Takuto Mizuhara


Người đăng: Trần Hoàng Lâm

Một ngày hè nóng bức ở Nhật Bản luôn khiến cho mọi người cảm thấy mệt mỏi.
Takuto Mizuhara đang trên đường về nhà, cái nóng gay gắt giữa trưa mùa hè
khiến cậu ta vô cùng khó chịu. Cũng tại sáng nay, cô bạn thân từ nhỏ Suzuno
Takahara đến rủ đi bơi cùng với đám bạn thân của nhỏ. Là con trai, ai chẳng
muốn cùng được đi bơi với nguyên một đám hoa tươi đủ sắc, đủ hương, đủ vị chứ,
trừ khi tên đó có vấn đề về sinh lý. Takuto chắc chắn không phải là người có
vấn đề đó nên cậu ta rất hào hứng. Nhưng quả thật hôm nay không phải là một
ngày may mắn của cậu, khi mọi người đến nơi thì hồ bơi đã chật kín, điều này
cũng không có gì lạ với một nước có mùa hè nóng như Nhật cả. Sau đó mọi người
đổi kế hoạch đi ăn kem, trời nóng được ăn kem thì cũng là một loại hưởng thụ,
nhưng lần này đang đi giữa đường thì một chiếc ô tô chạy ngang qua hất nước
văng lên, may mà có Takuto đi phía ngoài che nên các cô gái không bị ướt
nhiều, nhưng điều đó cũng khiến cho cuộc vui kết thúc, mặc dù tạo được ấn
tượng tốt trước các cô gái nhưng cái giá là Takuto phải ướt nhem đi về nhà
trong cái nắng gay gắt.
- Thật đúng là một ngày xui xẻo
Takuto lầm bầm, rảo bước về nhà. Vừa về đến nhà, em gái Kotori đã truyền cho
cậu ta thêm một nhiệm vụ:
- Nii chan, ông nội vừa gọi bảo anh qua giúp ông bà dọn kho kìa, bố với mẹ
sang bên đó rồi đang chờ anh đó.
- Trời hỡi ơi, vừa mới về mà đã… Thôi cũng được, chờ anh tắm rửa cái đã hôm
nay xui xẻo đủ rồi
- Có chuyện gì xui xẻo vậy, anh đi bơi với Suzuno chan mà
Kotori tròn mắt trông rất dễ thương lên tiếng hỏi.
Takuto thở dài:
- Bơi được gì đâu, hồ bơi đông quá không có vào được, sau đó cả bọn định đi
ăn kem, nhưng giữa đường lại bị ô tô hất nước vào, mấy bạn nữ thì chỉ bị một
chút còn anh đây đứng bên ngoài nên lãnh đủ, sau đó mấy bạn ấy đi về rồi, còn
anh đi với Suzuno một đoạn rồi về đây, nắng như thiêu thế này mà còn phải mặc
đồ ướt đi về thì quả là địa ngục.
- Vậy thì anh đi tắm rửa thay đồ đi kẻo bệnh bây giờ.
Nói xong con bé chạy lên lầu chui vào phòng, trước khi lên nó còn nói thêm “Đồ
giặt sắp xong rồi lát nữa anh lên nhớ mang cho em chút nữa phơi.”
Kotori Mizuhara em gái nhỏ hơn Takuto 3 tuổi hiện đang học cấp 2 ở trường nữ
sinh. Đó là cô bé đạt chuẩn “Kawaii Imouto” của các Otaku: Năng động, hoạt
bát, trông dễ thương trong mái tóc đỏ của lửa và buộc tóc kiểu twintail, còn
có yêu anh trai mình hay không thì chưa biết nhưng có điều chắc chắn quan hệ
giữa Kotori và Kazuto là một mối quan hệ rất thân thiết.
Sau khi làm xong các công việc ở nhà, Takuto rời nhà đi đến chỗ ông nội.
Khoảng cách của 2 nhà Takuto và ông nội cũng không tính là xa đi bộ hơn 5 phút
là tới, đi giữa đường đột nhiên cậu nghe giọng nói quen thuộc:
- Takuto kun cậu đi đâu đó?
Quay lại thì thấy Suzuno đang đạp xe tới. Có vẻ cậu ấy đang đi đâu đó. Takuto
cũng cười trả lời
- Mình đang đi tới chỗ ông bà mình dọn kho, thế còn cậu đi đâu vậy Suzuno?
- Thật trùng hợp, mình cũng định đến nhà Mizuhara san để mượn cho bố mình cái
thang xếp, lên xe mình chở đi cho nhanh.
