Bí Mật Của Thiên Quân


Người đăng: Roseri

Mật độ 10 mới đủ khả năng giúp được Diệp Phong và Tuyết Nhi.

Thiên Quân mất vài tỷ năm mới lên được mật độ 10, đem so với 8000 năm của cặp
Nhất Văn tộc kia thì khác nào mầm non đi so với một cây đại đại thụ. Diệp
Phong và Tuyết Nhi vừa nghe có một đường thoát nạn trước mắt, còn chưa kịp vui
mừng đã bị Thiên Quân tạt vào một gáo nước lạnh, lão này thật biết cách đưa
người ta một cái bánh kem rồi nhanh tay úp cái bánh kem vào mặt họ.

- Dù sao cũng tìm họ trước đã, dù họ không đủ năng lực nhưng chắc cũng có
cách nào đó giúp chúng ta – Tuyết Nhi vẫn bình tĩnh nói.

Thiên Quân nghe vậy gật đầu cười rồi nói:

- Vậy thì hai ngươi hãy chuyển hai Văn Tự nằm trong người ra trước mặt, ta sẽ
dựa vào “rung động linh hồn” của nó mà dùng thần thức tìm kiếm linh hồn gần
giống với hai ngươi, phạm vi mặc dù không thể bao phủ hết Thiên Hà Andromeda
nhưng được đến đâu hay đến đó – Thiên Quân nhắc nhở thêm – Hai ngươi cũng phải
chấp nhận luồng linh thức của ta đưa vào Văn Tự, nếu không thì ta không thể
cảm nhận được rung động linh hồn bên trong.

Không đợi Thiên Quân nhắc thêm nữa. Từ trong người Diệp Phong và Tuyết Nhi đã
bay ra hai Văn Tự cổ quái, màu sắc của nó thay đổi liên tục, nhìn cả hai thì
khác nhau hoàn toàn, nhưng tổng thể đều là một chữ cấu tạo nên cả. Khi nhìn
vào thì nhận biết được kết cấu và nét vẽ Văn Tự ấy thế nào, nhưng khi không
nhìn nữa thì lại không thể nhớ ra một chi tiết gì về Văn Tự ấy được, thật đúng
là kỳ quái.

Thiên Quân cũng ngay lập tức đưa tay tạo ra hai luồng hào quang phân biệt từ
hai tay bao bọc lấy hai Văn Tự đang lơ lững giữa không trung. Sau đó Thiên
Quân nhắm mắt định thần bắt đầu tỏa ra Thần Thức kinh người để tìm kiếm. Nhưng
vừa mới mười mấy giây sau, Thiên Quân liền mở mắt ra cười nói:

- Tìm thấy rồi.

Hai người nghe thấy tin ấy vừa vui mừng vừa kinh ngạc, cái gì mà nhanh vậy,
những tưởng cũng phải ngồi dò cả buổi mới ra chứ, dè đâu mới nhắm mắt một phát
đã tìm thấy rồi.

- Ta cứ tưởng ở đâu xa xôi, ngờ đâu hai đứa kia lại gần đây thôi, khoảng
25.000 năm ánh sáng – Thiên Quân cũng đang tự kinh ngạc vì nó “gần” tới như
vậy, hai người nghe lão nói xong cũng thầm than, có lẽ với năng lực của lão là
gần, chứ để hai người lăn lê bò lết hết 3000 năm tuổi của họ cũng không đi nổi
một đoạn mà lão gọi là “ngắn” ấy.

Thiên Quân còn đang cao hứng kinh ngạc thì mặt bỗng méo sệt. Lão bỗng nhận ra
trên hành tinh mà cặp Nhất Văn lão tìm được đang cư trú, có bóng dáng một
người quen của lão, mà cái hành tinh này cũng có phần quen quen.

