Nữ Pháp Sư Shion


Người đăng: DanteSparda

Bịch, bịch, bịch… Tiếng bước chân vang lên liên hồi. Một đoàn binh lính từng
tốp từng tốp hối hả tất bật chạy đến xung quanh khu vực một toà nhà rộng lớn.
Toà nhà khổng lồ này được thiết kế có vài phần giống lâu đài hay đền thờ cổ.
Nó nằm toạ lạc ở vị trí giữa, xung quanh là mấy ngọn đồi nhỏ che chắn ánh mặt
trời chiếu trực tiếp vào nó. Một dòng suối nằm ở phía sau toà nhà lớn, khung
cảnh thực sự đẹp mắt.

Đáng tiếc đám lính lại không có bất cứ người ý tưởng nào thường thức cảnh đẹp.
Họ có chỉ là sự mệt mỏi, đề phòng và lo lắng. Một người thanh niên mặc y phục
binh lính chuyên dụng, trong tay cầm một cây cung dài. Đầu đội mũ màu đen dài.
Mái tóc màu nâu ôm gọn lấy khuôn mặt của hắn. Đôi mắt đeo lên một gọng kính
vuông và con mắt màu nâu như nheo lại, bộ dạng khá mệt mỏi. Đôi môi thì hơi
mím chặt lại. Đến lúc này hắn mở miệng nói: “Susuki!”

“Hả?” Một người nam nhân hơi béo có mái tóc màu nâu sắc nhọn tạo hình như vây
cá ở hai bên. Hàng lông mày đậm nhưng con mắt lại tròn vo. Mũi nhỏ miệng hơi
nhỏ nhưng khuôn mặt lại khá to và cằm được vát. Lúc này, hắn mở ra đôi mắt
đang nhắm nghiền vì ngủ gà ngủ gật.

Người thanh niên ngước nhìn về phía đoàn binh lính đang chạy bộ ở phía dưới
rồi mở miệng nói: “Anh được nghỉ!”

“Mong anh hãy cho tôi được gác ở đây!” Susuki lập tức nói ra ý kiến bản thân.
Mặc dù khuôn mặt mệt mỏi đã bán đứng chính hắn.

“Anh đã không ngủ suốt ba ngày rồi!” Người thanh niên tóc nâu hơi lắc đầu thở
ra một hơi nhẹ. Giọng nói mang theo khuyên nhủ: “Đây là mệnh lệnh. Trở về trai
và ngủ đi!”

“Thôi được!” Người thanh niên hơi béo Susuki trầm ngâm một chút rồi gật đầu:
“Tôi sẽ giao mọi thứ lại cho anh.” Hắn thấy được người thanh niên tóc nâu hơi
gật đầu, dù không đành lòng nhưng hắn cũng biết mình đã quá sức rồi. Bất đắc
dĩ, hắn chỉ có thể xoay người rời đi mà thôi.

“Anh hai nhanh lên đi cái!” Ba tên ninja hai nam một nữ mặc y phục màu trắng
đứng trên mảnh đất địa thế khá cao nhìn về phía toà nhà khổng lồ kia. Sau đó
họ quay ra nhìn về phía người thiếu niên tóc hồng mở miệng thúc dục.

“Từ từ bình tĩnh!” Người thanh niên tóc hồng từ từ đi tới. Theo sau đó thì
trên người hắn dài ra vài con trùng màu nâu đen. Nó lúc nha lúc nhúc chuyển
động thân thể của mình. Sau đó chúng vọt lên cắm vào gáy của đám ninja ba
người rồi chui trực tiếp vào bên trong.

“A…” Cả ba không cùng hẹn mà hô lên một tiếng. Đồng tử của đám người lập tức
hơi phát sáng sau đó chúng mở rộng hết cả con ngươi và thay thế lòng trắng.
Miệng chúng cũng co lại và mở rộng ra. Màu sắc da cũng theo đó thay đổi trở
thành kinh khủng hơn. Trên mặt cũng theo đó xuất hiện những vết màu khá đặc
biệt.

Người thanh niên tóc hồng vui mừng đi tới nói: “Ta đã cho mấy đứa loại chakra
mà chúng ta đã đồng ý chia chác. Xuất phát ngay đi!” Đám người nắm chặt bàn
tay lại, vẻ mặt thích ý. Hắn lại tiếp tục mở miệng nói: “Đừng làm hỏng việc
đấy!”