Takuto cũng không phản đối:
- Ai lại để con gái phải chở bao giờ, để mình chở cậu
Cô gái đỏ mặt mỉm cười trong e thẹn trông rất dễ thương. Hai người bọn họ có
thể gọi là Thanh mai trúc mã ngay từ nhỏ rồi. Hai người bọn họ sinh cùng ngày,
tháng, năm chỉ là Takuto sớm hơn 30 phút, cùng một bệnh viện, trong cùng một
phòng còn cạnh giường nhau nữa chứ. Nên khi hai gia đình cứ đùa rằng sau này
hai đứa chắc chắn sẽ lấy nhau lúc nào cũng làm cho Suzuno đỏ mặt chạy ra
ngoài. Đôi bạn bây giờ đang chở nhau trên con dốc, bất kể đây có phải là mùa
hè nắng gắt hay không, Suzuno cảm thấy thật ấm áp, và tim cô bé đập nhanh hơn
thường lệ may mà hiện tại Takuto đang tập trung lái chứ nếu không để cậu ta
phát hiện thì cô ấy chỉ còn nước độn thổ. Đạp xe được một lúc thì đã tới nhà
của ông nội, Takuto bấm chuông thì một ông cụ khoảng 60 tuổi ra mở cửa, khi
thấy Takuto với Suzuno thì cười trêu:
- Đôi tình nhân nào thế này?
Câu nói đùa của ông ấy khiến cho 2 bạn trẻ muốn độn thổ ngay tại chỗ cả hai
cùng đồng thanh
- Đừng có đùa như vậy mà ông nội
- Ha.. Ha… Đồng thanh đồng điệu quá nhỉ?
Câu nói của ông khiến đôi bạn nhìn nhau trong sự e thẹn. Sau một lúc Takuto
mới cố gắng phá vỡ không khí đình trệ nói:
- Xin lỗi nhé, ông mình lúc nào cũng đùa quá trớn vậy đó.
- Không sao đâu, mình biết mà.
Suzuno cũng thuận theo đáp. Và khi cả hai tính bước vô nhà thì phát hiện có 4
khuôn mặt đang ở góc tường vừa quan sát vừa cười tủm tỉm nhìn hai người khiến
hai người la lên:
- Mọi người đang làm cái gì vậy hả, sao lại rình mò bọn con.
Trong bốn người đó có một bà lão khoảng 60 tuổi đó là Yumi Mizuhara, đó là bà
nội của Takuto, ông của Takuto, và hai người còn lại là Genjiro Mizuhara và
Isumi Mizuhara bố, mẹ của Takuto. Bọn họ năm nay chỉ mới vào 40 nên họ còn rất
trẻ đẹp và phong độ. Bây giờ bốn người đồng thanh
- Đâu ai rình mò bọn con đâu, bọn ta chỉ nhìn để biết xem hai đứa đi đến giai
đoạn nào thôi
Bọn họ làm vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc như đang nói về vấn đề nghiêm trọng nhất
thế gian này. Nhìn thấy vậy Takuto cũng chỉ còn nước thở dài và chuyển chủ đề:
- Thế ông kêu con đến đây để dọn kho à
Khi thấy Takuto nói vậy ông của cậu cũng không tiếp tục vấn đề cũ nữa mà nói:
- Ừ, trước cửa kho còn mấy thùng đồ cũ, con lấy ra hết đi để ông phân loại để
xắp xếp cho gọn gàng, cái kho nhà ông sắp như bãi rác rồi. Còn Suzuno chan, bố
của cháu gọi cho ta rồi đợi chút để ta lấy cái thang cho cháu mang về.
- Không gấp đâu ông để cháu giúp ông dọn kho rồi mang về cũng không muộn.
Takuto bên cạnh nói:
- Nhà kho bụi lắm đó, cậu không sợ bẩn hết đồ à? Chưa kể có mấy thùng đồ nặng
lắm đó
- Không sao đâu, mình ở CLB bóng chày nữ mà mấy việc này là chuyện vặt.
