Người đăng: tuanh.kst@
Trong nháy mắt vén túi che mặt xuống Đỗ Long liền thấy rõ trong tay người này
không có súng, lão Lưu lái xe đứng cạnh xe ghìm súng chỉ vào bọn họ, hai người
bọn họ đành phải giả bộ như tay còn đang bị còng, lề mề đi xuống xe. Hai người
đều rút tay vào ống tay áo xem như còng tay bị ống tay áo cảnh sát che lấp,
cho nên gã trên xe chằm chằm nhìn bọn họ không phát hiện ra điều gì khác
thường.
Sau khi xuống xe Đỗ Long và Thẩm Băng Thanh đều nhìn quanh bốn phía, khắp nơi
tối mịt, căn bản không thấy rõ mặt người, lão Lưu cười ha hả nói:
Xem chừng từ khi nhà máy hóa chất phát nổ không còn ai dám tới gần nơi này,
Asen mở còng tay cho bọn chúng, để bọn chúng bắt đầu đào hầm.
Quả nhiên đúng như dự đoán. ..
Đỗ Long và Thẩm Băng Thanh liếc mắt nhìn nhau, đều nhận ra ý nghĩ trong lòng
đối phương, Đỗ Long kiên định lắc đầu. Khi tên Asen kia tới sau lưng Thẩm Băng
Thanh, hắn đột nhiên vung tay lên, bật lửa zip trong tay lập tức lóe ánh bạc,
hung hăng đập mạnh vào cổ cánh tay lão Lưu đang cầm súng.
Lão Lưu “a” một tiếng kêu đau, súng lục rời khỏi tay, Đỗ Long giống như mũi
tên nhọn đánh về phía lão Lưu, cùng lúc Thẩm Băng Thanh cũng hành động, mạnh
mẽ xoay người, mượn sức xoay tròn để tung một gối hung hăng vào lưng trái
Asen. Asen hét một tiếng thảm thiết ngã lăn xuống mặt đất, Thẩm Băng Thanh
rống giận tiếp tục đuổi tới liên tiếp đá vào người Asen, Asen tiếp tục kêu
thảm thiết, cuối cùng đau đớn tới mức hôn mê bất tỉnh.
Đỗ Long rất nhanh liền đánh lão Lưu ngất xỉu, quay đầu nhìn lại thấy Thẩm Băng
Thanh đang hành hung gã tên là Asen, Đỗ Long hoảng sợ, vội vàng quay đầu lại
ngăn Thẩm Băng Thanh, quát lớn:
Thẩm Băng Thanh táo bạo nói:
Đỗ Long quát:
Thẩm Băng Thanh hừ một tiếng, nói:
Đỗ Long nói:
Thẩm Băng Thanh tìm được một hộp BCS trên người Asen, y không kìm nổi phẫn nộ
đá vào hai chân Asen.
Lục soát được vật gì đó đều đặt chúng cùng một chỗ. Đỗ Long tịch thu được hai
chiếc di động, chìa khóa xe cũng thu về trong túi. Đỗ Long lúc này cởi quần
dài hai gã kia ra xé thành hai mảnh trói bọn chúng giống như chiếc bánh chưng,
cất chiếc bật lửa bị lõm vào trong túi quần, khẩu súng lục giắt vào đai lưng,
hiệp lực với Thẩm Băng Thanh ném bọn chúng lên xe. Sau đó Đỗ Long khởi động ô
tô chạy trở về.
Thẩm Băng Thanh kinh ngạc phát hiện Đỗ Long vẫn nhớ rõ đường đến, bọn họ dọc
đường thuận lợi đi tới nông trang lân cận. Sau đó Đỗ Long liền tắt đèn xe,
nhìn trong khe núi chỉ một nơi duy nhất có ánh sáng, Đỗ Long hỏi:
Thẩm Băng Thanh nói:
Đỗ Long nói:
Đỗ Long nói xong liền xuống xe, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm. Thẩm Băng
Thanh biết hắn nói là làm, lập tức chỉ có thể kêu lớn về phía hắn vụt mất:
Đỗ Long đeo kính râm chạy nhanh trên cánh đồng rộng lớn tối đen như mực, điểm
này ngay cả Hạ Hồng Quân cũng rất ngưỡng mộ. Không lâu sau Đỗ Long đã tiếp cận
nông trang, trong nông trang nuôi chó săn trông giữ, lần đầu tiên đám người Đỗ
Long tới đây chúng còn tiến gần Đỗ Long ngửi ngửi, hiện giờ Đỗ Long lại quang
lâm, con chó săn kia chỉ sủa lớn hai tiếng, khi chủ nhân quát lớn liền im bặt.
Đỗ Long nhanh chóng trèo qua tường rào, nhẹ nhàng nhảy vào sân, vừa mới đứng
lên, Đỗ Long liền nhìn con chó săn kia không buồn lên tiếng.
Đỗ Long thoáng chốc tháo kính râm cài trên vạt áo trước ngực, hai tay cầm hai
chân trước con chó săn, chó săn há mồm nhưng không cắn hắn, sau đó trước mắt
xuất hiện con ngươi màu đỏ.