“Có người xâm nhập, mau bắt lấy chúng! Bắt lấy chúng!” Một âm thanh trong đám
người lập tức hô lên. Họ thấy được một đám ninja bốn người bắt đầu lao về phía
đền thờ. Tất cả đều tỏ ra lo lắng và sợ hãi. Hàng loạt mũi tên phóng ra bắn về
phía đoàn ninja bốn người. Giọng nói đám binh lính vang lên: “Nhanh lên! Tăng
cường bảo vệ quanh đền thờ!”

Vút, vút… Đoàn binh lính bảo vệ điện thờ lập tức dương cung lên. Những chiếc
cung được kéo cong giống như một vầng trăng tròn. Hàng trăm hàng nghìn mũi tên
phóng về phía kẻ đột nhập. Đáng tiếc không có bất cứ hiệu quả gì đối với bốn
người mặc áo trắng đang xâm nhập vào trong khu vực đền thờ cả.

Phập, phập… Đám binh lính bình thường này làm sao là đối thủ các ninja được.
Họ liên tục ngã xuống trước đám ám khi bốn người ninja phóng ra.

“Susuki…” Người thanh niên tóc nâu thấy được người nam nhân hơi béo mắt tròn
chạy song hành với mình thì hơi kinh ngạc hô lên.Hắn vội vã nói chuyện:
“Susuki… chờ đã! Anh không được ra ngoài đó.”

“Ngài Shion đã sự báo tương lại của tôi!” Susuki nhăn lại hàng lông mày thật
sâu nhưng ở sâu trong ánh mắt hắn tràn đầy kiên định. Hai hàm răng hắn khẽ cắn
một cái, thân thể hắn hơi run lên: “Nhưng tôi không quan tâm. Tôi sẵn lòng hi
sinh tính mạng mình để bảo vệ pháp sư!”

Vụt, vụt… Mấy tên ninja mặc áo trắng nhảy vụt lên không trung. Hàng nghìn hàng
vạn mũi tên như mưa bắn về phía đám người bọn họ. Tên nam nhân che mặt lập tức
xoay tròn thân thể mình. Những mũi tên bắn vào cơ thể hắn giống như bắn vào đá
phát ra từng tiếng lạch cạch.

Ầm, ầm… Thân thể bốn người va chạm lên hiên tầng hai của đền thờ phát ra một
tiếng nổ vang. Khói bụi bắn lên tung toé khắp nơi.

“Chúng đã tới…” Một đám binh lính mở ra cánh cửa gỗ, vẻ mặt họ mang theo lo
lắng nói: “Ngài Shion, chúng ta đang bị tấn công! Công chúa, ngài phải nhanh
lên và trốn ngay!”

Ầm! Âm thanh đột ngột phát ra. Tường ở trên trần nhà theo đó sập xuống, một
đám cát đá cùng với gỗ vụn trực tiếp biến thành một đám khói bụi mù cũng nhưng
mảnh nhỏ. Theo đó tiếng cười cực kỳ khó nghe phát ra: “Hí…” Tên nam nhân che
mặt trực tiếp lao về phía một tên binh lính đem hắn trực tiếp đá bay. Người
binh lính còn lại lập tức phản ứng rút ra thành katana chém thẳng vào người
tên đeo khăn trắng bịt mặt này.

Keng… Âm thanh phát ra giống như chém vào kim loại. Từng tia lửa bắn ra tung
toé. Hắn theo đó cũng bị một quyền cực mạnh của nam nhân che mặt đánh vào
ngực. Ngực hắn theo đó truyền đến cảm giác đau đớn như một cái búa tạ nện vào.
Thân thể bắn ngược về phía sau, miệng ụa ra một bụng máu: “Ụa…”

Thân thể binh linh trực tiếp đập vào chiếc màn che nơi người thiếu nữ đang nằm
ngủ. Chiếc màn che theo đó rơi xuống để lộ ra thân hình thiếu nữ trẻ tuổi
khoảng mười năm, mười sáu. Nàng có đôi mắt màu hoa oải hương nhạt và mái tóc
vàng nhạt buông xuống ngang eo được buộc ở cuối đuôi tóc. Khuôn mặt thon thon
và hàng lông mày nhỏ đậm mũi nhỏ và miệng nhỏ. Khuôn mặt khá xinh đẹp với nước
da trắng hồng. Bên ngoài mặc một chiếc áo kimono màu hoa oải hương.

