Quyết Đấu Với Số Phận


Người đăng: tuanh.kst@

Nhanh.

Thật là quá nhanh.

Trong nháy mắt một mũi tên có thể phân thắng bại, có lẽ đó cũng chính là sức
hấp dẫn của tỉ thí bắn tên.

Hai mũi tên Hoàn Nhan Tông Vọng bắn tuyệt đối không cách nhau quá năm giây, về
cơ bản là không cho Triệu Giai cơ hội phản đòn, nói cách khác, điều này cũng
nằm trong dự tính của Hoàn Nhan Tông Vọng rồi.

- HựHoàn Nhan Tông Vọng ghì cương, lớn tiếng nói với Triệu Giai: - Đa tạ Tam
Vương Tử.

Hoooô

Lúc này quân Kim mới bắt đầu phản ứng, dù chỉ có hơn trăm người nhưng cũng
vung đao hò hét trong hưng phấn cứ như thể là thiên binh vạn mã vậy, tuy nhiên
không thể so sánh với quân Tống được. Trong suy nghĩ của bọn chúng, Hoàn Nhan
Tông Vọng là biểu tượng của sự bách chiến bách thắng, là chiến thần. Cũng có
thể nói Hoàn Nhan Tông Vọng là chỗ dựa tinh thần cho bọn chúng, do đó khi mới
bắt đầu bọn chúng chẳng ai nghĩ là Hoàn Nhan Tông Vọng sẽ thất bại. Chúng đến
đây xem tỉ thí với mong muốn cao độ là được học hỏi.

Hoàng Nhan Tông Vọng cũng không để mọi người phải thất vọng.Song, Triệu Giai
kia ngồi trên lưng ngựa không nhúc nhích, ánh mắt của y nhìn Hoàn Nhan Tông
Vọng một cách ngu ngơ, hai tay ghi chặt cương ngựa, mồ hôi từ trán túa ra,
theo gương mặt chảy xuống.

- Điện hạ, điện hạ.

Qua một hồi lâu, đám người của Triệu Lương Tự mới phản ứng. Vừa lúc nãy mũi
tên của Hoàng Nhan Tông Vọng làm cho bọn chúng một phen sợ hãi mồ hôi túa ra
trên mặt cũng chẳng kém Triệu Giai là bao. Chúng vội vã chạy tới rồi hét lên.

Tên tiểu tử này làm cho người ta sợ chết đi được. Lý Kỳ trong thâm tâm cũng
cảm thấy có chút nghĩ mà sợ. Nếu như Hoàn Nhan Tông Vọng không còn giữ lại
chút ân tình thì e rằng không phải là mũi tên đang cắm vào búi tóc của Triệu
Giai mà giờ này cái mạng của Triệu Giai cũng không còn nữa rồi. Mà nếu đúng là
như vậy thì cũng chẳng thể trách ai được vì cuộc tỉ thí này là do chính y đề
ra mà

Triệu Giai bỗng hít một hơi dài rồi bừng tỉnh, đưa ánh mắt quét một lượt chỉ
thấy bọn Lương Tự, Lý Kỳ đứng trước ngựa với vẻ lo lắng nhìn y, y bất giác
sửng sốt nói: - Các ngươi sao lại tới đây?

Mẹ kiếp! nhà ngươi bị tên bắn, bọn ta có thể không tới sao. Tên tiểu tử này
chắc là đang sợ đến lú cả người rồi? Lý Kỳ vội nói: - Điện hạ, người không sao
chứ?

- Các ngươi yên tâm, ta không sao Triệu Giai lắc lắc đầu, đôi mắt hướng về
phía trước thoáng nhìn. Y nở một nụ cười khổ sở méo xệch, đưa tay rút mũi tên
vẫn còn cắm trên búi tóc của mình ra. Búi tóc bị xổ ra, che kín khuôn mặt khôi
ngô và đẹp trai của y. Thật giống với hình ảnh của một kẻ bại trận.

Một vài viên quan văn trông thấy cảnh tượng như vậy thì không khỏi xì xào.

Triệu Giai ngơ ngác nhìn mũi tên và không khỏi thở dài ngao ngán, đặt mũi tên
vào trong ống đựng tên của mình. Y lại dùng khăn để buộc lại tóc mình rồi sau
đó cưỡi ngựa bước tới chỗ của Hoàn Nhan Tông Vọng.

