác có mái tóc màu nâu
bên cạnh.

Người nữ nhân này cũng ngang độ tuổi nàng, một mái tóc màu nâu ngắn đến ngang
vai cùng khuôn mặt cũng coi như xinh đẹp. Thiếu phụ mặc một bộ kimono hoa khá
đặc biệt. Bên cạnh thiếu phụ cũng có cậu nhóc khoảng mười một mười hai. Vẻ mặt
thiếu phụ chán ghét khi quay ra nhìn và giọng nói cũng trở nên âm u hơn:
“Không nghĩ ra sao mà ngài Đệ Tam lại để cho thằng nhóc đó trở thành Genin.
Phải biết thằng nhóc đó nhưng là...”

“Này!” Thiếu phụ tóc dài ở bên cạnh lập tức hô lên, vẻ mặt nàng hơi mang theo
lo lắng nói nhỏ: “Lời cấm mà chị cũng dám nói ra sao? Cẩn thận có người nghe
được...”

Đứng ở phía xa, một cậu nhóc có mái tóc vàng gần như che kín khuôn mặt đang ôm
hai tay trước ngực. Lưng thằng nhóc tựa vào sát thân cây và dùng một đôi mắt
màu xanh lam lạnh như băng quan sát mọi thứ phía trước. Tiếng cười đùa đám
người đối với cậu nhóc lại giống như những lời châm chọc khủng bố nhất đối với
cậu. Chúng như hàng trăm hàng nghìn mũi kim đâm xuyên vào trái tim và đem theo
muối trát đầy lên những vết thương ấy. Theo sau tiếng cười đùa, bàn tay cậu
nhóc không tự chủ nắm chặt lại.

Một người thanh niên đang đứng với một ông lão. Ông lão mặc một chiếc áo vải
mềm dài ở bên trong. Bên ngoài thì khoác một chiếc áo bào trắng, sau lưng có
hàng chữ Hokage đệ tam. Đầu đột một chiếc mũ giống như hình nón và một góc có
màu đỏ với chữ Hoả to tướng. Khuôn mặt từ ái với hàng lông mày xám, con mắt
hơi nhỏ và mũi hơi to. Bên cánh mũi còn có một cái mụn cơm khá to. Đôi môi
nhợt nhạt và xung quanh môi có những vết hằn.

Toàn bộ khung cảnh này rơi vào trong mắt ông lão khiến cho đôi mắt ông lão
nheo lại thật sâu. Ở sâu trong con người phản ánh hình ảnh cô độc của cậu nhóc
đứng biệt lập ra khỏi đám đông. Thân thể cậu mang theo khí chất âm u khi quan
sát doàn người.

“Hy vọng mình nghĩ nhiều đi!” Ông lão khe khẽ nói một tiếng rất nhỏ. Những lời
này rơi vào tai người thanh niên Iruka khiến cho Iruka trở nên ngạc nhiên và
quay đầu nhìn về phía Hokage đệ tam.

Cạch!

Âm thanh bấm máy vang lên khi đứng trước máy là một cậu nhóc có mái tóc màu
đen mặc một chiếc quần cộc màu sáng và một chiếc áo cộc tay đang đứng ở nơi
đó. Khuôn mặt cậu nhóc khá đẹp trai và với nước da màu sáng thực sự làm cho
đám học sinh nữ thét lên chói tai.

“Uchiha Sasuke, cậu ấy đẹp trai thật đấy!” Một cô bé trong đám người hét lên
một tiếng kêu khá to. Ánh mắt như biến thành hình trai tim, bàn tay nắm chặt
đặt ở ngực nhìn về phía cậu nhóc tóc đen.

Cậu nhóc tóc đen lạnh lùng chẳng thèm nhìn về phía đám người mà lạnh lùng quay
đi. Đám bé gái cũng không có ngừng nghỉ mà bu quanh cậu nhóc và phát ra những
tiếng cảm thán liên hồi. Dường như cậu chính là tiêu điểm duy nhất của lần
chụp ảnh này. Không ít học viên nam đều dùng ánh mắt ghen ghét nhìn về phía
cậu.

Uzumaki Naruto biết được đã đến lượt mình nên cậu cũng đi về phía trước. Cậu
đứng trước phía máy ánh và chờ đợi người chụp bức ảnh của cậu để cậu làm chứng
nhận ninja. Bất chợt, một nhiếp ảnh gia béo tốt khoảng dưới bốn mươi tho đầu
ra vẫy vẫy tay hỏi lại: “Cháu cứ để mái tóc như vậy chụp sao? Ảnh này dùng để
lấy làm chứng minh ninja của cháu nên cháu cần để lộ ra khuôn mặt thật của
mình!”

