Vô Tri Ác Thiểu Ước Quyết Đấu


Người đăng: jack

“Cái gì? Quyết đấu?" Đoạn Vân giật mình, vẻ mặt rất khó tin.

“Đúng vậy, ba ngày sau. Việc này Bệ Hạ phê chuẩn rồi, bất quá ngươi vẫn có thể
cự tuyệt được." Lạp Hi Đức có vẻ quan tâm tới hắn. Còn cả Công chúa Khải Sắt
Lâm và Tạp Sắt Phu thì đều lo lắng ưu tư.

Bây giờ đã là hai ngày sau khi Đoạn Vân chữa khỏi cho Lạp Hi Đức. Sáng sớm hôm
nay Lạp Hi Đức vội vàng tìm tới Đoạn Vân báo tin. Đoạn Vân hỏi han mới biết là
nguyên lai ngày đó hắn đem Ốc Nhĩ Tây đánh cho xất bất xang bang, đánh cho bò
lê bò càng vô cùng mất mặt. Bữa đó Đoạn Vân ra lệnh cho Ngưu Ma Vương ra tay
với Ốc Nhĩ Tây cùng một đám quý tộc đệ tử, đánh cho thê thảm tới mức không ai
nỡ nhìn. Mặc dù không làm ai mất mạng, nhưng quả đấm của ma thú cấp chín ai mà
chịu được. Nếu Đoạn Vân không ra lệnh cho Ngưu Ma Vương không được sử dụng đấu
khí hoặc là ma lực, thì thương tổn cấp chín cũng đủ để cho bọn chúng chỉ vì
một vết thương nho nhỏ mà đổ máu đến chết.

Đoạn Vân cơ hồ đắc tội với tiểu bảo bối của gần một nửa các quan đại thần
trong triều, do đó Hữu tướng Bố Khoa Duy Kì cầm đầu văn quan võ tướng liên
danh tố cáo với Tra Lí, yêu cầu nghiêm trị Đoạn Vân. Tra Lí cũng không muốn so
đo với Đoạn Vân vì hắn còn muốn có nguồn thuốc đảm bảo chiến thắng cho quân sĩ
của đế quốc, do đó không hề hạ lệnh bắt giam Đoạn Vân, nhưng mà hắn cũng phải
hứa với các bá quan sẽ điều tra việc này. Còn Bố Khoa Duy Kì thấy Tra Lí cố ý
thiên vị Đoạn Vân, vì vậy mới đề ra một phương pháp nguyên thủy nhất: Quý tộc
quyết đấu!

Đoạn Vân sau khi hiểu được mọi việc cảm thấy hơi buồn cười, chẳng lẽ ai quyết
đấu thắng là người đó đúng sao? Luật lệ này quả là dã man! Nghĩ đi nghĩ lại,
Đoạn Vân vẫn thấy điên hết cả đầu phải hỏi cho rõ: "Đòi quyết đấu với một Tế
tự không có ma lực cũng như đấu khí, xem ra việc này sẽ phải giải quyết như
thế nào đây? Tra Lí Bệ Hạ lại còn ưng chuẩn nữa cơ chứ! Việc này còn đạo lý gì
nữa hả? Cho dù Ốc Nhĩ Tây thắng, hắn còn có vinh dự cái gì chứ?"

“Vì Đoạn Vân ngươi là một Tế tự, quyết đấu giữa Tế tự thì có thể sử dụng ma
sủng, còn có thể sử dụng quyển trục. Bất quá Ốc Nhĩ Tây là một kiếm sĩ cấp
năm, để đả bại ngươi, cha hắn nhất định sẽ cho hắn một vài món cực phẩm trang
bị, nhưng cũng có thể sẽ sử dụng cả ma sủng nữa." Khải Sắt Lâm giải thích cho
Đoạn Vân hiểu.

“Nhưng Đoạn Vân không có ma sủng mà!" Tạp Sắt Phu rất lo lắng, "Nếu không Đoạn
Vân ngươi cự tuyệt cũng được, dù sao ngươi chỉ là một Tế tự bình thường! Không
ai dám chê cười ngươi đâu."

Đoạn Vân nhìn lại thấy Tạp Sắt Phu trên trán nổi mồ hôi lấm tấm dáng vẻ rất lo
lắng, hắn khẽ cười, rồi chúm môi phát ra một tiếng “Chụt!” làm bộ hôn gió một
cái. Tạp Sắt Phu thấy Đoạn Vân trong tình huống này mà còn không quên trêu
ghẹo mình, có vẻ rất giận, cố tình giậm chân giậm cẳng bành bạch. Còn Khải Sắt
Lâm đứng một bên thấy Đoạn Vân liếc tới liếc lui với người bạn thân của mình
là Tạp Sắt Phu thì trong lòng sinh ra cảm giác không vui, đôi môi xinh xinh
trên cái miệng nhỏ nhắn vô tình cong lên.

