Chương 66: Có Hoa Mắt Không


Lưu Na không phủ nhận còn tốt, vừa phủ nhận, Trần Hương Hương càng thêm khẳng định, là đại ca nàng Trần Thanh Đế làm. Phản ứng của Lưu Na, thật sự là quá bối rối, chỉ có bị đâm trúng tâm sự mới sẽ như thế.

- Câm miệng!

Lúc này, một tiểu tử tóc vàng ngồi ở đằng sau, tức giận quát:

- Nói với nó nhiều như vậy làm gì? Đừng hư mất chuyện tốt của đại thiếu gia.

- Lão Nhị, gọi điện thoại cho đại thiếu gia, nói muội... hắn đã bắt được.

Lúc này, một thiếu niên lái xe khoảng hai mươi tuổi nói.

- Tốt.

Ngồi ở ghế phụ, đồng dạng là một thiếu niên hai mươi tuổi, móc điện thoại ra, rất nhanh bấm một dãy số, nói ra:

- Đại thiếu gia, muội... người ngươi muốn, đã ở trên xe rồi.

Nói xong, thiếu niên liền cúp điện thoại.

Cùng lúc đó, trong Trung Y học viện, trên sân thượng một tòa lầu dạy
học, Trần Phong Nhiên nhìn điện thoại trong tay, trên mặt lộ ra nụ cười
tàn nhẫn.

- Trần Thanh Đế, ngươi chờ xem.

Lông mày Trần Phong Nhiên nhíu lại, cười lạnh không thôi:

- Cho dù ngươi lợi dụng chữa bệnh cho Tiểu Hắc, đã có cơ hội ở chung
cùng tiểu muội, quan hệ của các ngươi đã có một tia cải thiện, thì tính
sao? Muốn phá hư, cái kia còn không dễ dàng sao?

- Vẫn là trước gọi điện thoại cho Trần Thanh Đế, hắn không hiện ra sao được?

Nghĩ vậy, Trần Phong Nhiên gọi điện thoại cho Trần Thanh Đế.

- Ân?

Vài giây sau, Trần Phong Nhiên nhíu mày, thầm nghĩ:

- Điện thoại của Trần Thanh Đế, vậy mà không có mở. Bất quá, đó cũng không phải chuyện gì xấu.

Chợt, Trần Phong Nhiên nhanh chóng bấm điện thoại của Lâm Tĩnh Nhu:

- Chị Tĩnh Nhu, chị ở nơi nào? Ta vừa gọi điện thoại cho Hương Hương,
nhưng gọi không được, điện thoại đã tắt. Ta sợ Hương Hương gặp chuyện
không may, lại gọi điện thoại cho đại ca, mà điện thoại của đại ca cũng
tắt.

- Cái gì? Hương Hương tắt điện thoại? Điện thoại của tên vương bát đản Trần Thanh Đế kia cũng tắt?

Lâm Tĩnh Nhu phát ra một tiếng thét kinh hãi, một dự cảm bất hảo tuôn lên đầu, liền nói:

- Phong Nhiên, ngươi có đi tìm Hương Hương hay không?

- Ta có đi, thế nhưng mà không tìm được. Ta hỏi những người khác, có
người nói Hương Hương cùng một nữ sinh ra ngoài trường rồi. Cho dù phải
đi, cũng không cần phải tắt máy a.

Trong thanh âm của Trần Phong Nhiên, tràn đầy lo lắng chi sắc.

- Phong Nhiên, ngươi hỏi thoáng một phát, Hương Hương là từ đâu đi ra ngoài, tới cửa trường kia, hỏi bảo vệ thoáng một phát.

Lâm Tĩnh Nhu hít sâu một hơi, vội vàng nói:

- Phong Nhiên, nhất định phải nhanh, ta cảm giác Hương Hương đã xảy ra chuyện.

- Phong Nhiên, ngươi trước đợi chút nữa, ta có điện thoại đến, hình như là bảo vệ báo.

