Người đăng: tuanh.kst@
- Đừng...
Lâm Nhã Hân nhìn về phía màn hình, cầu xin Đỗ Long tha thứ, thế nhưng Đỗ Long
đã rời đi. Cô cảm giác tay của Phó Hồng Tuyết đang vuốt ve trên mông mình,
khắp người Lâm Nhã Hân nổi lên một lớp da gà. Đây là lần đầu tiên cô bị người
cùng giới đụng chạm như thế, cô thấy rất thẹn thùng, song dục vọng bị ngược
đãi trong lòng lại chiến thắng cảm giác khó chịu nho nhỏ kia. Khi Phó Hồng
Tuyết ra sức vỗ một cái trên mông cô, Lâm Nhã Hân không nhịn được phát ra một
tiếng rên rỉ mê người.
- Chị Hân, bộ áo da này hay là để em mặc đi... Trông em giống Nữ vương hơn
chị đấy, hôm khác em cũng sẽ đặt cho chị một bộ áo da nữ nô. Chủ nhân không
rảnh ở cùng chị, bọn em có thể chăm sóc chị tốt, dù sao chị cũng là bà chủ
lớn, không cần phải đi làm, thỉnh thoảng mất tích một hai ngày cũng là chuyện
rất bình thường. Chúng ta có đầy thời gian để chậm rãi chơi đùa cho đủ...
Lời của Phó Hồng Tuyết khiến Lâm Nhã Hân âm thầm kinh hãi, nhưng trong lòng cô
cũng không khỏi có chút chờ mong.
Phó Hồng Tuyết và Âu Dương Đình liên hợp cởi bỏ áo da và giày trên người Lâm
Nhã Hân ra, trong nháy mắt đã lột sach sẽ Lâm Nhã như bóc vỏ trứng gà.
Phó Hồng Tuyết thuần thục buộc hai tay Lâm Nhã Hân ở sau lưng, hai khuỷu tay
dính sát vào một chỗ, sau đó quấn dây thừng liên tục tới cổ tay. Để giảm bớt
đau đớn Lâm Nhã Hân chỉ có thể cố gắng hết mức ưỡn ngực về phía trước. Hai
đỉnh núi đồ sộ lại rơi vào trong tay Âu Dương Đình, cô tùy ý đem thỏ con trắng
như tuyết kia tạo thành đủ loại hình dạng, đặc biệt là hai quả anh đào tươi
đẹp trên đỉnh núi kia, cô dường như muốn vân vê để ép ra thứ nước trái cây
tươi ngon từ trong đó.
Phó Hồng Tuyết còng tách biệt hai chân Lâm Nhã Hân trên mặt đất như bọn họ khi
nãy, sau đó móc dây thừng buộc hai tay cô vào chiếc móc trên trần nhà, rồi
thuận theo ròng rọc kéo móc về phía trước, Lâm Nhã Hân cũng bị xếp thành dáng
đứng hai tay buộc sau lưng, mông cong lên, hai chân mở rộng ra.
Kiểu trói đơn giản như này với Lâm Nhã Hân mà nói đã lơi lỏng hơn thường ngày
rồi, nhưng cảm giác nhục nhã trong lòng cũng rất mạnh mẽ. Vài phút trước cô
vẫn còn là nữ vương cao cao tại thượng, trong nháy mắt đã khuất nhục biến
thành nữ nô, nhận rõ điều này khiến trái tim Lâm Nhã Hân đập lên nhanh chóng.
Phó Hồng Tuyết thuận tay vỗ lên mông cô một cái, Lâm Nhã Hân run run, cảm giác
được dường như đã có chút gì đó như mật đường chảy ra từ rừng cây rậm rạp.
Lâm Nhã Hân cong mông lên cao cao khiến cho Phó Hồng Tuyết rất dễ dàng có thể
quan sát được biến hóa của thân thể mình, Phó Hồng Tuyết sờ soạng lên *
của cô một phen, kinh ngạc nói ra:
- Chị Hân, chị đúng là rất thích bị ngược đãi, mới trói lại thôi mà chị đã
ướt thành như vậy rồi.
Lâm Nhã Hân nhục nhã, nói:
- Đừng sờ, Đừng…Thả tôi ra, ô..
Âu Dương Đình từ góc của giá gỗ mang đến một thùng dụng cụ, dùng một quả cầu
nhét vào miệng Lâm Nhã Hân, Lâm Nhã Hân đã không nói được nữa, chỉ có thể thể
thở phì phò.
Âu Dương Đình nâng cằm Lâm Nhã Hân lên, mỉm cười nói:
- Chị Hân... A, không, Hân nô tỳ mới đúng, bây giờ chúng ta nên hầu hạ cô rồi
a...
Thấy thứ Âu Dương Đình cầm trong tay, Lâm Nhã Hân lắc đầu hoảng sợ, nhưng cái
kẹp nhỏ treo chuông vẫn từng cái từng cái kẹp vào hai trái anh đào trước ngực
Lâm Nhã Hân. Tiếng chuông thanh thúy vang lên theo độ run run của thân thể Lâm
Nhã Hân. Ngay sau đó, Âu Dương Đình và Phó Hồng Tuyết lại cầm ra đủ loại "đồ
chơi" từ trong thùng dụng cụ, chơi đùa trên người Lâm Nhã Hân...
Chờ đợi Lâm Nhã Hân chính là một đêm dài đằng đẵng vừa gian nan vừa kích
thích......