Thấy vẻ mặt của hai vị mỹ nữ vô cùng đáng yêu, Đoạn sắc lang tự nhiên tranh
thủ dòm trên ngó dưới cho no mắt.

Đoạn Vân cười lên ha hả: "Ha ha, hai vị tiểu mỹ nhân, nhìn hình dạng lo lắng
của các ngươi kìa. Cẩn thận coi chừng thành bà già đó! Ha ha, ai nói là Đoạn
Vân ta không có ma sủng vậy? Yên tâm đi, nếu có thể sử dụng ma sủng, hừ hừ hừ!
Thật không ngờ lại có một thằng 'lựu đạn' muốn thách thức ta quyết đấu! Hừ
hừ!" Nói xong, Đoạn Vân lại khả ố cười hì hì vẻ rất dâm đãng.

Ba người ở đây rất khó hiểu tại sao Đoạn Vân lại tự tin như thế, nhất là Khải
Sắt Lâm, ghé tai hỏi nhỏ Đoạn Vân cái gì là "lựu đạn"! Bất quá thấy Đoạn Vân
không thèm lo lắng, bọn họ cũng thấy bình tĩnh yên tâm lại nhiều. Ngược lại
Tạp Sắt Phu đứng một bên khẽ gật đầu, dường như đã có một quyết định sắt đá gì
đó.

Cảm tình của Lạp Hi Đức với Đoạn Vân có thể nói là một ngày tăng ngàn dặm, hắn
bội phục Đoạn Vân một cách mù quáng. Mặc dù hắn mới biết Đoạn Vân vài ngày,
nhưng việc này không ảnh hưởng tới tình bằng hữu giữa bọn họ. Đoạn Vân không
chỉ có chỉ trong một ngày đã chữa trị ẩn tật mà mình phải mang nhiều năm qua,
làm cho cái đêm ngay sau khi được điều trị mình đã có thể yêu đương Lệ Ti, vừa
khiến cho mình sung sướng bay bổng, vừa làm cho tình yêu của nàng sâu đậm hơn
lên một tầng. Hơn nữa hắn còn giúp Lệ Ti có khả năng nói chuyện. Do đó, Lạp Hi
Đức đối với Đoạn Vân không chỉ có tình huynh đệ bằng hữu, mà còn có tiếp thụ
đại ân đại đức.

Buổi sáng sớm ngày thứ hai, Đoạn Vân đang ở trong Trang viện luyện công, Tạp
Sắt Phu đã tìm đến Đoạn Vân. Bất quá nàng bị Diệp Cô Thành chặn lại, bắt phải
đợi ở bên ngoài sân. Toàn bộ tinh thần của Đoạn Vân đang chìm vào cảnh giới
quên hết hiện tại bên ngoài, chỉ khoanh chân ngồi yên vận công. Hôm nay Đoạn
Vân cảm giác được chân khí của mình rất xáo trộn, cơ hồ tán loạn khắp nơi
trong cơ thể, không ngừng công kích vào những huyệt đạo trọng yếu nội thể.
Đoạn Vân phỏng chừng có thể sắp có đột phá. Sau đó Thái Cực chân khí vận
chuyển khắp toàn thân qua các kinh mạch chủ yếu, rồi không ngừng vận chuyển
tuần hoàn, không ngừng công kích vào các đại huyệt.

Qua hơn mười lần cố gắng, Đoạn Vân rốt cục phá tan một huyệt đạo, lộ tuyến
chân khí tuần hoàn lại dài ra một chút. Sau khi trải qua chẳng biết bao nhiêu
lần cố gắng, Đoạn Vân đã giải khai được hai huyệt đạo. Trong nháy mắt sau khi
giải khai được hai huyệt đạo đó, Đoạn Vân cảm giác được tất cả chung quanh trở
nên rõ ràng hơn, mình chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể cảm nhận được mọi việc,
mọi diễn biến cách mình hai thước. Hơn nữa chân khí của mình hình như có đột
phá về chất, không chỉ mạnh lên không ít mà vận hành lại càng thêm thuận lợi
thư sướng. Đoạn Vân đã có thể tùy tâm sở dục đem chân khí chuyển đến tứ chi
rồi.