Nói xong, Lâm Tĩnh Nhu liền tắt kết nối với Trần Phong Nhiên, sau khi mở hộp thoại khác, quả nhiên là bảo vệ gọi tới.

Sau khi Lâm Tĩnh Nhu nghe được bảo vệ nói, Trần Hương Hương bị người
bắt đi ở cổng trường, sắc mặt lập tức trở nên khó coi không thôi.

- Phong Nhiên, Hương Hương bị người... bị người bắt đi.

Lâm Tĩnh Nhu thông tri Trần Phong Nhiên một tiếng, rất nhanh chạy tới cổng mà Trần Hương Hương bị bắt.

...

Bên trong hồ sen Trung Y học viện, cứu người vẫn còn tiếp tục, người ở
bên trong hồ sen càng ngày càng nhiều, cơ hồ sắp đứng đầy hồ sen. Nhưng
mà, lại thủy chung không có tìm được Trần Thanh Đế 'nhảy sông tự vận tự
sát' kia.

Hồ sen cũng không quá lớn, mực nước cộng thêm đống
bùn nhão cũng vừa mới đến bụng người lớn mà thôi, một người lớn như vậy
nhảy xuống, lại sửng sốt tìm không thấy.

Thật sự là quỷ dị.

Công tác tìm kiếm vẫn còn tiếp tục, vốn ở trong nước là một sự tình
thật thoải mái, bất quá, mỗi một cái đều là một đầu mồ hôi. Mỗi người
đều đang không ngừng đào bùn tìm kiếm, tất cả đều rất mệt mỏi.

- Đã hơn 10 phút rồi, y nguyên không tìm được, chỉ sợ người kia đã chết rồi.

- Đúng vậy, hơn 10 phút, khẳng định đã chết. Bất quá, cho dù chết, như
thế nào ngay cả thi thể cũng không có? Thật sự là quỷ dị.

- Chúng ta tìm kiếm mấy lần, cũng không có tìm kiếm được, sẽ không phải là các ngươi hoa mắt chứ?

Lúc này, một người đến sau nhịn không được mở miệng nói.

Bởi vì hắn là nghe tiếng mà chạy đến, không có thấy Trần Thanh Đế nhảy
xuống. Bất quá, nhìn người khác nhảy xuống hô hào cứu người, hắn cũng đi theo nhảy xuống.

Người giống như hắn, còn có không ít.

Tìm hơn 10 phút sau, đem trọn cái hồ sen cơ hồ lật ra một lần, hoa sen
trong hồ cũng bị phá hư không sai biệt lắm, vẫn không có tìm được. Đổi
lại là ai, ai cũng sẽ hoài nghi.

- Nói bậy bạ gì đó, chúng ta đều là tận mắt nhìn thấy, hơn nữa, người chứng kiến còn có rất nhiều.

- Đúng đấy, rõ ràng chứng kiến có một người nhảy xuống, đến bây giờ
cũng không có lên. Chúng ta nhiều ánh mắt như vậy, làm sao có thể nhìn
lầm?

- Các ngươi ai chứng kiến hình dáng người kia như thế nào?

Nhìn thấy mọi người lắc đầu, người đệ tử này mở miệng nói:

- Có thể là sau khi tên đệ tử kia nhảy xuống, chúng ta đi theo nhảy
xuống, sau đó hắn xen lẫn trong trong chúng ta, cho nên mới không tìm
được hay không?

- Oa kháo... Nói có lý, nhất định là như vậy, bằng không thì không có khả năng tìm không thấy.

- Con mẹ nó, rốt cuộc là ai? Mẹ nó, tự mình tranh thủ thời gian đứng ra xin lỗi, ngươi chơi cái trò gì, còn đem mọi người chúng ta trêu đùa hí
lộng.

- Đúng đấy, nếu để chúng ta tìm được, nhất định sẽ đánh gãy chân ngươi.

Cực Phẩm Tà Thiếu - Chương #66