Cách đó khoảng 25.000 ánh sáng, có một hành tinh màu vàng cực kỳ tráng lệ, nó
như mặt trời tỏa sáng vậy, nhưng ánh sáng từ nó dịu dàng và tươi trẻ. Bao bọc
quanh nó là một tầng khí quyển vàng nhạt, trên hành tinh, khắp nơi là cảnh sắc
thiên nhiên cực kỳ hoa mỹ, cây cối đầy đủ màu sắc với hương thơm cỏ lạ khắp
mọi nơi. Đất đá thì như những viên ngọc tạo thành, những thành phố ánh sáng
cực kỳ hiện đại nhưng không có cảm giác chật chội chen chúc mà xen vào đó là
cả thiên nhiên lẫn nhà cửa trong suốt như nước với kiểu cách hiện đại. Hành
tinh này có tên là Diên Hoàng.

Trên con phố của một thành phố ánh sáng nọ, đang có một người con gái mặc một
bộ đồ bó sát quanh thân trông rất kiểu cách theo model của cư dân nơi này.
Nhưng bước đi thì lúng ta lúng túng, giống như bị gò bó cái gì đó, chắc là vì
bộ trang phục lạ mắt đang mặc trên người. Phía trước người con gái đang đi
loạng choạng đó là một thiếu nữ tầm mười lăm,mười sáu tuổi, nàng cũng mặc một
bộ trang phục màu vàng theo kiểu model đó nhưng lại chạy nhảy tung tăng hết
chỗ này tới chỗ khác, miệng vui đùa vọng lại nói:

- Hỏa Liên nhà ngươi làm gì mà cứ như gà mắc tóc thế, phong thái cao ngạo bay
đâu mất hết rồi ha ha ha...

Cô gái tên là Hỏa Liên đó nghe lời thiếu nữ đang nói trêu thì bừng bừng nổi
giận như muốn xé cái bộ trang phục trên người ra, nhưng kiềm chế lại rồi to
tiếng nói:

- Tiểu.. Diên… Ta nhận lời của bà xuống đây dạo chơi, ai ngờ bà ép ta mặc cái
thứ quái đản này vào… Nhìn đi, cái này mà gọi là trang phục à, gò bó hành động
như thế này mà mặc vào khác gì lấy dây tự trói lấy mình.

Thiếu nữ tên gọi là Tiểu Diên ấy nghe Hỏa Liên lại kêu mình là “bà” thì chạy
tới trước mặt phồng má lên nói:

- Đã nói bao nhiêu lần mà không nghe hả, đã gọi ta là Tiểu Diên rồi còn thêm
vào chữ bà, nghe ngứa hết cả tai. Mà trang phục ngươi đang mặc được gọi là
trang phục thời đại của tụi con gái trên Diên Hoàng tinh này đấy, ta thấy nó
đẹp chán thế mà còn chê này chê nọ, ngươi là cái đứa không có con mắt thẩm mỹ.

Hỏa Liên người lúc nào cũng như có lửa, sẵn giọng muốn đốt cháy cái bộ đồ lòe
loẹt trên người thì bỗng điềm tĩnh trở lại, giọng bình thường nói:

- Ai lại dùng thần thức quét qua như tìm người vậy nhỉ, tâm ý trong đó chỉ
muốn tìm người để cứu giúp, không có ý đồ xấu nên cũng không sao.

Hỏa Liên thì nhẹ nhàng nói như vậy, nhưng Tiểu Diên vừa cảm nhận được luồng
thần thức ấy lại cười khoái trá lên vài tiếng rồi biến đi đâu mất. Hỏa Liên
thấy vậy thì đoán chắc có liên hệ gì với người dùng thần thức quét qua đây nên
lên tiếng gọi:

- Diên Hoàng, bà đi đâu đấy?

Tiếng nói của thiếu nữ ấy vọng vô tai của Hỏa Liên: “Về đại điện của ta đi, có
việc vui… ha ha ha.”

Hỏa Liên lắc đầu cười khan, Diên Hoàng này chắc lại có trò mới để quậy phá nữa
rồi. Vừa mới bắt mình phải gọi là Tiểu Diên rồi cùng xuống phố đi dạo chơi
đùa, chưa được bao lâu lại chạy về. Trên người Hỏa Liên bốc lên một ngọn lửa
nhỏ khiến cả bộ trang phục tan biến mất, rồi hiện ra một bộ giáp cực kì hoa lệ
màu đỏ. Cả thân hình Hỏa Liên cũng trong nháy mắt biến mất, trên con phố đông
người qua nhưng không một ai biết đến chuyện của hai cô gái vừa rồi.

