Chương 101: Tự Rước Lấy Nhục


Tá Đằng Thiếu tổ trưởng một cước đạp bụng Tỉnh Thượng Tàn Câu, hung hăng càn quấy nói:

- Coi như là người Lữ gia, lại tính là cái gì chứ? Dám đoạt nữ nhân cùng
lão tử, coi như là Thiên Vương lão tử, Sơn Khẩu tổ chúng ta cũng sẽ tiêu diệt.

Tỉnh Thượng Tàn Câu bị đánh trong nội tâm oán khí trùng
thiên, rồi lại nộ không dám nói, ai bảo Tá Đằng Thiếu tổ trưởng là cháu
trai bảo bối của tổ trưởng Sơn Khẩu tổ chứ?

Tỉnh Thượng Tàn Câu
bị đánh, Trung Đảo Bắc Can cũng rất phẫn nộ, nhưng đồng dạng, không dám
đắc tội với Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, chỉ có thể đem lửa giận áp trong
lòng, không dám bạo phát ra.

- Tiểu tử, ngươi có biết hay không, tổ trưởng Nhật Bản Sơn Khẩu tổ là gia gia lão tử? Lão tử là Sơn Khẩu tổ Thiếu tổ trưởng?

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng mặt mũi tràn đầy khinh thường nhìn Trần Thanh Đế, lạnh giọng nói ra:

- Thức thời quỳ xuống đất dập đầu cho lão tử, lão tử có thể tha cho ngươi một mạng. Nếu không. . .

Phanh!

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng lời còn chưa dứt, một tiếng trầm đục đột nhiên
vang lên, Trần Thanh Đế một cước đá vào ngực Tá Đằng Thiếu tổ trưởng,
trực tiếp đạp bay hắn xuống dưới.

- A!

- A!

- A!

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng từ thang lầu lăn xuống, không ngừng phát ra tiếng
kêu thảm thiết. Nhưng người ở trong biệt thự thấy thế, ngay ngắn quay
đầu đi chỗ khác, làm ra vẻ cái gì cũng không có thấy.

Mấy thủ vệ
trong biệt thự, chỉ là nghe được tiếng kêu thảm thiết, nhưng lại không
biết trong biệt thự xảy ra chuyện gì, rất nhanh phóng tới biệt thự, bất
quá, vừa tới cửa, người canh giữ ở cửa ra vào liền ngăn lại.

Sau
khi biết được là Tá Đằng Thiếu tổ trưởng bị đạp xuống cầu thang, phát ra kêu thảm thiết, những người muốn xông vào biệt thự kia liền cười hắc
hắc, quay đầu trở ra, thủ vững cương vị của mình.

Trong những người này, không một ai không kêu to sảng khoái, thống khoái, đánh chết hắn đi.

Phải biết rằng, trong những người này, không có một cái nào, là không có bị
Tá Đằng Thiếu tổ trưởng khi nhục, nhục nhã qua. Mỗi người đối với Tá
Đằng Thiếu tổ trưởng hận đến ngứa răng, chỉ là Tá Đằng Thiếu tổ trưởng
không phải bọn hắn có thể đắc tội, tuy giận nhưng không dám nói mà thôi.

Hiện tại Tá Đằng Thiếu tổ trưởng bị ngược đãi, bọn hắn có thể không thoải mái mới lạ.

- Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, ngươi không sao chứ? Ngươi có bị thương hay không?

Trung Đảo Bắc Can, trong nội tâm cuồng tiếu, trên mặt lại tràn đầy khẩn
trương, rất nhanh chạy xuống lầu, vịn Tá Đằng Thiếu tổ trưởng dậy.

- A. . .

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng phát ra một tiếng hét thảm, một tay đẩy Trung Đảo ra, tức giận mắng:

- Con mẹ nó, cẩn thận một chút cho lão tử, chẳng lẽ ngươi muốn đau chết lão tử hay sao?

- Tiểu tử, ngươi lại dám đánh ta.

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, ánh mắt rơi vào trên người ba người Thập Tam, tức giận quát:

- Các ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không giết hắn cho lão tử? Không,
giết hắn đi cũng quá tiện nghi hắn rồi. Đánh gãy tay chân của hắn cho
lão tử, lão tử muốn hung hăng tra tấn hắn, muốn cho hắn sống không bằng
chết.

Bọn người Thập Tam đối với cái này thờ ơ.