Tên tiểu tử này không lẽ nghĩ quẩn đi tìm Hoàn Nhan Tông Vọng để liều mạng một
phen chăng. Nhưng xem ra bộ dạng của y cũng không phải thế. Lý Kỳ nhìn bóng
lưng của Triệu Giai nghĩ miên man.

Đám người của Triệu Lương Tự cũng cùng tới.Hoàn Nhan Tông Vọng thấy Triệu Giai
tới thì khóe miệng nhếch lên, nhìn trông thật kỳ dị. Thực ra thì y cũng đâu có
coi Triệu Giai ra gì đâu. Hơn nữa y cũng có rất nhiều cách để giành chiến
thắng, tuy nhiên đối với loại đối thủ yếu kém này y chỉ cần dùng những cách
đơn giản nhất. Nhưng mà lần này y lại khiến cho đối phương phải thất bại trong
sự ê chề và nhục nhã, điều này cũng dễ hiểu bởi ở trận đầu Mã Kiều đã thi
triển toàn bộ thực lực khủng khiếp của mình. Cũng chính vì Mã Kiều đã giành
chiến thắng dễ như trở bàn tay nên làm cho Hoàn Nhan Tông Vọng cảm thấy Nữ
Chân tộc tôn nghiêm đã bị hạ nhục. Bởi lẽ đó lần này y muốn đem Triệu Giai ra
để lấy lại thanh danh.

Đổi lại mà nói, Triệu Giai lại chính là kẻ phải chịu tội thay.

Nghĩ cho cùng tất cả mọi chuyện cũng đều là do đã đưa tên tiểu tử vô lo vô
nghĩ thích uống rượu lên võ đài.- Nhị Thái Tử tài bắn cung thật là tinh xảo,
ta đây xin được thụ giáo.

Triệu Giai cưỡi ngựa bước tới chắp tay cười nói.

Nhưng nụ cười trên mặt Triệu Giai khiến cho Hoàn Nhan Tông Vọng cảm thấy có
chút gì đó khó hiểu, y hơi thoáng ngạc nhiên rồi đáp lễ cười nói: - Chỉ là may
mắn mà thôi, Tam Vương Tử tài bắn cung cũng vô cùng thiện nghệ, suýt chút nữa
ta cũng bị trúng tên rồi.

Kỳ thực, nếu như là mấy ngày trước thì có lẽ Triệu Giai cũng không chịu nổi
được sự đả kích này, nhưng sự đả kích liên tiếp diễn ra trong mấy ngày hôm nay
đã làm cho tâm lý của y có phần thay đổi, cách nhìn đối với mỗi sự việc xảy ra
cũng đã có sự thay đổi không hề nhỏ, có thể nói là thay da đổi thịt rồi. Đối
với những lời tâng bốc của Hoàn Nhạn Tông Vọng mà nói, Triệu Giai cũng chỉ
biết cười trừ mà thôi, rồi bỗng nhiên nói: - Có câu có qua mà không có lại thì
thật là vô lễ, hi vọng có một ngày nào đó ta có thể trả lại cho Nhị Thái Tử
mũi tên này.

Hoàn Nhan Tông Vọng sửng sốt, cười ha hả nói: - Không sao, đây là món quà nhỏ
ta tặng cho Tam Thái Tử mà thôi.

Dù thế nào đi nữa, sự lăng nhục ngày hôm nay ngươi giành cho ta, ta nhất định
sẽ trả đủ. Triệu Giai cười rồi đưa tay nói: - Mời.

- Mời.

Hai người cưỡi ngựa cùng bước về phía nhau.Hoàn Nhan Tông Vọng bỗng nhiên quay
lại nhíu mắt nhìn Triệu Giai, trong anh mắt lóe lên sự phức tạp.

- Điện Hạ.

- Đừng nói nữa. Triệu Giai hướng tới vẻ mặt lo lắng của Triệu Lương Tự rồi
khoát tay. Y xoay người xuống ngựa rồi vỗ vào vai của Nhạc Phi nói: - Trận kế
tiếp trông cả vào nhà ngươi.