Sáng sớm hôm sau, Ủy viên thường vụ của Tỉnh ủy lục tục đi tới ngồi trong
phòng họp nhỏ, bọn họ có người khe khẽ thì thầm với nhau, dù nhiều hay ít thì
mọi người cũng đều nghe được tin đồn, biết vì sao mà mở hội nghị thường vụ
ngày hôm nay. Có người vui mừng có người lo âu. Tâm tình Chủ tịch tỉnh Ngũ Duy
Đào rất tốt, ông chuyện trò vui vẻ với những người khác. Mà tâm tình tức giận
của Phó bí thư Phó Văn Ngọc lại không tốt lên nổi. Khi hội nghị còn chưa mở,
lão đã nhận được điện thoại của Bí thư Tỉnh ủy Lưu Hiểu Đan, đã biết kết quả
ra sao thì tâm tình làm sao tốt lên được?
8:30, Bí thư Tỉnh ủy Lưu Hiểu Đan đúng giờ đi tới phòng họp, ánh mắt ông lướt
qua một lượt, cười nói:
- Mọi người đã đến đủ hết rồi đúng không, vậy chúng ta bắt đầu họp thôi. Hội
nghị thường vụ lâm thời ngày hôm nay, chủ yếu là muốn nói một chuyện, đó chính
là phải quán triệt việc học tập tinh thần mới nhất của Trung ương, liêm khiết,
tự hạn chế, phản đối hủ bại, khởi xướng trong sạch...
Sau khi Lưu Hiểu Đan nói ra vài câu tinh thần của hội nghị thì nói tiếp:
- Hiện tại có cán bộ lãnh đạo tư tưởng hơi lơi lỏng, thấy mình sắp đến lúc
rồi, trước khi về hưu hưởng thụ thật tốt một chút, thậm chí bắt đầu mưu lợi vì
con cháu đời sau, đây là điều mọi người chúng ta nên cảnh giác.
Lưu Hiểu Đan ngừng lại một chút, Ngũ Duy Đào nắm chặt cơ hội đang muốn mở
miệng thì Lưu Hiểu Đan lại tiếp tục nói:
- Ngày hôm qua tôi nghe nói một chuyện, ở thành phố Lỗ Tây, có vị Cục trưởng
công an trong lúc bắt cướp bị một đám cướp đánh cho bị thương. Vì chuyện này,
sở Công an điều động hai vị Phó giám đốc sở đi điều tra, Bí thư Bạch, chuyện
này hiện tại điều tra được đến đâu rồi?
Trong lòng Ngũ Duy Đào âm thầm kỳ quái, Bạch Tùng Tiết lại điều chỉnh lý do
thoái thác, đáp lại:
- Bí thư Lưu, tôi muốn giải thích chuyện này rõ một chút, chính xác mà nói,
Đỗ Long cũng không phải bị đánh trong lúc bắt cướp, mà là bị đánh trong khi
đang điều tra một án cũ từ năm ngoái. Trong vụ án này có một vị cảnh sát hình
sự bị đánh trọng thương trong lúc bắt cướp, đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh nằm
trong bệnh viện, mà chưa đến hai ngày, đám đánh người kia đã được thả ra...
Bạch Tùng Tiết hơi nhìn thoáng qua phía Phó Văn Ngọc ở bên kia, nói:
- Vụ án năm ngoái kia là Phó giám đốc sở Công an tỉnh Vương Chí Đan tự mình
xử lý. Sau khi biết được chuyện này tôi lập tức gọi điện cho Phó giám đốc sở
Vương muốn hiểu rõ mọi chuyện một chút, kết quả điện thoại của Phó giám đốc sở
Vương gọi thế nào cũng không được. Sau đó, tôi tự mình gọi đến cục Công an
thành phố Lỗ Tây, nhưng không ngờ lại nghe được tin Phó giám đốc sở Vương đã
đến thành phố Lỗ Tây rồi... Tôi vừa nghe lập tức cảm thấy có phần bất thường,
cho nên tôi lập tức ủy thác cho một vị Phó giám đốc sở khác là Trì Chí Bân đến
thành phố Lỗ Tây trước, mục đích là muốn nhìn xem Phó giám đốc sở Vương muốn
làm cái gì thôi...
Phó Văn Ngọc ngắt lời Bạch Tùng Tiết, ông nói:
- Phó Bí thư Bạch vất vả rồi, chuyện này vẫn là để tôi nói một chút đi, về
việc này tôi muốn tự kiểm điểm với Bí thư Lưu và các vị đang ngồi đây. Bởi vì
vụ án năm ngoái ấy chính là vì việc riêng của bản thân tôi, mới tạo thành tình
hình này, lần đó cũng là Phó giám đốc sở Vương hảo tâm giúp đỡ... Tôi muốn bày
tỏ sự áy náy sâu sắc với mọi người. Tại thời điểm mấu chốt, tôi không hề nắm
chắc, làm ra việc vi phạm kỷ luậy của Đảng và pháp luật. Tôi sẵn sàng gánh
chịu mọi trách nhiệm, chịu sự trừng phạt của kỷ luật Đảng và pháp luật.
Phó Văn Ngọc chủ động nhận sai. Thấy dáng vẻ này, Ngũ Duy Đào biết bàn tính
của mình đã không thành, nhưng ông cũng không hề dính dáng đến thất bại lúc
đó, ông nói:
- Phó bí thư Phó, bản kiểm điểm này của ông làm không phải quá đơn giản sao?
Nói nửa buổi, chúng tôi còn chưa biết ông làm sao lại dính dáng đến một tên
cướp, tôi thấy ông nên kể lại lần nữa rõ ràng mọi tình huống vẫn hơn.