Miệng cậu nhóc hơi mỉm lại một chút rồi cậu khe khẽ gật đầu một cái. Bất chợt
một cơn gió thổi mạnh làm cho mái tóc màu vàng nhẹ nhàng bay lên trong gió.
Cậu nhóc vội vã đưa tay lên gạt đi mái tóc của mình để lộ ra khuôn mặt bên
trong. Một khuôn mặt lạnh lùng với hàng lông mày sắc bén và xinh đẹp, đôi mắt
to màu lam tuyệt đẹp, sống mũi cao và khuôn mặt góc cạnh cực kỳ rõ ràng. Một
bộ mặt cực kỳ đẹp trai tuy nhiên làn da trắng nõn lại trông có vẻ hơi ốm yếu.
Vẻ yếu ớt này lại làm cho nữ nhân có cảm giác muốn thương tiếc.

“Ino, cậu làm sao vậy!?” Ở trong đoàn các bé gái, một cô bé có mái tóc màu
hồng đột nhiên hỏi. Cô nhóc có cái trán cô khá cao. Khuôn mặt hơi tròn và
phúng phính với mái tóc dài màu hồng nhạt được rẽ sang hai bên ôm trọn lấy
khuôn mặt. Hàng lông mày khá xinh với đôi mắt màu xanh to cùng mũi cao và
miệng nhỏ hồng. Bên ngoài cô nhóc mặc một bộ sườn xám màu đỏ có hoạ tiết là
những vòng tròn trắng, có hoặc không có tay áo ngắn, có khoá kéo, quần soóc bó
màu xanh lá cây sẫm, và băng bảo vệ trán mà cô sử dụng như một chiếc băng đô
để làm nổi bật khuôn mặt mình.

Đứng bên cạnh cô nhóc là một cô nhóc cũng ngang tuổi với cô. Đặc điểm đáng chú
ý nhất của cô đó chính là mái tóc dài màu vàng hoe, luôn được thấy buộc cao
theo kiểu tóc đuôi ngựa với mái trước che khuôn mặt phía bên. Khuôn mặt hơi
tròn và nước da sáng cùng với một đôi mắt to tròn màu xanh. Dáng ngoài hơi cao
và thon trông khá là xinh. Về trang phục, cô nhóc thường thấy đeo một đôi
khuyên tai bằng bạc và bộ quần áo màu tím khá quyến rũ. Cổ áo cao và cái váy
có dạng giống tạp dề, ở bụng và chân của cô được quấn một lớp băng. Cô còn
được thấy đeo băng bảo vệ tay màu trắng ở khuỷu tay, băng Ninja của cô quấn
xung quanh eo.

Vẻ ngơ ngẩn của cô nhóc tóc vàng làm cho cô bé tóc hồng chớp đôi mắt ngẩn ngơ.
Cô theo bản năng nhìn về phía trước nơi mà Yamanaka Ino đang nhìn tới. Một cậu
bé tóc vàng với dáng cao và ăn mặc bình thường nhưng khuôn mặt đẹp trai đang
đứng ở đó. Trong giây lát, cô bé tóc hồng lập tức ngẩn người trong lòng thầm
nghĩ: “Ai mà đẹp trai như vậy? Đẹp trai không kém Sasuke chút nào. Lớp mình có
người như vậy sao? Mà... quần áo đó... đó không phải là Naruto sao!?”

“Không nghĩ tới Naruto cũng đẹp trai như vậy!” Yamanaka Ino nổi sao ở hai đôi
mắt nhìn về phía trước, đôi tay chắp lại đặt ở trước ngực. Đáng tiếc chẳng để
đám học viên nữ nhìn mặt cậu nhóc được bao lâu thì mái tóc cậu cũng biến thành
đầu dù và che lấp đi khuôn mặt của cậu chỉ để hở ra chiếc miệng nhỏ nhắn của
cậu mà thôi. Chỉ có một vài bé gái trông thấy khuôn mặt thật của cậu.

Trời trở về đêm, thời tiết dần trở nên lạnh hơn. Hôm nay, bầu trời không một
gợn mây khiến cho cả bầu trời rực rỡ dưới ánh sao lung linh và huyền ảo. Mặt
trăng phát ra ánh sáng nhu hoà truyền xuống dưới phủ lên một lớp chăn bạc trên
mặt sông nhỏ. Cách đó không xa trên một cái cây khổng lồ, một căn nhà đơn sơ
được dựng lên trên đó.


Đạo Chu - Chương #2