“Hihihihi…” Người thanh niên liên tục chém vào người tên đeo khăn che mặt
trong khi người đeo khăn che mặt nở nụ cười quái dị. Nắm tay tên che mặt to
giống như một cây búa tạ. Tiếng va chạm phát ra leng keng bắn ra từng tia lửa.
Giọng nói tên che mặt mở miệng châm chọc: “Đau lắm đấy nhá!”

Bụp! Một bàn tay hắn đem người thanh niên đập bay giống như đập một con ruồi
không hơn không kém. Theo sau ba tên ninja khác mặc bộ đồ màu trắng giống hắn
cũng xuất hiện ở bên cạnh tên che mặt này. Chúng vung tay lên sử dụng một đầu
mũi kim loại ba ngạch bắn về phía người thiếu nữ với tốc độ cực cao. Đầu mũi
thương sắt màu đen có gắn với một dây xích dài.

Thân thể người thanh niên tóc nâu gượng dậy, hắn hoảng hốt hô lên: “Ngài
Shion!”

Phập, phập… Âm thanh những mũi tên đâm ngập ra thịt phát ra. Từng giọt máu
theo đó nhỏ giọt lên trên mặt tấm nệm trắng. Giọng nói thều thào và yếu ớt
phát ra: “Taruho, hãy bảo vệ ngài Shion!” Người thanh niên béo đưa hai tay
chắn trước người thiếu nữ. Theo sau khi hắn cố gắng nói ra câu cuối cùng thì
thân thể gục xuống mặt đất.

Đám người đem mũi thương nhỏ rút khỏi người thiếu nữ, giọng cũng mang theo
châm chọc: “Bọn ta sẽ lấy mạnh con bé pháp sư đó!” Người thanh niên Taruho lập
tức rút ra thanh kiếm đề phòng che chắn trước người thiếu nữ. Bản năng khiến
hắn lùi lại về phía sau sát người thiếu nữ. Đám bốn người từng bước đi đến
dùng ánh mắt châm chọc nhìn về phía người thanh niên: “Không nhanh thế đâu…”

“Ồ xem chúng ta có gì ở đây nào, bốn con chuột nhắt sao?” Một âm thanh nho nhỏ
non nớt rơi vào tai đám người. Tất cả đều cảm nhận được phía sau mình có
người. Dường như có người đang đứng ở ngoài cửa. Họ quay đầu thì thấy được một
thằng nhóc tóc đen tựa vào cánh cửa giễu cợt nhìn về phía đám người bọn họ.

“Một đứa bé?” Tên thanh niên che mặt kỳ quái hô lên: “Nó làm gì ở nơi này?
Viện binh sao? Đám người ngũ đại quốc chẳng lẽ hết người rồi, cử một thẳng
nhóc đến đây?”

“Nó còn chẳng thèm che dấu mình mà lại còn đứng ở nơi đó châm chọc chúng ta
nữa!” Nữ nhân có mái tóc màu cam kia khó chịu mở miệng. Cô ta quay đầu nhìn về
phía ba người hỏi lại: “Thế có nghĩa là nó mạnh ngang chúng ta à?”

“Có thể là thế hoặc…” Người thanh niên có mái tóc màu đen vuốt ngược ra phía
sau châm chọc nói: “thằng nhóc là một thằng đại ngốc!” Đầu hắn hơi nghiêng
nghiêng châm chọc nhìn về phía thằng nhóc và hai tay ôm ngực.

“Haha… mấy người các ngươi có nghĩ nhiều không thể…” Người thanh niên tóc hồng
đưa tay lên, ngón tay chỏ và ngón tay cái khẽ vân vê: “Dù gì đi nữa, thằng
nhóc có lợi hại đến đâu cũng chỉ là một đứa bé mà thôi!”

“Vậy sao?” cậu nhóc khẽ nhếch khoé miệng, sau đó đôi mắt từ từ mở ra. Một đôi
mắt màu đỏ tươi với ba viên câu ngọc nhẹ nhàng xoay tròn đập vào mắt đám người
ở đây. Tất cả đều kinh ngạc vì đôi mắt này. Một đôi mắt thật là xinh đẹp.


Đạo Chu - Chương #163