- Các
ngươi làm gì? Muốn tạo phản phải không? Ngay cả lão tử cũng dám cải lời? Chẳng lẽ các ngươi không sợ ông nội của ta trừng phạt các ngươi sao?

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, thấy bọn người Thập Tam bất động, nên bắt đầu lấy gia gia của mình ra.

Bất quá, bọn người Thập Tam y nguyên như không có nghe được, đều dùng ánh
mắt còn lại nhìn về phía Trần Thanh Đế, trong ánh mắt, tràn đầy bội
phục, nhận đồng.

Giáo huấn Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, bọn người
Thập Tam đã sớm muốn làm rồi, bất quá, lại không có can đảm kia. Nhưng
mà, Trần Thanh Đế lại làm, lấy lại mặt mũi của bọn hắn.

Chỉ là điểm này, bọn người Thập Tam đã cho là mình không bằng Trần Thanh Đế, đáng giá bọn hắn bội phục.

Còn có nữa là, Tá Đằng Thiếu tổ trưởng kêu gào với Trần Thanh Đế, dùng ngôn ngữ nhục nhã Trần Thanh Đế, thì ra là nhục nhã đối với cường giả, cũng
là nhục nhã với bọn họ.

Bọn người Thập Tam bội phục Trần Thanh
Đế, trong nội tâm gọi thoải mái còn không kịp, như thế nào sẽ động thủ
đối phó Trần Thanh Đế?

- Lời của ngươi quá nhiều rồi.

Lông mày Trần Thanh Đế nhíu lại, ôm thiếu nữ, từ từ đi xuống thang lầu, từng bước một tới gần Tá Đằng Thiếu tổ trưởng.

- Ngươi. . . Ngươi muốn làm gì?

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng sắc mặt biến đổi, nhịn không được liên tiếp lui về phía sau, trong thanh âm run rẩy, tràn đầy vẻ sợ hãi.

Tá Đằng Thiếu tổ trưởng hắn sở dĩ có thể ngang ngược càn rỡ, hoàn toàn là
vì gia gia của hắn là tổ trưởng Sơn Khẩu tổ. Ở bình thường, người của
Sơn Khẩu tổ cố nhiên là không quen nhìn hành vi của hắn, nhưng vì sợ
thân phận của hắn, nên phải nghe theo hắn.

Hiện tại, bọn người
Trung Đảo Bắc Can căn bản là trực tiếp bỏ qua hắn, bản thân lại túng dục quá độ, thể cốt kém đến rối tinh rối mù, không có sức chiến đấu gì. Lại đang dưới tình huống tứ cố vô thân, Trần Thanh Đế lại không đem hắn để
vào mắt, nói đánh là đánh, hắn có thể không sợ sao.

- Làm gì?

Trần Thanh Đế cười lạnh một tiếng:

- Cho ngươi câm miệng mà thôi.

- Để cho ta câm miệng? Chẳng lẽ. . . chẳng lẽ ngươi muốn giết ta? Ông nội của ta là tổ trưởng Sơn Khẩu tổ, ngươi không thể giết ta, ngươi giết
ta, ông nội của ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Tá Đằng
Thiếu tổ trưởng bên trong hoảng sợ, cho rằng Trần Thanh Đế bảo hắn câm
miệng chính là muốn giết hắn đi, lập tức thất kinh, mặt xám như tro,
không ngừng lui về phía sau.

Bọn người Trung Đảo Bắc Can, cũng lập tức trở nên khẩn trương.

Trần Thanh Đế giáo huấn Tá Đằng Thiếu tổ trưởng, bọn hắn chẳng những sẽ
không ngăn trở, trong nội tâm còn rất thoải mái, rất sung sướng. Nhưng
mà, nếu như Trần Thanh Đế ở trước mặt bọn họ giết Tá Đằng Thiếu tổ
trưởng, bất cứ người nào trong bọn hắn đều đừng nghĩ trở về.

Coi như là đào tẩu, cũng khó trốn thoát Sơn Khẩu tổ đuổi giết.

- Rác rưởi, giết rác rưởi như ngươi, quả thực là ô uế tay của ta.

Trần Thanh Đế hừ lạnh một tiếng, trên mặt tràn đầy vẻ khinh thường, ôm thiếu nữ trong ngực về tới trên lầu.

Thấy vậy, bọn người Trung Đảo Bắc Can nhẹ nhàng thở ra.

- Cô nàng này lớn lên còn coi như không tệ, Lữ Đông tiên sinh, đêm nay. . . hắc hắc!

Cực Phẩm Tà Thiếu - Chương #101