Nhạc Phi chắp tay nói: - Nhạc Phi nhất định sẽ làm tốt sứ mệnh Kỳ thực y cũng
là một kẻ rất kiêu ngạo, chỉ có điều so với Mã Kiều thì sâu sắc hơn một chút.
Tuy nhiên trên đời cũng khó có thể xuất hiện thêm một kẻ giống với Mã Kiều
được, trông thì đơn giản thôi nhưng thân thủ lại thật phi thường.

Lý Kỳ đi tới cạnh Triệu Giai rồi nói nhỏ: - Điện Hạ, người thực sự là không
sao chứ?

Hôm nay Triệu Giai tỏ ra rất bình tĩnh, về căn bản hắn cũng không hiểu hết
được tên Triệu Giai này, thật đúng là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.

Triệu Giai dường như cũng đoán được suy nghĩ của Lý Kỳ, thở dài nói: - Thực sự
là từ lúc trận đấu bắt đầu, ta cũng đã biết là ta sẽ thua rồi.

Biết rồi mà còn xông ra ư? Chẳng nhẽ gã thích bị ngược đãi? Lý Kỳ ngẩn ra nói:
- Vậy sao điện hạ vẫn ra?Triệu Giai cười khổ nói: - Ta chỉ muốn biết là ta với
gã nếu đem ra so sánh thì chênh lệch ra sao, ta còn thua kém ở chỗ nào, hiện
tại thì ta đã có câu trả lời rồi.

Thì ra là thế. Lý Kỳ cười cười hỏi: - Vậy vừa rồi người không sợ sao?

- Không sợ.

Triệu Giai lập tức lắc đầu rồi nói: - Bởi đơn giản lúc đó ta không biết cái gì
gọi là sợ nữa rồi.

Mẹ kiếp! thật may là mình không lên võ đài, điều này thật sự quá là kinh khủng
đó. Lý Kỳ trong lòng cảm thấy thật may mắn, hắn không biết võ công, đối với
hắn mà nói đấu võ thắng thua theo kiểu này thì hắn chẳng bao giờ phải buồn nếu
có thua. Nếu như là thi đấu về tài nấu ăn, giả sử lỡ có thua thì hắn còn cảm
thấy buồn bực vài ngày.

Đám người của Hoàn Nhan Thịnh và Hoàn Nhan Tông đối với thắng lợi này của Hoàn
Nhan Tông Bật cũng tỏ ra bình tĩnh, như thể đây là việc đương nhiên phải xảy
ra. Chẳng có niềm vui nào được toát lên cả, đến ngay cả Hoàng Nhan Tông Vọng
cũng không cảm thấy vui vẻ gì. Tuy nhiên đổi lại vị trí, nếu là Lý Kỳ thì có
lẽ hắn sẽ rất vui sướng. Mặc dù thủ đoạn của Lý Kỳ so với Triệu Giai không
bằng nhưng thực tại là giận dữ lắm, ví như có cơ hội thì Hoàn Nhan Tông Vọng
có lẽ muốn tra tấn Lý Kỳ đến ngàn lần, à không có lẽ phải vạn lần mới hả dạ.

Hoàn Nhan Thịnh sau khi tỏ ra thân thiện hỏi thăm Triệu Giai vài câu, sau đó
mới nói:- Trận tới không biết bên đó sẽ phái ai lên đài.

Toàn bộ đám người Lý Kỳ đều nhìn qua phía Nhạc Phi.

Nhạc Phi đứng ra rồi hướng tới Hoàng Nhan Thịnh chắp tay thi lễ.

Nhạc Phi cũng khiến cho Hoàn Nhan Thịnh trong mắt có chút gì đó tán thưởng,
thoáng gật đầu. Trải qua trận đấu của Mã Kiều, lần này y cũng không dám khinh
thường đối thủ nữa. Hoàng Nhan Thịnh đưa mắt nhìn về phía một tráng sĩ rồi gật
đầu.

Nhưng lúc này Hoàn Nhan Tông Bật bỗng nhiên bật dậy nói: - Tứ thúc, trận này
để cho chất nhi lên đài đi.