Takuto nghe vậy cũng không cản và hai đứa đi tới sân sau chỗ nhà kho. Khi tới
đó, Takuto phát hiện có ít nhất 30 thùng đồ khổng lồ xếp ngổn ngang trước cửa
kho. Ngày xưa ông của Takuto vốn là nhà nghiên cứu, giám định đồ cổ và các vật
kỳ lạ và ông đã mở cửa hàng bán những món đồ cổ kỳ quái bí ẩn nên trong đống
đồ này có rất nhiều món mà Takuto không biết nó là những thứ gì. Và cậu cảm
thấy phần lớn trong đống này đều là thứ vứt đi, ví dụ như hiện trong tay cậu
là một thanh kiếm ngắn rỉ sét và trông tồi tàn đến mức nó có thể bị gãy bất cứ
lúc nào. Khi cậu hỏi ông thì ông cậu nói
- Theo như truyền thuyết, đó là thanh kiếm Futsuno Mitama đó, trông nó rỉ
sét, tồi tàn vậy thôi chứ khi gặp người thích hợp nó sẽ biến hình và bộc lộ
sức mạnh khủng khiếp lắm.
Nghe ông nói, Takuto bán tín bán nghi, nếu như ông nói thì chắc thanh kiếm này
phải chọn một vị anh hùng nào đó mà thời này làm gì còn anh hùng tồn tại nữa,
sau đó cậu quăng nó sang một bên. Một lúc sau, cậu nghe Suzuno kêu lên:
- Mizuhara san, cái vòng tay này đẹp quá, từ đâu ông có nó vậy?
Trong tay Suzuno là một sợi dây đeo tay rất xinh và Takuto cảm thấy nó tỏa ra
vẻ đẹp gì đó rất bí ẩn. Sau khi quan sát một lúc, ông của Takuto cũng lắc đầu
nói
- Hồi đó, cái vòng tay này là ta mua của một cô bé bằng tuổi cháu bây giờ,
lúc đó cô bé nói với ta chiếc vòng này là báu vật gia truyền của mẹ cô nhưng
hiện giờ mẹ cô đang bệnh nên buộc phải bán nó đi. Lúc đó ta không hề nhận ra
lai lịch của chiếc vòng tay này chỉ cảm thấy nó có gì đó rất bí ẩn đồng thời
ta cũng thấy tội nghiệp cho cô bé nên ta chỉ tạm giữ nó và bảo với cô bé cứ
cầm tiền về chữa cho mẹ sau khi khỏi thì khi nào có tiền cứ đem chuộc về không
lấy lãi. Bởi vì ta nghĩ cái gì của mình sẽ là của mình. Chuyện đó đã cách đây
38 năm rồi, năm đó ta mới 22 tuổi thôi. Nếu Suzuno chan thích thì cháu cứ giữ
mà đeo nhưng nếu người đó đến lấy thì ông sẽ báo cho cháu mang trả lại.
- Thật không ạ, cháu cám ơn ông, Mizuhara san
Suzuno vui mừng nói và nhanh chóng đeo lên tay. Takuto phải công nhận rằng
chiếc vòng tay này dường như tạo ra để cho Suzuno đeo vậy, trông rất hợp với
cô ấy. Cậu ta không khỏi thất thần nhìn chằm chằm vào cô bé. Suzuno thấy vậy
đỏ mặt nói:
- Có hợp với tớ không Takuto kun
Luc này Takuto mới giật mình vội vã quay đi đỏ mặt nói
- Ừ. Cậu đeo nó dễ thương lắm!
Nghe vậy, mặt Suzuno cũng đỏ dần rồi nói
- Cám ơn!
Ông Takuto đang đứng bên cạnh lên tiếng xóa đi sự lúng túng của đôi bạn trẻ:
- Takuto, cháu lấy cho ông cái thùng dưới chân cháu đi cái thùng to dán băng
keo màu đỏ đó.
Lời của ông nội khiến cho Takuto và Suzuno tỉnh lại trong sự ngập ngừng. Cậu
ta cúi xuống nhấc cái thùng mà ông mình nói đem tới đưa cho ông và hỏi trong
thùng này là gì. Ông cậu đáp
- Cái thùng này là những vật mà người ta khi bán cho ông đều nói nó là những
vật có lai lịch bất thường và có những cái rất nguy hiểm nên ông ngày xưa cũng
không bày ra bán chỉ khi nào khách chỉ đích danh và biết thật rõ về nó thì ông
mới bán mà thôi. À không! Phải nói là sau một sự kiện kinh khủng thì ông mới
quyết định như vậy.
Nghe thấy vậy, hai người trẻ tuổi tim đập nhanh hẳn lên, sự hồi hợp đan xen
lẫn sự tò mò dần dần lấn át tâm trí của họ. Tuổi trẻ thường rất hiếu kỳ với
những gì bí ẩn, trai hay gái vẫn không ngoại lệ. hai người bọn họ đang chờ đợi
câu chuyện bí ẩn mà ông sắp kể.