Đoạn Vân đem chân khí vận hành mấy lần để thích ứng với lộ tuyến vận công mới,
mãi sau mới thu công. Chỉ trong chớp nhoáng sau khi đột phá, Đoạn Vân với cảm
giác rất nhạy bén đã cảm nhận được sự tồn tại của Tạp Sắt Phu đang ở bên ngoài
sân chờ mình.

Đoạn Vân thu công, thử đem chân khí vận hành vào đôi chân chân, thử một lần
khinh công trong truyền thuyết. Thật không ngờ khi chân khí mênh mông trong cơ
thể Đoạn Vân được vận đến đôi chân, Đoạn Vân nhất thời có cảm giác mình nhẹ đi
không ít, dường như cả người bay bổng, như muốn bay lên trời vậy. Đoạn Vân hết
lần này đến lần khác thử vận công để nhảy lên, thật không ngờ hắn lại nhảy
được đến năm sáu thước. Đoạn Vân rất hưng phấn, thử tới thử lui không ngớt,
hoặc là chạy tới chạy lui, thân thể nhẹ như chim yến, lướt khắp trong sân lưu
lại từng đạo, từng đạo tàn ảnh mờ.

Lúc này Diệp Cô Thành đang gác cửa hiển nhiên phát hiện được những cử động của
Đoạn Vân, tỏ ra rất kinh ngạc. Bất quá hắn đang bận giữ chân Tạp Sắt Phu ở
ngoài cửa, nên cũng không có có biểu hiện gì ra mặt. Hắn chỉ quay về phía Đoạn
Vân đang hí ha hí hửng gọi lớn một tiếng: "Thiếu gia, Tạp Sắt Phu tiểu thư đã
đợi ngươi gần một giờ đại lục rồi." Một giờ đại lục ở đây tương đương so với
một giờ đồng hồ.

Đoạn Vân vừa nghe vậy, lập tức ngừng lại. Mình đang cao hứng nên quên mất nàng
đang chờ đợi. Mình là người lớn đến thế này rồi mà sao còn cứ hưng phấn như
con nít vậy, thật không nên à! Đoạn Vân cười khà khà rồi đi ra gặp Tạp Sắt
Phu.

“Ha ha, tiểu lão bà, sớm như vậy mà ngươi tìm tướng công ta có chuyện gì thế?"
Đoạn Vân mỗi lần gặp đều trêu chọc Tạp Sắt Phu một chút. Tạp Sắt Phu càng làm
ra vẻ ngúng ngẩy thì Đoạn Vân lại càng trêu chọc nhiều hơn.

Sắc mặt Tạp Sắt Phu hơi đỏ lên, trên mặt tràn đầy những nét ngây thơ của thiếu
nữ, nổi giận sẳng giọng: " Ai là lão bà ngươi hả? Cái tên bại hoại này! Người
ta đến từ rất sớm, còn ngươi lại bắt người ta đợi lâu như vậy nữa?"

“Còn nói không phải à? Coi kìa, mặt đỏ lên như thế kia kìa! Ha ha!" Đoạn Vân
rõ ràng không muốn buông tha nàng, tiếp tục đùa giỡn.

“Ngươi nói nữa là người ta đi đó, người ta thật vất vả mới xin cha hứa tặng
ngươi con ma sủng chuyên để bảo vệ gia tộc, thật không ngờ ngươi lại cứ chiếm
tiện nghi của người ta! Hừ!" Nói xong, Tạp Sắt Phu cứ như làm nũng quay đầu đi
chỗ khác làm ra vẻ không thèm để ý tới Đoạn Vân.

Đoạn Vân đầu tiên cả kinh, sau lại cảm thấy buồn cười, thật không ngờ Tạp Sắt
Phu lại tràn trề nữ tính đến như thế. Vẫn giữ thái độ cười cợt, Đoạn Vân chạy
lên cười nói: "Hay lắm! Tạp Sắt Phu luôn luôn là người đối xử với Đoạn Vân tốt
nhất. Thật không ngờ ngươi vẫn chưa cưới mà đã biết suy nghĩ vì phu quân ta
như vậy, ta Đoạn Vân quả là có phúc."

“Ngươi còn nói nữa ?! Ai nói người ta muốn gả cho ngươi hả? Hừ! Ai thèm gả cho
cái tên bại hoại này!" Tạp Sắt Phu nghe Đoạn Vân lại nói như vậy, trong lòng
rất ngọt ngào, sắc mặt càng đỏ bừng lên thêm. Thấy vẻ vừa cười vừa giận, xinh
đẹp động lòng người, con ngươi của Đoạn đại sắc lang nhà ta thiếu chút nữa lọt
tròng rớt ra ngoài.