Hoàn Nhan Thịnh sửng sốt, cảm thấy có cái gì đó không ổn, mới vừa rồi đối thủ
là Vương tử do đó Hoàn Nhan Tông Vọng ra nghênh chiến xét về thân phận âu cũng
là hợp lý. Nhưng hiện giờ đối phương chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, nếu lần
này lại phái một Vương tử ra tỉ thí, vậy không phải là làm cho bàn dân thiên
hạ đều cảm thấy có chút gì đó gọi là lớn ăn hiếp nhỏ hay sao. Hướng mắt nhìn
về phía Hoàn Nhan Tông Vọng tỏ ý hay là ngươi quyết định đi.

Hoàn Nhan Tông Vọng cau mày nói: - Tứ đệ.

Hoàn Nhan Tông Bật không đợi Hoàn Nhan Tông Vọng nói xong liền chắp tay nói: -
Nhị ca, ta nguyện làm theo quân lệnh.

Hoàn Nhan Tông Vọng kinh ngạc, a lên một tiếng rồi cười nói:- Chỉ là một cuộc
tỉ thí nho nhỏ mà thôi, không cần phải như thế. Nhị ca rất tin tưởng và tự hào
về ngươi. Y biết tính tình của người tiểu đệ này, do đó chỉ có thể cho gã đi
mà thôi.

- Tuân mệnh.

Hoàn Nhan Tông Bật liếc mắt nhìn Nhạc Phi một cái, cũng vừa đúng lúc Nhạc Phi
nhìn sang, ánh mắt va vào nhau tưởng chừng như tóe lửa, dường như đến không
khí xung quanh cũng bị cháy theo.

Không thể nào. Nhạc Phi và Kim Ngột Truật? đây đúng là một trận tỉ thí một mất
một còn. Lý Kỳ nhìn hai người một cái rồi thở dài.Hoàn Nhan Tông Bật phất tay
nói: - Lấy rìu chiến của ta đến đây.

Rất nhanh, hai tên lính mang tới một chiếc búa to bằng sắt tính khiết có cán
dài.

Mẹ kiếp! Thật sự là nặng đến như vậy sao? Không phải là đang cố tình tỏ ra là
nguy hiểm đó chứ. Lý Kỳ hoài nghi về độ nặng của chiếc búa, lại thấy Hoàn Nhan
Tông Bật cầm búa bằng một tay một cách dễ dàng thì trong lòng lại càng thêm
hoài nghi.

Hoàn Nhan Thịnh nhìn chiếc búa rồi chau mày, khuôn mặt toát lên vẻ lo lắng
nói: - Đao thương không có mắt, nếu làm tổn thương đến hòa khí cũng không tốt.
Như vậy đi, hai người mang vải bố bịt đầu thương và lưỡi búa lại.Hoàn Nhan
Tông Bật vội hỏi: - Tứ thúc, vậy thì cuộc tỉ thí này còn có ý nghĩa gì?

Hoàn Nhan Thịnh vung tay lên, nói: - Nếu như ngươi không muốn vậy thì đổi
người khác đi.

- Ta..

Hoàn Nhan Tông Vọng quát: - Tứ đệ. Y hiểu được suy nghĩ của Hoàn Nhan Thịnh,
đối phương chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, sống hay chết đối với người Tống
Huy Tông đều chẳng có ý nghĩa gì. Đằng này Hoàn Nhan Tông Bật đường đường là
Vương tử, lại đang chuẩn bị được bổ nhiệm lên vị trí cao nhất của quân Kim, do
đó về căn bản đối thủ không cùng đẳng cấp thân phận với y. Ngộ nhỡ có điều gì
không may xảy ra thì thật là khó đó nha.

Lý Kỳ cũng hiểu được điều đó, dù cho Hoàn Nhan Thịnh có lên tiếng, hắn cũng sẽ
đưa ra kiến nghị này mà thôi. Tầm quan trọng của Nhạc Phi đối với Đại Tống
cũng không thể so sánh được với Hoàn Nhan Tông Bật đối với nước Kim.

Hoàn Nhan Tông Bật nhướn mày, vuốt cằm nói: - Tuân mệnh.

Lý Kỳ nhỏ giọng hướng tới Nhạc Phi nói: - Nhạc Phi, người này cũng không phải
kẻ đầu đường xó chợ, ngươi cũng phải cẩn thận nha.

- Đa tạ Bộ soái quan tâm, Nhạc Phi chắc chắn sẽ thắng.Nhạc Phi chắp tay nói.

- Vậyvậyngươi cẩn thận một chút nha.