- Câu chuyện này xảy ra sau khi ông mở của hàng được hơn nửa năm, lúc đó ông
chỉ mới khoảng 17 tuổi thôi. Lúc đó, gian hàng này cũng không có nhiều đồ để
bán lắm, nó giống một quán tạp hóa bình thường thôi. Vào ngày hôm đó, có một
người đàn ông đã đến đây hỏi ông có thu mua đồ cổ hay không ông ấy có món đồ
cổ muốn bán. Lúc đó ông đang suy nghĩ có nên mua hay không thì người đàn ông
đó lấy từ trong túi xách ra món đồ cổ và nói đó là “Trái Tim Thần Lửa”. Đó là
một chân đế bằng đá và phía trên của nó mà một mảnh gỗ hình trái tim màu như
ngọn lửa đang cháy lúc đầu ông không định mua nhưng khi ông thấy ông ấy đưa
một điếu thuốc đến gần thì điếu thuốc bỗng dưng bén lửa, ông ấy bảo với ông là
nếu cất trái tim thần lửa trong nhà và cung kính thờ phụng thì nhà sẽ không
bao giờ bị hỏa hoạn và không những thế trong mùa đông buốt giá cũng không cần
phải đốt lò sưởi căn nhà vẫn ấm cúng như đang sử dụng lò sưởi vậy. Nghe vậy
nên ông đã tin tưởng và mua nó sau đó cúng bái đều đặn, quả thật nó rất linh
nghiệm, những người nhà của ông không bao giờ bị tai nạn liên quan đến lửa.
Nhưng sau đó 3 năm, ông được người ta ra giá mua “Trái Tim Thần Lửa” với 20
triệu yên. Lúc đó, 20 triệu yên là số tiền rất lớn nên người nhà ông khuyên
ông tổ chức nghi thức cúng bái xin phép “Trái Tim Thần Lửa” để bán đi nên ông
cũng nghe theo. Sau khi, thành tâm cúng bái 3 ngày 3 đêm, “Trái Tim Thần Lửa”
đã được người ấy mang đi. Nhưng chỉ sau gần 2 tuần, ông đọc báo thấy người mua
“Trái Tim Thần Lửa” của ông nhà đã bị cháy trong con hỏa hoạn khủng khiếp,
chết hết 32 mạng người và khi ông xem ảnh chụp hiện trường thì thấy “Trái Tim
Thần Lửa” đã bị vỡ thì ông mới sực nhớ rằng khi người đàn ông bán cho ông có
dặn tuyệt đối không được cho “Trái Tim Thần Lửa” tiếp xúc với nước cho dù là
lau chùi đi chăng nữa. Ông cảm thấy rất hối hận vì không nói cho người mua
“Trái Tim Thần Lửa”. Chính ông đã gián tiếp giết chết 32 mạng người và chuyện
đó ám ảnh ông suốt từ đó đến bấy giờ. Kể từ sau chuyện đó, ông bắt đầu nghiên
cứu về đồ cổ trên khắp thế giới và nhất là những món đồ bị coi là bất thường
hay nguy hiểm ông đều thu lấy bởi vì ông không muốn có bất kì ai bị rơi vào
trường hợp như vậy trừ khi ai hiểu thật rõ về vật mình muốn mua thì ông mới
bán mà thôi. Nhưng trong những thứ đó, có một thứ duy nhất mà ông không thể
nghiên cứu được nó có nguồn gốc thế nào và nó chính là chiếc nhẫn mà ông đang
đeo trên tay phải đây này.”
Nói xong, ông giơ tay phải lên, quả thật ở ngón giữa của ông có đeo một chiếc
nhẫn màu đen tuyền trông rất bình thường. Khi nghe thấy việc này, Suzuno và
Takuto đều giật mình không thể tin nổi. Ông nội đã đem chính thân thể mình ra
thử nghiệm vật phẩm huyền bí có sức mạnh và lai lịch không rõ. Thấy vẻ mặt
nghiệm trọng của hai người trẻ tuổi, ông cười nói:
- Ha… Ha… Ông đeo nó khoảng 20 năm nay rồi không có gì bất thường xảy ra, thế
mà tên bán cho ông nói trong này có giam một con quỷ sức mạnh khủng khiếp và
hút sinh mệnh kẻ đeo nó. Thật nực cười, giờ nhớ lại khi đeo chiếc nhẫn này ông
đã nghĩ đến chuyện lập di chúc đó chớ.