Quay trở lại với Vô Nha tinh. Diệp Phong và Tuyết Nhi thấy khuôn mặt của Thiên
Quân mới vừa vui mừng cao hứng lại chuyển sang bộ mặt nhăn nhó như khỉ thì lại
cảm thấy bất an. Lão già Thiên Quân này rất hay tạt nước lạnh vào mặt những
lúc thế này.

- Có gì rắc rối phải không – Diệp Phong hỏi.

Thiên Quân quay lại với vẻ bình tĩnh thản nhiên như không có gì rồi đáp:

- Ha ha, không có gì, không có gì, chỉ là cố nhân lâu ngày không gặp thôi.

“Cố nhân lâu ngày cái gì hả, tính theo năm tháng ở hệ mặt trời của lão già nhà
ngươi là đã 1 tỷ 300 triệu 213 nghìn 879 năm rồi đấy nhá.”

Thanh âm của một cô gái trẻ tuổi trong trẻo vang lên.

Nghe được giọng nói đó thì Thiên Quân như ngậm phải cùng lúc cả một chục trái
chanh, trong lòng thầm kêu khổ “Thiên Lý Truyền Âm… Lão bà này lên mật độ 12
rồi sao.”

Thình lình một khối năng lượng hình thành ngay trên hòn đảo trôi nổi của Thiên
Quân, khối năng lượng ấy cô đặc lại rồi hiện ra thành một thiếu nữ tầm mười
lăm tuổi vô cùng xinh xắn, thân người thanh mảnh mặc áo lụa màu vàng hiện ra.

“Tạo ra một Pháp Thân từ khoảng cách thế này thì chắc là phải tới mật độ 12
đỉnh phong rồi.” – Thiên Quân lại than khổ lần nữa.

Pháp thân của cô bé ấy vừa hình thành liền hạ xuống bàn ghế đá nơi hai vợ
chồng Diệp Phong và Thiên Quân đang ngồi, cô bé tiến tới mà không cần đợi
Thiên Quân mời rồi ngồi xuống ngay cạnh Thiên Quân.

- Ai cha… Bỏ đi thời gian lâu như thế mà chỉ tạo ra một “cục đất sét” thôi à
– Cô bé ấy bĩu môi cao giọng chế giễu việc Thiên Quân sáng tạo ra Vô Nha tinh
là một cục đất sét.

- Hê hê Diên Hoàng à… Nàng thông cảm cho ta, kỳ thực là ta có gặp một chút
khó khăn rắc rối từ bên ngoài lẫn bên trong nên mới ra cơ sự này, chứ thật sự
ta rất nhớ nàng, rất mong muốn gặp lại nàng ngay tức khắc, nhưng lại nhớ tới
lời hứa ấy nên ta không có đủ dũng khí để gặp nàng – Thiên Quân mặt như một
tên nịnh thần cười hiền hòa nắm lấy tay cô bé vuốt ve mà nói thao thao bất
tuyệt.

Hai vợ chồng Diệp Phong hai mắt mở to trừng trừng như không tưởng tượng nổi
cảnh tượng trước mắt. Cái quái gì thế này, gọi cô bé vừa xuất hiện là nàng,
lại còn vuốt ve nịnh nọt có vẻ như vợ chồng thân thiết, lại còn giọng điệu nỉ
non. Nhưng mà cái hình ảnh lại chẳng ăn nhập gì với tình huống hiện tại cả,
một lão già với bộ râu quai nón mặt thì như dê cụ nắm tay cười dụ hoặc nhìn
đắm đuối một cô bé trông có vẻ còn tuổi vị thành niên, dù biết mấy người này
tuổi tính bằng tỷ năm cũng còn ít, nhưng nhìn như thế nào cũng ra hình ảnh một
lão già dê đang muốn gặm cỏ non.

Thiên Quân chợt nhận ra còn có mặt của Diệp Phong và Tuyết Nhi nên ngay lập
tức nghiêm trang lại rồi nói:

- E hèm… Đây là lão bà… À à nhầm… Là vợ của ta – Thiên Quân đang giới thiệu
lại quên mất Diên Hoàng không thích người khác gọi mình là lão nên ngay lập
tức sửa lại cách xưng hô kẻo ăn đòn.