Lắc lắc đầu để lấy lại bình tĩnh, Đoạn Vân hỏi: "Đây là ma sủng loại gì thế?
Đầu tiên ta nói cho ngươi cái đã, việc này không thể xem như là của hồi môn
đâu, hồi môn sau này mới bàn! Ai u! Thôi đừng đánh, đừng đánh nữa, đưa cho ta
xem ma sủng trước đi!" Tạp Sắt Phu thấy Đoạn Vân lại nói hươu nói vượn, lập
tức nhấc tay đánh luôn. Kỳ thật với khinh công của Đoạn Vân bây giờ, trừ phi
là những người có thực lực mạnh hơn Đại kiếm sư hoặc là những thích khách cao
thủ có tốc độ cực nhanh, nếu không thì đừng ai nghĩ đến việc chạm được vào
chéo áo của Đoạn Vân.

Tạp Sắt Phu lấy ra một mảnh ma pháp khế ước rồi niệm chú ngữ, trong chốc lát
một con "Đại" Hùng xuất hiện trước mắt Đoạn Vân. Thấy con "Đại" gia hỏa cao
hơn sáu thước trước mắt mình, Đoạn Vân hơi tròn mắt.

Tạp Sắt Phu cười rất đắc ý, nói: "Thế nào, đây là cha ta tốn hơn bốn trăm vạn
mới mua được từ một bộ nô đội đó. Vốn là muốn hiến cho Đế quốc, nhưng bị ta
khóc lóc xin xỏ mãi, sau cha ta mới đem nó cho ta. Còn nói là tùy ta làm sao
xử lý cũng được! Ta hôm nay đem nó tặng cho ngươi, để nó giúp ngươi đi đả bại
cái tên bại hoại Ốc Nhĩ Tây đó. Thế nào, đây là thất cấp Đại địa chi hùng chứ
chơi sao, lợi hại chưa?"

Cảm nhận được tình yêu của Tạp Sắt Phu, Đoạn Vân đưa mắt say đắm du lịch khắp
người Tạp Sắt Phu, thấy Tạp Sắt Phu hơi ngượng ngùng, vốn nàng đang hưng phấn,
bỗng sắc mặt trở nên hồng nhuận. Lúc ấy bọn họ đứng rất gần nhau, thấy khuôn
mặt diễm lệ nhu tình của Tạp Sắt Phu, Đoạn Vân nhịn không được lại tiến thêm
một bước cho gần hơn nữa. Không kịp phòng bị đột nhiên bị Đoạn Vân hôn chụt
một cái, Tạp Sắt Phu nhất thời cảm thấy trời long đất lở. Khi Đoạn Vân áp đôi
môi đầy ma lực vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng thì trong nháy mắt, Tạp Sắt Phu
cảm thấy trái tim mình rõ ràng đang đập kịch liệt dường như nhảy vọt một cái
ra ngoài lồng ngực, toàn thân như có một luồng điện truyền lưu khắp nơi làm cơ
thể run lên, sắc hồng lan ra từng phân da thịt của nàng.

Thấy Tạp Sắt Phu đờ người ra, thân thể cứ run rẩy lẩy bẩy như cầy sấy, Đoạn
Vân lo lắng nàng sắp ngã xuống đến nơi, vì vậy choàng tay ôm chặt lấy nàng.
Một cái ôm này đối với Tạp Sắt Phu lập tức có ảnh hưởng tuyệt đối vượt qua cái
hôn vừa rồi. Tạp Sắt Phu toàn thân trên dưới như bị điện giật, cả người không
còn có lấy một điểm khí lực. Còn hai tay nàng vốn chẳng biết làm sao lại không
tự giác vươn ra ôm lấy eo Đoạn Vân.

Mùi thơm trinh nữ đặc hữu trên người Tạp Sắt Phu làm cho Đoạn Vân có chút mê
man ngất ngây. Tên "Đại" Hùng bên cạnh có vẻ bất mãn phát ra một tiếng hống
làm hai người đang mê say nhất thời hoàn hồn. Hai người vội vàng buông nhau
ra. Còn Đoạn Vân bị người quấy rầy có vẻ rất bất mãn liếc mắt nhìn về phía ma
sủng mà mình sắp thu phục trừng mắt.

Hãy đợi đấy, ta sẽ thu thập ngươi thật cẩn thận à!


Bá Y Thiên Hạ - Chương #38