Takuto la lên tức giận:
- Sao ông có thể đùa với sinh mạng như vậy chứ… Ông có cần phải đem bản thân
ra để kiểm tra tác dụng của một vật có sức mạnh huyền bí không!
- Ông phải làm thế!
Ông nội Takuto lớn giọng nghiêm túc nói:
- Đây là con đường ông chọn, thu lấy các vật huyền bí nguy hiểm và cố gắng
không để người ta vì thiếu hiểu biết mà bị chúng làm hại. Nếu trước đây người
mua “Trái Tim Thần Lửa” có tri thức về nó, bi kịch đó sẽ không xảy ra. Nhưng
mặc nói vậy, ông không thể phủ quyết tội lỗi của mình vì không căn dặn họ điều
tối quan trọng đó. Cháu có thể xem ông lấy chính sinh mạng của mình để ngăn
chuyện như thế này xảy ra lần nữa, với lại ông cảm thấy từ khi đeo chiếc nhẫn
này, ông thường cảm thấy công việc và sức khỏe rất ổn định. Bằng chứng là 20
năm từ khi đeo đó, ông rất ít bị bệnh gì, nhất là cái chân bị thương hồi chiến
tranh không còn đau nhức nữa rồi. Nếu quả thật trong này có giam con quỷ nào
đó, thì ít ra nó cũng giúp ông nhiều điều. Nay ta sẽ đưa cho cháu cái nhẫn
này. Ta tin tưởng nếu cháu đeo nó sẽ có nhiều thu hoạch hơn ta nữa.
Nói xong, ông cởi chiếc nhẫn ra và đưa cho Takuto. Lúc đầu cậu ta không định
nhận lấy nhưng vì tin tưởng ông nên cũng đeo nó vào ngón giữa tay phải mình.
Nhưng Suzuno bên cạnh không giấu nổi vẻ lo lắng của mình
- Takuto kun, cậu chắc không, mình lo nếu có chuyện gì xảy ra thì sao?
Takuto cũng không nói gì chỉ quan sát chiếc nhẫn một lúc sau đó lên tiếng
- Không sao đâu, ông nội cũng đâu có làm hại mình đúng không
- Nhưng… Nhưng…
Suzuno muốn nói tiếp nhưng Takuto đã bắt đầu tiếp tục dọn dẹp các món đồ kỳ
quái còn lại trong những chiếc thùng còn lại. Thấy vậy Suzuno cũng không nói
tiếp và mọi người cùng nhau tiếp tục dọn dẹp. Đồ khá nhiều nên phải tới tối
mới dọn xong, Sau đó, hai bạn trẻ tụ tập với mọi người ăn tối. Takuto lâu lâu
cứ nhìn xuống chiếc nhẫn đen tuyền trên tay của mình. Và điều đó không qua
được mắt của Suzuno. Sau khi ăn xong hai bạn trẻ cùng nhau ra về. Khi đang
trên đường về Suzuno hỏi:
- Cậu có chắc không Takuto kun, mình thấy cậu cứ có vẻ lo lắng sao đó
Takuto nghe vậy cười:
- Đúng là cậu có khác, đúng vậy nếu nói mình không lo về cái nhẫn thì là nói
dối, mặc dù ông nói nó không làm gì ông, nhưng ông cũng đã cao tuổi không nên
gánh thêm gánh nặng của những lỗi lầm trong quá khứ như thế. Cái nhẫn này đối
với ông chính là sự ràng buộc, vì không thoát khỏi ám ảnh nên ngày nào ông ấy
không tìm được bí mật của chiếc nhẫn này ông sẽ khó mà an tâm được. Ông đưa
cái nhẫn này cho mình vì muốn mình tiếp tục tìm hiểu nó và chắc chắn nó sẽ
không gây hại cho mọi người và cả bản thân mình nữa. Bên cạnh đó ông ấy muốn
mình hiểu rằng cần phải làm tất cả để giữ vững niềm tin của mình cho dù sự lựa
chọn có thể đưa mình tới nguy hiểm sinh tử giống như ông ngày xưa liều mình
thử nghiệm sức mạnh của chiếc nhẫn này.
- Thế nhưng nếu cậu bị nó làm hại thì sao?
- Ha… Ha… Mình vẫn tin là ông mình sẽ không hại mình đâu, à mà tới nhà cậu
rồi kìa để tớ bưng cái thang vô giúp cậu nhé.
- Cám ơn nhé, Takuto kun và nếu có bất thường gì về chiếc nhẫn đừng giấu mình
nhé.