- Được lắm… Vô Nha Tử, ông trốn đi mất, rồi biến ra cái hình dáng bề ngoài
như dê cụ thế này để làm gì hả, muốn tìm gái à? – Diên Hoàng tay véo vào tai
của Thiên Quân kéo về phía mình mà nói.

- Ối ối, ở đây có người, có người kìa… Bà làm cái gì thế – Thiên Quân lung
túng muốn tránh nhưng lại không dám nên cứ để mặc cho Diên Hoàng hành hạ, sau
đó đành biến thành chân thân thật của mình.

Hiện ra trước mắt là một nam tử còn rất trẻ với vẻ ngoài cực kỳ khôi ngô tuấn
tú, tóc ngắn dựng cao, khuôn mặt như ngọc. Cả người vẫn có nét của Thiên Quân
lúc trước nhưng đã được trau chuốt lại từ đầu tới chân, khác hẳn cái vẻ bù xù
trước đó, nhìn như thế này mới hợp với vẻ đẹp của thiếu nữ Diên Hoàng bên
cạnh.

Diên Hoàng thả tay ra, phủi phủi hai tay như phủi bụi rồi nói:

- Tốn cả ngần ấy thời gian mà cả hành tinh ông tạo ra chả khác gì cục đất
sét, lại còn để Grey chiếm hết cả cư dân nữa chứ, lần này thì đi về được chưa.

Thiên Quân cười khổ nhìn Diên Hoàng nói:

- Thật sự là ta có nguyên nhân khó nói nên mới gặp phải hoàn cảnh như hôm
nay, lần này lại cược thua cả Vô Nha tinh nên ta không còn gì cả, bắt đầu lại
từ đầu thì biết đến khi nào ta mới gặp lại được nàng. Ta nhớ nàng vô cùng Diên
Hoàng à, lần này ta sẽ theo nàng về - Thiên Quân ánh mắt đắm đuối cười cười
nịnh Diên Hoàng.

Diên Hoàng nghe được cũng cảm thấy vui nên cười mỉm, dù biết hắn đang nịnh.
Tuyết Nhi thì véo lấy Diệp Phong một phát ra ý nói “xem chồng người ta nịnh vợ
kìa” Còn Diệp Phong thì kinh ngạc với diễn biến trước mắt, một Thiên Quân ngày
thường ung dung lãnh đạm cùng năng lực kinh hoàng đang ra sức nịnh vợ. Nhìn
thấy cảnh ấy lại bị Tuyết Nhi véo cho một phát, hắn lập tức hiểu ra ngầm ý chứ
không còn đầu đất nữa, đưa tay nắm lấy tay Tuyết Nhi, khuôn mặt nở nụ cười
theo kiểu “Ta sẽ học hỏi theo Thiên Quân”

Thiên Quân nhìn thấy Diên Hoàng cười nên cảm thấy nhẹ trong lòng, lập tức đánh
lạc hướng ngay lúc Diên Hoàng còn đang vui kẻo hậu họa khó lường.

- Ta đang định về nhưng vướng mắc vào một chuyện khó xử, lần này may mắn gặp
nàng cũng là nhờ tụi nó – Thiên Quân quả biết cách nịnh, may mắn tìm được mà
khuôn mặt lúc tìm thấy lại nhăn như khỉ - Tụi nó là một cặp Nhất Văn tộc đang
bị Grey truy bắt, Diên Hoàng tinh của nàng cũng có một cặp Nhất Văn, chắc nàng
cũng biết sự tình của chúng chứ.

Diên Hoàng rất nhanh liền hiểu ra vấn đề, nhưng ngay lập tức hai mắt liếc nhìn
Thiên Quân:

- Vậy ra Vô Nha Tử ông quét thần thức là tìm hai đứa Nhất Văn kia chứ có phải
là tìm ta đâu.

- Ấy! Chuyện này đề về nhà ta giải thích sau, nàng trước mắt hãy cứu hai đứa
nó đã, để chúng lọt vào tay Grey ta thật không cam lòng – Thiên Quân dấu mèo
lòi đuôi, biết lộ nên vội bào chữa.