Trong con ngươi màu đỏ xuất hiện khí tức hung tàn, con chó săn dù dữ đến đâu
cũng chỉ là một con chó mà thôi, nó bị con ngươi màu đỏ hù dọa, ấm ứ một tiếng
rồi im lặng. Đỗ Long bắt nó quẳng sang một bên, nó liền cụp đuôi chạy về ổ,
không dám đi ra nữa.
Đỗ Long không ngờ con ngươi màu đỏ của chính mình lại hiệu nghiệm như vậy, hắn
âm thầm vui vẻ, nhanh chóng biến mất trong hành lang.
Đỗ Long rất nhanh liền dò xét toàn bộ tòa nhà. Bên trong tòa nhà bốn tầng này
hoàn toàn không giống vẻ bề ngoài lụp xụp, bên trong chí ít cũng trang hoàng
giống như khác sạn ba sao, tầng trên cùng lộng lẫy nhất còn khiến người ta
nghĩ tới khách sạn năm sao.
Đỗ Long phát hiện ở tầng thứ nhất và tầng thứ hai có người ăn khuya và chơi
mạt chược, tầng thứ ba và tầng thứ tư rất yên tĩnh, chỉ có cửa phòng đối diện
bậc thang tầng thứ tư lộ ra ánh đèn mờ.
Xuyên qua khe cửa gỗ dày có thể nghe được bên trong có tiếng hít thở yếu ớt,
cũng không có tiếng động gì bất thường. Lúc này Đỗ Long mới yên lòng một chút,
bắt đầu tìm kiếm vật dụng chung quanh chuẩn bị mở cửa, nếu như có bộ đồ nghề
của hắn trong tay, loại cửa này có thể tùy ý được mở ra, nhưng hiện tại hắn
đành phải nghĩ cách tìm vật dụng bằng sắt nào đó.
Trong phòng đựng tạp vật tại lầu hai, Đỗ Long tìm được thứ hắn cần, đồng thời
nghe được những gã đang đánh bài không kiêng nể nói về Bạch Nhạc Tiên và ông
chủ của bọn chúng.
Con bé ngày hôm nay đẹp quá, tao chưa từng thấy con bé nào xinh đẹp như
vậy, có lẽ ngay cả minh tinh màn bạc cũng không sánh bằng. Con mẹ nó, nếu
không phải người ông chủ muốn, tao thực muốn sờ nó vài cái, nếu có thể bắn một
pháo vào trên người nó, đời này sống thật không uổng!
Mày nằm mơ đi.
Bọn chúng ồn ào nói:
Gã kia nói:
Gã từng dùng súng uy hiếp Đỗ Long thản nhiên nói:
Nghe bọn chúng nói, Đỗ Long thực sự muốn xông vào làm thịt toàn bộ, chỉ có
điều hiện tại trong hoàn cảnh nguy hiểm, đối phương lại có rất nhiều người có
súng, chính mình chỉ có một khẩu, còn liên lụy tới đại mỹ nữ kia, hiện tại chỉ
có thể kìm nén phẫn nộ trong lòng, quay về tầng bốn.
Đỗ Long uốn thanh sắt đưa vào trong ổ khóa, mò mẫm khoảng hai phút mới nghe
được trong ổ khóa truyền đến tiếng vang nhỏ.
Đỗ Long nhanh chóng mở cửa đi vào, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại. Chỉ thấy
trong phòng bật đèn mờ, tiếng hít thở nặng nề hoặc là tiếng rên rỉ lớn hơn bên
ngoài rất nhiều. Đỗ Long cẩn thận quan sát trong phòng, không phát hiện được
trang bị gì có thể báo cảnh sát, cũng không có camera. Đỗ Long lần theo thanh
âm truyền đến tiến vào phòng ngủ lộng lẫy, tiếp đến liền thấy Bạch Nhạc Tiên.
Bộ dáng Bạch Nhạc Tiên giờ phút này có chút bất nhã. Cô bị người ta dùng dây
lụa mềm màu đỏ trói chặt tay chân và buộc chặt vào giường, cả người tựa như
chữ đại nằm trên giường, y phục trên người cô không phải bộ y phục ban đầu, mà
là một chiếc áo ngủ mỏng manh. Đường cong thân thể mĩ miệu hoàn toàn lộ ra
ngoài bộ áo ngủ, thậm chí thấy rõ hai điểm lớn trước ngực nhô lên, bên trong
áo ngủ cô không mặc gì hết.
Đôi mắt Bạch Nhạc Tiên bị bịt kín, khuôn mặt đẹp toát lên vẻ ửng đỏ, miệng nhỏ
đỏ hồng khẽ mở ra, phát ra tiếng thở nặng nhọc.
Đỗ Long không vội vàng cởi trói cho Bạch Nhạc Tiên, bởi vì hắn phát hiện trên
chiếc tivi đối diện cái giường đặt một chiếc camera có đèn đỏ lập lòe, hình
như là camera đang hoạt động, chỉ cần trong phòng có động tĩnh lớn, camera sẽ
thu hình, nếu như có người quan sát màn hình hiển nhiên sẽ phát hiện Đỗ Long
lẻn vào.