- Biết rồi mà.
Takuto trả lời rồi mang cái thang vào nhà cho Suzuno xong rảo bước ra về. Quả
thật, Suzuno rất hiểu Takuto, cậu ta thường là tuýp thích làm mọi việc một
cách âm thầm. Vào năm cấp 1, cậu ấy luôn là người thay nước cho bình hoa của
lớp một cách lặng lẽ, mọi người không chú ý đến điều đó nhưng Suzuno vẫn biết
rất rõ giống như có sự liên kết vô hình giữa bọn họ. Và khi năm cấp 2, khi
không thấy Suzuno đi học vì bệnh Takuto đã bỏ số tiền tiêu vặt ít ỏi của mình
để mua những thức ăn mà Suzuno thích ăn nhất, khi đến nhà thấy Suzuno đang ngủ
cậu ấy cũng không đánh thức mà lặng lẽ giúp cô bé viết lại bài vở trên lớp và
âm thầm chăm sóc Suzuno. Đối với Takuto, Suzuno có vị trí rất quan trọng thậm
chí cao hơn cả bạn thân thông thường nhưng bản thân cậu lại không nhận ra điều
đó. Nhưng chính điều đó đã khiến cậu có thể có được trái tim của cô bạn Thanh
mai trúc mã của mình.
Khi cậu đang đi trên đường về nhà thì cậu thấy một cô bé khoảng 12-13 tuổi mặc
bộ váy Goth loli màu đen, trong đêm tối khiến cô ấy càng tỏa ra sự bí ẩn cùng
với vẻ gì đó nguy hiểm. Cô bé hiện đang đứng trên thanh kim loại phân lằn
đường người đi bộ và nhìn Takuto.
- Này đứng trên đó nguy hiểm lắm coi chừng té đó.
Takuto nói với cô bé.
- Mặc dù thừa thãi, nhưng cám ơn đã lo cho em Onii san
Cô bé nhìn Takuto mỉm cười nói. Sau đó nhảy lên lộn mấy vòng trên không trung
và đáp xuống ngay bên cạnh Takuto. Đối với Takuto động tác cô bé nhẹ tựa như
lông vũ lượn trên không khí thanh thoát và đẹp đẽ, cộng thêm bộ đồ Goth Loli
màu đen khiến cô ấy giống như một thiên sứ cánh đen vậy. Khi định thần lại
thấy cô bé đã ở trước mặt mình rồi khiến cho Takuto không tự chủ lui lại một
bước. Khoảng cách lúc trước là hơn 10m mà chỉ trong một lần bật người cô bé đã
sát bên cạnh Takuto rồi.
Cô bé thấy vậy mỉm cười một cách ranh mãnh nói:
- Anh làm gì mà lui về sau vậy Onii san, em có làm gì anh đâu. Nhưng thôi,
bây giờ không phải lúc thích hợp để nói chuyện nên em đi đây, nhưng chúng ta
sẽ còn gặp lại nhau và xin tự giới thiệu em là Rori Mercury thế còn anh
Trong truyền thống của Nhật Bản, nếu một người giới thiệu tên cho bạn thì phải
tiếp lời người ta giới thiệu bản thân mình nên Takuto cũng theo cái quy tắc
đó:
- Anh...Anh là Takuto,...Takuto Mizuhara.
- Mizuhara san à, hẹn gặp lại
Nói xong, cô bé quay người, bước dần về phía màn đêm rồi biến mất. Takuto mặc
dù tràn ngập thắc mắc nhưng cũng không có cách nào khác là đứng đó một lúc sau
quay bước về nhà.
Về tới nhà cậu cũng không nói chuyện trước đó cho gia đình mà vẫn như kế hoạch
hằng ngày ôn bài cho ngày mai. Ở trong trường thì cậu cũng tuy không thuộc
hạng cao những cũng đứng trong top 30 của khối 10 nên cũng không có gặp rắc
rối trong việc học tập. Sau hai tiếng học tập thì cậu ta deon dẹp rồi bắt đầu
dạo quanh nhà kiểm tra mọi thứ, đây chính là một trong những công việc của
cậu, bố mẹ cậu đã ngủ từ lâu cùng với cô em gái nên cậu hay kiểm tra an toàn
một lần trước khi ngủ. Sau khi chắc chắn tất cả mọi thứ Takuto mới đi lên lầu
tắt đèn rồi ngủ.


Kẻ Kế Thừa Vũ Trụ - Chương #2