- Vâng.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cả 2 cùng lên ngựa và tiến vào võ đài.

Một tiếng chiêng vang lên, hai người cùng phóng ngựa phi về phía đối thủ.

Mã Kiều nhìn giữa sân lắc đầu nói: - Sai lầm, sai lầm.

Lý Kỳ trong lòng hồi hộp bèn hỏi:- Sai lầm cái gì?

Mã Kiều thở dài: - Ta phải thi đấu trận này mới đúng, có một đối thủ đáng gờm,
hơn nữa còn được cưỡi ngựa, sao lúc đó ta không nghĩ ra nhỉ, thật là sai lầm,
sai lầm. Hi vọng họ hòa nhau để ta đây có thể được thượng đài. Ta chưa hề được
thử qua ngựa chiến nên nhìn qua cảm thấy rất có hứng đó.

Mẹ kiếp! Thằng ngu này thật là làm ta sợ muốn chết. Lý Kỳ tức giận thiếu chút
nữa đá cho Mã Kiều một cước. Nghe thấy binh lính đang hò reo cổ vũ, Lý Kỳ lập
tức đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy hai tay đấu đang chuẩn bị giao chiến.

Hoàn Nhan Tông Bật hét lớn một tiếng, rìu chiến quét ngang một đòn lại vừa có
xu thế hất lên trên.Nhạc Phi ưỡn người về phía sau, từ xa nhìn tới giống như
mũi búa lướt qua mặt y vậy.

Lý Kỳ trong lòng cảm thấy căng thẳng, thầm mắng, mặc dù búa đã được bọc lại
rồi nhưng ăn một nhát thì cứ gọi là thăng thiên nha. Chết tiệt, tên Hoàn Nhan
Thịnh đúng là có lý.

Lại thấy Nhạc Phi đang dùng thương nhằm thẳng bụng của Hoàn Nhan Tông Bật đâm
tới.

Hoàn Nhan Tông Vọng hơi nghiêng mình né tránh.

Toàn bộ sự việc đều như chỉ xảy ra trong chớp mắt.Trải qua một hiệp giao
tranh, cả hai đều có một cách nhìn nhận mới về thực lực của đối phương.

- Giỏi.

Hoàn Nhan Tông Bật giờ đây không còn dám coi thường đối thủ, hét lên một
tiếng. Hai người cùng ghì cương, quay đầu hướng về đối thủ phóng tới. Hoàng
Nhan Tông Vọng vung búa nhằm đối thủ bổ xuống. Nhạc Phi hai tay giơ thương lên
đỡ.

Bịch một tiếng.

Thật may là cây thương của Nhạc Phi cũng được làm từ sắt tốt đó, nếu không với
lực đánh của Hoàng Nhan Tông Bật thì có lẽ Nhạc Phi đã bị chẻ ra làm đôi
rồi.Nhạc Phi hai tay liền chuyển đòn, thuận thế đâm đối thủ.

Hoàn Nhan Tông Bật cũng là kẻ tài cao gan lớn, nghiêng mình về sau né tránh,
tay phải bắt lấy cây thương của đối thủ, một tay cầm búa bổ xuống.

Nhạc Phi cúi đầu né tránh rồi vươn tay bắt lấy cán búa.

Chó má, làm ta sợ muốn chết, Lý Kỳ xem mà sợ toát hết mồ hôi. Xem ra cả hai
người đều tung ra những chiêu sát thương nha.

- A.

Hai người cùng hét lên một tiếng lớn rồi bắt đầu dồn lực tấn công đối
thủ.Tiếng hét càng ngày càng lớn.

Hoàn Nhan Tông Vọng nhìn xuống giữa sân, hai đầu lông mày lộ ra một tia lo
lắng. Y biết bản lĩnh của Hoàng Nhan Tông Bật, nhưng thật không ngờ là đối
phương so với Tông Bật cũng là kẻ tám lạng người nửa cân. Thầm nghĩ Nam triều
cũng không phải là những kẻ ngốc.

Đột nhiên Hoàng Nhan Tông Bật chúi xuống phía dưới, cũng cùng lúc đó, Nhạc Phi
đâm thương về phía trước, cả hai cùng đồng thời né đòn của nhau và cùng phi
ngựa về một hướng, hai ngựa cách nhau chưa đên một thước, thậm chí có thể nói
là đang song song nhau.