Diên Hoàng cũng biết rõ mọi chuyện liên quan tới Grey và Nhất Văn nên cũng
không nhiều lời, còn chuyện trong nhà thì đợi về rồi xử sau:

- Ta đã gọi hai đứa kia tới rồi, đợi một tí.

Tại Diên Hoàng tinh, trong một cung điện tráng lệ trôi nổi trên không trung,
bên trong đại sảnh đang có 4 người đứng đó, một cô gái giáp đỏ chói là Hỏa
Liên lúc trước đi cùng Diên Hoàng ra ngoài phố. Cô gái nhỏ nhắn hơn trông như
một thiếu nữ là Diên Hoàng. Đứng đối diện với Diên Hoàng là một nam một nữ,
nước da vàng và mềm mại như lụa, nam thì tuấn tú, nữ thì xinh đẹp. Đây chính
là hai người thuộc Nhất Văn tộc, đồng tộc với Diệp Phong và Tuyết Nhi.

Diên Hoàng thấy hai người da vàng ấy tới liền cười vui vẻ tới gần cả hai nắm
lấy tay rồi nói:

- Hai cục cưng của mẹ tới rồi… Chà, nhìn Tư Viên ngày càng phong độ ra đó
nha, còn Y Linh thì xinh hơn trước nhiều quá.

Người con trai tên là Tư Viên mặt gượng gạo :

- Mẹ, hai đứa con dù mang tiếng là con của người nhưng không phải là con của
người, mấy người con của người còn đầy ra mà.

- Thằng nhóc này... Nói cái gì mà con người, con ta loạn hết cả lên, ai chả
biết chuyện đó, ta thích xưng hô thế nào chả được – Diên Hoàng chỉ tay vào
trán Tư Viên mà nói.

- Mẹ à, mặc kệ anh ấy đi, có ra sao đi nữa chúng con vẫn là con của người mà
– Y Linh hai tay nắm lấy bàn tay của Diên Hoàng cười nhẹ nhàng nói.

- Ôi! Đúng là chỉ có đứa con gái này là hiểu ta nhất thôi, cưng quá đi mất –
Diên Hoàng ôm lấy Y Linh mà vuốt lưng, nhìn cảnh tượng một thiếu nữ còn trẻ
con ôm một cô gái cao hơn mình nửa cái đầu mà xưng mẹ con thì đúng là...

Hỏa Liên đứng một bên nhìn cảnh tượng mẹ mẹ con con này chịu không được lên
tiếng nói:

- Diên Hoàng, bà gọi chúng tới làm gì thì làm nhanh đi, chuyện của ta còn
chưa xong lại còn gọi chúng tới rồi lại còn ỉ ôi như lâu ngày không gặp ấy.

Diên Hoàng quay người trở lại nhìn Hỏa Liên nói:

- Chuyện của bà bây giờ xếp sau, chuyện này quan trọng hơn nên cần làm trước.

- Mẹ, người gọi chúng con tới vì chuyện quan trọng gì à? - Tư Viên nghe vậy
thì liền hỏi.

Diên Hoàng quay lại với vấn đề chính, nhưng nhìn qua Tư Viên lẫn Y Linh, bất
ngờ hỏi:

- Hai đứa lên mật độ 10 rồi à, sao nhanh thế.

Y Linh cười nói:

- Cách đây một tháng ạ.

Diên Hoàng ngay lập tức cười to:

- Ha ha ha… Quả là Nhất Văn tộc, Vô Nha Tử nghe tin này chắc ghen tị đến chết
mất.

Trên hòn đảo của Thiên Quân, pháp thân Diên Hoàng cũng cười to rồi nói với mọi
người:

- Vô Nha Tử, ông nghe tin này chắc sốc lắm đây, hai đứa con yêu quý của ta đã
lên mật độ 10 rồi, hai đứa nhóc này có đường thoát rồi.

Thiên Quân ngạc nhiên chỉ thốt lên được hai chữ:

- Cái gì???


Bách Biến Dạ Hành - Chương #10