Rầm rầmrầm.Thời gian trôi qua, hai người đã đấu đến ba, bốn hiệp, hơn nữa cả
hai cũng đều muốn hạ thủ đối phương nên ra tay không chút lưu tình.

Hoàn Nhan Tông Vọng đột nhiên mỉm cười, như thể là đã chuẩn bị giành chiến
thắng đến nơi rồi.

Bên kia Mã Kiều lại còn lắc đầu thở dài: - Nhạc tiểu ca đã thua, thực sự là
không nên để y đánh trận cuối cùng này.

Lý Kỳ vội hỏi - Vì sao vậy?

Mã Kiều giải thích: - Chẳng lẽ ngươi không nhìn thấy sao. Kỹ thuật cưỡi ngựa
của đối phương rõ ràng cao hơn Nhạc Tiểu ca một bậc, thân thủ của hai người
không khác biệt là mấy, cứ tiếp tục như vậy ta e là nhất định Nhạc tiểu ca sẽ
thua.

Có phải thật vậy không? Tuy nhiên Lý Kỳ xem ra không hiểu. Nhưng hắn cũng đã
nghĩ tới một điều, dù sao Nhạc Phi hôm nay chỉ là một tên linh quèn, lại xuất
thân từ nông dân, ngày ngày sao có thể thường xuyên cưỡi ngựa được. Hoàn Nhan
Tông Bật lại hoàn toàn trái ngược, từ nhỏ gã đã làm bạn với ngựa vì thế đương
nhiên kĩ năng cưỡi ngựa của gã so với Nhạc Phi cao hơn một bậc, Lý Kỳ buồn bực
nói: - Nếu là như vậy thì kể cả ngươi lên đấu thì cũng chỉ có thua mà thôi.

Mã Kiều giận giữ, cãi: - Sao huynh lại cứ luôn xem thường ta vậy, ta tuy là
hàng ngày cưỡi ngựa cũng không nhiều, nhưng so với Nhạc tiểu ca thì ta lại
khác hoàn toàn. Ta từ nhỏ đã sống trên thâm sơn cùng cốc, ngày ngày làm làm
bạn với muông thú, đừng có nói là ngựa, kể cả là hổ lớn ta cũng dám cưỡi lên
để tỉ thí với tên địch thủ một trận.

Mẹ kiếp! thật là quái dị. Lý Kỳ nói ngượng: - Vậy ngươi mà tỉ thí thì nhất
định thắng?

Mã Kiều lắc đầu nói: - Chắc thắng thì ta không dám nói, ta lại chưa từng thử
cưỡi ngựa chiến, phải cưỡi thử mới biết được cách đánh. Tuy nhiên cũng không
hẳn là ta nhất định sẽ thua. Tuy nhiên xem ra ta không có cơ hội được lên đài
lần nữa rồi.

Quả nhiên không ngoài tiên liệu của Mã Kiều, qua hơn mười hiệp, đã xuất hiện
dấu hiệu bại trận của Nhạc Phi. Không phải do thân thủ của y không địch lại
được đối thủ mà do hai con ngựa đang quá gần nhau, Nhạc Phi không có cách nào
để hoàn toàn khống chế được ngựa. Ngược lại, đối phương phương của y phải nói
là nhân mã nhất thể, về tương quan mà nói, đã có sự phân biệt cao thấp rõ
ràng.

Nhạc Phi cũng hiểu được yếu điểm của mình, biết là cứ tiếp tục như thế này,
bản thân sớm muộn gì cũng phải nhận lấy thất bại. Đợi thời cơ thuận thợi, tung
ra một đòn gió rồi quay đầu tháo lui.

Hoàn Nhan Tông Bật không cho Nhạc Phi cơ hội chạy trốn, phóng ngựa đuổi theo.

Ở giữa sân, hai kẻ một trước một sau đang cưỡi ngựa tỉ thí võ nghệ.

Nhưng có vẻ như ngựa của Hoàng Nhan Tông Bật chạy nhanh hơn một chút, chỉ chốc
lát đã đuổi kịp ngựa của Nhạc Phi. Nhưng vào lúc này, Nhạc Phi ghìm chặt dây
cương và hướng sang phải, xoay người rồi phóng thương đâm tới, cú đâm có thể
nói là có sức mạnh vô song.

Hoàn Nhan Tông Bật kinh hãi, tay phải ghì chặt dây cương phất ngựa chồm tới
rồi thuận thế né về phía sau. Chỉ một chút nữa thôi cú đâm của Nhạc Phi đã
trúng Hoàn Nhan Tông Bật rồi.

Đang lúc đám người của Lý Kỳ cảm thấy rất tiếc nuối vì cú đâm này của Nhạc Phi
không thành công thì Hoàn Nhan Tông Bật thừa dịp thuận thế giáng một búa từ
trên xuống, đồng thời ngựa của y cũng chồm lên, hai chi trước đá vào Nhạc Phi.

Nhạc Phi hoảng hốt, y cứ nghĩ là cú đâm vừa rồi đã mười phần chắc thắng, nhưng
y không ngờ rằng Hoàn Nhan Tông Bật lại dùng thế võ này để né được. Trong
khoảnh khắc hoảng hốt, y chỉ kịp đưa thương lên đỡ lấy cú giáng long trời lở
đất từ cây búa của Hoàng Nhan Tông Bật, nhưng chỉ có vậy là chưa đủ, hai chi
trước từ chiến mã của Hoàng Nhạn Tông đã đạp thẳng vào ngực của Nhạc Phi.

Dính chiêu này, Nhạc Phi bị văng xuống đất.

Lý Kỳ cảm thấy thật khó thở. Triệu Giai nhắm mắt thở dài một tiếng.

Đang lúc quân Kim nghĩ rằng Hoàn Nhan Tông Bật đã chiến thắng thì đột nhiên từ
dưới đất, một thanh thiết thương phóng tới trúng ngực con chiến mã của Hoàn
Nhan Tông Bật.

Hóa ra Nhạc Phi không phải bị rớt khỏi ngựa, trong lúc ngã xuống y đã khéo léo
dùng chân kẹp chặt lấy cương ngựa, thân mình ép vào bụng ngựa rồi liều lĩnh
đâm tới một thương, y cũng xác định nếu chiêu này không thành công, y nhất
định sẽ thua.Tình thế đột nhiên biến đổi, xung quanh khán đài không gian tĩnh
lặng như tờ.

Hoàn Nhan Tông Bật chết không ngờ tới việc Nhạc Phi liều chết để đánh cược vào
đòn đánh của mình như vậy, đây chính là kế dương đông kích tây, nhất thời sao
có thể ứng phó kịp đây. Mặc dù đầu thương đã được bọc lại nhưng đòn đánh này
dường như Nhạc Phi đã dồn toàn lực vì vậy chỉ thấy con tuấn mã máu ứa ra từ
ngực và ngã ầm xuống đất.

Lần này thì mọi người đều nghĩ Hoàn Nhan Tông Bật đã thua, bất ngờ một lần nữa
lại xảy ra.

Khoảnh khắc bị rơi khỏi ngựa, Hoàn Nhan Tông Bật cũng dùng hết sức bình sinh
giáng một búa xuống đầu con chiến mã của Nhạc Phi, và dường như cùng một lúc,
cả hai con ngựa cùng lăn ra đất, hai đấu thủ cũng cùng rơi khỏi lưng ngựa.Bất
ngờ liên tiếp xuất hiện, làm cho khán giả được một phen mắt chữ A mồm chữ O.

Toàn đấu trường là một không khí thật tĩnh lặng.

Thật là kích thích người xem.

Tất cả dường như hồi hộp đến nín thở, ngơ nhác nhìn vào giữa đấu trường.

Giữa đấu trường, hai người dường như cũng không chịu dừng lại, cùng bật dậy và
thủ thế.

Một cảnh tượng thật tức cười, chỉ thấy giữa sân hai con ngựa đã gục ngã, song
chủ nhân của chúng đều đã đứng lên.Cảnh tượng này thật là cũng làm cho Hoàn
Nhan Thịnh được một phen toát mồ hôi lạnh, y nhìn sang phía bên kia, gật đầu
ra lệnh gõ chiêng.

Bịch Bịch ..Bịch

Kẻ kia lập tức gõ chiêng.


Bắc Tống Phong Lưu - Chương #697